Trích sách “ Chuyện Nước Non Đau Lòng Tới Nghìn Năm” của Bùi Anh Trinh, do Làng Văn phát hành năm 2008 :
Hiệp ước thương mại Việt Mỹ diễn nghĩa ( Hồi thứ 7 ).
Đây nói về đại hội 170 đại quan kỳ 10 khóa 8 ( Tháng 6 năm 2.000 ).
Trong ngày khai mạc, chúa Lê Khả (Phiêu) cho biết triều đình quyết định ký thương ước với Huê Kỳ vì không còn cách nào khác. Nếu đã chấp nhận theo kinh tế thị trường thì phải theo đúng luật chơi của kinh tế thị trường, tức là kinh tế tư bản.

Do vậy chỉ có một là cờ tướng hai là cờ Dame. Trong kỳ đại hội trước tất cả đều quyết nghị là theo kinh tế thị trường, vậy thì nay phải kẻ lại bàn cờ tức là phải tổ chức lại các cơ cấu kinh tế cho phù hợp với quy luật kinh tế tư bản. Kỳ đại hội này có thể kéo dài hơn để cho các quan được thông suốt .
Tiếp theo đại quan Nguyễn Phú (Trọng) đọc báo cáo về 4 đề tài trong bản dự thảo sẽ được đưa ra trước đại hội toàn quốc lần thứ 9:
1- Đánh giá tình hình: cơ hội, thử thách, hiểm họa.
2- Chế độ kinh tế: quyền sở hữu, các lĩnh vực kinh tế.
3- Đường lối phát triển kinh tế: độc lập, tự túc, hội nhập.
4- Xây dựng đảng: đường lối, nhiệm vụ, hội nhập.
Kể từ lúc đó triều đình đóng cửa họp mật, tiếng là bàn thảo về nghị trình của đại hội toàn quốc lần thứ 9 nhưng thực ra bàn cách đối phó với bản thương ước bắt buộc phải ký với Huê Kỳ. Từ đây về sau phải phải đổi mới cơ cấu cho phù hợp nhưng đổi mới như thế nào thì chúa Lê Khả khuyến khích các quan đưa ra hết những suy nghĩ của mình, đừng nói xa nói gần hay kiêng kỵ gì nữa. Đại quan Trưởng ban Tư tưởng, văn hóa trung ương Nguyễn Đức (Bình) ngồi chủ trì cuộc bàn thảo; trình bày và giải thích thì có Đào Duy (Bách) đại gia và Phạm Thế (Duyệt) đại nhân. Các câu hỏi và đáp được đưa ra như sau:
Hỏi : Đồng ý là mình kẻ lại bàn cờ để chơi cờ tư bản nhưng tại sao mình không chơi với các nước khác, đa phương đa diện mà chỉ chơi với một nước Huê Kỳ?
Đáp: Chỉ có Huê Kỳ là đủ vốn để dạy mình chơi cờ, một khi mình chơi cờ với Huê Kỳ được thì mình sẽ chơi với bất cứ nước nào.
Hỏi : Tại sao mình không học hỏi với các nước lân bang đang phát triển, khi nào mình lớn mạnh thì mới chơi với những tay sừng sỏ?
Đáp: Thực ra muốn học hỏi thì cần phải có vốn ban đầu. Hiện nay chỉ có Huê Kỳ chịu cho ta mượn vốn. Vả lại các nước kia cũng đã bị tư bản đế quốc chi phối hết rồi.
Hỏi : Hóa ra rồi đây mình cũng bị chi phối?
Đáp: Tạm thời mình chịu chi phối nhưng lần lần mình sẽ gỡ ra. Nhân dân ta thông minh, Đảng ta sáng suốt; mình sẽ vừa học vừa làm và làm để học. Nếu chịu khó thì sẽ khá và thoát được tầm chi phối .
Hỏi : Thương trường như chiến trường , một khi mình đã nhượng bộ cho họ toàn quyền thuê mướn, sản xuất, mua bán, xuất nhập khẩu. Họ đã nắm được thế thượng phong thì đời nào họ nhả ra. Như vậy dân mình không thể ngóc đầu lên đặng tranh cường bình đẳng với họ được. Ngày xưa vua quan triều Nguyễn đã ký hiệp ước công nhận quyền bảo hộ của Phú lang Sa khiến cho sau đó nhân dân tốn không biết bao nhiêu xương máu mới truất được quyền bảo hộ đó đi. Nay triều đình cũng ký hiệp ước đặng rước tư bản Mỹ vào bảo hộ kinh tế cho mình rồi thì liệu có phải đánh nhau với Mỹ để truất cái quyền bảo hộ kinh tế đó hay không?
Đáp: Do câu hỏi này mà triều đình để cho các ông bàn cái mục tiếp theo là “thử thách”. Các ông phải làm gì, triều đình phải làm gì để cho tư bản khống chế mình càng ít càng tốt. Cái khéo léo đó là của các ông, triều đình sẽ giả vờ trung gian thi hành các điều khoản của hiệp ước nhưng thi hành hay không, nhiều hay ít là do các ông. Đó là thử thách dành cho các ông .
Hỏi : Họ nắm tiền trong tay giống như họ nắm cái bao tử của mình rồi thì phải để họ khiến chứ chống lại họ sao đặng?
Đáp: Các ông không được mất tinh thần đấu tranh như vậy. Từ trước đến nay đế quốc rất ngại sự khôn lanh và quyền biến của đảng và nhân dân ta. Nhất là các ông trùm tư bản Huê Kỳ lại càng ngại hơn nữa, do đó đế quốc mới xua đạo quân tiên phong đi mở đường trước là bọn tư sản Việt lưu vong; bọn này rặt toàn những tay sừng sỏ, kiếm ra tiền ngay trên đất Huê Kỳ. Triều đình Huê Kỳ xua bọn này đi trước đặng đối đầu với chúng ta, dọn đường cho bọn tư bản kếch xù đi sau. Thế nhưng đảng ta đã có kế sách đối phó với bọn này nên các ông đã thấy, lần lượt tất cả đều sa lưới. Chúng rút về mà không dám mở miệng hô hoán, bỏ của chạy lấy người mà không thưa kiện hay trách móc gì ta được. Điều này chứng tỏ rằng sừng sỏ tới đâu, láu cá tới đâu chúng ta đều trị được.
Hỏi : Chúng ta dùng luật rừng mà đối phó với bọn tư sản Việt lưu vong. Nhưng với các tay tư bản sừng sỏ thì đâu có được. Bằng chứng là ngày hôm nay họ bắt chúng ta phải ký cái văn kiện bút sa gà chết mà theo văn kiện này thì họ nắm đằng cán thì chúng ta làm gì được họ?
Đáp: Chúng ta đừng “làm” gì họ hết nhưng đừng để họ “làm” chúng ta. Đây là thử thách, có thể bước đầu phải để họ “làm” chúng ta nhưng càng ít càng tốt.. Sau đó mình sẽ tương kế tựu kế mà gỡ lần lần, gỡ được rồi mới phản công sau.
Hỏi : Theo các điều khoản về thương mại của thương ước thì ngay sau khi ký họ có quyền nhập khẩu máy móc và nguyên vật liệu, thuê mướn người và sản xuất mọi loại hàng hóa trên đất nước của mình. Ba năm sau họ có quyền xuất nhập khẩu các loại hàng mà họ đã sản xuất trong nước ta đồng thời có quyền liên doanh với các công ty Việt Nam để sản xuất mọi loại hàng hóa. Rồi sau 7 năm họ có quyền xuất nhập khẩu tất cả các loại mặt hàng.
Như vậy là quốc gia mất quyền bảo hộ mậu dịch vì trong thực tế mọi hạn ngạch xuất nhập khẩu cũng như giá cả hàng hóa đều do các công ty đại tư bản ấn định. Lúc đó triều đình cũng không cần dùng quyền bảo hộ mậu dịch để ngăn chận rối loạn thị trường vì chính họ sẽ tự điều tiết thị trường trong nước .
Ngược lại, nếu như chính họ muốn làm rối loạn thị trường thì lúc đó triều đình có muốn dùng quyền bảo hộ mậu dịch cũng không kịp. Như vậy theo quy luật cá lớn nuốt cá bé, trong vòng 7 năm mọi hoạt động kinh tế trong nước sẽ do các đại công ty tư bản Huê Kỳ ấn định. Lúc đó thì với thương ước này triều đình còn nắm được gì ?
Đáp: Trong thương ước có nói rõ mọi hoạt động ghi trong thương ước đều nhắm cho kinh tế hai bên cùng phát triển. Hiệp ước thương mại nói nôm na là hiệp ước mua bán, số mua và số bán phải cân đối. Ta mua hàng của họ nhưng buộc họ phải mua hàng của ta, tỷ số thặng dư mậu dịch không được chênh lệch lớn. Do đó có món hàng nào sản xuất trong nước mà các công ty Huê Kỳ không chịu xuất khẩu để nhập vào Huê Kỳ thì các công ty của ta sẽ nhập vào Huê Kỳ. Triều đình Huê Kỳ sẽ giúp chúng ta vì nếu không thì họ phải tiêu thụ món hàng khác để cân đối mậu dịch.
Hỏi : Muốn vậy chúng ta phải có một hệ thống chợ chuyên môn bán các loại hàng đó tại Huê Kỳ?
Đáp: Đúng vậy, có một số hàng nông hải sản và hàng may mặc chỉ có người Việt hoặc người Á Châu mới tiêu thụ. Các công ty Mỹ không để ý tới loại này vì đa số khách hàng của họ không dùng. Chúng ta sẽ quảng cáo, khuyến khích tiêu dùng và mở các cửa hàng tiêu thụ.
Hỏi : Nhưng nếu người Việt họ tẩy chay thì sao?
Đáp: Đây cũng là một thử thách mà chúng ta phải vượt qua. Bước ban đầu chúng ta tạm dấu gốc tích các chợ do ta làm chủ, bán rẻ các món hàng tiêu dùng dành cho khách hàng Việt. Mặt khác triều đình Huê Kỳ giúp chúng ta triệt tiêu các thế lực chống đối, thực hiện hòa hợp hòa giải. Trong khi chúng ta tiếp tục phát triển theo lối tằm ăn dâu. Cho đến khi họ quen dùng chúng ta mới dần dần thay tên đổi nhản lại cho đúng của chúng ta.
Hỏi : Vậy thì trong nước chúng ta phải nhượng bộ tư bản Huê Kỳ, ngoài nước chúng ta phải năn nỉ bọn lưu vong?
Đáp: Đề nghị không gọi là “bọn” nữa, chúng ta nên năn nỉ để hòa hợp hòa giải thì cũng nên làm. Chúng ta đã gây cho họ biết bao nhiêu điều oán hận về tính mạng , về tài sản thì một đôi câu năn nỉ đâu có sao. Ngày nay tất cả nhà cao cửa rộng, phố xá dinh thự đều do chúng ta chiếm ngự, những thứ đó do đâu mà có? Đều do mồ hôi nước mắt của họ làm ra, chúng ta đã dùng vũ lực mà đuổi họ đi. Nay một là năn nỉ họ cho được việc, hai là để cho họ nổi lên đòi lại nhà cửa, đất đai, ruộng đồng v.v thì các ông có chịu trả hay không?
Hỏi : Nếu những người lưu vong đó cũng theo chân tư bản Huê Kỳ để về đây mà quậy phá thị trường, dùng tiền bạc để làm bỉ mặt chúng ta thì biết tính sao? Đa số người của mình thất học, không biết tính toán; họ có trình độ lại rành về cách buôn bán theo lối mạnh được yếu thua, rồi họ có hậu thuẩn đứng sau lưng thì mình cự sao lại?
Đáp: Miễn họ đừng gây bạo động hoặc tàng trữ vũ khí, trường hợp này thì ta gông đầu họ không ai nói một tiếng. Còn như kẻ nào ra mặt tuyên truyền chống đối thì ta gài vô tội âm mưu bạo loạn có vũ khí mấy hồi. Chỉ sợ những kẻ trường vốn vung tiền ra rồi mua chuộc cán bộ của ta, mua chuộc nhân dân, ngấm ngầm xúi dân nổi dậy mới là mệt. Đây là thử thách nặng nề mà trong bản dự thảo đề cương có nói là “hiểm họa”.
Hiểm họa trước mắt là người của họ cũng buôn, người của mình cũng buôn nhưng người của mình buôn không lại. Thứ nhất là không có trình độ, thứ hai là cha chung không ai khóc, không phải là của mồ hôi nước mắt mình làm ra thì không thấy trách nhiệm. Ba mươi năm làm cho nhà nước không bằng một lần ăn cắp của nhà nước. Nhất là những người sắp sửa về vườn nhường ghế lại cho người khác .
Rồi người đi sau lại bỏ tiền ra lo lót đặng được thế chỗ của người kia, khi đặng được ghế lại phải lo sắn tay áo mà lấy lại vốn rối kiếm lời. Hễ mấy ông có lời thì nhà nước phải lỗ. Biết cái yếu này nên đảng đã phải chuẩn bị một từng lớp “Tư bản đỏ” để đối phó lại. Chia tiền cho những tay làm ăn buôn bán giỏi để đám này ra tay thi đấu với đám “tư bản xanh” từ nước ngoài trở về.
Vậy ai là người có khả năng? Tiêu chuẩn như thế nào? - Đó là những người tài giỏi đến độ lấy của công về làm của tư mà không ai biết. Kẻ nào lấy mà bị bắt thì bị đánh rớt, không đủ tiêu chuẩn, phải bị ở tù. Kẻ nào “hạ cánh an toàn” thì xứng đáng hưởng số tiền đó đặng cạnh tranh với tư bản xanh. Như vậy tư bản xanh không thể khống chế thị trường mà làm ẩu được .
Tuy nhiên cách này cũng đưa tới một hiểm họa khác là tệ nạn tham ô nhũng lạm. Tham ô là lấy của công về làm của tư còn nhũng lạm là làm khó dân để lấy tiền, thậm chí đi tới nạn tạo cớ để bắt người có của đặng dàn cảnh đòi lấy tiền chuộc. Tệ nạn này càng sớm đưa tới ngày nhân dân nổi dậy. Đây mới chính là hiểm họa mà triều đình đang lo. Triều đình mà đổ thì các ông mất hết, e rằng cái mạng của các ông không còn để mà vác ba lô lên rừng để trở lại cài thời lập chiến khu. Hiện nay cái hiểm họa nhân dân nổi dậy càng ngày càng lớn. Họa ở ngoài chưa tới nhưng cái họa bên trong coi chừng sắp xảy ra .
Do đó không phải chỉ cần năn nỉ những người lưu vong mà còn phải xoa dịu những người trong nước. Rồi đây sẽ phải thả hết những tù chính trị bởi vì nếu bắt thì phải bắt hết. Nhưng bắt hết thì cơm đâu mà nuôi, không đủ nhà tù để nhốt. Ngày xưa còn chính sách đưa đi đày ở vùng ma thiêng nước độc nhưng nay không thể. Ngày xưa còn dùng chế độ tem phiếu mà nắm bao tử người ta, hễ nhà nào chống đối thì cúp gạo ngay nhưng nay không thể. Ngày xưa còn bưng bít ém nhẹm nhưng nay không thể.
Hỏi : Ngày xưa, hồi tôi mới theo cách mạng, tôi giống như một cô gái ngây thơ đi theo một chàng trai khôi ngô tài giỏi; không ngờ nay tôi mới hay anh chàng đó là đứa sở khanh. Nghiệt một nỗi lúc tôi theo chàng ta thì tôi không nghe theo lời khuyên của anh em giòng họ, tôi nghịch lại với gia đình, thậm chí còn làm điều ác với thân thuộc. Nay anh chàng kia đã dông mất, tôi không còn lối về đành phải bước chân làm điếm. Mà một khi đã làm cái nghề đó thì kể chi đạo đức với phẩm hạnh .
Bằng mọi cách tôi phải kiếm cho được tiền để lo cho bản thân tôi sau này, cũng là để lo cho tương lai con cái tôi, cũng là để bù lại những tháng ngày gian khổ đi theo tên sở khanh. Nay triều đình không có chính sách cho tôi thì tôi cũng đành làm như cô gái điếm kia vậy. Cờ tới tay ai thì nấy phất, cờ lớn thì phất lớn, cờ nhỏ thì phất nhỏ; biểu tôi đừng phất thì tôi cũng “dạ” nhưng vắng người thì cũng cho tôi phất đặng kiếm chút cháo, chút cơm. Tôi làm được thì anh làm được, các anh làm được thì họ cũng làm, lấy ai mà cản ai. Thành ra biết là hiểm họa đó nhưng làm gì để trừ họa ?
Đáp: Nếu mạnh ai nấy đục khoét thì triều đình sụp lâu rồi. Do đó cái nào giữ được thì giữ, cái nào chận được thì chận. Hễ ai bị bắt thì không có che, có chạy được nữa, kể cả có thể bị tử hình .
Hỏi : Nếu mọi người đều “chuyển an toàn” của nhà nước về nhà mình thì vốn liếng nhà nước còn gì?
Đáp: Bởi đó mà theo cái cách của kinh tế tư bản rồi đây ta sẽ phải dẹp bỏ các công ty quốc doanh. Để cho các công ty tư nhân tự sản xuất, tự phân phối; công ty nào bị ăn cắp thì công ty đó ráng lãnh còn nhà nước chỉ biết thu thuế để chi ngân sách mà thôi.
Hỏi : Vậy hóa ra trở lại chế độ tư bản?
Đáp: Trở lại về mặt kinh tế nhưng mặt chính trị thì không. Đảng vẫn lãnh đạo toàn dân, nắm trong tay “bạo lực chuyên chính” để đàn áp chống đối. Nhưng không gọi là “bạo lực chuyên chính vô sản” nữa mà gọi là “chuyên chính Hồ Chí Minh” . Thực ra bạo lực chuyên chính này được duy trì là để bảo vệ những của cải mà ta đã cướp được sau cuộc cách mạng vô sản.
( Còn tiếp phần sau : Quyền làm chủ đất đai )
BÙI ANH TRINH
Bài do tác giả gởi. VANGANH.INFO biên tập và minh hoạ.

VANEWS VIDEO CHANNEL - TV

VANEWS VIDEO CHANNEL - TV
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét