VANEWS
Tin Mới Cập Nhật

Những hệ lụy có thể xảy ra sau phán quyết của tòa trọng tài về Biển Đông

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016 | 30.4.16

Sinh viên Philiipines trong một cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Manila ngày 3/3/2016 về vấn đề chủ quyền ở Biển Đông.
Một tòa trọng tài của Liên Hiệp Quốc sẽ đưa ra phán quyết trong tháng 5 hoặc tháng 6 về tranh chấp biển giữa Trung Quốc và Philippines. Manila đã nộp đơn khiếu nại vào năm 2013.

Việt Nam, Philippines, Trung Quốc và một số nước châu Á khác có tuyên bố chủ quyền chồng lấn lên nhau ở Biển Đông.

Theo các chuyên gia, việc tòa trọng tài ở La Haye sắp ra phán quyết đang làm cho Bắc Kinh khó chịu. Giáo sư quan hệ quốc tế Thi Ngân Hồng tại Đại học Nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh nói: “Người ta tin rằng phán quyết sẽ bất lợi cho Trung Quốc, và có những lo ngại rằng các nước khác như Mỹ và Nhật sẽ nhân cơ hội này thách thức thêm đối với tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở khu vực”. Giáo sư Thi tiên liệu Trung Quốc có thể đáp trả bằng cách bắt đầu bồi đắp bãi Scarborough mà Trung Quốc gọi là Hoàng Nham gần Philippines. Đang có những dấu hiệu củng cố cho nhận định này.

Trong khi chờ phán quyết và cảnh giác với các hành động của Trung Quốc, các nước khác có tuyên bố chủ quyền đang tìm cách mua sắm vũ khí mới để đối phó với Trung Quốc. Ông Carl Baker, giám đốc chương trình thuộc tổ chức cố vấn Diễn đàn Thái Bình Dương, Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, nói: “Điều chắc chắn là hầu hết các nước Đông Nam Á, đặc biệt là Philippines và Việt Nam, đã chọn cải thiện quan hệ với Mỹ và Nhật Bản trong một nỗ lực rộng lớn hơn để tăng cường năng lực tuần tra và bảo vệ những tuyên bố về biển của họ ở khu vực”.

Trong một bài viết được Forbes Asia đăng tải hôm 28/4, cây viết Ralph Jennings, người theo dõi Trung Quốc và Đài Loan trong nhiều năm, cho rằng tòa La Haye được nhiều người trông đợi sẽ đứng về phía Philippines. Trung Quốc tin rằng tòa không có đủ thẩm quyền để phán quyết. Trung Quốc đưa ra đường chín đoạn, còn gọi là đường lưỡi bò, để đòi chủ quyền ở Biển Đông. Nhưng Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển thông thường chỉ trao cho các nước vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý tính từ bờ biển, tức là nhỏ hơn nhiều so với đòi hỏi của Trung Quốc.

Nhận định về tình hình sau khi có phán quyết, cây viết Ralph Jennings cho rằng việc sử dụng Biển Đông với những tranh cãi đi kèm sẽ vẫn diễn ra như trước đây. Không nước nào trong số 6 nước đòi chủ quyền sẽ thay đổi quan điểm cũng như không sử dụng vũ lực để khẳng định chủ quyền. Điều đó có nghĩa là việc đánh bắt cá, khoan dầu khí và vận tải biển sẽ tuân theo nguyên trạng, theo nguyên tắc ai đến trước sẽ giành được quyền trước.

Manila sẽ được công chúng trong nước và các nước khác ca ngợi, trong đó có Việt Nam. Trung Quốc sẽ tức giận và tỏ ra thách thức, tiếp sau đó, họ có thể nhanh chóng cho phi cơ hạ cánh hay bồi đắp một thực thể ở vùng biển. Các quan chức Trung Quốc có thể phản đối nhiều bên, từ Manila cho đến Washington, thậm chí ngay cả tòa trọng tài Liên Hiệp Quốc.

Ông Sean King, phó giám đốc hãng tư vấn Park Strategies ở New York, nhận định: “Bắc Kinh sẽ thể hiện cơn thịnh nộ tối đa về phán quyết, từ chối công nhận giá trị của nó. Việt Nam và các nước khác sẽ lịch sự hoan nghênh một phán quyết có lợi cho Manila, vì phán quyết sẽ làm mất thể diện của Trung Quốc một chút, trong khi làm tăng vị thế của các nước kia đối với Bắc Kinh.”



Theo VOA, Forbes, Washington Post.

Đại sứ Việt Nam ở Mỹ trong ‘vòng vây’ của người biểu tình

Trong bài phát biểu của mình, đại sứ Vinh cũng đề cập tới việc Mỹ và Việt Nam hiện cũng thảo luận “những vấn đề còn khác biệt như nhân quyền”.
AUSTIN, TEXAS - Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Phạm Quang Vinh hôm 28/4 đã vấp phải sự phản đối cả trong lẫn ngoài khi tới phát biểu tại thư viện Tổng thống Lyndon B. Johnson về một chương mới trong quan hệ giữa Washington và Hà Nội.

Khi ông Vinh đọc lên một loạt các thành tựu mà Việt Nam đã đạt được trong những năm qua, nhất là khi nhắc tới chuyện nhiều người Việt có thể tiếp cận Internet, một tiếng hét “stop lying” (đừng dối trá) của một ai đó trong số hàng trăm người trong hội trường vang lên.

Trong khi đó ở bên ngoài, hàng chục người Mỹ gốc Việt vẫy cờ và hô vang nhiều khẩu hiệu phản đối, làm náo loạn cả một góc thư viện tổng thống Mỹ.

Đề cập tới mối quan hệ “từ thù thành bạn”, nhà ngoại giao Việt Nam nói hai quốc gia đã trải qua nhiều trở ngại để tiến tới mối quan hệ đối tác toàn diện như hiện nay.

Ông cũng nhắc tới chuyến thăm của người đứng đầu Nhà Trắng và chuyện cấm vận vũ khí.

Đại sứ Vinh nói: “Tổng thống Obama sẽ sớm tới thăm Việt Nam vào tháng tới. Hai bên đang nỗ lực chuẩn bị để bảo đảm thành công của chuyến đi. Ngày nay, Việt Nam và Hoa Kỳ có một nền móng vững chắc cho mối quan hệ đối tác mạnh mẽ hơn".

  Việt Nam kêu gọi Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương, và tin rằng rào cản của quá khứ này nên được dỡ bỏ nhằm chứng tỏ sự bình thường hóa quan hệ toàn diện giữa hai nước bắt đầu hai thập kỷ trước, và mối quan hệ đối tác toàn diện diện nay.

Đại sứ Phạm Quang Vinh nói
Ông nói thêm: "Việt Nam kêu gọi Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương, và tin rằng rào cản của quá khứ này nên được dỡ bỏ nhằm chứng tỏ sự bình thường hóa quan hệ toàn diện giữa hai nước bắt đầu hai thập kỷ trước, và mối quan hệ đối tác toàn diện diện nay”.

Không giống cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger và đương kim Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, đại sứ Việt Nam không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của phóng viên cũng như người tham dự.

Sau khi phát biểu xong, ông Vinh nhanh chóng đi vào cánh gà, giữa tiếng hét “freedom for Vietnam” (tự do cho Việt Nam) của một người trong hội trường.

Ban tổ chức ngay lập tức bật to lời phát biểu trước đây về Chiến tranh Việt Nam của Tổng thống Lyndon Baines Johnson, trước khi một nhóm các cựu quan chức Mỹ thảo luận về bài học từ cuộc chiến đẫm máu.

"Hòa hợp, hòa giải"

Một biểu ngữ của người biểu tình gốc Việt bên ngoài Thư viện Tổng thống Lyndon Johnson.
Nhiều tiếng đồng hồ trước khi ông Vinh tới, một nhóm người Mỹ gốc Việt khoảng vài chục người cũng đã biểu tình tại khoảng sân lớn của thư viện Tổng thống Johnson, phản đối việc ông được mời tới nói chuyện.

Nha sĩ Bryan Chu, cố vấn của Hội đồng đại diện cộng đồng người Việt ở Houston và vùng phụ cận, cho biết họ xuống đường để “chống lại sự xuất hiện của ông Vinh” cũng như “nói lên tiếng nói tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam”.

Về quá trình hòa hợp, hòa giải giữa chính phủ Việt Nam và cộng đồng người Việt lưu vong ở hải ngoại, nhất là ở Mỹ, ông Chu nói “cộng đồng sẽ không bao giờ chấp nhận”.

Ông nói: “Chúng tôi hoàn toàn chống lại vấn đề hòa giải dân tộc vì ngay cả đảng cộng sản Việt Nam họ cũng không chủ trương chuyện đó. Khi mà họ chiếm miền nam Việt Nam thì họ đã bỏ tù hàng trăm nghìn người và làm cho hàng triệu người phải bỏ xứ ra đi. Cá nhân tôi cũng là một thuyền nhân mà phải vượt biên 6 lần mới tới được Hoa Kỳ. Vấn đề hòa hợp hòa giải chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cho tới khi nào cộng sản Việt Nam phải hủy bỏ điều 4 hiến pháp và thả tất cả các tù nhân lương tâm”.

Trong bài phát biểu của mình, đại sứ Vinh cũng đề cập tới việc Mỹ và Việt Nam hiện cũng thảo luận “những vấn đề còn khác biệt như nhân quyền”.

Hôm 27/4, cũng tại nơi ông Vinh phát biểu, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói rằng Washington và Hà Nội sẽ “tiếp tục có những khác biệt về quan điểm, nhưng tin tốt lành là đôi bên trao đổi thường xuyên, thẳng thắn và hiệu quả về những điều đó”.

Việt Nam bấy lâu nay vẫn phản bác cáo buộc của các tổ chức nhân quyền về chuyện “kiểm duyệt” và “bóp nghẹt” Internet, cũng như tuyên bố không tống giam những người bất đồng chính kiến mà chỉ phạt tù những ai vi phạm pháp luật.

Mời quý vị xem thêm:




VOA

Hãy dành một khoảng lặng trước ngày 30/4 này để tưởng nhớ...


Hãy tưởng tượng hôm nay là mươi ngày cuối tháng Tư năm 1975. Thủ đô Sài Gòn vẫn náo nhiệt với nhịp sống vốn sôi động của nó. Mặc dù tình hình chiến sự có vẻ đen tối với thế tiến công như chẻ tre của CS đã nhuộm đỏ gần nửa nước, với hàng ngàn người dân di tản đang lũ lượt kéo vào, những người giàu có đã và đang ra đi. Nhưng hy vọng lại bùng lên khi Cộng quân bị chặn lại đâu đó ở Xuân Lộc Biên Hòa với sự kháng cự mạnh mẽ của các đơn vị quân lực VNCH với chủ lực là sư đoàn 18 của tướng Lê Minh Đảo và các giáo dân vũ trang, bom CBU đã lần đầu được sử dụng để ngăn chặn bước tiến của kẻ thù. Nguyên vùng 4 trù phú vẫn vững như bàn thạch, quân đoàn 4 của tướng Nguyễn Khoa Nam chưa hề sứt mẻ và quan trọng hơn nữa, người Mỹ vẫn còn ở lại...

Rồi sự thay đổi chính trị ngiêng về hướng hòa hợp dân tộc, những lời tuyên bố hào hùng của các chính khách, cùng những thay đổi chính trị được mơ hồ đưa ra cho một giải pháp thứ ba êm thắm. Dù sao thì hai bên đều ký Hiệp Định Hòa Bình Paris 1973, và những người "anh em" miền Bắc vừa tuyên bố tôn trọng Hiệp Định vừa ào ạt tấn công.

Nói tóm lại thì tình hình là không tốt lắm, nhưng cũng không phải là xấu lắm. Chẳng phải là mấy năm trước, Mậu thân 1968 chẳng phải Việt Cộng đã từng đánh cả vào Thủ Đô đó sao, kết quả như thế nào thì ai cũng biết...

Với lại đó là chuyện chính trị rắc rối nhức đầu đối với đa số những người dân Miền Nam bình thường khác. Thậm chí không ít người còn nghĩ và nói ra rằng, thôi thì Cộng Sản hay chế độ nào nắm quyền thì cũng là đồng bào, là người Việt Nam ta cả, chớ có phải thằng Tây thằng Tàu hay quân kẻ cướp nào đâu mà phải lo. Lại hết được nỗi lo chiến tranh, loạn lạc, hết nỗi lo mất mát người thân...

Và cuộc sống vẫn diễn ra ở Thủ Đô SG như nó vốn có. Trước giờ giới nghiêm, Rạp Rex vẫn tấp nập các xuất phim đang đông khách, các cặp tình nhân vẫn cặp kè bát phố, cửa hàng cửa hiệu vẫn đông khách ra vào...Khu Chợ Lớn lại càng nhộn nhịp với các cao lâu, tửu lầu đông khách ra vào ăn uống. Các chú Chệt bụng tròn phơi rốn vừa quạt vừa trọ trẹ : Hảo à. Ziệt Cộng thì cũng là đàn em của Giung Guốc ta à...Không chừng lại còn làm ăn tốt hơn là làm ăng zới Ziệt Nam Cộng Hòa à.
Trên báo chí thì vẫn tràn ngập những tin cần bán nhà đất nhưng cũng ngập tràn tin cần mua nhà đất, gần trung tâm thành phố, thuận tiện mở xưởng, mở cửa hàng làm ăn buôn bán, nhu cầu mua xe máy xe hơi, nhà cửa biệt thư cao cấp tăng cao vì giá hạ...

Các thông báo báo hôn, báo hỉ vẫn đầy trên mặt báo. và thầy bà, chiêm tinh đã dự đoán năm 1975 là năm Đại Cát cho VNCH, thịnh nhất vào các tháng Tư, tháng Năm...Và nhiều đám dạm ngõ, cưới hỏi, động thổ, mở tiệm...với hy vọng sẽ vượng phát, thành đạt, thành công đã đi coi thầy bà và chọn được ngày tốt nhất của tháng tốt nhất năm đó để bắt đầu cho tất cả những ước mơ và hy vọng.

....

Chúng ta hãy dành một khoàng lặng trong những ngày gần ngày 30/4/2016 này để tưởng nhớ đến những giấc mơ tan vỡ, những hiện thực bất thành, những mong ước cỏn con của những con người bình thường của thời đó trong những ngày đó đã chẳng bao giờ đến với họ...Và dành thêm một phút lặng yên nữa để mặc niêm cho những cái chết đau thương, cho sự sụp đổ tức tưởi, cho sự khốn cùng và cho cả sự ly hương trôi dạt đi khắp thế giới của hàng triệu đồng bào cùng nòi giống Việt chúng ta sau cái ngày 30/4/1975 đáng nhớ và đáng quên đó...

Mai Tú Ân
Tác giả gửi tới VA News từ Sài Gòn, Việt Nam

Xuống đường 1/5: Kẻ nào đồng lõa với tội hủy hoại môi trường?

Việt Nam mùa hè 2016. Tháng Tư lặp lại. Tháng Tư tái hiện bùng nổ phản kháng xã hội.

Hình minh họa.
“Cá chết Formosa” đã không chỉ giết biển và tước đoạt những hạt gạo cuối cùng của ngư dân miền Trung, mà còn vinh danh một vết bẩn đáng kinh tởm đến tận cùng trên gương mặt “nhà nước của dân, do dân và vì dân” ở Việt Nam.

Formosa Hà Tĩnh là một “vụ án” chính trị?

Hàng loạt bằng chứng “chống lưng” cho Formosa Hà Tĩnh liên tiếp và dồn dập hiện hình: thái độ chậm chạp, vô cảm lẫn vô trách nhiệm đến mức kinh ngạc của chính quyền Hà Tĩnh cùng các bộ ngành hữu quan Việt Nam trước vụ “cá chết Formosa”; chuyến thị sát “kiểm tra tiến độ công trình Formosa” mà bị dư luận hiểu như một cách “bảo kê” của Tổng Bí thư Trọng. Kết cục nhưng chưa hề kết thúc: giới lãnh đạo Bộ Tài nguyên và Môi trường sau họp kín là hủy họp báo, rồi lại họp báo chỉ vỏn vẹn 10 phút để chẳng hề công bố được một nguyên nhân xác đáng nào về vụ cá chết hàng loạt gây điêu đứng dân sinh ở ít nhất 4 tỉnh miền Trung.

“Mặc dù được một số thế lực bao che và tìm cách hoãn binh để phi tang, nhiều bằng chứng đã chỉ ra nghi phạm số một của vụ đầu độc biển Vũng Áng: Công ty TNHH gang thép Hưng Nghiệp Formosa Đài Loan đóng tại Vũng Áng Hà Tĩnh (Formosa Hà Tĩnh) đã xả số lượng lớn chất cực độc ra biển trong quá trình súc rửa đường ống xả thải” - bản tuyên bố về “Tội ác đầu độc biển miền Trung Việt Nam” của hàng trăm trí thức Việt đồng thanh tố cáo.

“Vụ Formosa càng bộc lộ rõ hơn sự vô trách nhiệm, vô cảm và bất chấp lợi ích quốc gia, cuộc sống của người dân, cũng như bất lực của cả một hệ thống quản lý nhà nước từ trung ương đến địa phương trước một đại nạn quy mô lớn của quốc gia, khi vụ việc được người dân phát hiện gần một tháng mới có sự khởi động điều tra. Sự chậm trễ ấy rất nhiều khả năng đã tạo điều kiện cho nghi can có thì giờ xoá tang tích để thoát tội”.

“Người dân càng phẫn nộ trước phát ngôn hàm ý bao che cho nghi phạm, đánh lừa, xoa dịu dư luận của một số quan chức cấp bộ và tỉnh, trước hành vi hết sức khó hiểu của người đứng đầu Đảng Cộng sản - tổ chức tự cho mình độc quyền lãnh đạo toàn diện quốc gia - đã đến thăm nghi can số một, thay vì thăm hỏi người dân bị nạn, đúng vào thời điểm mọi mũi dùi công luận chĩa hết vào nghi can ấy”.

Tháng Tư đang lặp lại. Tháng Tư năm 2015, gần 100.000 công nhân ở Sài Gòn và miền Tây Nam Bộ đã đổ ra đường biểu tình để phản đối chính sách nhà nước không cho nhận trợ cấp bảo hiểm xã hội một lần. Chính quyền ngay lập tức đã phải “sửa sai”.

“Cả nước hãy cùng xuống đường vào 09h00 ngày 1/5/2016. Tại Hà Nội: Nhà hát lớn, số 1 Tràng Tiền. Tại Sài Gòn: Công viên 30/4, Lê Duẩn, Quận 1. Tại các tỉnh: ở bất cứ đâu với bất cứ ai có thể xuống đường với một biểu ngữ trong tay và một tài khoản facebook” - những lời kêu gọi vừa quyết liệt vừa tha thiết trên mạng xã hội. Cho một cuộc biểu tình đồng cảm với nỗi đau ngư dân miền Trung và đòi hỏi phải tìm bằng được thủ phạm giết biển.

“Đây là một tội ác hủy hoại môi trường sinh thái và diệt chủng tiềm tàng. Trước mắt là cá và các loài thủy hải sản chết hàng loạt, và đã có người chết; sau đó sẽ gây ra bệnh tật nguy hiểm cho con người và các vật nuôi như đã từng xảy ra ở một số nơi trên thế giới trước đây cùng nhiều hệ lụy chưa thể lường hết được”.

“Đây là giọt nước tràn ly sau quá nhiều tai họa do các dự án từ khai khoáng (như bauxite Tây Nguyên) đến thủy điện, nhiệt điện, chế biến… tràn lan khắp đất nước, bất chấp những cảnh báo tâm huyết của trí thức và nhân dân. Đã đến lúc nhà cầm quyền phải nghiêm túc rà soát, điều chỉnh, nếu cần thì hủy bỏ các dự án bất lợi cho sự phát triển bền vững, cho an ninh quốc phòng, nhất là các dự án của China, không để tiếp tục xảy ra những tai hoạ về môi sinh cũng như về các mặt khác”.

Đã đến nước này, hãy đừng nói rằng chỉ có giới đấu tranh dân chủ và nhân quyền mới quan tâm đến hiện tình khốn quẫn của đất nước. Đã đến nước này, mỗi nạn nhân môi trường cùng mỗi người dân trằn trọc đều có thể trở thành một mũi lao, một viên đạn phản biện và phản kháng.

Bao giờ cũng thế, những cuộc xuống đường và biểu tình bùng nổ từ trong lòng lịch sử. Để kết thúc cái lịch sử ấy.

Tháng 5/2015, hàng ngàn người dân Hà Nội đổ ra đường biểu tình phản đối hành vi chặt hạ 6.700 cây xanh. Ngay lập tức chiến dịch thảm sát cây xanh phá sản. Một thời gian sau, Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị “mất chức”.

Hà Nội, TP.HCM, Hà Tĩnh, Quảng Bình… Bất cứ một chính quyền và công an địa phương nào đang tâm cản phá cuộc xuống đường hiến định ngày 1/5 tới đều sẽ bị xem là đồng lõa với tội hủy hoại môi trường và phải bị nhân dân khởi kiện!

Hãy để cho người dân được quyền tồn tại và lên tiếng tố cáo!

“Người dân Việt Nam quyết không chọn con đường tăng trưởng kinh tế với cái giá hi sinh môi sinh của đất nước, hi sinh quyền lợi của dân nghèo, hi sinh chủ quyền quốc gia;

Người dân Việt Nam quyết không chấp nhận những kẻ cầm quyền ngu dốt, tham lam, bán rẻ dân tộc vì lợi lộc, tham vọng cá nhân và phe đảng;

Người dân Việt Nam quyết không chịu chết thảm như những con cá nhiễm độc ở Biển Đông!”

Phạm Chí Dũng
BĐLB VOA

Đàn áp biểu tình ôn hòa đồng nghĩa với cổ vũ cho chế độ!

Đàn áp biểu tình ôn hòa đồng nghĩa với cổ vũ cho chế độ! - Ngư dân treo cá… biểu tình. Nguồn: internet
Công an, quân đội… đều là người dân Việt Nam. Hãy đứng về phía dân, bảo vệ ngư dân xuống đường biểu tình đòi quyền sống!

Ngư dân xuống đường cũng vì mưu sinh. Tôm, cá đánh bắt về không bán được, họ biết lấy gì mà sống? Các bạn nói, các bạn vì cuộc sống nên mới làm công an, quân đội… và các bạn đàn áp người dân cũng chỉ vì theo lệnh cấp trên. Nhưng ngư dân cũng vì cuộc sống và con cái họ nên họ mới xuống đường.

Đừng bảo người dân tự hại nhau. Bản thân họ chỉ muốn được sống yên ổn làm ăn. Họ được sinh ra làm người nên họ muốn sống, muốn có sinh kế để lo lắng cho cuộc sống hàng ngày, cuộc sống của con cái, gia đình, bố mẹ họ… ốm đau, bệnh tật cần tiền trang trải.

Vấn đề chính là chúng ta phải biết nguyên nhân nằm ở đâu mới có thể giải quyết vấn đề tận gốc, các bạn ạ. Độc đảng dẫn đến tham nhũng. Bộ máy quản lý nhà nước cồng kềnh. Không thu hút các công ty làm ăn tử tế tới VN. Thiếu việc làm cho người dân. Lãng phí ngân sách. Tiền đầu tư vào các chính sách xã hội không hiệu quả. Đã vậy đâu đâu cũng xây tượng đài, trụ sở ngàn tỷ. Bắn pháo hoa lãng phí…

Nếu như học sinh đến trường không phải đóng học phí, người già được chăm sóc, khám chữa bệnh miễn phí, người thất nghiệp được hưởng trợ cấp… Chính phủ lo được cho người dân như thế, sẽ giảm đi rất nhiều áp lực lên người dân và người dân không cần phải xuống đường. Hãy cho người dân một con đường sống!

Những công ty làm ăn tử tế đến Việt Nam nhiều sẽ giúp người dân có việc làm. Người dân sẽ không bị áp lực kinh tế nặng nề, họ có tiền để chăm sóc bố mẹ, con cái… Ngay cả khi bản thân họ đi làm được 150.000 đ/ngày, nếu họ chế biến các sản phẩm bẩn được 200.000 đ/ngày, mình nghĩ họ sẽ không làm.

Công an, quân đội hãy làm đúng trách nhiệm, nhiệm vụ của mình được giao phó là bảo vệ người dân, bảo vệ an ninh trật tự, bảo vệ quốc gia, thay vì bảo vệ một đảng phái.

Công an, quân đội, hãy độc lập với mọi đảng phái. Biểu tình bất bạo động là quyền tự có của người dân, không phải chờ đợi được một đảng phái nào ban phát, người dân mới có quyền này.

Độc đảng là nguyên nhân chính dẫn đến bất ổn xã hội VN hiện tại. Đàn áp biểu tình ôn hòa đồng nghĩa với cổ vũ cho chế độ độc đảng. Đưa đất nước phụ thuộc Trung Quốc. Mất tương lai cho thế hệ con cháu.

Quân đội, công an hãy đứng về phía dân, hãy bảo vệ người dân! Hãy ủng hộ người dân biểu tình, lên tiếng phản đối tập đoàn Formosa hủy hoại môi trường sống của ngư dân!

Ngư dân mang cá xuống đường biểu tình. Nguồn: internet
Ngư dân mang cá xuống đường biểu tình. Nguồn: internet

FB Khôi Hoàng

Những suy nghĩ rời tháng Tư.

Di Tản Từ Cam Ranh Tới Vũng Tàu, Tháng 4-1975. Tàu Hải quân Việt nam số hiệu HQ-504 từ Miền Trung tới Cảng Vũng Tàu ngày 3 tháng 4-1975, chở hơn 7,000 lính và dân di tản. Tất cả các thành phố cảng phía bắc của Vũng Tàu lúc này đã đón hơn 20,000 người di tản từ Cam Ranh qua các tàu Hải quân. (Photo STAFF/AFP/Getty Images)
+Cứ vào những ngày tháng Tư là lòng lại trĩu nặng. Càng đọc những bài viết của mọi người về cái ngày 30.4.1975 và những gì xảy ra trước đó, cũng như những gì đã và đang xảy ra cho đất nước này, dân tộc này trong 41 năm qua là lại cảm thấy hết sức nặng nề.

Lịch sử chỉ có thể được xếp lại khi tất cả phải được bạch hóa, sự thật được trả lại, đúng sai được gọi đúng tên.

Quá khứ chỉ có thể ngủ yên khi hiện tại tốt đẹp hơn và tương lai rộng mở trước mắt dân tộc, còn nếu không, quá khứ sẽ mãi là nỗi đau, sự tiếc nuối, và chiến tranh dù đã lùi xa nhưng hòa bình, thống nhất thực sự chưa bao giờ có trong lòng người VN, cũng như độc lập- tự do- hạnh phúc thực sự chưa bao giờ có trên đất nước này, cho dân tộc này.

Những thế hệ đi trước, dù thuộc phe này hay phe kia, đã có những sai lầm dẫn đến cái ngày 30.4, kể từ đó VN đi ngược chiều với nhân loại văn minh, tiến bộ, bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội phát triển, cả một xã hội bị tàn phá, hủy hoại về mọi mặt và người VN hoặc sống cuộc đời tha hương tứ xứ hoặc sống với tâm thế ở trọ ngay trên quê hương mình.

Nếu thế hệ ngày hôm nay không làm gì để sửa chữa lại cái sai lầm, cái bi kịch khủng khiếp ấy thì khoảng cách giữa VN và thế giới sẽ càng lúc càng nới rộng, thậm chí, một số phận như Tây Tạng cũng là điều có thể thấy trước.

..........

+ Chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa cộng sản đều gây ra những tội ác kinh khủng cho nhân loại, nhưng những quốc gia theo chủ nghĩa phát xít thì bạo phát bạo tàn còn những quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản (dù đúng tính chất hay chỉ là “giả cầy”) thì tồn tại lâu hơn nên mức độ tác hại nhiều khi còn lớn hơn.

Cũng như vậy, mọi chế độ độc tài đều gây ra những tai họa và hậu họa to lớn cho đất nước, cho dân tộc họ. Nhưng một chế độ độc tài do một đảng cộng sản cầm quyền sẽ để lại những di hại nặng nề hơn.

Bởi vì không những ngồi xổm lên luật pháp, coi khinh nhân dân như cỏ rác, hành xử như thể đất nước là tài sản riêng muốn làm gì thì làm, muốn khai thác, mua bán, đổi chác, thế chấp, vay nợ gì tùy ý (đặc điểm chung của mọi chế độ độc tài) mà nó còn vô thần, không có tín ngưỡng, chà đạp tôn giáo, “ngu dân hóa” giáo dục, khinh rẻ văn hóa nghệ thuật…Nên con người và xã hội dưới một chế độ độc tài do một đảng cộng sản cầm quyền bị tha hóa đi, cái thiện, cái đẹp, lương tâm, sự tử tế, lòng tự trọng, tính nhân văn…tất cả đều bị xói mòn, tiêu diệt, và sẽ phải mất rất nhiều thời gian, nhiều thế hệ để sửa chữa, xây dựng lại sau khi chế độ ấy sụp đổ.

..........

+ Có cần phải có thêm một ngày nói dối (Ngày 1 tháng Tư) khi bạn đang sống trong một xã hội như VN, với một đảng và nhà cầm quyền như đảng và nhà nước cộng sản VN?

Song, sự dối trá không phải là “đặc sản” của riêng đảng và nhà nước cộng sản VN, mà là của mọi đảng, mọi nhà nước cộng sản trên thế giới và chủ nghĩa cộng sản nói chung.

Đây chỉ là một vài trong số rất nhiều nhận định của các chính khách, nhân vật nổi tiếng trên thế giới đã nói về sự dối trá của cộng sản:

Mikhail Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Liên Xô:

“I have devoted half of my life for communism. Today, I am sad to say that: The communist Party only spreads propaganda and deceives.” (“Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng, cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”)
Boris Yeltsin, Tổng Thống Nga:

“Communists are incurable, they must be eradicated.” (“Cộng Sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải.”)

14th Dalai Lama, lãnh đạo tinh thần của Phật giáo Tây Tạng từ năm 1950:

"Communist born from poverty and ignorance, raised by lies and violence, died in contempt and curses of mankind". (“Cộng Sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực, chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của toàn thể nhân loại”)

Angela Merkel, Thủ Tướng Đức:

“The communists make the people deceitful”. (“Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối”)

Nguyễn Văn Thiệu, Tổng Thống VNCH:

“Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”

v.v….

..........

+ Khi biến cố 30.4 xảy ra, đã có rất nhiều quân nhân của quân đội VNCH từ tướng, tá cho tới những cấp bậc thấp hơn, tuẫn tiết bằng cách này cách khác, tại nơi này nơi khác. Có thể tìm thấy khá nhiều trang web, blog ghi lại danh sách những vị đã tự sát trong những ngày cuối cùng, ví dụ: http://saigonecho.info/main/lichsuvn/37-chientranhvn/17190-danh-sach-qua... http://dienhanhvanhoaquocte.org/chao/node/767 http://namrom64.blogspot.no/2012/08/nhung-vi-tuong-vnch-tu-sat-30041975....

Lẩn thẩn tự hỏi không biết bây giờ nếu chế độ cộng sản ở VN sụp đổ, trong hàng trăm ông tướng (chưa nói đến cấp thấp hơn) của đảng, có ông nào có đủ dũng cảm tự sát không nhỉ.

..........

+ Những từ ngữ, cụm từ gợi lên những ký ức cay đắng hoặc kinh hoàng về những chính sách sai lầm, những tội ác từ khi đảng cộng sản lên cầm quyền ở VN: “Cải cách ruộng đất”, “Vụ Nhân văn Giai phẩm”, “vụ án xét lại những năm 60-70 của thế kỷ XX”, “kiểm điểm, phê và tự phê, chỉnh huấn” đối với văn nghệ sĩ, trí thức, “hợp tác xã”, “đi học tập cải tạo”, “ đi kinh tế mới”, “cải tạo tư sản mại bản”, “cải tạo công thương nghiệp”, chiến dịch “Bài trừ văn hóa đồi trụy-phản động” (sau 30.4.1975), “thuyền nhân”, “đổi tiền”, “xuất khẩu lao động”, “giải phóng mặt bằng, cưỡng chế thu hồi đất đai”, “dân oan”, “tự xử”, “tự tử trong đồn công an”, “đúng quy trình, “tàu lạ”, “bạn vàng”…
Và chắc chắn là còn thiếu sót rất nhiều...

Ghí chú:

- “Tự xử” nói lên tình trạng người dân “tự làm luật” với nhau và với chính quyền. Ví dụ như những vụ người dân hè nhau đánh đập, có khi tới chết, một kẻ bắt trộm chó. Hoặc có những bệnh nhân, sản phụ bị tử vong do cung cách làm việc tắc trách, vô lương tâm của đội ngũ y bác sĩ, cán bộ y tế, khiến người nhà nạn nhân tức giận, xông vào bệnh viện đập phá đồ đạc, đuổi đánh y bác sĩ, hoặc mang xác nạn nhân tới bệnh viện để đòi làm ra lẽ.

Có những vụ người dân khiếu nại mãi nhưng chính quyền địa phương vẫn không giải quyết, buộc họ phải cùng nhau “làm luật” như vụ hàng ngàn người xuống đường phản đối việc khai thác cát gây sạt lở nặng cửa biển Cửa Ðại của sông Trà Khúc, tỉnh Quảng Ngãi năm 2013 (“Dân xuống đường, phản đối khai thác cát,” Người Lao Ðộng), “Dân vây nhà máy phân bón gây ô nhiễm” (Zing.vn) ở Thanh Hóa năm 2016…

Có những khi, vì uất ức, tuyệt vọng quá mức, người ta chỉ còn cách đem chính sinh mạng của mình ra “tự xử.” Ðã có những vụ tự thiêu, tự sát mà nguyên nhân sâu xa do cách làm ăn quan liêu, coi thường tính mạng, danh dự nhân phẩm người dân của nhà cầm quyền, hay do luật pháp bất công, xét xử oan sai. Trong đó được dư luận biết đến nhiều là vụ tự thiêu ngay trước cửa UBND tỉnh Bạc Liêu của bà Ðặng Thị Kim Liêng, thân mẫu cựu tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần vào tháng 7.2012; hay vụ anh Đặng Ngọc Viết xả súng bắn vào 4 cán bộ nhà đất tại trụ sở UBND TP Thái Bình sau đó tự sát vào tháng 9.2013….

-“Đúng quy trình”: từ việc bổ nhiệm cán bộ sai quy định, cho phép xây nhà trái phép, tổ chức đấu thầu làm sao mà Trung Cộng thường xuyên thắng thầu các công trình ở VN, mặc dù từ chất lượng, hiệu quả, tiến độ thi công…các công ty Trung Quốc đều thua xa các công ty Nhật Bản và phương Tây khác cùng tham gia đấu thầu, nhưng khi bị chất vấn thì phía VN lại trả lời “mọi thứ đều đúng quy trình”, cho đến tiêm chết người, bỏ tù oan người dân đến cả 10, 18 năm, thực phẩm bẩn làm chết người từ từ…tất cả đều “đúng quy trình”...

..........

+ Chỉ một thời gian ngắn sau ngày chiến tranh VN kết thúc, mà bên thắng cuộc gọi đó là chiến thắng vĩ đại, là công cuộc giải phóng vĩ đại, người VN-chủ yếu là từ miền Nam, bên thua cuộc, bắt đầu ồ ạt bỏ nước ra đi.

Một trong những cuộc di dân/tỵ nạn lớn nhất thế kỷ XX.

Trong đó có những thành phần ưu tú nhất của chính quyền VNCH cũ và của miền Nam.

Nhưng rồi trong suốt 41 năm qua, những chuyến ra đi ấy chưa bao giờ ngừng lại.

Cũng không hề có dấu hiệu khi nào sẽ chấm dứt.

Dù không ồ ạt, đánh động thế giới như những năm 70-80 thế kỷ trước, nhưng đa dạng hơn về thành phần, bây giờ là người Việt cả nước, thuộc đủ mọi lứa tuổi, xuất thân, chính kiến, lý lịch, và đi bằng nhiều cách, nhiều con đường khác nhau…Đi xuất khẩu lao động hoặc đi làm rồi tìm cách ở lại, đi du lịch rồi trốn ở lại, đi theo diện hôn nhân, đi học, đi theo diện kinh doanh mở cơ sở làm ăn…

Trong đó có những thành phần ưu tú nhất, được học hành đàng hoàng, thậm chí đang thành đạt trong xã hội VN. Không chỉ là chuyện “chảy máu chất xám”, mà cả tiền bạc cũng theo họ tuôn sang nước khác…

Một trong những thành quả lớn nhất của cái gọi là chiến thắng lẫy lừng tháng 4.1975.
Và bây giờ nếu cá tôm, thú rừng đi được thì có lẽ chúng cũng bỏ đi nốt.

..........

+41 năm, sau ngày VN thống nhất, 2 trong số những thành tựu lớn nhất của đảng và nhà nước cộng sản, đó là tạo ra một bộ máy quan lại, công an, viên chức từ trên xuống dưới chỉ biết có tiền, và vì chỉ biết có tiền, nên họ sẽ hết sức phò cái chế độ này để tiếp tục vơ vét và không bị thất thoát số tài sản khủng đã kiếm được; thứ hai, tạo ra một xã hội VN hoàn toàn bị tê liệt, chết lâm sàng, không biết mình đã bị đánh cắp những quyền gì và không còn có khả năng phản kháng.

..........

+Ngẫm lại lời tiên đoán của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm năm xưa:

“Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc-gia Việt-Nam cũng sẽ bị tiêu-diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung-hoa Cộng-sản. Hơn nữa toàn-dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo." (nhân dịp khánh thành đập Đồng Cam, Tuy-Hòa 17.9.1955).

Và tương tự, là câu nói của bào đệ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Cố vấn Ngô Đình Nhu:

“Giả sử mà Nam Việt bị Bắc Việt thôn tính, thì sự Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian. 

Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lãnh đạo Cộng Sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng, thay vì chính sách sống chung hòa bình của Nga Sô.” (Chính đề VN)

Những lời nói như tiên tri ấy bây giờ đang trở thành sự thật!

Nhìn lại ngoài khơi từ xa đến gần, trên đất liền từ Nam ra Bắc, tất tần tật những chỗ đắc địa nhất, ngon ăn nhất về kinh tế cho tới những vị trí nguy hiểm nhất về mặt an ninh quốc phòng, Trung Quốc đều có mặt. Trong mọi lĩnh vực từ chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội…đều có bàn tay, “bóng dáng” của Bắc Kinh.

41 năm sau ngày đất nước thống nhất, VN bây giờ như con cá nằm trong cái lưới giăng sẵn của Trung Cộng. Con cá vẫn lờ đờ bơi, nhưng Bắc Kinh muốn cất lưới lúc nào cũng được, và suy cho cùng, cũng chẳng cần phải cất lưới làm gì.

Song Chi
Blog RFA

Thảm họa cá chết miền Trung: Nguồn độc có khả năng lan xuống tận Phú Quốc

Cá chết ở vùng biển Đà nẵng sáng ngày 29.4. Ảnh: Tuổi Trẻ

Qua tính toán dòng chảy đáy biển, KS Doãn Mạnh Dũng, phó Chủ tịch – Tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật và kinh tế Biển TP.HCM, cảnh báo: nếu không cắt ngay nguồn độc đang gây cá chết tại 4 tỉnh ven biển miền Bắc Trung Bộ, và mới ngày hôm nay 29.4 là Đà Nẵng, thì nguy cơ chất độc sẽ còn lan xuống tận Phú Quốc! Đặc biệt, cần nhìn nhận Sơn Dương – Vũng Áng là một yếu huyệt bảo vệ sự an ninh lãnh thổ Việt Nam từ hướng biển!

Phỏng vấn của Người Đô Thị với KS Doãn Mạnh Dũng, phó Chủ tịch – Tổng thư ký Hội Khoa học kỹ thuật và kinh tế Biển TP.HCM, nguyên trưởng ban Cơ sở hạ tầng cảng biển thuộc Cục Hàng hải Việt Nam.

Thưa ông, với thảm họa cá chết hàng loạt trong thời gian dài, chủ yếu là cá tầng đáy, ở 4 tỉnh ven biển miền Trung gồm Hà Tĩnh, Quãng Bình, Quãng Trị, Huế, và mới hôm nay ngày 29.4 là Đà Nẵng, thì liệu tình trạng cá chết này có khả năng còn lan rộng nữa không?

Trong đặc điểm tự nhiên của bờ biển Việt Nam, do chênh lệnh nhiệt độ giữa Bắc Cực và Xích đạo, do trái đất quay từ Tây sang Đông, do bờ biển Trung Quốc khi xuống phía Nam thì lệch về hướng Tây nên trong 365 ngày/năm luôn luôn có dòng hải lưu tầng đáy chạy dọc bờ biển Việt Nam từ Bắc xuống Nam, nhưng mạnh nhất từ Vũng Áng – Sơn Dương, Hà Tĩnh đến mũi Cà Mau.

Tốc độ dòng tầng đáy tính toán được khỏang 0.38 m/s trên hiện tượng di chuyển của các thi thể hành khách trên xe 48K5868 bị tai nạn ngày 18.10.2010 ở Nghị Xuân – Hà Tỉnh.

Về mùa đông, vào tháng 1, 2, 3, 4, 8, 9, 10, 11, 12 (9/12 tháng), vì ảnh hưởng gió đông bắc nên có dòng chảy mặt theo hướng từ Bắc xuống Nam với tốc độ bình quân 0.757 m/s.

Dòng tầng đáy và tầng mặt cộng hưởng đưa phù sa bờ biển Việt Nam theo hướng từ Bắc xuống Nam. Vùng bờ biển Vũng Áng, Sơn Dương nằm phía nam vĩ tuyến cực Nam của đảo Hải Nam, nên bờ biển miền Trung từ vị trí này hướng về Nam là chịu tác động của dòng chảy tầng đáy và cả tầng mặt.

Bạn nhớ bài hát “Quảng bình- Quê ta ơi” với những cồn cát trắng? Ở Bắc sông Gianh, các cồn cát đã cao đến 17-18m, nhưng ở Hà Tĩnh hoàn toàn không có cồn cát. Đó là hiện tượng khác biệt giữa bờ biển Hà Tĩnh và Quảng Bình. Do nguyên lý này mà các vịnh ở bờ biển Đông Việt Nam chỉ sâu khi vịnh chống được dòng hải lưu trên chảy vào vịnh, có nghĩa rằng cửa vịnh phải quay về hướng Nam. Ví dụ như vịnh Cam Ranh, vịnh Vân Phong, Vũng Rô. Vì là các vịnh ven núi, nên các vịnh chỉ sâu khi không có dòng sông lớn xuất phát từ dãy Trường Sơn. Ví dụ vịnh Dung Quất có sông Trà Bồng nên hạn chế độ sâu. Khi đến mũi Cà Mau, dòng hải lưu bị đẩy về hướng Tây, nên mũi Cà Mau có hình dàng như mũi tàu cong về phía Tây. Chính dòng hải lưu trên làm vịnh Thái Lan bị cạn dần và đang bị ngọt hóa. Chính sự ngọt hóa này mà Phú Quốc có những hải sản khác thường với ngư trường Phan Thiết.

Như vậy sự việc chất độc gây cá chết tại Hà Tĩnh sẽ không giới hạn khu vực từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên Huế.

Đúng thời điểm này, gió Tây Nam đưa dòng tầng mặt qua đảo Hải Nam, nên hiện tượng cá chết chưa lan tràn xuống Nam Trung Bộ. Hơn nữa hiện tượng cá tầng đáy bị chết chứng tỏ nguyên nhân gây chết cá là độc tố trong nước. Các chất thải ra biển hầu hết  có tỷ trọng cao hơn nước biển  nên nhanh chóng lắng xuống tầng đáy. Vì vậy sự viện dẫn cá chết do rong tảo trôi nổi trên tầng nước mặt là không logic và không thuyết phục được những người quan tâm.

Như vậy, dòng tầng đáy đã chắc chắn đưa chất độc xuống bờ biển Nam Trung Bộ, Nam Bộ và Tây Nam. Tôi cho rằng, khu vực này chưa thấy cá chết do mật độ chất độc thấp, nhưng tiềm ẩn đem lại bệnh tật trong tương lai là khó tránh khỏi.

Tóm lại, theo tính toán dòng chảy như trên, thì chất độc không chỉ ở 5 tỉnh miền Trung mà còn có nguy cơ lan chảy từ Hà Tĩnh xuống Phú Quốc. Những tính toán này là thuộc về vấn đề khoa học cơ bản, rất rõ ràng.

Tôi cho rằng đây là một hiểm họa cực kì lớn đối với cả đất nước, nó triệt tiêu nguồn tài nguyên để nhiều triệu người có thể duy trì cuộc sống trong nhiều ngàn năm qua dọc theo mảnh đất hình chữ S.

Hệ thống ống dẫn nước xả thải kéo dài từ Formosa đến biển Vũng Áng. Ảnh: T.Hoa/infornet
Là người có nhiều nghiên cứu về biển, theo ông, những “điểm” nào có khả năng gây ra chất độc khiến cá chết hàng loạt và kéo dài như hiện nay?

Không chỉ nghi vấn riêng Formosa, mà tất cả các khu công nghiệp (KCN) trước khi nước thải ra biển đều phải có sự kiểm tra hết. Không kiểm tra được thì đóng cửa. Đó là nguyên tắc. Quyền lợi của một nhóm luôn nhỏ hơn rất nhiều quyền lợi của cả một dân tộc. Vừa rồi trên thế giới có tập đoàn thép của Ấn Độ đã phải từ bỏ thị trường nước Anh, vì chi phí môi trường ở đây quá lớn. Còn ở Việt Nam thì lại chọn chi phí môi trường thấp nhất để kiếm lời. Đó là sự kiếm lời trên cái sống tàn tạ và trên tiền thuốc men, bệnh tật của người Việt Nam. Chúng ta làm việc và chiến đấu để sống, chứ không phải để chết.

Theo ông, việc xây dựng và phát triển công nghiệp tại vị trí Vũng Áng – Sơn Dương có phù hợp hay không?

Việc hình thành KCN, tôi cho rằng tùy vào mục tiêu của mình. Mục tiêu của ta là làm giàu bằng mọi giá, hay chúng ta từng bước phát triển, xây dựng quê hương tốt đẹp cho chúng ta? Hai mục tiêu đó khác nhau, mà mục tiêu của một nhóm người bằng mọi giá để lấy tiền và sau đó ra đi định cư ở nước ngoài là khác xa với mục tiêu của đa số người dân Việt Nam này là mơ ước tìm hạnh phúc ngay trên đất nước của mình.

Một khu kinh tế với những ngành công nghiệp nặng như Vũng Áng hiện nay là một nguy cơ rất lớn cho ô nhiễm môi trường vùng biển và nguy cơ cho ngành kinh tế thủy sản biển của mình.Nhất là khi mình vẫn chấp nhận nền công nghiệp lạc hậu của Trung Quốc, đó là điều không chấp nhận được và hậu quả sẽ không lường.

Ông đã từng đánh giá Vũng Áng – Sơn Dương có vị trí quân sự đặc biệt quan trọng…

Đúng vậy! Sơn Dương là một trong bốn yếu huyệt bảo vệ sự an ninh lãnh thổ Việt Nam từ hướng biển đuợc xếp theo thứ tự: Cam Ranh, Sơn Dương, Nam Du và Côn đảo. Bốn yếu huyệt này được xác định dựa vào những yếu tố địa lý tự nhiên.

Ở vịnh Bắc Bộ, cảng Sơn Dương nằm phía nam Vũng Áng thuộc Hà Tĩnh có vị trí khá đặc biệt. Vị trí này cùng vĩ tuyến với cảng Tam Á, có hạm đội nguyên tử của Trung Quốc. Vị trí cảng Sơn Dương cũng nằm ngay phía bắc đèo Ngang nơi có đường Quốc Lộ 1A với đường đèo và hầm qua núi. Độ sâu cảng Sơn Dương sau khi xây đê 3.000m từ mũi Ròn đến hòn Sơn Dương thì vùng cảng kín sóng gió và đạt độ sâu đến trên -16m cùng với vùng nước rộng rãi. Vì vậy, cảng Sơn Dương là yếu huyệt của vịnh Bắc Bộ, kiểm soát đường biển và đường bộ từ Nam Bộ và Trung Bộ tiếp tế cho miền Bắc Việt Nam.

Vùng nước Sơn Dương phía Nam Vũng Áng là vị trí duy nhất của cả miền Bắc có thể  đón tàu sân bay được, nhưng mình giao cho Trung Quốc là hỏng. Vị trí đó nằm ngay Đèo Ngang, chỉ cần hai trung đội là đủ cắt đôi đất nước ngay, vì ở đây có hầm Đèo Ngang và đường độc đạo, xe lửa đi tới đây phải chạy ngược lên về phía Tây để băng qua, chứ còn vị trí này là đèo, không đi qua được.

Vị trí này là huyệt đạo của cả hải quân Việt Nam. Nó phải dành cho Hải quân Việt Nam chiếm lĩnh để bảo vệ đất nước. Vì với một nước nhỏ, nghèo, mọi việc từ xây dựng đến bảo vệ đất nước phải biết sử dụng những đặc điểm địa lý tự nhiên. Hải quân Việt Nam phải có các căn cứ quân sự đủ sức phòng ngự và tấn công để phòng ngự. Các căn cứ hải quân phải có độ sâu thích hợp, độ rộng mặt nước đủ năng lực tiếp nhận nhiều tàu quân sự, có núi cao để che chắn và thuận lợi trong cung ứng hậu cần. Và sự hợp tác với các đối tác nước ngoài trong xây dựng kinh tế ở các yếu huyệt trên cần gắn chặt với nhu cầu quốc phòng khi xảy ra chiến tranh vệ quốc.

Còn làm kinh tế là từng bước, chúng ta làm để sống chứ không phải làm để chết.

Năm 2003, tôi là người trực tiếp đã báo cáo tiềm năng vịnh Sơn Dương với bí thư Hà Tĩnh hồi đó – Trần Đình Đàn, tiềm năng của cảng Hà Tĩnh không phải ở Vũng Áng phía Bắc mà là phía Nam Vũng Áng, tức là vùng Sơn Dương. Việc đầu tư kinh tế tại đây là một sai lầm. Người Việt Nam mình phải hiểu địa phương mình hơn nước ngoài chứ!

Cá chết bất thường ở vùng biển miền Bắc Trung Bộ. Ảnh: Quang Tiến/zing.vn
Việc kiểm tra của các đoàn cơ quan Nhà nước vẫn đang được tiến hành tại KCN Vũng Áng nói chung và Formosa nói riêng. Trước tính chất nghiêm trọng của thảm họa cá chết hiện nay, ông đánh giá việc kiểm tra như mức độ hiện nay của Nhà nước là đủ chưa? Hành động ngay trong lúc này của Nhà nước cần là gì, thưa ông?

Tốt nhất bây giờ chúng ta cứ giải quyết vấn đề sòng phẳng với các doanh nghiệp kinh doanh, nếu anh gây ra ô nhiễm thì anh phải chịu trách nhiệm với hậu quả của chính anh. Việc chính quyền nhân nhượng doanh nghiệp trong việc kiểm soát chất thải là điều không chấp nhận và là nguyên nhân chính dẩn đến sự hỗn loạn của xã hội, nhất là với các doanh nghiệp nước ngoài.

Vấn đề cần làm hiện nay là phải cắt ngay nguồn độc này! Việc đầu tiên hiện nay là cần cấm đưa chất thải chưa xử lý ở các KCN ra biển. Hệ thống kiểm tra môi trường cần xác định ngay tính hợp pháp của những đường ống chất thải ra biển. Nếu hệ thống ống không hợp pháp thì cần xử lý ngay theo pháp luật, kể cả giải thể doanh nghiệp. Nếu hệ thống ống thải là hợp pháp thì cần thay đổi ngay những cán bộ có chức năng đang kiểm soát môi  trường tại Hà Tĩnh vì họ không hoàn thành nhiệm vụ.

Khi người dân Việt Nam từ Hà Tĩnh đến Phú Quốc không dám ăn cá biển thì  kinh tế và xã hội Việt Nam sẽ ra sao? Thương hiệu hải sản Việt Nam sẽ đi về đâu? Nó là một tai họa không tưởng tượng được, và tôi nghĩ rằng nó sẽ đốt tất cả những thành quả bao nhiêu năm qua của chúng ta. Khi con người ở ven biển mà không dám ăn cá, khi hàng triệu ngư dân không có công việc để  kiếm sống thì đất nước này sẽ hỗn loạn.

Lê Quỳnh (thực hiện)
Người Đô Thị

Khu kinh tế (KKT) Vũng Áng chủ yếu do Trung Quốc thầu và thi công. KKT này được thành lập vào tháng 4.2006, trên cơ sở khu công nghiệp – cảng biển Vũng Áng đã được thành lập từ năm 1997. Đây là một bộ phận của khu đô thị Vũng Áng và vùng kinh tế Bắc Quảng Bình – Nam Hà Tĩnh. KKT Vũng Áng được Thủ tướng Chính phủ thành lập tại Quyết định số 72/2006/QĐ-TTg ngày 3.4.2006 có diện tích 22.781ha với mục tiêu xây dựng, phát triển thành khu kinh tế đa ngành, đa lĩnh vực với trọng tâm là:

(1) phát triển các ngành công nghiệp luyện kim gắn với lợi thế về tài nguyên, nguồn nguyên liệu; các ngành công nghiệp gắn với khai thác cảng biển, công nghiệp thép, trung tâm nhiệt điện và lọc hóa dầu,

(2) phát triển đồng bộ khu liên hợp cảng Vũng Áng – Sơn Dương bao gồm việc đầu tư và khai thác có hiệu quả khu liên hợp cảng, phát triển dịch vụ cảng và các dịch vụ vận tải biển để tạo thành một trong những cửa ngõ ra biển quan trọng của Bắc Trung Bộ.

(3) xây dựng khu đô thị mới Vũng Áng, đồng thời ưu tiên phát triển các khu du lịch sinh thái, du lịch nghĩ dưỡng biển trở thành các điểm du lịch quan trọng trong tuyến du lịch ven biển Bắc Trung Bộ.

Chế độ cộng sản Việt Nam trong gọng kềm Formosa

Tháng 04.2016 tình hình Việt Nam trở nên sôi động, không phải vì nguy cơ chiến tranh ở biển Đông do bọn tầu khựa gây ra mà do thảm họa môi sinh khởi đi từ khu công nghiệp Formosa, thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, trải dài xuống bờ biển phía Nam qua 3 tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.


Sự thiệt hại về kinh tế, xáo trộn xã hội, môi trường bị hủy hoại trải dài trên 4 tỉnh miền Trung đã khiến cho chế độ cộng sản VN phản ứng quýnh quáng một cách bất lực.

Trong tứ đầu chế thì 3 người là Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân, lặn sâu và lặn lâu không thấy tăm hơi, để lại một mình Nguyễn Xuân Phúc đương đầu với thảm họa môi sinh rúng động đất nước.

Vì ngu dốt, tham lam, gian ác, chế độ CSVN rước giặc vào nhà nên hậu quả đã diễn ra như ngày hôm nay. Hàng trăm ngàn nếu không là hàng triệu ngư dân cùng gia đình ở bờ biển 4 tỉnh miền Trung nói trên sẽ kéo về các thành phố để mưu sinh khi ngư trường đã chết.

Những làng mạc, thị xã ven biển sẽ trở thành những vùng đất chết, hoang vắng, tiêu điều không người. Hóa chất độc hại thải ra từ KCN không chỉ hòa tan vào trong nước biển, nó còn thấm vào đất, cát, hòa vào không khí khi nước biển bốc hơi, cây cối sẽ khô khốc, rụng lá, tróc rể, chim chóc rồi sẽ chết dần hay phải di cư đi nơi khác.

Hậu quả ra sao có thể tiên đoán. Ngay cả KCN Formosa rồi cũng sẽ phải đóng cửa, sớm hay trễ mà thôi. Không ai có thể làm việc trong một môi trường mà không khí hoặc nước bị nhiễm độc. Tin tức về những người thợ lặn làm việc cho Formosa chết hoặc đang nằm trong bệnh viện đã chứng minh điều đó.
Vấn nạn đất nước không ngừng lại ở chuyện cá, tôm, chim chóc chết mà sẽ trở thành một dây chuyền lan sang các lãnh vực khác như an ninh, y tế… Chế độ CSVN chắc chắn không có khả năng giải quyết vấn đề.

Sự tham nhũng của lãnh đạo đảng CSVN khiến cho chế độ không thể có phản ứng rõ rệt, mạnh mẽ với tập đoàn Formosa, bởi há miệng mắc quai. Những hợp đồng được ký kết lén lút với các điều khoản mờ ám – thông qua các khoản tiền hối lộ không lồ, có thể tới vài trăm triệu hay cả tỉ USD – sẽ bị tiết lộ nếu chế độ CSVN làm mạnh, đòi khám nghiệm nước thải trong KCN Formosa.

Các phản ứng chậm chạp cùng những tuyên bố chòng chéo, phủ nhận trách nhiệm, bào chữa cho Formosa trong việc xả chất thải độc hại của các cán bộ lãnh đạo liên hệ, việc tháo gỡ bài báo trên Dân Trí ngày 28.04.2016 về cuộc họp của Nguyễn Xuân Phúc phủ nhận lời tuyên bố của Võ Tuấn Nhân trong cuộc họp báo dài chưa tới 10 phút tối ngày 27.04.2016 chứng tỏ chế độ CSVN chắc chắn sẽ nhận chìm xuồng thảm họa môi sinh này bằng mọi giá.

Tình trạng hiện tại cho thấy đảng và chế độ CSVN đang nằm trong môt gọng kềm, gọi là gọng kềm Formosa. Lực tác động của gọng kềm mạnh hay yếu tùy theo sức đề kháng của người dân VN.

Bằng những thủ đoạn gian ác, thâm hiểm, đảng và chế độ CSVN đang cố gắng vùng vẫy để thoát ra khỏi gọng kềm. Mọi phương tiện truyền thông, báo chí đã nhận được lệnh không tiếp tục phổ biến tin tức bất lợi cho Formosa, chỉ tập trung vào kỷ niệm 30.04.

Tuy nhiên, nếu sức phản kháng của người dân đủ mạnh, gọng kềm xiết lại, chế độ CSVN bắt buộc phải chọn một trong hai cách giải quyết:

  1. Tạm thời ra lệnh đóng cửa nhà máy thép Formosa, cho điều tra về đường ống thải, kiểm soát quy trình xử lý nước thải công khai (99% không thể xẩy ra), trả lời rõ ràng cho dân chúng.
  1. Tiếp tục dung dưỡng, che chở, bào chữa cho Formosa phun chất thải độc hại ra biển, đồng thời đàn áp sự phản đối của dân chúng (99% CSVN sẽ chọn cách giải quyết này).

Cả 2 cách giải quyết trên đều đưa đảng cộng sản VN đến bước đường cùng. Chuyện gì xẩy ra khi lòng dân đã căm phẫn cao độ? Tin tức mới nhất cho biết đã nổ ra những cuộc biểu tình của người dân Quảng Bình trên quốc lộ 1A, giao thông đã ngưng trệ.

Bài này được viết vào ngày 29.04.2016, lúc 17 giờ chiều ở Việt Nam tức chỉ còn ít giờ nữa là đúng 41 năm ngày CS chiếm được miền Nam, thống nhất đất nước bằng bạo lực.

Ngày 30/04 năm nay phải là một ngày tang cho cả nước, không phân biệt Bắc, Trung, Nam.

Chế độ CSVN đã có kế hoạch ăn mừng rất lớn với diễn hành, lễ hội, bắn pháo bông…Nếu người dân VN thờ ơ vớithảm họa môi trường do Formosa gây ra, vẫn vui chơi, rủ rê nhau tham gia lễ hội, văn nghệ, ca hát, nhẩy múa, kéo nhau đi xem bắn pháo bông… thì tương lai đất nước rõ ràng đã được định đoạt.

Tất cả tùy thuộc vào sự đề kháng của người dân trước thảm họa mang tầm vóc quốc gia. Nếu lực đủ mạnh, gọng kềm Formosa sẽ xiết chặt, bóp chết chế độ và đảng CSVN, mở ra tương lai mới cho dân tộc, đất nước, còn không thì việc Hán hóa, diệt vong của người Việt Nam chỉ còn là vấn đề thời gian vài năm tới.

© Thạch Đạt Lang

Google Search

Subscribe me

Điều 19.2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Cộng sản Việt Nam xin tham gia năm 1982:
  • “Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình”.
  • (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)ce.)

Chuyên Đề »


 
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Mỹ Thời Báo - All Rights Reserved
Welcome to VANEWS