VANEWS
Tin Mới Cập Nhật

Hoàng Sa : Một công trình bồi đắp của Trung Quốc bị bão phá hủy

Đăng bởi BTV VANEWS vào Thứ Bảy, ngày 10 tháng 12 năm 2016 | 10.12.16


Ảnh vệ tinh chụp ngày 14/11/2016, cho thấy cầu cát (phía trên) của đảo Bắc (quần đảo Hoàng Sa), Biển Đông bị quét sạch. Trevor Hammond/Planet Labs/Handout via REUTERS A

Theo tin Reuters ngày 08/12/2016, ảnh vệ tinh do công ty Mỹ Planet Labs cung cấp cho thấy một công trình bồi đắp mà Trung Quốc tiến hành tại một khu bãi đá ở vùng quần đảo Hoàng Sa đã bị hư hại sau hai trận bão lớn vừa qua.

Trung Quốc đã bắt đầu công trình nạo vét, bồi đắp vào đầu năm nay ở đảo Bắc (North Island), cách Phú Lâm khoảng 12 cây số về phía bắc. Phú Lâm là nơi Trung Quốc có một căn cứ quân sự và năm nay đã đặt giàn hỏa tiễn địa đối không.

Ảnh vệ tinh chụp hồi tháng Hai và Ba cho thấy tàu nạo vét đang hoạt động để xây dụng một cây cầu cát dài 700 mét nối đảo Bắc với đảo Trung (Middle Island) lân cận.

Tuy nhiên, hình ảnh chụp được sau 2 trận bão lớn thổi qua khu vực vào tháng 10, cho thấy hầu như toàn bộ dải cát hẹp đã bị quét đi.

Trung Quốc đã không bình luận về công trình ở đảo Bắc, trong lúc bộ Ngoại Giao Trung Quốc không trả lời câu hỏi của Reuters.

Toàn bộ Hoàng Sa đã bị Trung Quốc kiểm soát sau trận hải chiến năm 1974 với Hải Quân của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Quần đảo này được cho là có một vai trò quan trọng trong việc bảo vệ đội tàu ngầm nguyên tử của Trung Quốc ở Hải Nam.

Trung Quốc luôn luôn khẳng định rằng Hoàng Sa và Trường Sa thuộc quyền sở hữu của họ từ xa xưa. Theo truyền thông Trung Quốc, ngày 08/12/2016, nước này đã long trọng kỷ niệm 70 năm ngày tiếp quản hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ tay Nhật Bản.

Trang tin của đài truyền hình Trung Quốc CCTV nhắc lại rằng trong hai tháng 11 và 12 năm, chính quyền Trung Quốc thời đó đã phái 4 chiếc tàu đến tiếp quản hai quần đảo mà họ gọi là Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) đã bị Nhật Bản chiếm đóng.

Cần nối rõ, chính quyền Trung Quốc thời năm 1946 là chính phủ Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch, chứ không phải là chính quyền của đảng Cộng Sản như từ năm 1949 đến nay.

Trọng Nghĩa
RFI

Hoàng Trung Hải, con bài tủ trong chiến lược Hán hóa Việt Nam


Nước Nam mình, Địa linh – Nhân kiệt. Những kẻ manh tâm, muốn mang Hoàng Trung Hải ra, để trấn yểm nước Nam. Người dân, đang bị trói chân – khóa tay và bị bịt mồm. Chính vì vậy, những kẻ như Hoàng Trung Hải: mới có cơ, “múa tay trong bị” – mới có cơ, ngồi xổm lên mảnh đất Thăng long của chúng ta. Nhưng, bác hãy tin tưởng rằng: Triều chính hay thể chế, có thể thay đổi. Còn, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của mỗi con dân Đất Việt, thì không.

Hoàng Trung Hải, nguồn Internet
1- Nước Nam mình, giàu có và tươi đẹp. Con người, nhân hậu – Của cải, vô vàn – Phong cảnh, hữu tình. Những tưởng, chỉ với chừng ấy thứ, cũng đủ để cho dân mình, có cuộc sống, còn sướng hơn cả Tiên, ở trên Thiên đường. Nào ngờ, Trời xanh ghen ghét. Ông cố tình, sắp đặt cho Nước mình, nằm ngay cạnh thằng khổng lồ phương Bắc. Thằng kia, khốn nạn. Nhìn xuống nước mình, nó thèm nhỏ rãi. Chưa bao giờ, nó nguôi giấc mộng, thôn tính và sát nhập nước Nam. Để thực hiện giấc mộng đó, nó triền miên gây chiến. Khiến Nước mình, chẳng lúc nào yên. Bao nhiêu lần đến – bấy nhiêu lần, chúng bị tống cổ về. Ấy thế mà, vẫn chẳng chừa.

Đến Nước mình, thì dễ. Bởi, thế và lực của giặc, vượt trội. Đã thế, còn được sự tiếp tay của bè lũ bán nước. Tiêu biểu, như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc… Lũ táng tận lương tâm này, ươn hèn với giặc. Nhưng, lại hết sức tàn ác, với đồng bào của mình. Tài hèn – trí cùn, muốn độc quyền và đặc lợi, chúng buộc phải, dựa vào ngoại bang. Cho nên, quì gối bán nước và mở toang cửa, để rước giặc vào nhà. Sau đó, cả bọn cướp nước, lẫn bè lũ bán nước, dựa vào nhau, để hà hiếp dân mình. Dối Trời, lừa Dân – Gây binh, kết oán. Tội của chúng, chất chồng.

Ở đâu, có áp bức – ở đó, có đấu tranh”. Người nước Nam mình, cũng vậy. Khi thì đeo gươm – khi thì cầm gươm, chưa bao giờ có chuyện, dân mình chịu khuất phục, mà phải hạ gươm, trước quân xâm lược. Trải qua, nghìn năm Bắc thuộc, nhưng Dân tộc mình, vẫn trường tồn. Giặc phương Bắc, không sao đồng hóa nổi. Chính vì thế, hồi kết, luôn có hậu: Giặc phương Bắc, đều phải ôm đầu máu, mà tháo chạy – Bọn bán nước, đều phải bám theo chân quan thày, mà cuốn xéo khỏi Việt nam. Nắm xương tàn của chúng, vĩnh viễn, nằm lại nơi đất khách – quê người. Ngàn đời sau, dân Nam, vẫn nguyền rủa chúng.

2- Đồn rằng, sau khi thua trận Kỉ Dậu, Càn Long, sợ vua Quang Trung lắm. Sợ đến mức, phải mời và khi biết rõ mười mươi, vua Quang Trung, chỉ phái “cát-ca-đơ” sang thăm. Thế mà, vẫn phải khúm núm đón tiếp và đằng đãi linh đình. Đánh, thì không dám. Đành phải mang nỗi nhục ấy, xuống Cửu tuyền. Ở đó, vẫn không quên giấc mơ, thôn tính nước Nam. Mấy trăm năm, bóp trán – Chẳng nghĩ được, kế gì. Héo hắt, ốm đến teo cả xương. Biết tin, Lê Chiêu Thống, lê bộ xương tàn, đến thăm. Nhìn thấy chủ, thằng bán nước, nhào đến ôm chân nó và khóc sụt sùi. Muốn quay trở lại nước Nam, nhưng chẳng thằng nào, dám mở mồm, nói ra chữ “đánh”. Thằng bán nước, hiến kế:

– Bệ hạ, hãy cử những thày Địa lý cao tay nhất, sang Việt nam. Để, yểm Huyệt và triệt Long mạch ở đó. Như thế, sẽ ngăn được chuyện: Nước Nam, sinh Đế. Một khi, không có Đế: Đất nước, sẽ bị điều hành, bởi lũ nhi đồng thối tai, “ăn chưa no – lo chưa tới”. Giống như thần, tầm nhìn của bọn này, cũng không quá cái lỗ mũi của chúng (ngôn từ hiện đại, kêu là, tư duy nhiệm kì). Chỉ cần, 1 cái kẹo mút, là có thể: xỏ mũi và dắt chúng đi đến bất cứ nơi nào, mà Bệ hạ muốn. Cái lũ ngu si ấy, sẽ kiên định, dẫn dắt cả Dân tộc Việt, đến chỗ chết. Bệ hạ, cần gì phải ra tay.

Thằng cướp nước, rầu rĩ:

– Cái ấy, từ thời cụ tổ nhà tao, đã làm. Nhưng, nào có ăn thua. Yểm bùa, đâu có dễ. Thứ nhất, phải tìm ra được “huyệt”. Giỏi, ai đươc như Cao Biền. Tuy biết rất rõ: Hồ Tây ở Hà Nội, linh thiêng. Nhưng, không tài nào, tìm ra được huyệt Phong thủy ở đó. Tìm ra được huyệt rồi, cũng phải đợi thời. Huyệt không mở, vô phương để yểm. Chắc, mày đã nghe danh cụ Tả Ao – Thánh Địa lí của nước Nam. Trong lúc ngao du thiên hạ, cụ tìm được huyệt Hàm Rồng. Cụ lẳng lặng về nhà, bàn với anh trai. Sau đó, đến ngày Hàm Rồng mở, 2 anh em, mang hài cốt của cha đến trước huyệt. Lúc này, Trời – Đất giao hòa, cuồng phong – bạo vũ. Chỉ nhìn thấy, 1 cái hang đen ngòm, sâu thẳm và toang hoác trước mặt. Người anh khóc và giữ chặt hài cốt của cha. Nhất định, không chịu ném nó xuống đó. Khoảng khắc sau, mưa tạnh – gió ngừng. Trời, thanh trong trở lại. Cái hang kia, biến mất. Lúc bấy giờ, người anh, mới tỉnh ngộ. Tiếc thay, mọi sự, đều đã muộn.

Cuối cùng, thày không cao tay, họa ngay vào người. Năm 1955, một đoàn kẻ ác nhà tao, khoác áo Văn công, sang thăm nước Nam. Chúng định yểm bùa, để triệt Long mạch ở Hồ Tây. Nhưng, chính chúng, đã bị lốc xoáy Hồ Tây nhấn chìm và cả cái lũ ấy, bị chết tiệt – bị chết sạch.

Thằng bán nước, cũng rầu rĩ không kém:

– Chẳng có lẽ, vô kế khả thi.

Đúng lúc, một thằng nghiện… Tam quốc, đi qua. Nó, chõ mõm vào:

Muốn chiếm Việt nam
Phải dùng nội gián
Muôn việc đủ cả
Chỉ thiếu Hán gian.

Nghe thế, cả 2 thằng, chợt bừng tỉnh. Chúng reo lên, “Ơ-rê-ka”. Rồi quay lưng lại với nhau. Mỗi đứa, lúi húi viết 1 chữ, vào lòng bàn tay của mình. Khi xòe ra, cả 2, đều có chữ黄Hoàng.

3- Lí lịch trích ngang:

Hoàng Trung Hải, người Hán.

Sói, đẻ ra ông. Bởi vì, bố ông, tên là Sì Sói.

Quê gốc: Long Khê – Chương Châu – Phúc Kiến – Trung Quốc.

Với cái bản lí lịch ấy, Hoàng Trung Hải, cụt đường tiến thân. Vì thế, thuê 1 thầy Phù thủy về, chập cheng cúng bái. Rồi phù phép, viết lại thành:

Hoàng Trung Hải, người Kinh.

Con ông Hoàng Tài.

Quê quán:Quỳnh Giao – Quỳnh Phụ – Thái Bình

Phản gián Việt nam, đâu có phải đồ ngốc. Chẳng tốn quá nhiều công sức, họ dễ dàng, lột mặt nạ của họ Hoàng. Sau đó, kiến nghị với Trung ương Đảng CS: Không được dùng ông này. Lý do: Sống cạnh Trung cộng – Biết dã tâm của nó. Bao đời nay, tiền nhân, dạy hậu thế: phải cảnh giác. Ngay cả lúc đi ngủ, cũng chỉ được, nhắm 1 mắt. Sơ sẩy, hậu quả khôn lường. Bài học Mỵ Châu, luôn còn nguyên giá trị.

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu,
Trái tim lầm chỗ để trên đầu,
Nỏ thần vô ý trao tay giặc,
Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu.

Cảnh giác như thế, cho nên: Chẳng bao giờ, những chú Khách (Hoa kiều), có thể mon men, đến bất cứ 1 chân chức dịch nào, dù nhỏ. Thậm chí, ông Lê Duẩn, còn cực đoan đến độ: Tống cổ hết người Hoa, về Mẫu quốc của chúng. Cực đoan và cảnh giác như thế, cho nên: khi Trung cộng đánh ta năm 1979, thiệt hại, được giảm thiểu rất nhiều. Người Hoa trong đội quân xâm lược ấy, cùng lắm, làm đến chức thám báo – chỉ điểm. Không leo cao – trèo sâu được, chúng mù tịt về đối phương. Bởi vậy, chỉ dám, thò 1 chân sang Việt nam. Sau đó, té vội.

Phản gián Việt nam, tuy cần mẫn và giỏi. Nhưng, các anh, chỉ biết một, mà chẳng biết mười. Muốn giữ Nước, đúng là, phải làm như các anh. Ban lãnh đạo CS, không muốn thu nạp kiến nghị của các anh, chứng tỏ: Họ, không thiết tha, giữ Nước. Đối với họ, Hiến pháp, còn bị đặt dưới Cương lĩnh của Đảng. Thế thì, giữ Nước, sao quan trọng, bằng việc giữ Đảng.

Họ, “đối với dân giờ cay nghiệt, độc ác lắm” (lời của anh Hùng hói). Nói cách khác: Họ đang đối nghịch, với Nhân dân. Chẳng cần được Nhân dân ủng hộ, họ cũng vẫn giữ được Đảng. Bởi, đang đứng trên đôi chân:Bưng bít sự thựcdùng bạo lực, để trấn áp quần chúng. Đánh mất khẩu súng và cái dùi cui trên tay, ngay tức khắc, họ sẽ đổ nhào. Đó, là cách diễn giải thô thiển nhất, lời cựu Chủ tịch Nước CHXHCN Việt nam, ngài Nguyễn Minh Triết: “bỏ Điều 4, là tự sát”.

Sau bảy mươi năm trời đằng đẵng, nằm dưới ách cai trị của Đảng CS. Giờ đây, nước Nam mình, nham nhở – Xã hội, suy đồi – Tài nguyên, đã bị khai thác, đến mức cạn kiệt – Nợ nần, ngập đầu. Nhưng những người CS, không hề, có 1 giải pháp căn cơ nào, để giải quyết được, những vấn nạn kể trên. Hai cái chân kia, đã trở nên rệu rã trướcInternetcuộc sống khốn cùng của Nhân dân. Muốn tồn tại được, họ buộc phải, dựa vào cái chân thứ 3:ngã vào vòng tay lông lá của Trung cộng. Chính họ, nôn nóng, xin được làm ngôi sao thứ 6, trong cái lá Quốc kì Trung hoa. Đối tác, đồng ý. Nhưng, đặt điều kiện tiên quyết: Phải giao Việt nam, cho 1 thằng người Hoa. Thằng này, thông thuộc thông thổ của cả 2 bên. Do đó, nó sẽ là cầu nối, để dẫn dắt “đứa con hoang đàng” Việt Nam, mau chóng, trở về với đất mẹ Trung Hoa vĩ đại. Trong cái bối cảnh ấy, Hoàng Trung Hải, là con bài thích hợp nhất, được cả 2 bên lựa chọn. Ván bài, thành công hay không, phụ thuộc phần lớn, vào nhân vật này.

4- Hoàng Trung Hải, đẹp trai. Giống như bao người Hán khác, ông thuộc dạng, “ti hí mắt lươn”. Tuy vậy, chẳng thuộc hạng “trai thì trộm cướp – gái buôn chồng người”, như những kẻ tầm thường. Chưa ai, nhìn thấy ông, đi cùng lũ du thủ – du thực. Để, đá cá – lăn dưa và giật đồ của người khác. Ông có cách, để giật những thứ, còn lớn hơn nhiều của Dân tộc Việt. Dân tộc, đã cưu mang và nuôi ông khôn lớn.

Thân hình của ông, đồ sộ – Bản mặt của ông, phì nộn. Ngoại hình thường thấy, ở những kẻ, lười biếng và tham ăn. Bù lại, ông tốt nhịn. Thế nên, khi người ta tố ông, buôn lậu ma túy và giết người. Ông im lặng, chẳng thanh minh. Nhưng, cũng không trả thù, người tố cáo.

Trời phú cho ông, thông minh và sáng dạ. Bởi thế, mỗi năm, được lên 1 lớp và chưa bao giờ, bị thày cô, xếp cho cái loạihọc lực kém. Ông ứ tự ti, về chuyện này. Vì ông biết: Đảng CS, cần đếch gì, cái loại cán bộ học giỏi. Đảng cần nhất, loại cán bộ dễ bảo và biết cách “đầu tư”. Về khoản này, ông vô địch. Giỏi đến mức, là người Hán chính cống, nhưng khéo “đầu tư”, cho nên: “Cụ Mạnh ủng hộ tôi và nói đưa vấn đề lịch sử, chính trị, bản thân và gia đình tôi (tức ông Hải) vào két sắt khóa lại vĩnh viễn. Từ nay sẽ chẳng còn một ai (ít nhất, ông cũng nên, trừ cái lão Dân già) “dám”, hoặc “có thể” lật lại được vấn đề này nữa…”. Không những thế: “Các Cụ (tức một số lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng CS) còn hứa hẹn sẽ ủng hộ đưa tôi lên Phó Thủ tướng, Thủ tướng, và thậm chí Tổng Bí thư nữa”.

Họ Hoàng kia, thật “ếch”. Trung cộng, nó đã chấm cậu: Chẳng cần “đầu tư”, cũng có, cái kết quả ấy. Miễn sao, cậu phải đưa được “đội quân thứ 5”, vào Việt nam và làm cho nền Kinh tế của Việt nam, vừa nát bét – vừa phụ thuộc hoàn toàn vào nó. Trong đánh ra – ngoài đánh vào. Việt nam, muốn hay không, cũng phải trở thành thuộc quốc của Trung cộng. Gì chứ cái chuyện này, Hoàng Trung Hải, làm “trên cả mức tuyệt vời”.

5-Binh pháp Tôn Tử, “Hư thực thiên”, có viết: 故我欲战,敌虽高垒深沟,不得不与我战者,攻其所必救也.Cố ngã dục chiến, địch tuy cao lũy thâm câu, bất đắc bất dữ ngã chiến giả, công kì sở tất cứu dã.Đại ý: Khi ta muốn đánh, kẻ kia, dù có thành cao – hào sâu, cũng bắt buộc, phải chui ra, cho ta nện. Muốn thế, phải đánh vào nơi, chúng buộc phải cứu.

Một trong những nơi đó, theo Tào Tháo, đó là “giao lộ”. Cảng biển, nơi giao nhau của đường thủy – đường bộ (thậm chí, cả đường sắt nữa), là 1 ví dụ. Muốn đánh Việt nam, Trung cộng buộc phải chiếm cho bẳng được, những hải cảng này. Một công viêc, gian nan và tốn kém. Nhưng, nó đã được Hoàng Trung Hải, sang tay cho Trung cộng, một cách hết sức dễ dàng. Với danh nghĩa, xây dựng ở đó, nhà máy Nhiệt điện – nhà máy Luyện thép– cảng Bô xít … và “tiện thể”, cấu trúc nó, thành những cứ điểm quân sự. Cùng với nó, hàng sư đoàn bộ binh Trung cộng, dưới cái áo khoác, công nhân và chuyên gia, đã ém sẵn trong đó. Hữu sự, chúng từ đây nống ra và cắt vụn Việt nam.

Mình chẳng tin: đám tướng lĩnh và giới lãnh đạo của Đảng CS Việt nam, lại dốt đến mức, không nhận ra điều này. Vấn đề ở chỗ: Họ biết rất rõ, đó là “tử huyệt” phòng thủ của Đất nước. Nhưng,vẫn cố tình, giao chiêc “nỏ Thần” đó, cho giặc. Việc đó, nói lên cái điều gì? Chẳng quá khó, để trả lời, cho câu hỏi này.

Trong khi, lãnh đạo CS, không thiết tha với việc giữ Nước. Một động thái khó hiểu nữa, lại đến từ Hoa Kỳ: Họ dễ dàng đồng ý, bán vũ khí phòng vệ bờ biển, cho Việt nam. Câu hỏi, được đặt ra ở đây: Đảng CS Việt nam, mua vũ khí của các ngài, để chống ai? Chống Trung quốc chăng? Chỉ có thằng điên, mới đi chống lại, kẻ đang cưu mang mình. Không chống Trung quốc, những vũ khí ấy, chẳng nhẽ, dùng để chống lại Nhân dân Việt nam? Hay, dùng để chống lại, chính các ngài?

6- Họ Hoàng, rất giỏi. Vì thế, được giao trọng trách, giữ nồi cơm của Việt nam. Ít thôi, chỉ bao gồm, mấy lĩnh vực râu ria và làng nhàng. Tỷ như: công nghiệp, nông nghiệp, thương mại, xuất nhập khẩu, xây dựng, giao thông, tài nguyên – môi trường… Cùng với nó, cơ man nào là tiền của của Nhà nước và của Nhân dân. Chín năm, sau khi, Hoàng Trung Hải nhận việc. Việt nam, đã được hái những quả ngọt đầu tiên:

– Một nền “Công nghiệp” què quặt, với 2 đặc trưng cơ bản: cơ bắp và tuốc nơ vít. Không sản xuất được, cho dù, chỉ 1 con ốc vít, đủ tiêu chuẩn Quốc tế. Nhưng, vẫn nỏ mồm, nói không hề biết ngượng, về cái kế hoạch: “Biến Việt nam, trở thành nước Công nghiệp, vào năm 2020” (!)

– Cả nước, tràn ngập hàng Tàu, chất lượng tồi, kèm theo với nó, là độc hại. Từ cái tăm xỉa răng – cho tới, con Sư tử đá, nằm trước cổng Chùa.

– Một nền “Nông nghiệp”: Phụ thuộc vào Trung Quốc, từ con giống – cho đến đầu ra. Bị thao túng, từ số lượng – chủng loại cho đến giá cả Nông sản. Những chuyện, nhỏ như con thỏ, tỷ như “trồng cây gì và nuôi con gì”, Đảng đếch thèm quan tâm – Đảng mặc mẹ dân chúng. Tích nước khi nào – xả nước lúc nào, Đảng cũng khoán trắng cho ông Trời. Trời không lo được, Đảng năn nỉ, đi xin ông anh Trung cộng.

– Sản xuất xi măng, có 24 cái nhà máy. Trung cộng, trúng tổng thầu, có mỗi… hai mươi ba cái. Cùng với nó, là công nghệ và thiết bị lạc hậu. Các nhà máy Nhiệt điện và Thủy điện của Việt nam, cũng đều nằm trong tình trạng này. Tất cả, đều có chung đắc điểm: Giá thành quá đắt, so với chất lượng rất tồi của chúng. Tất cả, đều có chung đắc điểm: Nay ốm, mai đau – Chạy ậm ạch – Tốn nhiên liệu và hiệu suất, vô cùng thấp.

– Của nổi, là như thế. Của chìm, họ Hoàng cũng chẳng tha. Nó rước bố Tàu của nó đến và bán cho chúng, khoảng 60% giấy phép khai thác khoáng sản. Hậu quả, tài nguyên của Đất nước, bị bán ra một cách ồ ạt và rẻ mạt. Đồng thời, bị khai thác, một cách tàn bạo. Bất chấp, hiệu quả kinh tế, cũng như, tác động xấu tới môi trường. Chương trình Bô xít Tây nguyên, là 1 ví dụ điển hình.

Tóm lại, tất cả những nhân tố, có thể, gây bất ổn cho Xã hội Việt nam, từ An ninh Lương thực – An ninh Năng lượng, cho đến việc Phòng thủ Đất nước… Đều đã được họ Hoàng, đem về đặt đúng chỗ và, cài sẵn kíp nổ. Trung cộng, chỉ cần nhấn nút, Xã hội Việt nam, sẽ chìm trong hỗn loạn.

Với những “công trạng”, đã lập cho Tổ quốc Trung cộng, như đã kể ở trên. Họ Hoàng, xứng đáng, được bầu là “Công dân số 1 của nước CHND Trung hoa”.

7- Học lực, loàng xoàng – Tài năng, vớ vẩn. Nhưng có một thứ, họ Hoàng vượt trội, so với mọi người. Đó là thói, nói năng văng mạng. Xin kể, chỉ 1 ví dụ:

Ông ta, đã từng, đứng giữa thanh thiên – bạch nhật, sùi bọt mép – hùng hổ, nói cái giọng “sói đéo vào đây”. À quên, “chó đéo vào đây”, rằng thì là: “Thà là sống nghèo nhưng công bằng và yên bình còn hơn là cuộc sống giàu mà bon chen, không an toàn” (!) Đằng sau câu nói này, chứa rất nhiều ẩn ý:

– Dưới cái sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng CS, nước Nam, ngày một nghèo hèn và lụn bại. Đó, là 1 sự thật, mà ngay bản thân họ Hoàng, cũng không thể chối cãi. Ông ta, ngụy biện tiếp: Đất nước tuy nghèo hèn, nhưng ít ra, đang được “yên bình”. Đố thấy, bọn khủng bố, mang bom đến đe dọa. Giàu như Bỉ – Pháp – Nga, mà nay bị đánh bom – mai bị dọa giết, thì có ý nghĩa gì? Biết đâu đấy, dân các nước giàu, lại chẳng đang khát khao, muốn đổi hộ chiếu, cho người Việt nam ?

Nếu quả thật, ông và cái Đảng CS của ông, có niềm tin mù quáng đó, thì thưa rằng: Ở các nước Văn minh, người ta, dạy tỉ mỉ cho bọn trẻ con, kĩ năng sống. Một trong những kĩ năng đó: Khi gặp nguy hiểm, hãy tìm đến chú Công an. Đồn Công an, là nơi an toàn nhất. Nhưng, ở Việt nam, chính mồm anh Hùng hói, thú nhận: “trong 3 năm vừa qua có hơn 260 người chết trong quá trình tạm giam, tạm giữ”. Còn ở đâu nữa, tất cả, đều chết trong đồn Công an. Đồn Công an, mà còn không an toàn, xin hỏi ngài: “Nơi nào, trên Đất nước tôi, an toàn và yên bình?Những tổ chức khủng bố kia, cùng lắm, chỉ khiến cho vài nước sợ. Tổ chức khủng bố nào, khiến cả Thế giới, phải kinh hoàng và ghê tởm?”

– Dân chúng, chớ có mơ làm giàu. Làm được bao nhiêu, hãy nôn sạch cho Đảng CS. Một khi, đã trở thành, bọn khố rách – áo ôm, chẳng còn thứ gì, cho bọn tao bóp nặn: Chúng mày, sẽ được yên thân. Nhiều tiền – lắm của để làm gì? Ngoài chuyện, dễ mang họa, vào thân. Hãy nhìn tấm gương của bọn Địa chủ, trong Cải cách ruộng đất và bọn nhà giàu, trong chiến dịch đánh Tư sản mại bản, mà tự biết cách khu xử. Của cải mất, đã đành. “Tấm thân quí ngàn vàng khôn chuộc”, chúng ông, cũng chẳng tha. Nhớ cho kĩ, điều đó.

– Ông muốn ba hoa, về lẽ công bằng ư? Ở các nước Văn minh: Đất nước là của Nhân dân. Dân chúng, được tự do, dùng lá phiếu của mình, chọn ra những người giỏi nhất, để dẫn dắt họ. Đó, là lẽ công bằng.

Ở Việt nam, Đảng CS của các ông, bằng Điều 4 của Hiến pháp, đã ngang nhiên, tước đoạt những quyền đó, của những người dân chúng tôi. Những người CS các ông, chỉ là 1 thiểu số nhỏ. Đã thế, nào có giỏi giang gì. Nhưng, lại tự cho mình cái quyền: Đương nhiên, được thâu tóm mọi quyền hành và vơ vét sạch mọi nguồn lợi của Đất nước. Chỉ có lũ vô liêm xỉ, mới an nhiên nói rằng: “Đó, là lẽ công bằng

– Với cái năng lực hết sức tồi của các ông, xin hỏi: Bản thân ông, có bao nhiêu cái biệt thự? Bản thân ông, có bao nhiêu tiền – vàng? Ông ăn thực phẩm, loại gì? Ông thường xuyên uống rượu, loại gì? Con ông, có được học, trong những cái “chuồng học”, mà ngồi ở đó, có thể nhìn thấy cả tứ phương – bát hướng, hay không?… “Đầy tớ” như các ông, thì như thế. Còn “ông chủ” như chúng tôi, thê thảm hơn nhiều. Chúng tôi, đang sống trong khốn cùng và đói rách. Lũ khốn nạn, chúng gọi đó, là lẽ công bằng.

Họ Hoàng ơi, nếu là người được sinh ra trong 1 gia đình tử tế và được giáo dục một cách cẩn thận, ông phải nói lại, như thế này:

– Nước Nam mình, giờ đây: Đang sống trong nghèo (nợ ngập đầu) – Đang sống trong hèn (tung tăng, đi làm ôsin và làm đĩ, cho khắp các nước trên Trên đất này) – Đang sống trong sự không công bằng và đang sống, chẳng chút bình yên (Công an, thích bắt người, là bắt – thích thả người, là thả – thích đánh người, là đánh. Thậm chí, thấy ngứa mắt, là cho con người ta, xuống Âm ty liền. Xin lỗi, đối với các ông, Luật pháp, là cái con củ c..).

8- Có 1 lần, mình được ngồi chầu rìa, với vài tiền bối, thâm luận về họ Hoàng. Cám cảnh, một thằng người Hoa, văn dốt – võ nhát, múa may – quay cuồng trên Đất Việt, như ở chốn không người. Một bác già, đã phải bật khóc. Bác ngửa mặt lên Trời, mà kêu lên rằng:

– Trời hỡi Trời! Đất nước tôi, rồi đây, sẽ sớm được sát nhập vào Trung hoa. Con cháu chúng tôi, rồi đây, sẽ lại phải chém rắn – đuổi hươu, để giành độc lập. Thế giới, rồi đây, sẽ lại phải chuẩn bị giấy – mực, để ca ngợi: Việt nam, là 1 Dân tộc Anh hùng (!)

Mời xem Video: Tại sao cựu Trưởng Ban TCTW Tô Huy Rứa phải vội vã đào thoát sang Trung Quốc?


Trời hỡi Trời! Kiếp nạn này, Ông bắt Dân tộc chúng tôi, phải gánh chịu đến tận bao giờ, mới thôi?

Đợi bác, nguôi xúc động, mình thưa:

– Xã hội Việt nam, giờ đây: đầy tớ (Đảng CS), đang lấn Chủ (Nhân dân). Người dân, đang bị trói chân – khóa tay và bị bịt mồm. Chính vì vậy, những kẻ như Hoàng Trung Hải: mới có cơ, “múa tay trong bị” – mới có cơ, ngồi xổm lên mảnh đất Thăng long của chúng ta. Nhưng, bác hãy tin tưởng rằng: Triều chính hay thể chế, có thể thay đổi. Còn, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của mỗi con dân Đất Việt, thì không.

Nước Nam mình, Địa linh – Nhân kiệt. Những kẻ manh tâm, muốn mang Hoàng Trung Hải ra, để trấn yểm nước Nam. Chúng, thật ngu ngốc. Hồn thiêng sông núi, đã hun đúc nên tính cách của Dân tộc Việt. Dân tộc này, sẽ tiếp tục đứng lên, quật cổ bọn cướp nước và bè lũ bán nước.

Bác đừng khóc. Hãy dành nước mắt, cho ngày Chiến thắng. Trước mắt, hãy tìm 1 cách nào đấy, để đóng góp công sức của mình, vào cuộc đấu tranh chung của cả Dân tộc. Ai cũng làm được như thế, ngày tàn của thày – trò nhà chúng nó, không còn bao xa nữa đâu.

© Nguyễn Tiến Dân.
Tạm trú tại: 544 đường Láng – quận Đống đa – Hà nội.
Điện thoại : 0168-50-56-430.
Ba Sàm
P/S:

1- Hải ơi, khuyên cậu câu này: “Nếu không chịu được khói, hãy bò ra đi. Đừng ngoan cố, rúc sâu vào trong hang. Ngạt khói, chết uổng”.

2- Bài sắp lên khuôn, kĩ sư Lê Anh Hùng, gọi điện đến, trao đổi:

Nhìn thực tế, anh thấy vợ – chồng và con cái của em, hiện vẫn đang an toàn. Từ đó, có nhận xét rất chủ quan và phiến diện: “Bù lại, ông tốt nhịn. Thế nên, khi người ta tố ông, buôn lậu ma túy và giết người. Ông im lặng, chẳng thanh minh. Nhưng, cũng không trả thù, người tố cáo”. Điều đó, không đúng. Sự thật, Hoàng Trung Hải, đã tìm đủ trăm phương – ngàn kế, để trả thù vợ chồng em. Kể cả, mấy lần cho tay chân ám sát. Nhưng, vợ chồng em vẫn bình an. Đó là, nhờ may mắn và nhờ được Đấng Tối cao che chở. Anh có thể tham khảo, tại bài viết của em: “Đằng sau vụ Lê Thị Phương Anh bị bắt: Vai trò của Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang và tội bán nước của Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang”.

Cảm ơn kĩ sư Lê Anh Hùng và trân trọng, giới thiệu tài liệu trên, với bạn đọc.

Tổng bí thư Trọng điên đầu và thừa nhận Trịnh Xuân Thanh vẫn an toàn.


Nếu không “bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh”, chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của tổng bí thư Trọng sẽ mang xác suất thất bại rất cao. Thậm chí, chiến dịch này còn có thể dẫn đến hậu sự “hạ cánh cứng”.

Tổng bí thư Trọng điên đầu và thừa nhận Trịnh Xuân Thanh vẫn an toàn. (Ảnh minh họa: Nguồn tư liệu)

Thấy gì từ việc Tổng bí thư Trọng gián tiếp thừa nhận Trịnh Xuân Thanh vẫn an toàn?

6 tháng sau khi phát lệnh “việc cần làm ngay” và ra lệnh tấn công trực tiếp Trịnh Xuân Thanh, Tổng bí thư Trọng đã lần đầu tiên gián tiếp thừa nhận Trịnh Xuân Thanh vẫn an toàn.

Ngày 6/12/2016, trong một cuộc tiếp xúc cử tri tại Đông Anh, Hà Nội, ông Nguyễn Phú Trọng cho biết về vụ Trịnh Xuân Thanh: “Bây giờ chúng ta đã phát lệnh truy nã ra cả quốc tế, phối hợp với các cơ quan của các nước và tinh thần là bắt bằng được, không trốn được đâu. Chúng ta làm theo luật pháp quốc tế nhưng phải có thời gian.”

Dù tinh thần “bắt bằng được”, “không trốn được đâu” vẫn được ông Trọng kiên định lặp đi lặp lại, nhưng lần này ông còn thòng thêm một đoạn “nhưng phải có thời gian”.

Chỉ trước lời thừa nhận gián tiếp trên của ông Trọng có một tuần, đã có một dấu hiệu lần đầu tiên như thể “Trịnh Xuân Thanh vẫn an toàn” được phát ra từ cấp phó của ông Trọng – ông Đinh Thế Huynh.

Chiều 30/11/2016, trả lời ý kiến của cử tri quận Thanh Khê (TP Đà Nẵng), đại biểu Đinh Thế Huynh (Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư) cho hay “Trong những ngày tới sẽ có công bố, xác định trách nhiệm của các cơ quan liên đới chịu trách nhiệm trong việc bổ nhiệm Trịnh Xuân Thanh. Còn việc Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn ra nước ngoài, khi đó thì Trịnh Xuân Thanh vẫn đang bị kiểm tra, chưa có biện pháp ngăn chặn nên bỏ trốn”.

Lối nói gián tiếp mập mờ của ông Huynh cũng cho thấy chiến dịch truy lùng đường dây, hoặc thế lực chính trị nào đã bảo kê cho Trịnh Xuân Thanh, cho tới nay đã hầu như không đạt được kết quả gì. Rất nhiều khả năng là trong quá trình xác minh làm rõ, những người bên đảng đã đụng phải một ‘bức tường” ghê gớm. Tức một thế lực chính trị rất lớn, liên quan sâu đến nội bộ và cả bên đảng. Vì thế, nếu bứt dây sẽ động rừng. Để cuối cùng, những cấp cao nhất như ông Nguyễn Phú Trọng và Đinh Thế Huynh chỉ còn cách “ngậm bồ hòn làm ngọt”.

Phát ngôn trả lời cử tri của ông Đinh Thế Huynh cũng gián tiếp xác nhận một khả năng là Trịnh Xuân Thanh chưa bị bắt, và cũng chưa biết khi nào mới bị bắt.

Cách đây không lâu, Thứ trưởng Bộ công an – tướng Lê Quý Vương – cũng đã gián tiếp xác nhận khả năng Trịnh Xuân Thanh vẫn ung dung tự tại khi trả lời báo chí “Có lẽ Trịnh Xuân Thanh cũng đang theo dõi qua mạng (về kỳ họp quốc hội)”.

Nối kết các phát ngôn từ tướng Lê Quý Vương, ông Đinh Thế Huynh đến gần đây nhất là ông Nguyễn Phú Trọng, bức tranh “lưới trời lồng lộng” đối với Trịnh Xuân Thanh đang thưa lọt đến não nề. Tất cả đều phải chờ… Interpol quốc tế. Nhưng lại chẳng có gì chắc chắn là Interpol quốc tế sẽ ra tay nhanh chóng. Thậm chí, việc bắt Trịnh Xuân Thanh ở nước ngoài còn có thể còn được “quốc tế” tính toán, kèm với một điều kiện đánh đổi nào đó đối với Chính phủ Việt Nam.

Cần nhắc lại, nếu không “bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh”, chiến dịch được tuyên truyền là “chống tham nhũng” của tổng bí thư Trọng sẽ mang xác suất thất bại rất cao. Thậm chí, chiến dịch này còn có thể dẫn đến hậu sự “hạ cánh cứng”.

Lê Dung
(Aka PCD-VNTB)

Nguyễn Phú Trọng: Ngăn chặn ‘tự chuyển hóa’ là ‘cam go’


Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN kêu rằng “ngăn chặn biểu hiện ‘tự chuyển hóa’ là cuộc chiến cam go” mà chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội đang phải đối diện.

Tài liệu học tập “Phòng chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” do ông Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông CSVN Trương Minh Tuấn viết. (Hình chụp từ Internet)
Nguyễn Phú Trọng: Ngăn chặn ‘tự chuyển hóa’ là ‘cam go’

HÀ NỘI– Ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN kêu rằng “ngăn chặn biểu hiện ‘tự chuyển hóa’ là cuộc chiến cam go” mà chế độ độc tài đảng trị tại Hà Nội đang phải đối diện.

Sự “cam go” và nghiêm trọng của vấn đề đã thúc đẩy Bộ Chính Trị CSVN tổ chức cuộc họp cho cán bộ cả nước vào ngày 9 Tháng Mười Hai 2016 như một “giải pháp bắt buộc học tập lý luận chính trị; cam kết rèn luyện giữ gìn phẩm chất đạo đức, không suy thoái, ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’”, theo bản tin tường thuật cùng ngày của VNExpress.

Sau cuộc họp trung ương đảng CSVN hồi giữa Tháng Mười vừa qua trong đó gồm cả mục “giữ vững ổn định chính trị-xã hội,” ngày 30 Tháng Mười 2016, ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ký ban hành một nghị quyết về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn đảng. Trong đó nhấn mạnh đến việc “ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống,” những biểu hiện được mô tả là “tự diễn biến,” “tự chuyển hóa” trong nội bộ, có thể dẫn tới sự sụp đổ của chế độ từ nội bộ mà ra.

Khi kết thúc hội nghị Trung Ương Ðảng CSVN vào ngày 14 Tháng Mười 2016, thấy đài phát thanh VOV tường thuật ông Trọng đã cảnh cáo về sự “nguy hiểm của sự dao động trong đảng” rằng “từ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống dẫn tới ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ chỉ là một bước ngắn, thậm chí rất ngắn, nguy hiểm khôn lường, có thể dẫn tới tiếp tay hoặc cấu kết với các thế lực xấu, thù địch, phản bội lại lý tưởng và sự nghiệp cách mạng của đảng…”

Nghị quyết của Bộ Chính Trị CSVN nêu ra “27 biểu hiện suy thoái thuộc 3 nhóm tư tưởng-chính trị, đạo đức-lối sống, và những biểu hiện ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ trong nội bộ” để tìm cách đối phó hầu tránh cho đảng tan rã.

Theo bản tin của VNExpress về cuộc họp cán bộ cả nước ngày 9 Tháng Mười Hai 2016, ông Trọng kêu “đấu tranh, ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ trong nội bộ là cuộc chiến đầy cam go, nhưng không thể không làm, vì nó liên quan đến vận mệnh của đảng và chế độ.”

Ngay sau cuộc họp của trung ương đảng, một tài liệu với tựa đề “Phòng chống tự diễn biến, tự chuyển hóa” về tư tưởng trong cán bộ đảng viên hiện nay do chính ông Bộ Trưởng Thông Tin Truyền Thông CSVN Trương Minh Tuấn viết, làm tài liệu học tập cho đảng viên các cấp.

Có vẻ như vấn đề “tự diễn biến,” “tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng CSVN ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn, khó đối phó hơn vì các đảng viên ngày càng thấy rõ hơn sự dối trá, lừa lọc, mánh mung diễn ra từ trên xuống dưới. Cái từ “tư duy nhiệm kỳ” được thường xuyên nhắc nhở để đám đảng viên quan chức cố gắng vơ vét khi còn quyền còn chức. Khi quyền chức sang tay kẻ khác thì cơ hội ăn là của người ta chứ không phải mình.

Mời độc giả xem video: TBT Nguyễn Phú Trọng bác bỏ đề nghị cho dừng việc đổi tiền của Chính phủ


Những điều như “phai nhạt lý tưởng cách mạng; dao động, giảm sút niềm tin vào mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; hoài nghi, thiếu tin tưởng vào chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh.” Và “xa rời tôn chỉ, mục đích của đảng; không kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội; phụ họa theo những nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái” là những mối lo gan ruột của chế độ Hà Nội.

Theo tường thuật của VNExpress “các địa phương, cơ quan, đơn vị, tổ chức đảng phải nắm vững nhiệm vụ, giải pháp, nghiêm túc rà soát, chỉ ra cụ thể tại nơi mình làm việc và sinh sống có những biểu hiện suy thoái hoặc ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ nào, để có biện pháp khắc phục một cách hiệu quả nhất.”

Liệu có một cuộc thanh trừng chính trị xảy ra tại Việt Nam hay không khi đám cán bộ khắp nơi vì tranh ăn mà tố cáo lẫn nhau, đổ tội cho nhau là “tự diễn biến”? (TN)

Người Việt

Rất cần một tầng lớp trí thức Việt!


Não trạng trí thức XHCN. Nguồn: Ba Bùi/ ĐCV
Fukuzaawa Yukichi, nhà trí thức lỗi lạc của Nhật, người có công rất lớn trong cuộc cải cách Duy Tân Minh Trị đã nhận định: “Văn minh của một quốc gia, không phải do chính phủ sáng tạo từ trên xuống và cũng không phải do thường dân làm được từ dưới đưa lên. Văn minh của một quốc gia phải do tầng lớp giữa – giai cấp trung lưu – có tri thức, kiến thức, động não trước thời cuộc, suy nghĩ hợp lòng dân, thực hiện. Có như vậy mới mong thành công”.

Thực vậy, chưa một đất nước văn minh và phát triển nào lại thiếu đi một tầng lớp trí thức cả. Giới trí thức ấy, họ không chỉ có đóng góp lớn trong lĩnh vực của mình mà còn không ngừng trăn trở về những vấn đề chung của đất nước, mong muốn thúc đẩy xã hội phát triển bền vững, tiến bộ, văn minh, hướng tới Chân, Thiện, Mỹ.

Ở Việt Nam, thực tế đáng buồn là tầng lớp ấy rất ít ỏi và đơn độc, thậm chí chưa đủ để gọi là tầng lớp, trong khi hầu hết mọi người thiếu tinh thần xã hội, thiếu con mắt nhận biết thời cuộc, họ yêu quý và giữ chỗ cho bản thân hơn là lo lắng ưu tư cho đất nước. Cứ nhìn những gì đang diễn ra trên đất nước chúng ta mà đau lòng.

Những cái xấu tràn lan trong xã hội. Nhỏ thì ăn trộm, ăn cướp, cờ bạc, rượu chè nhan nhản trên báo, ngày nào cũng có. Lớn thì chạy quyền, chạy việc, tham ô, tham nhũng đã như một căn bệnh nan y đã ăn sâu vào hệ thống công quyền.

Rồi ý thức cộng đồng gần như không có, tham gia giao thông mạnh ai nấy đi, bảo sao không tắc đường, rác thải thì bạ đâu xả đấy, tiện đâu vứt đấy, trách sao được ô nhiễm môi trường.

Tệ hơn, vì hám tiền hám lợi mà con người đầu độc lẫn nhau bằng thực phẩm bẩn, bằng hàng hoá độc hại, đến cái ăn cái mặc hàng ngày cũng sợ, cứ kì thị đồ Trung Quốc nhưng ta không tiếp tay thì làm sao nó phổ biến đến vậy?

Bộ mặt văn hoá người Việt bây giờ đấy sao? Từ bao giờ mà người Viêt tham lam, ích kỷ đến vậy?

Con người thường có bệnh thì mới chữa, nhẹ thì uống thuốc, nặng hơn thì đi viện. Còn tham lam, ích kỷ thì khác, nó cũng là “bệnh”, nhưng khó chữa và nguy hiểm vô cùng, nó làm xấu đi nhân cách, phẩm giá của con người, tạo nên những con người tầm thường.

May thay, chúng ta vẫn có những nhà trí thức hiểu được thực trạng nguy hiểm ấy, họ vẫn đang âm thầm cống hiến cho cộng đồng.

Chúng ta có Nguyễn Quang Thạch, người đã giành 20 năm với chương trình “Sách hóa nông thôn”, anh đã đi bộ khắp đất nước, tới những vùng nông thôn xa xôi để xây dựng nên những tủ sách miễn phí cho trẻ em nghèo, trẻ em không có điều kiện được tiếp xúc với sách. Việc làm đó của anh mang một ý nghĩa vô cùng to lớn.

Chúng ta có doanh nhân Lương Hoài Nam, dù bộn bề với công việc kinh doanh nhưng anh không ngừng trăn trờ về những vấn đề chung của xã hội. Anh viết sách, viết báo về hầu như tất cả các lĩnh vực từ kinh tế, giáo dục, văn hóa đến giao thông, hàng không, du lịch…tất cả những vấn đề nhức nhối đều được anh phân tích sâu sắc và đưa ra những giải pháp hết sức hiệu quả.

Chúng ta có nhà giáo Phạm Toàn, một con người thật sự tâm huyết với giáo dục. Tuổi đã ngoài 80 mà vẫn trực tiếp cùng với nhóm Cánh Buồm xây dựng nên bộ sách giáo khoa mới cho học sinh. Đó là một việc rất khó, cần rất nhiều sức lực và trí lực.

Chúng ta có GS. Chu Hảo, Giám đốc nhà xuất bản Tri thức, tuổi năm nay cũng đã gần 80 mà vẫn không ngừng đóng góp cho sự phát triển tri thức. Ông xây dựng nên “tủ sách tinh hoa” với mong muốn mang những cuốn sách kinh điển trên thế giới về với độc giả Việt Nam. Ngoài ra, ông còn khuyến khích, hỗ trợ, cùng với những nhóm bạn trẻ tổ chức những buổi hội thảo, tọa đàm giới thiệu về những cuốn sách tinh hoa ấy.

Họ là những con người thật đáng khâm phục, luôn cố gắng hết sức mình cho cộng đồng. Họ như những ngôi sao vẫn đang lặng lẽ lấp lánh trên bầu trời Việt, dù biết rằng dưới họ là một bầu trời mịt mù và u ám.

Nhưng, thật lòng mà nói, họ ít ỏi và đơn độc quá! Để thức tỉnh đám đông trì độn ấy chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần một sức mạnh lớn hơn, sức mạnh của một tập thể. Bởi, dù sao thì, để đóng góp cho sự phát triển văn hóa của cả dân tộc chỉ với tư cách cá nhân là chưa đủ, chúng ta phải hành động với tư cách đoàn thể thì mới có khả năng làm được, chỉ khi đó đất nước mới tìm lại được sự lành mạnh về mặt xã hội.

Đã đến lúc những nhà trí thức cần kết nối nhau lại để từ đó xây dựng nên một cộng đồng trí thức. Cộng đồng ấy không vì mục đích nào khác là cống hiến cho xã hội, cho văn hóa, giáo dục. Cộng đồng ấy không chỉ là nơi tập hợp trí thức mà còn là biểu tượng tinh thần của những người ham hiểu biết, say mê học thuật. Cộng đồng ấy sẽ là niềm tin của mọi người trong xã hội, qua đó, những nhà trí thức có thể đóng góp nhiều hơn, rộng hơn. Cộng đồng ấy còn khơi nên nhiệt huyết, khát khao của giới trẻ và là nơi hỗ trợ, đào tạo, từng bước xây dựng nên thế hệ kế cận trong tương lai.

Có phải chúng ta đang quá kỳ vọng và đòi hỏi từ những con người ấy? Nhưng không phải họ thì là ai bây giờ?

Để có bước tiến dài của cả một dân tộc luôn cần một nhà lãnh đạo tài năng, đức độ nhưng không thể thiếu là đội ngũ trí thức hùng hậu bên cạnh. Hơn bao giờ hết, chúng ta đang rất cần những nhà trí thức, những bộ óc tinh hoa hãy cùng họp nhau lại để khởi đầu cho tầng lớp trí thức Việt Nam, khởi đầu cho một tương lai Việt Nam!

Nguyễn Tiến Dũng
Ba sàm

Trích Hồi Ký Tống Văn Công: CUỘC TRANH LUẬN VỀ TƯ PHÁP TRÊN BÁO SỰ THẬT


Ảnh bìa, Hồi ký Tống Văn Công. Nguồn: Người Việt Books
Tôi gởi đơn xin tòng quân, nhưng được phân công về Phòng Bình dân Học vụ, Nha Giáo dục Nam Bộ, do thạc sĩ Hoàng Xuân Nhị làm giám đốc. Phòng này mới thành lập do nhà giáo Nguyễn Hậu Lạc làm trưởng phòng. Đã có một vài người tới trước tôi như Ca Lê con cả của giáo sư Ca văn Thỉnh, Đặng Minh Trang con giáo sư Đặng Minh Trứ… Chưa có công việc gì làm, chúng tôi thường đến hai nơi: một là, văn phòng của Nha Giáo dục để gửi thư và nhận thư; hai là tới Thư viện đọc sách báo.

Thư viện của Nha Giáo dục có khá nhiều sách. Ở đây tôi được đọc hai bộ sách lớn củả chủ nghĩa cộng sản: “Lịch sử Đảng cộng sản Liên xô” và “Những nguyên lý chủ nghĩa Lê Nin của Stalin”. Cũng ở đây tôi đọc quyển “Sửa đổi lề lối làm việc” của X.Y.Z. Giám đốc Hoàng Xuân Nhị giới thiệu “quyển này là một tác phẩm lớn của Hồ Chủ tịch”. Quyển sách khiến tôi tha thiết mong muốn được trở thành đảng viên cộng sản bởi câu này: “Đảng không phải là một tổ chức để làm quan phát tài. Nó phải làm tròn nhiệm vụ giải phóng dân tộc, làm cho Tổ quốc giàu mạnh, đồng bào sung sướng”. Trong sách này, Cụ Hồ cảnh báo cán bộ đảng viên chớ có làm “quan cách mạng”, cậy quyền, cậy thế, hũ hóa, tư túi, chia rẽ, kiêu ngạo… Bài “ Nâng cao đạo đức cách mạng, chống chủ nghĩa cá nhân, đẩy mạnh phê bình tự phê bình” của Cụ Hồ tôi đọc như nuốt từng lời đã góp phần cho tôi được… “ngu lâu”.

Đặc biệt tại thư viện của Nha Giáo dục, tôi được đọc về cuộc tranh luận hồi năm 1948 trên báo Sự Thật của Đảng cộng sản Đông Dương (với danh nghĩa Hội nghiên cứu chủ nghĩa Mác) và báo Độc lập của Đảng Dân Chủ “Về vai trò của Tư pháp trong Nhà nước cách mạng Việt Nam”. Một bên là Quang Đạm biên tập viên của báo Sự Thật do Trường Chinh làm Tổng biên tập và bên kia là luật gia Vũ Trọng Khánh nguyên Bộ trưởng Tư pháp đầu tiên của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với sự hỗ trợ của luật gia Vũ Đình Hòe đương kim Bộ trưởng Tư pháp. Dù rất ham đọc, tôi không hiểu bao nhiêu. Tuy nhiên vấn đề gai góc đó buộc tôi tiếp tục tìm hiểu mãi. Còn hồi đó khi biết Cụ Hồ có quan điểm giống như Quang Đạm thì tôi ngờ rằng Vũ Trọng Khánh đã bị lý thuyết của bọn thực dân phương Tây đầu độc!

Quang Đạm viết “Tư pháp với Nhà nước” trên số báo 91 ngày 15–4–1948, sau đó bài “Tính chất chuyên môn trong Tư pháp” trên số báo 93 ra ngày 19–5–1948. Ông cho rằng: Trong xã hội có giai cấp không có gì nằm trên cuộc đấu tranh giai cấp. Tư pháp là mộtbộ phận của nhà nước được phân công vận hành để cùng với chính quyền phục vụ lợi ích giai cấp. Độc lập Tư pháp, Tam quyền Phân lập chỉ là huyền thoại nhằm che đậy bản chất áp bức của chế độ tư bản. Ở nước ta trước đây, chính quyền thực dân cũng đưa ra huyền thoại đó, nhưng tòa án của nó chưa bao giờ mang lại công lý cho nhân dân ta. Ông kêu gọi Tư pháp không nên “độc lập” mà nên “kết hợp” với chính quyền và phối hợp với tập quyền. Tức là Tư pháp phụ trách về chuyên môn, nhưng chịu sự lãnh đạo chung.(Hồi đó chưa nói là chịu sự lãnh đạo của Đảng). Ông cho rằng Tư pháp độc lập dễ trở thành đối lập.

Vũ Trọng Khánh, nhân danh một số “anh em có trách nhiệm về Tư pháp” trả lời Quang Đạm. Ông cho rằng luật cao hơn đấu tranh giai cấp. Luật không chỉ là công cụ của giai cấp thống trị mà còn là công cụ bảo vệ kẻ yếu chống lại kẻ mạnh và kẻ có quyền lực. Ông đặt câu hỏi cho Quang Đạm: “Khi điều 712 Dân luật bắt kẻ nào làm thiệt hại đến người khác thì phải bồi thường cho người ấy, và bộ Hình luật làm tội những kẻ đánh nhau hay giết người không vì cớ chính trị thì đó là bảo vệ ai và đàn áp giai cấp nào”?

Trả lời Quang Đạm về “Trạng thái độc lập Tư pháp sẽ chuyển thành đối lập”, ông Vũ Trọng Khánh viết: “Khi một người nào đó ra lệnh cho Tòa án phải xử thế này thế khác mà Tòa án không nghe theo thì chúng tôi cho rằng đấy là giữ quyền độc lập. Nếu ông Quang Đạm cho như thế là đối lập thì tôi muốn hỏi ông, khi các thẩm phán can thiệp vào việc hành chính hay chính trị thì các ủy ban hành chính sẽ cư xử thế nào để cho khỏi thành ra ‘đối lập’”? Ông Quang Đạm khuyên rằng: “Tư pháp phải kết hợp với nhà nước mà đối lập với các lực lượng phá hoại chính quyền. Không một bộ phận nào được tách mình ra khỏi khối đoàn kết”. Đáp lại những lời kỳ quặc ấy, tôi chỉ hỏi: “Các thẩm phán đứng trong hàng ngũ kháng chiến từ trước tới nay thì gọi là ở trong hay ở ngoài khối đoàn kết? Khi Tư pháp trừng trị kẻ bắt người trái phép, tha bổng cho những kẻ bị bắt vô chứng cứ thì đó là phá hoại chính quyền hay củng cố chính quyền”?

Ông Vũ Đình Hòe kế nhiệm ông Vũ Trọng Khánh làm Bộ trưởng Bộ Tư pháp đã viết bài “Tư pháp trong chế độ dân chủ mới” (báo Độc lập tháng 7 năm 1948) cho rằng, nước ta từ thời cổ đại cho tới thời thuộc địa chưa bao giờ có nền Tư pháp độc lập. Chính Cách mạng Tháng Tám, có Hiến pháp 1946, nhân dân ta mới được hưởng hệ thống luật tiến bộ này. Ông nhắc rằng Tam quyền phân lập, Tư pháp độc lập đang là thể chế hiện tồn của nhà nước cách mạng chúng ta”.

Trong thư gửi Hội nghị Tư pháp toàn quốc hồi tháng 2 năm 1948, tức là 2 tháng trước khi xảy ra cuộc tranh luận, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết: “Tư pháp làmột cơ quan trọng yếu của chính quyền, cho nên càng phải đoàn kết, hợp tác chặt chẽ với các cơ quan khác, để tránh mối xích mích lẫn nhau, nó có thể vì quyền lợi nhỏ và riêng mà hại đến quyền lợi to và chung cho cả tư pháp và hành chính”. Như vậy là từ năm 1948, Cụ Hồ đã dứt khoát đặt “đoàn kết, hợp tác” lên trên “độc lập tư pháp”! Hai năm sau, trong thư gửi Hội nghị Học tập của cán bộ ngành Tư pháp (từ ngày 2 tháng 5 đến 23 tháng 7 năm 1950) để cải cách tư pháp phục vụ tình hình mới, Cụ Hồ lại viết hoàn toàn giống những điều Quang Đạm đã viết trong cuộc tranh luận hồi năm 1948: “ Luật pháp là vũ khí của một giai cấp thống trị, dùng để trừng trị giai cấp chống lại mình; luật pháp cũ là ý chí của thực dân Pháp, không phải là ý chí chung của nhân dân ta. Luật pháp cũ đặt ra để giữ gìn trật tự xã hội thật, nhưng trật tự xã hội ấy chỉ có lợi cho thực dân phong kiến, không phải có lợi cho toàn thể nhân dân đâu. Luật pháp đặt ra trước hết là để trừng trị áp bức. Phong kiến đặt ra luật pháp để trị nông dân. Tư bản đặtra luật pháp để trị công nhân và nhân dân lao động. Luật pháp của ta hiện nay là ý chí của giai cấp công nhân lãnh đạo cách mạng. Một điều nữa các chú cần nhớ là giai cấp thống trị sử dụng luật pháp kết hợp với những cái khác. Luật pháp của các giai cấp bóc lột đặt ra để áp bức các giai cấp bị bóc lột. Nếu nó đứng một mình thì bộ mặt áp bức của nó lộ rõ quá. Cho nên giai cấp phong kiến cho nó dựa vào cái khác. Cái ấy là cái gì? – Phong kiến cho luậtpháp dựa vào đạo đức của nó. Đạo đức phong kiến chủ yếu là cương thường: Tôn vua, kính thầy, yêu cha…”

Mặc dù luật gia Vũ Đình Hòe vẫn là Bộ trưởng Tư pháp, nhưng cuộc học tập rất quan trọng nói trên lại do ông Trần Công Tường, Thứ trưởng, bí thư Đảng đoàn Đảng cộng sản trực tiếp lãnh đạo! Đến năm 1960 nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa xóa bỏ Bộ Tư pháp và các Trường luật. Từ đây, công dân Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa sống trong thể chế Đảng công khai đứng trên pháp luật. Ông Vũ Đình Hòe khôn ngoan đã lùi dần để sinh tồn, đến cuối đời ông viết quyển sách có tựa đề “Pháp quyền nhân nghĩa Hồ Chí Minh” đề ra 5 yếu tố: 1– Yếu tố pháp quyền dân tộc và ảnh hưởng Tuyên ngôn Độc lập của Mỹ; 2– Yếu tố pháp quyền quân chủ lập hiến của Vương quốc Anh qua các cuộc cách mạng dân chủ; 3– Yếu tố pháp quyền của Cách mạng Pháp dưới lá cờ Tự do, Bình đẳng, Bác ái; 4– Yếu tố pháp quyền công nông của Cách mạng Tháng Mười Nga vĩ đại, với chuyên chính vô sản, dân chủ xã hội chủ nghĩa; 5– Yếu tố pháp quyền dân tộc dân chủ của cách mạng Trung Hoa trải qua hai lần Quốc Cộng hợp tác.

Bị tha hóa tệ hại, Vũ Đình Hòe nhìn chế độ toàn trị là chế độ pháp quyền nhân nghĩa và tìm cho nó “5 yếu tố” hết sức oái oăm! Ông Vũ Trọng Khánh là người dũng cảm bảo vệ những điều mình tin là đúng, ông đã bị dìm năm này sang năm khác, từ Bộ trưởng Bộ Tư pháp, xuống Chưởng lý tòa Thượng thẩm, Giám đốc tư pháp Liên khu 10, Trưởng ban nghiên cứu pháp lý, Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP Hải Phòng, rồi Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Hải Phòng, cuối cùng là chuyên viên trong một phòng thuộc cấp Sở, của thành phố Hải Phòng.

Không chấp nhận tư pháp độc lập, quyết liệt chống nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Quang Đạm cho đến Đại hội 12 của Đảng cộng sản năm 2016 là nhằm bảo vệ Đảng đứng trên nhân dân, đứng trên Hiến pháp và luật pháp.

Tống Văn Công
Viet-studies

Ông Nguyễn Phú Trọng lo ngại ‘Tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ liên quan đến vận mệnh Đảng và chế độ


Hôm 9/12, trong hội nghị trực tuyến toàn quốc để học tập Nghị quyết trung ương 4 của Bộ Chính trị, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh đến hiện tượng “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong Đảng và xem đây là một cuộc chiến “không thể không làm” vì nó liên quan đến vận mệnh của Đảng và chế độ.

Tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.
Tình hình nghiêm trọng

Trong bài phát biểu, ông Nguyễn Phú Trọng nói Nghị quyết 4 đã chỉ ra những biểu hiện của sự suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống của các đảng viên và xem đây là một “cuộc chiến đầy cam go” mà “khó mấy cũng phải thực hiện”.

Phó Giáo sư-Tiến sĩ Phạm Quý Thọ, chuyên gia về Chính sách Công của Học viên Chính sách và Phát triển, Bộ Kế hoạch và Đầu tư, cũng cho rằng tình trạng tiêu cực trong nội bộ Đảng đã ở mức độ rất nghiêm trọng. Ông nói với VOA:

“Tình hình là rất nghiêm trọng rồi. Có những vấn đề mà người ta đánh giá trong Nghị quyết 4 về ‘tự chuyển hóa, ‘tự diễn biến’, rồi đạo đức, phẩm chất của cán bộ lãnh đạo thì đã trở thành vấn đề rất nghiêm trọng. Đảng thì thường ra rất nhiều nghị quyết những việc thực hiện nó rồi kết quả ra sao, báo cáo thì vẫn là tốt nhưng tình hình chuyển biến như thế nào thì là cả một vấn đề rất phức tạp”.

Ranh giới mong manh

Cũng trong bài phát biểu trước hội nghị hôm 9/12, ông Nguyễn Phú Trọng cũng nhắc đến việc phải kết hợp hài hòa giữa “xây” và “chống”. Ông nói “chúng ta không sợ nói ra khuyết điểm, tiêu cực” nhưng “cũng không cho phép ai lợi dụng việc đấu tranh khắc phục khuyết điểm, tiêu cực để bôi nhọ, kích động chống phá Đảng”.

Tuy nhiên theo Tiến sĩ Thọ, ranh giới giữa “chống tiêu cực” và “chống Đảng” là rất mong manh. Chuyên gia của Việt Nam nhận xét tình trạng tiêu cực trong Đảng qua các vụ chạy chức chạy quyền, tham nhũng, bổ nhiệm cán bộ “đúng quy trình” nhưng không đủ phẩm chất hay hiện tượng hàng loạt các cán bộ chạy ra nước ngoài khi “bị động”… đã đến mức đáng báo động, và việc chống tiêu cực trong Đảng là điều “hết sức khó khăn” vì nó đòi hỏi phải cải tổ, thay đổi cả một hệ thống.

Tiến sĩ Thọ nói:

“Phải có một sự đồng thuận rất cao. Tuy nhiên, nếu sự đồng thuận này còn có vấn đề, bởi vì trong số những lãnh đạo này đương trong quá trình người ta còn phải củng cố của chính họ, bởi vì nếu không có quyền lực thì anh không thể chống lại được những cái tiêu cực này, vì những tiêu cực này núp bóng những quyền lực mà từ xưa đến nay cũng rất lớn. Thậm chí Tổng bí thư cũng có lần nhắc là chống cái này là ‘ta chống ta’ nên rất là khó. Điểm thứ hai, bây giờ người ta nhấn mạnh đến vấn đề chống phá Đảng không phải là vấn đề ngoại xâm mà thường rất dễ nhận ra, với giặc nội xâm thì rất khó nhận ra. Cho nên việc này là phải hoàn thiện cả thế chế, cả điều lệ, quy chế trong Đảng nữa. Nếu không cải tổ Đảng trước thì việc chống này rất khó khăn”.

Gần đây trong những vụ bê bối liên quan đến công tác nhân sự như vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng…, những hình thức kỷ luật của đảng Cộng sản như khai trừ Đảng, cảnh cáo… bị công luận cho là quá nhẹ và không có tác dụng, không hiệu quả.

Tiến sĩ Thọ nhận định:

“Cách làm vẫn là vũ khí ‘phê bình và tự phê bình’. Trong Đảng, đây là một vũ khí, cách làm quan trọng. Nhưng mà sau khi phê như thế này thì có đạt được vấn đề gì không? Sau đợt học tập Nghị quyết 4 này mà nếu không ra được những đồng chí nào hoặc những biểu hiện nào, những cá nhân cụ thể nào mà chỉ chung chung thôi thì chắc chắn là người ta sẽ thấy được tính hiệu quả thấp của việc này”.

Ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng, của chế độ

Trong hội nghị, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng còn nhấn mạnh đến “tính chất nguy hiểm” và “hậu quả khôn lường” của tình trạng tự diễn biến, tự chuyển hóa. Ông Trọng nói tình trạng trên “liên quan đến vận mệnh của Đảng ta và chế độ ta”.

Tiến sĩ Phạm Quý Ngọ cũng đồng ý với nhận định của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông nói tình trạng tiêu cực nghiêm trọng hiện nay trong Đảng chắc chắn sẽ có ảnh hưởng đến sự tồn vong của Đảng và của chế độ nếu không tìm ra giải pháp giải quyết hiệu quả.

Ông nói thêm với VOA:

“Tuy nhiên bây giờ làm như thế nào? Giải pháp như thế nào để làm thì đó là một bài toán hết sức khó. Cải tổ trong Đảng, trong Nhà nước như thế nào? Đây là vấn đề hết sức cấp bách, mà đặt ra thì có vẻ chưa được cụ thể và rõ ràng lắm. Học Nghị quyết xong nhưng còn những quy chế thì sửa như thế nào? Rồi tất cả những việc triển khai nghị quyết này vào trong thực tế, cũng như làm sao đấy để những vấn đề của Đảng, những nghị quyết, chỉ thị, chuẩn mực của Đảng phải được luật hóa để bên chính quyền, chính phủ làm. Nhưng liệu có làm được không? Cái đó là cái mà người ta đặt ra rất nhiều về vấn đề cải tổ trong thời gian tới”.

Đây là lần đầu tiên Bộ Chính trị tổ chức hội nghị trực tuyến trên toàn quốc để học tập nghị quyết. Ngoài Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, còn có Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh và các lãnh đạo chủ chốt khác tham dự hội nghị.

Khánh An
VOA

Ông Tô Huy Rứa đang đối mặt với khả năng bị truy tố


Những dấu hiệu đó đã cho thấy, một công thần như Tô Huy Rứa cũng rất có thể bị xộ khám trong một ngày gần đây, điều đó cùng trùng với tin cho rằng cựu Trưởng Ban TC TW Tô Huy Rứa vừa bất ngờ sang dưỡng bệnh định kỳ tại khu nghỉ dưỡng Thanh Đảo - Trung Quốc, theo lời mời của lãnh đạo Đảng CSTQ

Ông Tô Huy Rứa đang đối mặt với khả năng bị truy tố (Ảnh minh họa: Nguồn tư liệu)

"Chăm chú theo dõi vụ bê bối Trịnh Xuân Thanh trong những ngày nay, một điều ít được dư luận đặt dấu hỏi: Liệu Trịnh Xuân Thanh được luân chuyển từ Bộ công Thương về tỉnh Hậu Giang để tráng men và được quy hoạch thứ trưởng Bộ Công Thương, có được tiếp tay bởi một quan chức cao cấp hơn ông Vũ Huy Hoàng?

Thực ra, ông Huy Hoàng có ưu ái đệ tử của mình đến mức nào, cũng không thể một mình quyết cho Thanh tự do đi lại như thế được. Ai đã tiếp tay cho ông Vũ Huy Hoàngnếu không phải là Trưởng Ban Tổ chức TW Tô Huy Rứa?

Nhiều người thông thạo thông tin nội chính thì bảo rằng, trong vụ Trịnh Xuân Thanh: Thấp thoáng bóng bác Rứa.

Thực ra, ông Huy Hoàng có ưu ái đệ tử của mình đến mức nào, cũng không thể một mình quyết cho Thanh tự do đi lại như thế được. Ai đã tiếp tay cho ông Vũ Huy Hoàng?

Sau khi vụ án Trịnh Xuân Thanh được khởi tố, với việc bắt giam Vũ Đức Thuận, Trương Quốc Dũng, Nguyễn Mạnh Tiến, Phạm Tiến Đạt, người ta đã hình dung rõ hơn sự cấu kết của nhóm lợi ích này.

Báo chí đã thông tin rõ năm 2012 Trương Quốc Dũng từng rời ghế Chủ tịch trong thời gian 2 tháng vào năm 2012 để giao cho Tô Linh Hương, ái nữ của Tô Huy Rứa. Vụ này gia đình ông Rứa bị phản đối mạnh quá, vả lại ông Rứa đang ngấp nghé ghế Tổng bí thư, nên buộc phải nhanh chóng giải quyết khủng hoảng, bắt con gái trả lại chức vụ.
Nhiều nguồn tin cho biết chính Trịnh Xuân Thanh đã nịnh vợ ông Rứa là bà Nhung, kết hợp với chạy chọt để tạo đà cho y thăng tiến.

Nhưng giờ sự vụ xảy ra thì ông Rứa chối bay chối biến, nói việc quy hoạch Thanh lẫn luân chuyển vào Hậu Giang là do người khác ký, không phải ông.

Cũng cần nhắc lại mối thâm tình giữa ông Rứa và ông Hoàng. Năm 2008, con dâu ông Rứa là Hiền đang đi theo chồng làm tiến sỹ tại Pháp - Tô Huy Vũ, tuổi trẻ tài cao vừa về nước mấy năm đã leo lên ghế Vụ trưởng của Ngân hàng Nhà nước (sic) – thoắt một cái được bổ nhiệm ngay là tùy viên thương mại Việt Nam tại Pháp để gần chồng.

Cô Hiền này chưa có một ngày nào làm cho Bộ Công Thương cũng như các cơ quan liên quan, đột nhiên được ngồi vào chỗ bao người mơ. Tất cả có bàn tay đạo diễn của Vũ Huy Hoàng.
Vậy nên, xử ông Hoàng mà không xử ông Rứa thì cũng chưa được. Nhưng lại quay về câu chuyện chuột và bình mất rồi.

Liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh, ngày 8/12/2016 Ban Bí thư đã họp ngày dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định thi hành kỷ luật cảnh cáo với 2 nguyên Ủy viên Trung ương Trần Lưu Hải và Huỳnh Minh Chắc.

Sau khi xem xét các báo cáo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Ban Bí thư đã kết luận như sau:

Ban Bí thư nhận định những vi phạm, khuyết điểm của các cán bộ nêu trên đã gây hậu quả nghiêm trọng, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước, gây bức xúc và tạo dư luận xấu trong xã hội.

Xét nội dụng, tính chất, mức độ vi phạm; căn cứ Quy định số 181-QĐ/TW của Bộ Chính trị về xử lý kỷ luật đảng viên vi phạm, Ban Bí thư thống nhất rất cao (100% bằng phiếu kín) quyết định:


- Thi hành kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo đối với ông Trần Lưu Hải, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tổ chức Trung ương.

- Thi hành kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo đối với ông Huỳnh Minh Chắc, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang nhiệm kỳ 2010-2015.

- Thi hành kỷ luật bằng hình thức khiển trách đối với ông Nguyễn Duy Thăng, Ủy viên Ban cán sự đảng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ.


Trước đó, trong cuộc họp từ ngày 28 đến 30-11 tại Hà Nội, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã xem xét, xử lý và đề nghị thi hành kỷ luật một số đảng viên và tổ chức đảng do liên quan tới vụ Trịnh Xuân Thanh. Trong đó, Ủy ban Kiểm tra Trung ương cho rằng những vi phạm, khuyết điểm của 7 cán bộ liên quan đã ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước, tạo dư luận xấu trong xã hội.

Theo thẩm quyền, Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trung ương quyết định thi hành kỷ luật: Cảnh cáo ông Bùi Cao Tỉnh - nguyên Vụ trưởng, nguyên Trợ lý trưởng Ban tổ chức Trung ương; Khiển trách ông Trần Công Chánh - Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang nhiệm kỳ 2015-2020; Khiển trách bà Trần Thị Hà - Ủy viên Ban cán sự Đảng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng Ban Thi đua-Khen thưởng Trung ương.

Cùng bị kỷ luật đó là một số lãnh đạo cấp cao khác, như ông Bùi Cao Tỉnh, trợ lý Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa; bà Trần Thị Hà Thứ trưởng Bộ Nội vụ; ông Trần Anh Tuấn, Thứ trưởng Bộ Nội vụ; ông Nguyễn Duy Thăng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ. Những thứ trưởng trong Bộ Nội vụ bị kỷ luật vì đã để cho Trịnh Xuân Thanh về làm phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Dư luận cho rằng, với cương vị người đứng đầu Ban Tổ chức Trung ương, nhưng ông Tô Huy Rứa lại vô can, không bị kỷ luật vì là phe cánh của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Ông Tô Huy Rứa với cương vị là người đứng đầu, chịu trách nhiệm chính trong việc luân chuyển, bổ nhiệm cán bộ, nhưng ông Tô Huy Rứa, cựu Ủy viên Bộ Chính trị, người từng nắm giữ chức Trưởng Ban Tổ chức Trung ương lại không bị kỷ luật trong đợt này. Ông Tô Huy Rứa là người được cho là thân cận của ông Nguyễn Phú Trọng, người đã có cách luân chuyển cán bộ từ Trung ương về địa phương, sau đó quay lại để nắm giữ những chức vụ quan trọng trong đảng và chính quyền, để cuối cùng có cuộc hạ bệ ông Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc đua đến chức Tổng bí thư trong Đại hội đảng CSVN lần thứ XII. Có lẽ, chính vì đồng hành cùng ông Trọng, nên ông Rứa đã không bị kỷ luật, thay vào đó là ông Bùi Cao Tỉnh, trợ lý cho ông Tô Huy Rứa. Tuy nhiên, một số dư luận cho là ẩn ý cổ vũ cho ông Nguyễn Phú Trọng trước đại hội 12, đang đối diện nguy cơ bị “lãnh tụ” truy xét trách nhiệm trong quá khứ.

Nhân vật đầu tiên báo điềm xấu hồi tố với ông Tô Huy Rứa là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, chủ tịch Quốc Hội.

Sau hai lần liên tiếp được bầu bán và tổ chức tuyên thệ, khi đã chắc suất trong “tứ trụ” kiêm chức chủ tịch quốc hội, bà Nguyễn Thị Kim Ngân bắt đầu phát tác uy quyền của mình.

Hành động đầu tiên ngay sau khi nhậm chức chủ tịch quốc hội, Chủ Tịch Ngân lại có vẻ đột ngột, liên quan đến công tác nội bộ. Vào đầu Tháng Tám, trong một buổi tiếp xúc cử tri và được tờ báo của Mặt Trận Tổ Quốc là tờ Đại Đoàn Kết đưa tin, bà Ngân đã khẳng định rằng: “Trịnh Xuân Thanh không thuộc diện luân chuyển. Trách nhiệm thuộc về Ban Tổ Chức Trung Ương.”

Có thể ghi nhận đây là lần đầu tiên kể từ khi được đưa vào Bộ Chính Trị từ giữa năm 2013, bà Ngân thể hiện “chính kiến” của mình về những chuyện được coi là hết sức “nhạy cảm” trong nội bộ đảng. Khi nói về trách nhiệm của Ban Tổ Chức Trung Ương liên quan đến “ruồi” Trịnh Xuân Thanh, hẳn nhiên không phải bà Ngân đề cập đến trưởng ban hiện nay là ông Phạm Minh Chính, mà đương nhiên chĩa mũi dùi vào ông Tô Huy Rứa trong chiến dịch “luân chuyển cán bộ” diễn ra trong năm 2015.

Nhiều người bình luận: Một nhân vật ít can đảm thể hiện chính kiến như Nguyễn Thị Kim Ngân nhưng bất thần phát lộ một vấn đề nhạy cảm về Ban Tổ Chức Trung Ương, tất không phải “Ngân nói” mà là “đảng nói.”

Mặc dù được coi là “công thần,” tay chân thân tín của ông Nguyễn Phú Trọng, song ông Tô Huy Rứa cũng có những khuyết tật. Vào năm 2013, ông đã dại dột “bổ nhiệm” con gái của mình là cô Tô Linh Hương, mới có 24 tuổi, làm tổng giám đốc công ty Vinaconex có tới 2,000 công nhân. Công ty này lại quá tai tiếng về lỗ lã và liên tục làm vỡ đường ống nước Sông Đà. Sau khi bị dư luận chỉ trích dữ dội và không thiếu điều ong tiếng ve trong nội bộ đảng, chỉ sau vài tháng ông Tô Huy Rứa đã phải vội “rút” cô Tô Linh Hương ra.

Cũng gần đây, dư luận xã hội đang phản ứng mạnh mẽ về việc dàn lãnh đạo Vinaconex không bị truy tố tội trạng làm đường ống nước Sông Đà vỡ tới 18 lần, đe dọa toàn bộ nguồn cung cấp nước cho 8 triệu dân Hà Nội. Nhiều người còn nói thẳng là vụ bỏ truy tố này là do có bàn tay của ông Tô Huy Rứa can thiệp.

Cũng mới đây đã xuất hiện thông tin về việc Vinaconex là do ông Trịnh Xuân Thanh “đẻ” ra, còn ông Thanh lại được ông Tô Huy Rứa “đỡ đầu.” Ông Rứa cũng là người đỡ đầu nhân vật đầy tai tiếng Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Bộ Công Thương.

Nhưng động thái mới nhất của Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao muốn lật lại hồ sơ vụ bỏ truy tố Vinaconex, đồng pha và đồng thời điểm với phát ngôn của Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân quy trách nhiệm cho Ban Tổ Chức Trung Ương liên quan vụ Trịnh Xuân Thanh, đã cho thấy dường như ông Tô Huy Rứa đang đánh mất đáng kể vai trò “công thần.”

Hiện thời, cánh báo chí đang lùng sục sự tồn tại của nhân vật Trịnh Xuân Thanh, nhưng chẳng ai biết. Chỉ có một luồng thông tin mơ hồ: “Thời gian qua anh Thanh đang phục vụ công tác điều tra.” Nếu đúng vậy, có khả năng Trịnh Xuân Thanh đã bị bắt kín, thậm chí đã bị khởi tố và tạm giam.

Và nếu đúng ông Tô Huy Rứa bị “thất sủng,” cuộc chiến trong nội bộ đảng đang biến diễn sang một giai đoạn mới, với những nhân vật “cũ” cùng nhóm lợi ích đã từng ăn dày nhiều khả năng sẽ phải đội nón ra đi, nhường chỗ cho những nhóm quyền lực cùng nhóm làm ăn mới.

Một số tờ báo đã dẫn lại một thông tin mới nhất được “tiết lộ” từ Thứ trưởng công an Lê Quý Vương. Theo tướng Vương, từ cuối tháng 9/2016, Interpol quốc tế đã phát lệnh truy nã đỏ đối với trường hợp Trịnh Xuân Thanh. Đây là cấp độ truy nã cao nhất và được chuyển đến nhiều quốc gia. Cách thông tin này có thể củng cố “quyết tâm chính trị” như một số quan chức công an và chính phủ đã phát ra cách đây không lâu: bằng mọi cách phải bắt bằng được Trịnh Xuân Thanh!

Cần chú ý là vào những ngày này, trong dư luận bất chợt rộ lên tin đồn về việc Trịnh Xuân Thanh đã ra đầu thú, đã bị bắt, đã bị dẫn độ về Việt Nam… Nhưng lời tự sự “Trịnh Xuân Thanh cũng đang theo dõi qua mạng” của tướng Lê Quý Vương lại cho thấy một thực tại chắc chắn là Trịnh Xuân Thanh chưa hề bị bắt, thậm chí người ta còn khẳng định rằng, Trịnh Xuân Thanh đang tá túc ở một thị trấn nhỏ vùng Québec, Canada với giấy tờ thường trú nhân quốc tịch nước này.

Dẫu rằng, tất cả các mũi tiến công của Tổng bí thư Trọng vào vụ “Vũ Đức Thuận và đồng bọn” trong vụ PVC, vụ mỏ wolfram Núi Pháo, Vụ MobiFone… với mục đích nhằm tới cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đều chưa đi đến đâu, mặc dù chiến dịch này đã được ông Trọng khởi phát từ đầu tháng 6/2016.

Nhiều người, cho rằng cuộc chiến “chống tham nhũng” của ông Nguyễn Phú Trọng đã phải gặp lực cản, do chính người phát động tạo nên. Đó là các tai tiếng xung quanh việc Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng nhận quà tặng của Formos Hà tĩnh, đó là bức tượng HCM bằng vàng ròng nặng hơn 50kg; việc bà H. vợ Tổng BT nhận quà biếu 02 căn hộ ở khu chung cư cao cấp L1, L2 Ciputra, Tây Hồ, mà người môi giới chính là bà Nhung, vợ của Trưởng Ban Tổ chức TW, ông Tô Huy Rứa.

Đây là lý do đã khiến, việc truy bắt Trịnh Xuân Thanh đã dẫm chân tại chỗ, không hề biến chuyển. Thậm chí Trịnh Xuân Thanh từ Canada đã lên tiếng thách thức lãnh đạo Bộ CA cử người sang bắt, không chỉ thế, Trịnh Xuân Thanh đã gọi điện thoại cảm ơn sự giúp đỡ và che chở của tướng Tô Lâm. Trong lúc cả bộ máy công quyền ở Việt Nam thì tê liệt, vì bây giờ bắt được “chuột” Trịnh Xuân Thanh cũng có nghĩa là “vỡ bình” Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Trong khi đó, vụ Vũ Huy Hoàng đang lộ ra bế tắc rõ rệt. Và nếu ông Trọng có xử tù được Vũ Huy Hoàng, thì có lẽ cũng chẳng có ý nghĩa lớn lao gì. Vì nhiều khả năng sau ông Hoàng sẽ khó dẫn đến một “cá lớn” nào. Và cứ như trêu ngươi ông Trọng, một đàn em của ông Vũ Huy Hoàng là Vũ Đình Duy lại vừa trốn thoát thành công ra nước ngoài ngay trước mũi công an.

Xin mời xem video: Rộ tin đồn Trưởng Ban Tổ chức TW Tô Huy Rứa bị cấm xuất cảnh vì l/q đến Trịnh Xuân Thanh


Trước tin đồn “Phe đảng” đang lục đục và có thể sẽ xáo trộn mạnh, mà việc Tổng BT Nguyễn Phú Trọng bị tập thể lãnh đạo Bộ CA vô hiệu hóa. Không chỉ là việc để sổng Trịnh Xuân Thanh mà kể cả Vũ Đình Duy cũng ngang nhiên bỏ ra nước ngoài. Mới nhất lại là việc, hôm nay (8/12) lãnh đạo Bộ Công thương báo cáo chính phủ cho biết, ông Lê Trung Dũng, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực dầu khí (PV Power) - một doanh nghiệp lớn thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đã xin nghỉ phép, đi việc cá nhân ở nước ngoài hơn 3 tuần nay vẫn chưa về.

Những dấu hiệu đó đã cho thấy, một công thần như Tô Huy Rứa cũng rất có thể bị xộ khám trong một ngày gần đây, điều đó cùng trùng với tin cho rằng cựu Trưởng Ban TC TW Tô Huy Rứa vừa bất ngờ sang dưỡng bệnh định kỳ tại khu nghỉ dưỡng Thanh Đảo - Trung Quốc, theo lời mời của lãnh đạo Đảng CSTQ

Sơn Hà tổng hợp
TTHN

* Bài viết có sử dụng các bài viết trên các trang VNN, Calitoday và VOA Việt ngữ

Subscribe me

Nhận tin qua Email

Chuyên Đề »

Điều 19.2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Cộng sản Việt Nam xin tham gia năm 1982:
  • “Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình”.
  • (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)ce.)

 
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Action News - All Rights Reserved
Back To Top ↑