Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

‘Lò’ ông Trọng lại tự nguội lạnh?


Nguyễn Phú Trọng và bức thư yêu cầu công khai tài sản.

Nửa năm sau những triệu chứng nguội lạnh bất thường tại Hội nghị trung ương 6 vào tháng Mười năm 2017, một lần nữa lại xuất hiện dấu hiệu đổ bệnh của ‘lò ông Trọng’ ở Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2018.

‘Lò’ lại đổ bệnh

‘Ai đã trót nhúng chàm thì sớm tự giác gột rửa’ và ‘mở đường cho người ta tiến’ là những phát ngôn đượm nét xuôi xị của Tổng bí thư Trọng trong một cuộc tiếp xúc với cử tri Hà Nội sau Hội nghị trung ương 7, cho dù ông Trọng vẫn không quên dùng bổ túc từ ‘lò đã nóng rực’.

‘Nhân văn’ cũng là một từ được ‘Người đốt lò vĩ đại’ - một tụng danh mà Đài Tiếng nói Việt Nam của ủy viên trung ương đảng Nguyễn Thế Kỷ đặc cách dành để tôn cao Nguyễn Phú Trọng - lặp lại một cách đầy chủ ý kể từ lúc được phát ra lần đầu tiên vào trước tết nguyên đán năm 2018.

Sau khi xuất hiện ‘chủ nghĩa nhân văn Nguyễn Phú Trọng’, đã có một luồng dư luận cho rằng thực ra ông Trọng là người thiếu kiên quyết trong chống tham nhũng và phần đa chỉ là giơ cao đánh khẽ, chủ đích nhằm răn đe để giữ đảng, thu hồi tài sản tham nhũng và lấy tiếng ‘Sỹ phu Bắc Hà’ hay ‘Minh quân’ cho cá nhân mình.

Từ quá khứ đến hiện tại

Còn nhớ vào ngày 29/11/2017, đại biểu quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã tiến hành cuộc tiếp xúc cử tri thường lệ sau kỳ họp thứ 4 của Quốc hội Việt Nam. Tại đây, những khẩu hiệu cũ được ông Trọng tiếp tục hô: “Lò đã nóng lên rồi thì tất cả phải vào cuộc”, “Không để các vụ tham nhũng chìm xuồng”…

Khi đó, ông Trọng chưa có biệt danh ‘Người đốt lò vĩ đại’, nhưng đã được vài ba văn sĩ cận thần xưng tụng là “Minh quân” và “Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo”.

Thế nhưng ông Trọng đã khiến cho một bộ phận không nhỏ cán bộ lão thành, công chức và người dân vốn còn nặng tâm lý “theo đảng, tin đảng” một lần nữa suýt vỡ tim vì thất vọng.

Bởi triết lý mới nhất khi đó của ông Trọng là: “xử lý là để cảnh báo, cảnh tỉnh, răn đe, ngăn chặn, mở đường cho người ta tiến, chứ không phải kỷ luật nhiều mới là tốt. Quan trọng là nhắc đừng có nhúng chàm nữa và đã trót nhúng rồi thì phải sửa”.

Nếu so sánh “Lò đã đốt lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy” - một phát ngôn cảm xúc cao độ của ông Trọng vào đầu tháng Tám năm 2017 khi nổ ra vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh “theo cáo buộc của Chính phủ Đức, còn phía Việt Nam thì công bố trên truyền hình “Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về đầu thú”, với “Ai đã trót nhúng chàm thì sớm tự giác gột rửa”, và “Từ nay bất cứ ai vi phạm kỷ luật sẽ bị xử lý nghiêm” - những phát ngôn của Tổng bí thư Trọng trong bài diễn văn bế mạc Hội nghị 6, cho đến “Quan trọng là nhắc đừng có nhúng chàm nữa và đã trót nhúng rồi thì phải sửa”, thì khẩu khí khi đó của ông Trọng đã xuống dốc ghê gớm.

Một ngày sau Hội nghị trung ương 6, trước nhiều bức xúc của cán bộ lãnh thành và nhiều cử tri Hà Nội hỏi tại sao cho đến lúc đó Thanh tra chính phủ vẫn chưa công bố kết luận thanh tra biệt phủ của Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Yên Bá, ông Nguyễn Phú Trọng vẫn cho rằng ‘phải bình tĩnh xem xét toàn diện các mặt để tìm nguyên nhân, khi xử lý thì không phải dập cho người ta không thể ngóc đầu dậy được, Bác Hồ dạy cốt để cán bộ sửa sai, để tiến bộ trưởng thành…’.

Cần đối chiếu với quá khứ gần để nhận ra thực chất hiện tại và tương lai.

Từ sau Hội nghị trung ương 6, nhiều dư luận xã hội đã đặt một dấu hỏi lớn về liệu đã có một “thỏa thuận ngầm” nào đó giữa người đứng đầu đảng cầm quyền với một thế lực chính trị nào đó từ ngay trước hội nghị này, để những vụ tày trời như Võ Kim Cự - cựu bí thư Hà Tĩnh và bị xem là một trong những thủ phạm gây ra nạn xả thải của nhà máy Formosa làm ô nhiểm biển 4 tỉnh miền Trung, Nguyễn Thị Kim Tiến - đương kim bộ trưởng Bộ Y tế và là nhân vật phải chịu trách nhiệm về vụ Công ty Pharma nhập thuốc ung thư giả gây phẫn uất trong dư luận, biệt phủ gây phẫn nộ dư luận của Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài nguyên môi trường Yên Bái và là em ruột Bí thư tỉnh ủy Yên Bái Phạm Thanh Trà… được cho “chìm xuồng”…

Nhưng dù sao tại Hội nghị trung ương 6 vẫn có một ủy viên trung ương là bí thư thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh bị ‘mổ’. Còn Hội nghị trung ương 7 mà trước đó đã xuất thần phát ngôn ‘Ai không chống tham nhũng được thì dẹp sang một bên’ của Tổng bí thư Trọng lại đã kết thúc bằng một con số 0 to tướng: không có bất cứ ủy viên trung ương đảng nào, từ Trương Minh Tuấn - Bộ trưởng thông tin truyền thông với dấu hiệu cố ý làm trái và tham nhũng trong vụ AVG, Tất Thành Cang - Phó bí thư thường trực thành ủy TP.HCM với dấu hiệu tham nhũng và cố ý làm trái trong vụ Tân Thuận… bị đưa ra kỷ luật.

Nguy cơ chìm xuồng vụ AVG

Ngay sau Hội nghị trung ương 7, vụ ‘Mobifone mua AVG’ đầy hứa hẹn trở thành đại án này đã có nguy cơ chìm xuồng trong việc xử lý các cá nhân sai phạm như Phạm Nhật Vũ, Lê Nam Trà, Nguyễn Bắc Son, Phạm Đình Trọng, Trương Minh Tuấn.

Dư luận đang đặc biệt chú ý trường hợp Bộ Trưởng Thông Tin và Truyền Thông Trương Minh Tuấn - nhân vật từng được ông Trọng sủng ái và chỉ định kiêm phó trưởng ban tuyên giáo trung ương vào năm 2016.

Trước Hội nghị trung ương 7, Trương Minh Tuấn có vẻ đã ‘được cho’ xuất hiện trở lại trên cương vị Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông khi ông ta được chủ trì cuộc họp quản lý báo chí của bộ này cùng vài cuộc họp không quan trọng khác.

Sau Hội nghị trung ương 7, Trương Minh Tuấn lại xuất hiện với vai trò chủ trì một cuộc tọa đàm có tên Tọa đàm xây dựng Bộ quy tắc ứng xử trên mạng xã hội vì một môi trường mạng lành mạnh tại Việt Nam, trong đó ông Tuấn đánh giá ‘Nhiều bí mật Nhà nước bị lộ trên mạng xã hội’ (có thể bao gồm cả những bí mật có liên quan đến Trương Minh Tuấn chăng?).

Mặc dù sau khi công bố kết luận thanh tra vụ ‘Mobifone mua AVG’, Bộ trưởng Thông tin -Truyền thông Trương Minh Tuấn đã ‘đạo diễn’ để AVG trả lại tiền cho Mobifone như một cách ‘khắc phục hậu quả’, nhưng động tác này đã bị nhiều ý kiến cho là ‘chạy tội’.

Nếu Trương Minh Tuấn được cho “hạ cánh an toàn” trong vụ này, ông Trọng sẽ đương nhiên bị dư luận đánh giá rất thiếu công tâm khi bao che cho “phe ta”, và chiến dịch ‘đốt lò’ của ông Trọng sẽ chẳng còn có ý nghĩa gì nữa.

Nguy cơ chìm xuồng vụ Thủ Thiêm và đổ vỡ ‘đốt lò’

Ở một vụ việc Thủ Thiêm - có dấu hiệu tham nhũng và cố ý làm trái còn lớn hơn nhiều vụ AVG - đang có dấu hiệu chính quyền TP.HCM xin trung ương ‘xử lý nội bộ’, còn Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa tổ chức một cuộc họp về vụ Thủ Thiêm với kết luận rất nước đôi và rất yếu ớt, như thể ông Phúc đang cố che chắn cho một nhóm lợi ích nào đó đã ‘ăn đất’ ở cái vùng đất đã chứng kiến không ít oan hồn dân oan phẫn uất này.

Trong kết luận chỉ đạo của mình vào trung tuần tháng Năm năm 2018, Thủ tướng Phúc dường như đã cố tình bỏ qua việc làm rõ tính pháp lý của Quyết định 367 của Thủ tướng Võ Văn Kiệt và một quyết định ‘thay thế’ của Phó chủ tịch chính quyền TP.HCM Nguyễn Văn Đua, trong lúc lập lờ khi chấp nhận 99% diện tích giải tỏa của chính quyền TP.HCM, tức chấp nhận cả phần ít nhất 140 đất giải tỏa lố mà đã đẩy đuổi cưỡng chế hàng chục ngàn người dân khỏi mảnh đất sinh nhai duy nhất của họ.

Ông Phúc cũng hoàn toàn không đề cập một từ nào về sự biến mất vô cùng khó hiểu của tấm bản đồ gốc quy hoạch Thủ Thiêm được phê duyệt vào năm 1996. Ông Phúc cũng chỉ dùng từ ‘sai sót’ đối với trách nhiệm của giới quan chức TP.HCM, trong khi vụ Thủ Thiêm có quá nhiều dấu hiệu của hành vi ‘cố ý làm trái’ và tham nhũng…

Sau vụ chỉ đạo bắt cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng vào tháng Mười Hai năm 2017 và giáng hai bản án tổng cộng 31 năm tù giam đối với nhân vật này, Nguyễn Phú Trọng đã chính thức ‘leo lên lưng cọp’, chính thức xóa bỏ tiền lệ ủy viên bộ chính trị không bị bắt giam và xử tù, và cũng chính thức vượt qua lằn ranh lo sợ ‘mình mà xử thằng này thì thằng khác sẽ xử mình’.

Hiện tại và tương lai, ông Trọng dù có muốn cũng không còn nhảy khỏi lưng cọp được nữa.

Nhưng lại đang có những biểu hiện cho thấy ông Trọng đang thỏa mãn quá sớm với bản thành tích chống tham nhũng còn quá ít ỏi của ông, để trong khi tương lai trở thành ‘bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo’ và ‘lưu danh sử xanh’ của ông còn xa mới đạt tới, Nguyễn Phú Trọng có thể bị hất đổ vào bất kỳ thời điểm nào ông bị đổ bệnh hoặc phải tạm thời rời bỏ quyền lực tối cao, để sau đó bị ‘hồi tố’ - không chỉ bởi những đối thủ chính trị và các thế lực tham nhũng, mà còn có thể do chính những ‘người tâm phúc’ và cận thần mà ông Trọng đã từng tin cậy như loại ‘cộng sản tốt tương đối’ hoặc ‘có nhùng chàm nhưng đã gột rửa’.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Chắt trà đá sẽ ra hàng trăm ngàn tỉ?


"Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới". Đại biểu Quốc hội tỉnh Tây Ninh Nguyễn Mạnh Tiến

Công chúng lại có thêm cơ hội sững sờ khi Kiểm toán Nhà nước công bố báo cáo kiểm tra việc sử dụng công quỹ năm 2016 (được gọi là Báo cáo Kiểm toán Quyết toán Ngân sách năm 2016).

Theo báo cáo vừa kể thì Bộ Kế hoạch – Đầu tư tiếp tục mắc hàng loạt sai phạm: Giao vốn cho các dự án đầu tư phát triển sai cả về thời điểm, lẫn cách thức đã được qui định tại Luật Đầu tư công (cấp vốn vượt mức đã được duyệt, cấp vốn sai đối tượng, cấp vốn khi dự án chưa được phê duyệt,…).

Kiểm toán Nhà nước chỉ mới ngó đến 283 báo cáo của 229 nơi đã phát giác, khoảng 40 dự án dở dang, cần hoàn tất sớm nhưng không được cấp vốn và Bộ Kế hoạch Đầu tư đã dùng nguồn vốn đó để hỗ trợ cho những dự án chưa cần thiết tiến hành khởi công. Có những dự án lẽ ra phải thực hiện theo hình thức vay ngân sách nhưng cuối cùng được Bộ Kế hoạch – Đầu tư tự tiện chuyển thành “đầu tư trực tiếp” nên phía nhận vốn có quyền không hoàn tiền lại. Khoản tiền lẽ ra phải vay ngân sách được Bộ Kế hoạch – Đầu tư chuyển thành “đầu tư trực tiếp” không đáng kể. Chỉ chừng… 3.000 tỉ đồng.

Những sai phạm của Bộ Kế hoạch – Đầu tư dẫn tới hệ quả là ngân sách trong tài khóa 2016 đã được rút ra chi dùng sai nguyên tắc hàng chục ngàn tỉ đồng.

Năm ngoái, công chúng từng sững sờ khi Kiểm toán Nhà nước công bố báo cáo kiểm tra việc duyệt chi công quỹ năm 2015. Theo đó, Bộ Kế hoạch - Đầu tư đã tự ý lấy 1.900 tỉ từ công khố cấp cho hàng loạt dự án vốn chưa đủ cơ sở pháp lý để có thể nhận tiền từ công khố và cấp công quỹ vượt mức qui định cho nhiều dự án khác. Vào thời điểm đó, Kiểm toán Nhà nước đã đề nghị Thủ tướng Việt Nam chỉ đạo Bộ Kế hoạch – Đầu tư tổ chức kiểm điểm và truy cứu trách nhiệm của tất cả những cá nhân có liên quan song chẳng có ai hề hấn gì.

Năm nay, Bộ Kế hoạch – Đầu tư lôi “bổn cũ” ra soạn lại và chẳng còn ai dám tin sẽ có kẻ bị “chặt đầu, lột da” vì phung phá!

***

Công quỹ bao gồm tiền thu được từ các loại thuế, phí, tiền vay ngoại quốc, tiền bán trái phiếu trong nước cho các tổ chức tài chính, tín dụng.

Giống như những lần trước, trong báo cáo kiểm tra việc sử dụng công quỹ năm 2016 mà Kiểm toán Nhà nước mới gửi Quốc hội Việt Nam, cơ quan này tiếp tục liệt kê hàng loạt dự án do các tập đoàn, tổng công ty của nhà nước đầu tư bằng nguồn tiền lấy từ công khố, liên tục được dúi thêm những khoản từ gấp đôi đến gấp… 36 lần mức dự kiến lúc soạn dự án (Dự án Nạo vét, xây kè, bảo tồn cảnh quan sông Sào Khê, tỉnh Ninh Bình). Số tiền mà các tập đoàn, tổng công ty nhà nước đề nghị trao thêm dao động từ vài ba ngàn tỉ đồng đến hàng chục ngàn tỉ đồng (Dự án Nhà máy nhiệt điện Ô Môn 1, tăng 10.320 tỉ đồng, Dự án Tổ hợp Bauxite - Nhôm Lâm Đồng, tăng 9.194 tỉ đồng,…).

Tiếp tục ngốn hết ngàn tỉ đồng này đến chục ngàn tỉ đồng khác nhưng các dự án “đầu tư phát triển” tiếp tục lỗ nặng từ vài chục tỉ đồng, vài trăm tỉ đồng đến vài ngàn tỉ đồng (Tính đến giữa 2017, Dự án Nhà máy DAP 2 có lỗ lũy kế là 1.447 tỉ đồng, Dự án Nhà máy Đạm Hà Bắc có lỗ lũy kế là 2.035 tỉ đồng,…). Ngoài lỗ, các tập đoàn, tổng công ty nhà nước còn… gian lận doanh thu, chi phí, nợ cả thuế (thuế giá trị gia tăng, thuế thu nhập doanh nghiệp) lẫn nhiều khoản mà trên nguyên tắc phải nộp lại cho công quỹ. Tính ra các tập đoàn, tổng công ty nhà nước toan giựt của dân chúng 19.000 tỉ đồng!

***

Vay ngoại quốc càng ngày càng khó, vay dân chúng trong nước thông qua các loại trái phiếu cũng vậy, rồi những nguồn thu từ khai thác tài nguyên, khoáng sản, thuế nhập cảng tiếp tục giảm vừa nhanh, vừa nhiều, trong khi nợ phải trả cũng như chi phí nuôi hệ thống công quyền mỗi ngày một lớn… trong bối cảnh bi đát như thế, Kiểm toán Nhà nước loan báo, năm 2016, hệ thống công quyền tiếp tục chi tiêu sai nguyên tắc tới 18.400 tỉ đồng!

Thay vì yêu cầu chính phủ tống cổ 57.000 cán bộ, công chức đã được xác định là nhận lương mà chẳng làm gì, thay vì đòi Thủ tướng và nội các phải xác định rạch ròi về mặt trách nhiệm, đệ trình giải pháp ngăn chặn ngay lập tức tình trạng phung phá, nhiều đại biểu của “nhân dân” tại Quốc hội lại bước lên một bước, đứng chung hàng với chính phủ!

“Chỉ trích” mà ông Nguyễn Mạnh Tiến, Đại biểu của tỉnh Tây Ninh tại Quốc hội Việt Nam, dành cho chính phủ Việt Nam vì… thu thuế đã chưa hết, lại còn chưa kỹ, để sót những người bán trà đá, loại hình kinh doanh có tỉ suất lợi nhuận từ 5.000% đến 7.000% - cao nhất trên thế giới, không thuộc loại chỉ để bình phẩm rồi cười.

Khó mà đòi hỏi ông Tiến nghĩ và hành xử khác hơn những người đồng Đảng. Thế nhưng nếu Quốc hội vẫn chỉ gồm toàn những người như ông Tiến thì cơ quan nào thực sự là đại diện cho toàn dân để “quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của nhà nước”?

Khi một Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Đối ngoại của Quốc hội Việt Nam muốn chắt cả trà đá để có tiền tiếp tục sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội thì an ninh tài chính, an ninh kinh tế quốc gia đã đáng để bận tâm chưa? Tương lai của mỗi cá nhân, sự an ổn của từng gia đình sẽ ra sao?


Trân Văn
Blog VOA

Những biệt thư ma quái quận Tây Hồ


Căn biệt thự khiến tờ Môi Trường và Đô Thị phải đính chính.

Giữa tháng 5/2018, báo Môi trường và Đô thị đăng một loạt ảnh các biệt thự khủng thuộc khu Vườn Đào thuộc phường Phú Thượng trong quận Tây Hồ đi với bài báo dài « Chiêm ngưỡng những ngôi biệt thự siêu đẹp ở Vườn Đào ». Đây là khu đất vàng của thủ đô, giá hiện là 400 triệu đồng một mét vuông. Các biệt thự được đánh giá trên dưới 1 triệu đôla. Bài báo cho biết các biệt thự sang nhất thuộc quyền sở hữu của các quan chức cao cấp đương quyền, các đại gia điện lực, khoáng sản, hóa chất. Trong đó, vẫn theo bài báo, 2 biệt thự hoành tráng nhất, một thuộc về một Ủy viên Bộ Chính trị; và một thuộc về bộ trưởng Công Thương.

Bộ trưởng Công Thương hiện nay là ông Trần Tuấn Anh, con trai nguyên chủ tịch nước Trần Đức Lương.

Ngay ngày hôm sau 18/5 Bộ công thương có công văn cải chính, cho đó là tin bịa đặt, không phải nhà của ông Trần Tuấn Anh, yêu cầu Bộ Thông tin Truyền thông xử lý bài báo này. Báo Môi trường và Thủ đô đã đính chính và xin lỗi độc giả về sự lầm lẫn, đã nghe theo một số cư dân quanh khu biệt thự mà không thẩm tra lại.

Nhưng sự thanh minh, cải chính vội vàng trên đây hoàn toàn không có tác dụng.

Vì quanh mấy chục tòa biệt thự hoành tráng trong Vườn Đào – Tây Hồ, người dân vẫn không biết thuộc về ai? ai làm chủ nhà? do ai xây dựng lên? Có sổ đỏ chưa, và mang tên ai. Vì sao lại giữ bí mật, việc gì mà phải che che dấu dấu vậy? Không có lửa sao lại có khói?

Cứ như đó là một vùng ma quái, khó hiểu, khó tìm ra sự thật.

Theo thông lệ, theo thủ tục thông thường, ắt là chính quyền phường Phú Thượng

có sổ sách ghi từng biệt thự, mang số nhà bao nhiêu, đường gì? do ai xin phép xây dựng, hoàn thành lúc nào, nay chủ nhà là ai, làm gì? có sổ đỏ hay chưa?

Ắt là Phòng Xây dựng quận Tây Hồ cũng có đầy đủ các giấy tờ lưu trữ như thế.

Sở Xây dựng của Thủ đô ắt là am hiểu rành rọt, cụ thể, tỷ mỷ nhất về từng biệt thự một.

Phiên họp Quốc hội mới họp cũng bỏ qua, không chất vấn, trao đổi nhận định về vụ việc quan trọng này, coi như chuyện vặt, Báo chí lề phải vẫn êm ru, coi như báo Môi trường và Thủ đô cải chính là xong, là hết chuyện, ngoan ngoãn dễ bảo đến thế là cùng! Việc xử lý hàng ngàn biệt thự hoành tráng không lý giải được nguồn gốc minh bạch rõ ràng là của cải bất lương đang là nỗi quan tâm hàng đầu của toàn xã hội. Chính quyền không thể bênh che mãi cho bọn cướp của dân!

Rất mong các ông nghị đang họp và lãnh đạo của các phiên họp quan tâm đến các vấn đề nóng bỏng trong cuộc sống, như tình hình dân xã Đồng Tâm/Mỹ Đức bị ức hiếp, vấn đề đất đai quận Thủ Thiêm tan nát, nhà Chùa và Nhà Tu tại đó bị nguy cơ tiêu hủy, gần một trăm trạm BOT trong cả nước vẫn hoành hành ngang ngược, vụ đại án MobìFone vẫn mờ mịt dù Thanh tra đã có ý kiến, Luật Biểu tình lại hoãn không biết đến bao giờ!

Một chính quyền dấu diếm công luận, không cho biết ngôi biệt thự khủng giá hàng triệu đôla ở góc Võ Chí Công và Lạc Long Quân phường Phú Thượng là của ai, cứ mờ ám không minh bạch, không công khai bàn đến những việc đại sự của xã hội, vẫn chỉ là một chính quyền non nớt chưa đến độ trưởng thành.


Bùi Tín
Blog VOA

Luật an ninh mạng: Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ


Luật an ninh mạng: Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ. Ảnh tư liệu

Trong lịch sử hơn 20 năm có internet (1997-2018) chưa bao giờ lợi ích quốc gia, dân tộc và tự do của người dân bị đe doạ lớn như những gì đang được chuẩn bị trong dự luật An Ninh Mạng. Điều đáng lo ngại là, Chính phủ và các đại biểu Quốc hội chưa nhận thấy nguy cơ tự cô lập mình với phần còn lại của thế giới; nguy cơ đi ngược lại những nỗ lực của Chính phủ và chống lại sự tiến bộ của người dân, nếu thông qua Dự luật.

Khi thương thảo lại để ký CPTPP thay thế TPP, Việt Nam đã đồng ý từ cấp tối cao, không buộc các công ty cung cấp dịch vụ internet đặt máy chủ, lưu trữ dữ liệu tại VN. Dự luật này lách bằng cách đòi “lưu trữ tại VN các dữ liệu cá nhân của người sử dụng dịch vụ tại VN”(google, Facebook… vẫn đang có máy chủ đặt tại VN nhưng đó là lựa chọn của họ thay vì bắt buộc).

Có cách nào để không đặt máy chủ mà lưu trữ được dữ liệu tại VN? Đòi hỏi này nếu Quốc hội bị qua mặt và thông qua sẽ trở thành vấn đề danh dự của một quốc gia trước những điều mình cam kết chứ không còn là những “mẹo vặt” ở tầm “trinh thám An Nam” nữa.

Điều đáng nói là, khi buộc các nhà cung cấp dịch vụ internet như Facebook, Google… mở văn phòng đại diện hay để dữ liệu tại VN (địa phương hoá dữ liệu) theo cách mà dự thảo này thiết kế có rất ít ý nghĩa bảo vệ an ninh quốc gia từ không gian mạng. Các quy phạm dường như chỉ nhắm tới mục đích cao nhất là gỡ những bài viết trên blog hay trên Facebook. Các hậu quả mà quốc gia phải gánh chịu do những đòi hỏi này gây ra không hề được cân nhắc.

Theo tính toán của Trung tâm nghiên cứu kinh tế Chính trị Châu Âu (ECIPE), “địa phương hoá dữ liệu” – một biện pháp rất ít quốc gia áp dụng – sẽ khiến cho GDP của VN sụt giảm 1,7%; đầu tư nước ngoài giảm 3,1 % (so với việc không yêu cầu mở văn phòng hay đặt máy chủ tại VN như hiện nay).

Chính phủ và các nhà làm luật cần tránh rơi vào cái bẫy tư duy thiển cận rằng, chi phí thực thi chỉ do Google, Facebook hay Amazon … gánh chịu. Trong tình huống phải làm vậy, gánh nặng chi phí tăng thêm sẽ bị phân bổ đến toàn bộ các doanh nghiệp Việt Nam chứ không phải các doanh nghiệp trên gánh một mình. Các lập luận cho rằng, các doanh nghiệp nêu trên “kinh doanh nhưng không đóng thuế, không làm tăng GDP cho đất nước trong nhiều năm qua” – như tài liệu gửi cho các đại biểu là những lập luận thiển cận.

Càng nhiều người dân có thể tham gia mạng xã hội, trao đổi thông tin đầu tư, kinh doanh, tiếp cận với thương mại điện tử của các doanh nghiệp công nghệ, sẽ tạo ra ảnh hưởng lan toả, tác động tích cực đến kinh tế, đặc biệt là xuất nhập khẩu.

Theo một báo cáo mà cơ quan An ninh soạn thảo cung cấp cho các đại biểu Quốc hội thì chính sách an ninh mạng của Trung Quốc, Nga, Thổ Nhĩ Kỳ…, đặc biệt là Trung Quốc, được tham khảo nhiều nhất trong dự luật này. Tuy nhiên, ngay cả những quốc gia thù địch nhất với internet đó cũng không trao cho cơ quan công an quá nhiều quyền như Dự luật mà Quốc hội VN đang thảo luận.

Dự luật định trao cho “lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông” có quyền yêu cầu chặn “share”, xoá các thông tin mà “lực lượng” này cho rằng là “tuyên tuyền chống nhà nước” và “yêu cầu các nhà mạng ngưng cung cấp dịch vụ viễn thông, internet cho người có các bài viết đó”.

Chỉ có toà án mới có quyền tuyên bố hành vi nào là “tuyên truyền chống nhà nước”. Nếu VN có tính tới yêu cầu buộc gỡ các “fake News” trên MXH thì cũng chỉ nên tiến hành sau khi có phán quyết của Toà. Nếu để cho các quan chức của Bộ Công an và Bộ Thông tin đưa ra các phán quyết đó thì trong thời gian vừa qua, những sai phạm ở Bộ Thông tin (trong vụ MobiFone-AVG), ở Bộ Công An (trong vụ Vũ Nhôm, vụ các tướng chủ mưu đánh bạc…) liệu nhân dân có cơ hội mà bàn đến.

Đặc biệt, dự luật không những không bảo đảm an ninh mà còn đe doạ quyền tự do cá nhân của người dân khi yêu cầu các công ty dịch vụ internet “cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản”.

Người dân không chỉ có nhu cầu được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ các thế lực thù địch mà còn cần được bảo vệ khỏi các mối đe doạ từ sự lạm quyền của những người thi hành công vụ. Quyền tự do cá nhân, quyền riêng tư chỉ có thể bị can thiệp khi có trát của toà. Không có một đất nước có luật pháp nào, cảnh sát lại được trao cho quyền đó.

Nên nhớ là có không ít thông tin cá nhân, người dân đã tự nguyện cung cấp khi mua vé máy bay, đặt khách sạn… chứ không chỉ khi mở tài khoản trên mạng xã hội. Những thông tin này đều được lưu giữ ở nước cung cấp dịch vụ. Vấn đề là, chưa chắc người dân – ở những quốc gia như VN – lại bị đe doạ hơn khi những thông tin của mình được lưu giữ bằng các “cơ quan chức năng” trong nước.

Hình ảnh ông chủ FB, Mark Zuckenburg, phải ra điều trần trước Quốc hội Mỹ đang được sử dụng sai lệch (trong một văn bản gửi đại biểu). Mark bị nghi để lộ 87 triệu tài khoản FB cho Cambridge Anlytica sử dụng vào các mục tiêu chính trị và thương mại [cũng như cách mà Vinaphone, Viettel… cung cấp số điện thoại cho các đại lý bán đất nền, căn hộ và bảo hiểm…] chứ không phải như cách mà các nhà dự thảo luật đang âm mưu. Nếu Mark cũng học theo FPT cung cấp dữ liệu người dùng (một số bloggers) cho cơ quan an ninh thì không cần tới Quốc hội, Mark đã nhận ngay sự tẩy chay của người tiêu dùng khắp nơi trên thế giới.

Nếu thực sự muốn bảo vệ dữ liệu, muốn tham khảo những kinh nghiệm tốt về bảo vệ người dùng, cơ quan soạn thảo không thể bỏ qua những yêu cầu bảo vệ người dùng như phải có sự đồng thuận khi thu thập dữ liệu (consent required for data collection), chấp nhận của người dùng khi chuyển, trao dữ liệu cho bên thứ ba (consent required fort transfer to third party ) hay quyền được kiểm soát dữ liệu cá nhân (right to review) …. Mà các nước châu Âu hay Singapore đang áp dụng.

Tôi sẽ nói về những quy định trao rất nhiều quyền can thiệp của công an vào các công ty kinh doanh trên nền tảng internet, đặc biệt là các doanh nghiệp khởi nghiệp, trong một bài viết khác.

Rất lạ là chưa thấy Chính phủ của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có phản ứng gì. Hình như cơ quan tham mưu của ông hoàn toàn không nhận ra dự luật đang tạo ra các khoảng trống để giấy phép con, điều kiện kinh doanh, các loại thanh kiểm tra và nhũng nhiễu xuất hiện. Biết bao nỗ lực của Chính phủ từ đầu nhiệm kỳ chỉ cải thiện được rất ít môi trường kinh doanh. Trong khi, cách làm luật thế này đang khiến cho những cố gắng vừa qua của Thủ tướng đổ xuống sông, xuống biển.

Năm 1997, khi bắt đầu có internet, Chính phủ khi đó đã rất dè chừng khi – trong Nghị định 21 – chủ trương, “quản lý được tới đâu thì phát triển tới đó”. Nhưng tới năm 2000, thì chính Bộ Chính trị đã phá vỡ nguyên tắc này, bằng cách đưa vào Chỉ thị 58, “Nhu cầu phát triển internet tới đâu thì năng lực quản lý của các ngành phải theo kịp sự phát triển tới đó”.

Bộ Chính trị hiện thời cũng không đòi các công ty dịch vụ internet phải đặt máy chủ trong nước, Cơ quan soạn thảo đưa ra dự luật thế này là đã trái với ý chí của cơ quan lãnh đạo tối cao, Quốc hội cũng không nên “bảo hoàng” hơn Bộ chính trị.

Phải thừa nhận rằng, không phải là không có những tội phạm sử dụng internet để thực hiện các hành vi phạm tội. Nhưng, không ai đe doạ sự tồn vong của chế độ bằng chính những tên tham nhũng đang nắm quyền trong chế độ. Chưa chắc những “Quan Làm Báo”, “Chân Dung Quyền Lực…” là do “các thế lực thù địch” với chế độ vận hành.

Không chỉ mang lại biết bao tiện ích về kinh tế, Internet đã giúp cho người dân thực hiện được những quyền tự do mà báo chí nhà nước không thể cung cấp. Tuy điều đó có làm cho bọn tham nhũng khó chịu nhưng đồng thời cũng mang lại cho chính quyền một gương mặt sáng sủa hơn.

Dự luật này không hề mang lại lợi ích gì cho nước cho dân, cả chính trị và kinh tế, mà chỉ giúp cho bọn tham nhũng đang bị truy đuổi hơn hai năm qua có khả năng “lật cờ”, trỗi dậy. Cho dù đã có nhiều cải cách, VN vẫn đang được thế giới xếp vào hàng các quốc gia có rất ít tự do. Đừng đi tiếp xuống đáy bằng việc thông qua dự luật này. Đừng để VN trở thành kẻ thù của những giá trị mà loài người đang coi là tiến bộ.


Huy Đức
FB Huy Đức

Trường Cao đẳng Công giáo đầu tiên tại Việt Nam


Lễ đón tiếp một vị Hồng y từ Vatican tại Hà Nội, tháng 1/2015.


Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe
Một trường cao đẳng do Giáo hội Công giáo quản lý tên là Trường Cao đẳng Hòa Bình Xuân Lộc được chính thức hoạt động tại tỉnh Đồng Nai.

Đây là một trường cao đẳng đào tạo nhiều ngành nghề đầu tiên do một tôn giáo quản lý tại Việt Nam.

Trong thư trả lời cho đài RFA, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Hòa bình Xuân Lộc là Linh mục Giuse Nguyễn Văn Uy cho chúng tôi biết rằng việc cho phép trường cao đẳng Công giáo đầu tiên hoạt động ở Việt Nam là một bước tiến trong sự đổi mới của đất nước Việt Nam, sau khi chủ trương xã hội hóa giáo dục được ra đời vào cuối năm 2016.

Tháng 11/2016 Bộ luật giáo dục mới trong đó có đưa ra chủ trương xã hội hóa giáo dục được Quốc hội Việt Nam thông qua. Xã hội hóa giáo dục tức là cho phép các tổ chức tư nhân được phép tham gia vào thành lập các cơ sở giáo dục.

Sự vui mừng

Việc Trường Cao đẳng Hòa Bình Xuân lộc do Giáo hội Công giáo quản lý được chính thức hoạt động là một tin vui cho nhiều giáo dân Công giáo Việt Nam.

Nhà văn Nguyễn Viện, một giáo dân sống tại Sài Gòn cho chúng tôi biết:

“Đối với tôi là một cái tin rất lạ, một cái tin rất đáng mừng. Bởi vì đây là lần đầu tiên một trường Công giáo mới chính thức được cho phép hoạt động. Trong cái chính sách gọi là xã hội hóa giáo dục, một trường tư nhân như vầy thì không phải là mới, nhưng với một trường Công giáo thì phải nói rằng đó là một bước tiến rõ rệt trong chính sách của nhà nước, có thể tạm gọi là đột phá.”

Ông Nguyễn Viện nhấn mạnh khía cạnh trường tư thục Công giáo, vì theo ông người ta vẫn nhìn chủ nghĩa Cộng sản và đạo Công giáo là hai quan điểm rất xa nhau về con người, và về việc xây dựng một xã hội, do đó việc một trường Công giáo hoạt động trong lòng một xã hội vẫn do Đảng Cộng sản cai trị là một điều rất đáng chú ý.

Một nhà giáo, đồng thời cũng là người Công giáo là Tiến sĩ Vũ Thị Phương Anh cũng chia sẻ sự vui mừng đó:

Với sự xuất hiện của một trường Công giáo này thì mình có thể nhìn ở một góc độ khác, là đã có sự xuất hiện của sự đa nguyên về tư tưởng.

-Nhà văn Nguyễn Viện.
“Tôi thấy là mừng, vì tôi tin rằng nếu Công giáo làm giáo dục thì trước đến giờ, ở nhiều nơi, họ làm tốt. Tôi biết là giới Công giáo cũng rất là muốn trở lại hoạt động trong lĩnh vực giáo dục, và đã có nhiều sự vận động chính thức cũng như là không chính thức để được hoạt động.”

Việc vận động cho một cơ sở giáo dục của Giáo hội Công giáo đã trải qua thời gian rất lâu dài.

Trong bức thư của Linh mục Giuse Nguyễn Văn Uy gửi cho chúng tôi, ông kể rằng việc vận động thành lập một trung tâm dạy nghề đã bắt đầu từ năm 2004, với sự giúp đỡ của ông Phạm Thế Duyệt, lúc đó là Chủ tịch Ủy ban trung ương mặt trận tổ quốc, và từng là ủy viên Bộ chính trị của Đảng Cộng sản.

Giáo phận Xuân Lộc đã được phép thành lập trường dạy nghề 4 năm sau đó. Và năm 2017 các linh mục ở Xuân Lộc nhận được giấy phép nâng cấp trường trung cấp dạy nghề lên thành trường cao đẳng.

Vào năm 2014, Đức Tổng Giám mục Giáo phận Sài Gòn, Phao Lô Bùi Văn Đọc cũng đã từng đề cập đến ý tưởng xây dựng một đại học Công giáo đầu tiên tại Việt Nam. Cũng trong năm đó, Đức Cha Nguyễn Thái Hợp ở Giáo phận Vinh có nói với chúng tôi rằng vào đầu năm 2013, một số nhân vật cao cấp trong Chính phủ Việt Nam đã đồng ý cho việc thiết lập các cơ sở giáo dục của Công giáo, nhưng không hiểu vì sao vẫn không được thực hiện.

Bà Vũ Thị Phương Anh nói rằng bà không biết tại sao lại như thế.

Cho đến nay, chỉ có Trường Cao đẳng Hòa Bình Xuân Lộc là cơ sở giáo dục cao đẳng và đại học đầu tiên do một tôn giáo quản lý được chính thức hoạt động.

Sự nghi ngại

Cũng có những sự nghi ngại đối với thiện chí của Đảng Cộng sản về việc cho phép tôn giáo hoạt động giáo dục:

Linh mục Phan Văn Lợi sống tại Huế nói với chúng tôi:

“Phải nói đây là một sự cố gắng của giáo phận Xuân lộc, để nâng đỡ cho học sinh nghèo. Đấy là một công việc bác ái rất có ý nghĩa. Nhưng điều đó cũng chưa nói lên rằng nhà nước này họ có một sự cởi mở phóng khoáng về vấn đề giáo dục.”

Một trong những điều tạo nên sự nghi ngại đó của Linh mục Phan Văn Lợi là việc bắt buộc dạy chủ nghĩa Mác Lê Nin trong các trường Việt Nam từ Trung cấp trở lên.

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Uy xác nhận với chúng tôi rằng trong Bộ luật giáo dục hiện hành của Việt Nam, các môn giáo dục chính trị là bắt buộc trong năm học đầu tiên.

Đấy là một công việc bác ái rất có ý nghĩa. Nhưng điều đó cũng chưa nói lên rằng nhà nước này họ có một sự cởi mở phóng khoáng về vấn đề giáo dục.

-Linh mục Phan Văn Lợi.
Chủ nghĩa Mác Lê Nin là nền tảng tư tưởng duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chủ nghĩa này chủ trương vô thần, không tin vào các niềm tin tôn giáo, cho rằng tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân, như ý kiến của một nhà triết học Đức vào các thể kỷ 18-19.

Việc bắt buộc dạy chủ nghĩa Mác Lê không những đối với các cơ sở giáo dục đa ngành bình thường mà còn cả đối với các trường hoàn toàn mang tính tôn giáo của các tôn giáo khác nhau.

Tiến sĩ Vũ Thị Phương Anh nói với chúng tôi:

“Bây giờ làm sao được, thông tin mà tôi trao đổi trực tiếp với một linh mục đang dạy cho học viện Đa Minh, đào tạo thần học cho chủng sinh, là vẫn phải mời những người của nhà nước đến dạy Mác Lê Nin.”

Trong chương trình của Học viện Phật giáo Việt Nam, nơi đào tạo các tăng sư, cũng có môn học về chủ nghĩa Mác Lê Nin.

Vào cuối năm 2016, người ta cũng đã từng bàn tán xôn xao về việc phải thi môn Mác Lê Nin để được học thạc sĩ về Phật giáo tại Học viện Phật giáo này.

Hòa thượng Thích Không Tánh trụ trì Chùa Liên Trì ở Sài Gòn nói rằng Học viện Phật giáo Việt Nam là một tổ chức tôn giáo trực thuộc nhà nước thì đương nhiên họ phải giảng dạy và thi tuyển môn Mác-Lênin.

Linh mục Phan Văn Lợi bình luận về việc bắt buộc này:

“Đây có thể nói là một chuyện thâm căn cố đế của những người đang quản lý đất nước. Họ dùng nó để làm gì? Họ dùng cái đó để nhồi sọ, để cho thấy rằng họ đang nắm được, có quyền trên đầu óc, tư tưởng của mọi người dân Việt Nam, các học sinh sinh viên, dù rằng họ biết rằng bây giờ học sinh sinh viên chẳng ai them học cái đó nữa, nhưng họ vẫn bắt buộc.”

Tuy nhiên nhà văn Nguyễn Viện lại có góc nhìn lạc quan hơn, sau khi theo dõi sự kiện Trường Cao đẳng Hòa bình Xuân Lộc của Giáo hội Công giáo được ra đời:

“Bên cạnh chủ nghĩa Mác Lê đó, thì tại Trường Cao đẳng Hòa bình Xuân lộc mà tôi có tìm hiểu, thì học sinh ở đây vẫn được giáo dục theo tin thần riêng của người Công giáo. Cụ thể là họ phải học giáo lý vào những ngày cuối tuần, buổi sáng thì đi dự thánh lễ Mi Sa, buổi tối thì đọc kinh, chầu thánh thể. Như vậy thì cái tinh thần tôn giáo Công giáo của trường vẫn được đề cao một cách tuyệt đối.”

Bình luận về chủ trương xã hội hóa giáo dục của nhà nước Việt Nam, cũng như việc tự do hóa nền kinh tế cách đây hơn 30 năm, nhà văn Nguyễn Viện nói:

“Ngay tính chất xã hội hóa cũng có một phần nào đó đa nguyên rồi, ít nhất là đa nguyên về mặt kinh tế, nhưng còn đa nguyên về tư tưởng thì chưa cho phép. Nhưng với sự xuất hiện của một trường Công giáo này thì mình có thể nhìn ở một góc độ khác, là đã có sự xuất hiện của sự đa nguyên về tư tưởng.”

Đa nguyên có nghĩa là chấp nhận những ý kiến, những nguồn gốc khác nhau trong một xã hội.

Nhà văn Nguyễn Viện cho rằng sự đa nguyên về kinh tế, về giáo dục, và về chính trị nữa, là những điều cần phải làm cho tương lai của Việt Nam.


Kính Hòa
RFA

Quan chức Vietsovpetro thôi chức do ‘sức khỏe’ hay lặp lại vụ Nguyễn Quốc Khánh?


Chiến dịch ‘đốt lò’ của Nguyễn Phú Trọng trong nửa đầu năm 2018 đang có nét tương đồng với kịch bản xử lý quan chức ngành dầu khí vào nửa đầu năm 2018.

Ông Từ Thành Nghĩa phát biểu tại một sự kiện của Vietsovpetro năm 2015 – lúc đang là tổng giám đốc của doanh nghiệp này – Ảnh: Đ.H.

Vietsovpetro – một liên doanh giữa Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) với Nga – đang tiến vào vùng ‘nhạy cảm’ và phải chịu hơi nóng thiêu đốt từ ‘lò ông Trọng’.

Ngày 21/5/2018, hai nhân vật của Vietsovpetro là Từ Thành Nghĩa – Tổng giám đốc Vietsovpetro, và Võ Quang Huy – kế toán trưởng, đã bất ngờ được thông tin công khai là gửi đơn xin thôi chức vì ‘lý do sức khỏe’, để cả hai nhân vật này đều được điều đi “nhận nhiệm vụ” ở văn phòng đại diện PVN phía Nam.

Một chi tiết mâu thuẫn lớn mà khiến dư luận xã hội có thể nhận ra ngay là dù xin thôi chức ‘vì lý do sức khỏe’, nhưng không ai trong hai quan chức trên chịu nghỉ mà vẫn tiếp tục ‘cống hiến’, nghĩa là ‘làm tiếp’.

Tiền lệ về quan chức ngành dầu khí nói riêng và quan chức Việt Nam nói chung ‘tự thôi việc vì lý do sức khỏe’ cho tới nay vẫn là vô cùng hiếm. Đặc biệt ở những doanh nghiệp, cơ quan và ngành được xem là ‘nhiều màu’, dân gian vẫn nói là ‘chẳng có con chuột nào tự bò khỏi chĩnh gạo’.

Vậy tại sao Từ Thành Nghĩa và Võ Quang Huy lại tự nguyện rời bỏ ‘chĩnh gạo’?

Một tổng hợp của VOA Việt ngữ, dẫn từ báo Tuổi Trẻ, cho biết cựu Tổng giám đốc Từ Thành Nghĩa và cựu Chánh kế toán Võ Quang Huy là 2 trong số 3 quan chức lãnh đạo Vietsovpetro đã bị các bị cáo trong vụ án OceanBank chỉ đích danh đã nhận hàng chục tỷ đồng ngoài lãi suất qua hình thức “chăm sóc khách hàng” bằng quà và tiền.

Tại phiên tòa ngày 5/9/2017 xét xử đại án OceanBank, bị cáo Nguyễn Xuân Sơn, cựu TGĐ OceanBank, khai đã đưa quà và tiền cho kế toán trưởng Võ Quang Huy và TGĐ Vietsovpetro Nguyễn Hữu Tuyến “khoảng 8 – 10 lần, có lần tặng một chục ngàn USD, 2 chục ngàn USD hoặc 300 triệu đồng”, theo Tuổi Trẻ.

Việc chi tiền ngoài lãi suất cho các lãnh đạo Vietsovpetro được bị cáo Nguyễn Minh Thu, phó TGĐ OceanBank cho biết: “Theo thỏa thuận thì phải đưa cho kế toán Vietsovpetro 70%, giám đốc Vietsovpetro 30%”.

Theo lời khai của nữ cựu quan chức OceanBank, sau khi ông Tuyến nghỉ hưu, bà tiếp tục chi khoản tiền “chăm sóc khách hàng” theo định kỳ này cho ông Từ Thành Nghĩa, TGĐ Vietsovpetro kế nhiệm ông Tuyến.

Tuy nhiên tại phiên tòa 5/9/2017, cả 3 lãnh đạo Vietsovpetro đều phủ nhận lời khai của các bị cáo Oceanbank, bất chấp câu hỏi của Hội đồng Xét xử rằng “Nếu không nhận tiền thì tại sao rất nhiều bị cáo lại khai giống nhau như vậy?”…

Liệu hai quan chức Từ Thành Nghĩa và Võ Quang Huy có cơ may không trở thành ‘củi’?

Theo nhiều tiền lệ thường có đối với nhiều quan chức được điều chuyển công tác vì lý do sức khỏe và do đó đã thoát án sau một thời gian để dư luận lắng dần, Từ Thành Nghĩa và Võ Quang Huy cũng có thể đang được ‘binh’ theo đường đó, nghĩa là sau khi phải ‘nhả’ ra một số ‘gạo’ đã nuốt và được cho nhận nhiệm vụ mới, cả hai nhân vật này sẽ chấp nhận một cuộc sống an vị, không bon chen, rồi ‘hạ cánh an toàn’.

Nhưng đó là chuyện của quá khứ. Còn vào thời buổi này, chẳng có gì biết trước để mà lần.

Vào tháng Ba năm 2017, một nhân vật cộm cán của PVN là Chủ tịch PVN Nguyễn Quốc Khánh đã bất ngờ ‘được’ điều chuyển từ PVN về Bộ Công Thương, mà theo thông Báo của Văn phòng chính phủ là ‘không liên quan đến các vấn đề về kỷ luật’.

Vào thời điểm trên, hầu như không ai biết về một đòn tấn công vào cựu chủ tịch hội đồng thành viên PVN, đương kim ủy viên bộ chính trị và bí thư thành ủy TP.HCM là Đinh La Thăng đã âm thầm khởi phát, bắt nguồn từ Ủy ban Kiểm tra trung ương của Trần Quốc Vượng.

Hơn một tháng sau khi Nguyễn Quốc Khánh bị điều chuyển về Bộ Công thương, Đinh La Thăng bất ngờ loại khỏi Bộ Chính trị.

Và vào ngày 8 tháng Mười Hai năm 2017, trùng với ngày Đinh La Thăng bị khởi tố và tống giam, Nguyễn Quốc Khánh cũng bị khởi tố và theo chân Thăng vào trại tạm giam.

Liệu số phận của Từ Thành Nghĩa và Võ Quang Huy có may mắn hơn Nguyễn Quốc Khánh hay sẽ thành ‘củi’ trong không bao lâu nữa?

Mặc dù trong và sau Hội nghị trung ương 7 có dấu hiệu ‘lò ông Trọng’ hạ nhiệt một cách khó hiểu, đặc biệt thể hiện ở vụ ‘Mobifone mua AVG’ với cơ hội thoát án của hai quan chức là cựu bộ trưởng thông tin và truyền thông Nguyễn Bắc Son và đương kim bộ trưởng thông tin và truyền thông Trương Minh Tuấn, nhưng nhiều dư luận cho rằng sự hạ nhiệt đáng hoài nghi đó là do hai ông Son và Tuấn là người của ‘phe ta’.

Còn Từ Thành Nghĩa và Võ Quang Huy lại là ‘người của anh Thăng’.

Mà cứ nhìn vào hai bản án tổng cộng 31 năm dành cho ‘anh Thăng’ thì có thể đoán ra được số phận của Nghĩa và Huy sẽ ra sao.


Thiền Lâm
Calitoday

Chẳng lẽ Thủ tướng phải đi sửa lỗi ngu tiếng Việt cho ông Bộ trưởng?


Tôi vẫn nhớ một chuyện hồi mới biết nói. Hồi đó nhà tôi ở giữa làng, nhà ông cậu họ ở đầu làng. Có lần mẹ tôi bảo đi với mẹ lên nhà cậu chơi, tôi nói “đường cao quá không đi”. Cả nhà cười vui vẻ, ai cũng biết tôi chưa có đủ tiếng để nói, chứ ai cũng hiểu tôi muốn nói “xa” chứ không phải “cao”.


Nếu như tất cả các vị Bộ trưởng đều có trình độ thực học ngang với lớp 3 phổ thông thì không có câu chuyện chuyển cái “Trạm thu phí” thành “Trạm thu giá” làm trò cười cho thiên hạ trong những ngày qua. Là trò cười, nhưng không thể “cười vui vẻ”. Ông Bộ trưởng Giao thông và cấp dưới của ông ấy không phải không đủ chữ để viết, mà do cố tình lách luật nên đã bộc lộ sự ngu độn của đầu óc khi biến một từ tiếng Việt thành tối nghĩa. Mà không cần phải học tới lớp 3, chỉ cần biết nói và không điếc thì nghe cái chữ “thu giá” đã thấy vô nghĩa rồi.

Dù có biết chữ hay không, một người bình thường khi nghe tiếng “phí”, ai cũng hiểu đó là khoản tiền phải trả khi sử dụng một dịch vụ (ngoài cái nghĩa của từ phí tổn, chi phí, lãng phí không nằm trong ngữ cảnh này). Khi nghe tiếng “giá”, ai cũng hiểu đó là biểu hiện được tính bằng tiền của một vật hay một thành quả của lao động (ngoài những nghĩa khác không nằm trong ngữ cảnh này : là mầm chưa thành lá của hạt đậu, dụng cụ để treo hay đỡ đồ vật, hoặc là người ở vậy không lấy vợ lấy chồng…). “Thu phí” là thu một khoản tiền, còn “thu giá” chỉ có thể thu … giá đậu hay cái giá đỡ treo trên tường mà thôi. Người ta vẫn dùng được chữ “trả giá” nhưng “giá” ở đây có hàm nghĩa rất mắc, không chỉ bằng tiền mà còn bằng danh dự, sự nghiệp, tánh mạng.

Sự u mê ngu độn về tiếng mẹ đẻ của một vị Bộ trưởng lại được treo khắp nơi cho toàn dân nhìn thấy, đã biến thành trò cười. Sau khi công luận góp ý rồi mà vẫn không chịu sửa thì không dừng lại ở trò cười nữa. Nó trở thành uy tín của Chính phủ. Chúng ta sẽ giải thích như thế nào khi trẻ con hỏi chúng ta: “Thu giá” là thu cái gì? Chúng ta sẽ bảo với chúng nó rằng ông Bộ trưởng Giao thông ngu. Chúng hỏi: Có ai không ngu để sửa chữ đó không? Đến nước này chắc Thủ tướng phải mở miệng lệnh cho ông Bộ trưởng Giao thông sửa ngay cái chữ tối nghĩa đó đi, nếu không thì toàn dân làm sao giải thích cho con cái ho để giữ uy tín cho Chính phủ?


© Hoàng Hải Vân
FB Hoàng Hải Vân

Đức truy nã quốc tế tướng Đường Minh Hưng


Tờ nhật báo Taz.de đưa tin nhà nước cộng hoà liên bang Đức đã ra lệnh truy nã quốc tế đối với trung tướng công an Việt Nam, ông Đường Minh Hưng.

Đức truy nã quốc tế tướng Đường Minh Hưng

Ông Hưng từng giữ chức cục trưởng cục a67 của bộ công an Việt Nam. Đây là một đơn vị chuyên trấn áp những người bất đồng chính kiến và những người đấu tranh dân chủ. Khi bị truy nã ông Hưng đang ở cấp cao hơn là phó tổng cục an ninh, hàm trung tướng.

Ông Hưng còn là thành viên quan trọng trong uỷ ban chống khủng bố của Việt Nam, trên cương vị này ông phải làm việc, tiếp xúc nhiều với các cơ quan cảnh sát các nước cũng như quốc tế, ông phải phối hợp với cảnh sát các nước và quốc tế ví dụ như bắt một đối tượng truy nã quốc tế nào đó.

Nhà nước CHLB Đức truy nã ông Hưng vì tội tổ chức bắt cóc người trên nước Đức, một hành động được liệt vào những hoạt động của bọn khủng bố.

Cho dù các dư luận viên hay những người cuồng đảng cộng sản hoặc căm ghét tham nhũng có nêu ra lý do vì nước Đức chứa chấp Trịnh Xuân Thanh, mới dẫn đến việc bắt cóc để biện minh cho hành động bắt cóc thì cũng không thể nào đảo ngược lại vấn đề. Nước Đức xử vụ bắt cóc, xử vụ ăn trộm là xử về hành vi chứ không phải là mục đích.



Nếu nói về mục đích để biện minh như những kẻ ngu dốt và cuồng đảng kia, tức lấy mục đích để bao biện hành động phạm pháp. Người Đức có thể cũng suy diễn hành động bắt cóc ấy, không chỉ mục đích đưa TXT về xử tội ở Việt Nam để lấy niềm tin như đảng CSVN nói, mà hành động bắt cóc ấy là âm mưu quốc tế do khối cộng sản vạch ra, đứng đầu là Nga , Trung đã điều khiển Việt Nam thực hiện vụ bắt cóc, nhằm đánh vào uy tín khội liên minh Châu Âu, qua nước cầm đầu là CHLB Đức. Bằng chứng là máy bay Nga, Trung đã chở Trịnh Xuân Thanh và Đỗ Minh Phương về lại Việt Nam.

Thế nên,việc lấy mục đích biện minh chỉ là trò giải toả tâm lý , nó không có giá trị gì về pháp lý.

Việc truy nã này sẽ là một vấn đề rất mới và phức tạp đối với nhà nước cộng sản Việt Nam.

Ông Đường Minh Hưng là một sĩ quan công an, việc bắt cóc TXT là nhiệm vụ ông được đảng và chính phủ Việt Nam giao , ông không thể tự ý hoạt động được. Vì vậy việc truy nã ông của người Đức là theo cách người Đức nghĩ, tức cứ ai làm ra tội thì người ấy chịu. Còn nếu đúng ra thì người Đức phải truy nã cả cấp trên ông Đường Minh Hưng tức chủ tịch nước, thủ tướng, bộ trưởng công an và cả ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Nhiều người nghĩ ông Trọng là TBT thì không có trách nhiệm, nghĩ vậy là sai. Nước Đức quan hệ ngoại giao với Việt Nam là họ công nhận thể chế CSVN, trong thể chế ấy hiến pháp ghi đảng CSVN là giai cấp duy nhất lãnh đạo đất nước. Vì thế chiếu theo hiến pháp Việt Nam thì người Đức có thể truy nã cả ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Nếu phía Đức nhìn theo quan điểm, ai làm người đó chịu thì may mắn cho nhà nước Việt Nam, vì cấp cao hơn như tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng không bị liên đới trách nhiệm. Tức chỉ mình ông Hưng thôi chứ không phải cả tổ chức nhà nước CSVN là một băng nhóm phạm tội khủng bố, cần truy nã quốc tế.

Việt Nam có cả trăm tướng lĩnh công an, là một người lính phải có trách nhiệm thực hiện nhiệm vụ trên giao, giờ bộ chính trị Việt Nam có giao cho tướng Đường Minh Hưng trách nhiệm cao cả là chịu hình phạt như về vườn, mất chức, kỷ luật chắc ông Hưng cũng phải làm. Vì lý tưởng cao cả hy sinh cho danh dự của chế độ mà ông đã thề phục vụ trung thành suốt đời.

Nhưng ở đây có một việc rất khó cho Bộ Chính Trị CSVN , nếu đưa ông Hưng ra bàn giao cho Đức theo hiệp ước dẫn độ tội phạm khủng bố quốc tế, thì khác nào CSVN nhận mình là một tổ chức khủng bố. Việt Nam không thể chấp nhận yêu cầu truy nã của Đức, cũng như sống chết họ cũng không thể nào công nhận việc bắt cóc. Lối thoát duy nhất của họ là giữ rịt TXT và lu loa TXT tự thú trở về.

Trong trường hợp đấy thì Đức chỉ còn cách đưa lệnh truy nã 12 tướng tá của bộ công an Việt Nam vào danh sách truy nã quốc tế. Như vậy Việt Nam là một nhà nước đang chứa chấp và bao che cho 12 đối tượng đã thực hiện hành động khủng bố ở một quốc gia có quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Thậm chí còn lợi dụng những đặc quyền về ngoại giao để thực hiện hành vi khủng bố, như dùng visa ngoại giao , dùng sứ quán làm nơi giam giữ người bị bắt cóc và phục vụ hậu cần cho nhóm bắt cóc.

Quan hệ ngoại giao Việt Đức sẽ thế nào khi mỗi lần tiếp xúc, người Đức lại nhớ đến Việt Nam đã lợi dụng quan hệ ngoại giao để đưa hàng chục kẻ khủng bố vào đất nước họ thực hiện hành vi phạm tội, sau đó bao che và thậm chí còn khen thưởng cho những kẻ khủng bố ấy như đã lập chiến công. Những kẻ phạm tội ấy sống nhơn nhơn và hàng ngày vẫn ở vị trí là công chức, cán bộ trong biên chế nhà nước Việt Nam, rồi thăng chức, hàm đều đều.?

Cách êm nhất không phải Việt Nam nhận tội và giao lại cho Đức kẻ bị bắt cóc lẫn kẻ bị bắt cóc. Cũng không phải là Đức nhịn, bỏ qua không nói gì, coi như công nhân Việt Nam làm thế là đúng.

Cách tốt nhất là Việt Nam giữ nguyên quan điểm không bắt cóc, không trả người. Phía Đức tiếp tục xét xử và đi đến quyết định cắt quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

Hai nước cắt quan hệ ngoại giao, đó là cách tốt nhất cho cả hai bên trong trường hợp này. Vì một bên không thể nhận tội, một bên cũng không thể tha tội nếu bên kia không nhận.

Vậyy tốt cho cả hai bên hơn là đi cùng nhau từng bước để đến chỗ cuối cùng

- Cắt quan hệ ngoại giao.

Trịnh Xuân Thanh bị Việt Nam bắt cóc đưa về xét xử trong một vụ án mà TXT bị cáo buộc tham nhũng vài trăm ngàn USD xử án tù chung thân.

Việt Nam bắt cóc TXT trở về tốn tiền hối lộ để thuê cả một chuyên cơ của Slovakia dưới mác mượn, tốn hàng chục triệu USD và một lô cán bộ ngoại giao bị trục xuất, một lô tướng lính công an bị truy nã quốc tế, và cả những công dân yêu nước như Nguyễn Hải Long phải chịu tù đày xứ người, công dân yêu nước Đào Quốc Oai đang phục vụ đất nước hiệu quả tại Séc cũng đành bỏ vợ con, cơ nghiệp trốn tránh về quê hương, không còn hy vọng trở lại Châu Âu.

Bỗng nhiên nhớ lại lời ông TBT Nguyễn Phú Trọng đại khái ném chuột không để vỡ bình, làm gì cũng nên cân nhắc thiệt hại, không để thế lực thù địch lợi dụng phá hoại, làm ảnh hưởng đại cục.

Dư luận Việt Nam đang được định hướng rằng, chả có gì nghiêm trọng, nước Đức làm căng thế chỉ để làm bộ thôi, cho vài hiệp định kinh tế là im ngay. Nếu có một nhà báo nào người Đức , được cung cấp những thông tin rằng người Việt Nam đang nghĩ thế, và làm một bài báo về suy nghĩ của người Việt Nam về nhà nước Đức chỉ là loại làm trò trong vụ TXT, để gây sức ép kiếm vài hợp đồng kinh tế với Việt Nam.

Một bài báo như thế, sẽ chặn đứng tất cả những hợp đồng kinh tế nào tới đây mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đưa ra với chính phủ Đức. Không những thế mà còn nhiều hiệp ước khác cũng bị ngưng lại.

Này các bạn căm thù cộng sản, các bạn thuyền nhân bỏ nước ra đi, cơ hội của các bạn đấy. Đừng bị những luận điệu ma mị như làm thế chỉ có dân thiệt, cộng sản nó không thiệt gì đâu. mà bỏ qua cơ hội. Nếu các bạn không chung tay, góp sức ra một bài báo như thế. Sau này lỡ Việt Nam làm ăn gì với Đức, bọn DLV nó chửi các bạn ngu, không hiểu rằng bọn tư bản chỉ cần lợi nhuận đưa ra làm ăn là nó bỏ qua hết nhân quyền này nọ.


Người Buôn Gió
Blog Người Buôn Gió




 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Mỹ News - All Rights Reserved
Back To Top ↑