VANEWS

Đặc khảo Hòang Sa-Trường Sa, khẳng định chủ quyền Việt Nam

Đặc khảo về Hòang Sa- Trường Sa, tiền thân là Tập san Sử Địa số 29 ra đời 40 năm truớc, vừa đuợc tái xuất bản trong tháng giêng năm 2015. Tập san Sử Địa số 29- Đặc khả về Hòang Sa- Trường Sa do người hiện nay là Tiến sĩ Nguyễn Nhã thực hiện sau khi Trung Quốc vào ngày 19 tháng 1 năm 1974 hòan tất việc cuỡng chiếm tòan bộ quần đảo Hòang Sa của Việt Nam.


Đặc khảo về Hòang Sa- Trường Sa

Tài liệu này có tầm quan trọng ra sao trong việc chứng minh chủ quyền của Việt Nam tại hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa? Lâu nay nó được giới nghiên cứu tham khảo thế nào? Và với giá trị như thế công tác phổ biến rộng rãi cần gì?

Giá trị

Phó giáo sư- tíến sĩ Trần Nam Tiến, khoa Sử Đại học Khoa học Xã hội và Nhân Văn thành phố Hồ Chí Minh nhận lời đề tựa cho cuốn sách Đặc Khảo Hòang Sa- Trường Sa do nhà sách Phương Nam xuất bản đầu năm 2015, nói về giá trị của cuốn sách như sau:

Giá trị của tập sách đó tôi đã khẳng định trong phần giới thiệu: nó góp phần khẳng định rõ và không thể chối cãi về chủ quyền của Việt nam đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa. Những bài viết đặc khảo Hòang Sa và Trường Sa tuy được xuất bản từ trước 75 nhưng giá trị lịch sử của nói được khẳng định rất rõ. Bản thân nó đã lan tỏa rất rộng trong giới nghiên cứu. Nó được trích dẫn và các nhà nghiên cứu ở Việt Nam và trên thế giới sử dụng rất nhiều. Như thế đó là điểm khẳng định giá trị của đặc khảo này.

  Đặc Khảo Hòang Sa- Trường Sa khẳng định rõ và không thể chối cãi về chủ quyền của Việt nam đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa...Nó được trích dẫn và các nhà nghiên cứu ở Việt Nam và trên thế giới sử dụng rất nhiều

PGSTS Trần Nam Tiến
Có thể nói những chứng cứ được đưa ra trong thời điểm đó cho thấy rõ giá trị lịch sử của chủ quyền Việt Nam đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa. Có thể nói ông Nguyễn Nhã, nay là tiến sĩ Nguyễn Nhã, là ngưòi đầu tiên đứng ra tập hợp những nhà khoa học, những nhà nghiên cứu lúc đó được coi là những người có tâm huyết và họ đã khai thác lượng tư liệu rất đồ sộ của cả các thời trước của Việt Nam, kể cả thời kỳ các Chúa Nguyễn, đặc biệt thời kỳ Pháp các tài liệu của Phương Tây để công bố những bài viết mà giá trị của nó đến nay vẫn còn giá trị rất khoa học.

Việc nó được trích dẫn và dùng nhiều trong các công trình nghiên cứu về Hòang Sa, Trường Sa trong và ngòai nước cho thấy rất rõ các tài liệu mà những bài viết đó đưa ra có cơ sở rất rõ ràng. Nó được đưa ra rất sớm ngay khi xảy ra sự kiện Hòang Sa năm 1974. Điều này chứng tỏ rằng những tài liệu đó có giá trị và sự ổn định về mặt lịch sử.


Tiến sĩ Nguyễn Nhã, tác giả chính của Tập san Sử Địa số 29- Đặc khảo Hòang Sa và Trường Sa nay được in thành sách, cho biết lại sự ‘thăng trầm’ của tài liệu này từ khi ra đời cho đến khi được in thành sách như hiện nay:

Những số của tạp chí này đã được Trường Viễn Đông Bác Cổ của Pháp ở Hà Nội số hóa. Khi số hóa thì giáo sư Phan Huy Lê, chủ tịch Viện Khoa học Lịch sử VN có giới thiệu rồi. Và nó được đưa lên mạng, tất cả 29 số. Nhưng đây là lần đầu tiên tại Việt Nam in thành sách một số báo: Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa. Chưa có một số báo nghiên cứu sâu mà lại được in thành sách như thế.

Số 29 là số cuối cùng ra mắt vào ngày 29 tháng giêng năm 1975, sau đó không có xuất bản nữa.

Tham khảo

Như lời phó giáo sư- tiến sĩ Trần Nam Tiến thì Tập san Sử địa Số 29- Đặc khảo về Hòang Sa- Trường Sa là tư liệu lâu nay đuợc nhiều nhà nghiên cứu Biển Đông tại Việt Nam tham khảo.

  Tôi dự báo rằng trong thời gian ngắn nữa thêm rất nhiều người nghiên cứu thêm về vấn đề này. Đó là điều mà Việt Nam hiện nay đang khuyến khích. Nhiều trung tâm nghiên cứu về Biển Đông, Biển Đảo ra đời tại các đơn vị nghiên cứu lớn của Việt Nam

PGSTS Trần Nam Tiến
Tuy nhiên việc phổ biến rộng rãi tài liệu này vẫn còn giới hạn. Nhà sách Phương Nam xuất bản chỉ với số luợng 1000 cuốn so với con số 5 ngàn bản khi mới ra đời vào ngày 20 tháng giêng năm 1975 cho thấy con số còn khiêm tốn chưa thể phổ cập đến cho người dân Việt Nam, nhất là giới trẻ hiện nay về chủ quyền của đất nứơc đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.

Phó giáo sư- tiến sĩ Trần Nam Tiến dù có thừa nhận ngày càng thêm nhiều nguời trẻ tham gia công tác nghiên cứu về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa, nhưng rồi vẫn còn một số hạn chế:

Theo tôi hiện nay có sự thay đổi khá nhiều so với trước đây: sự mở rộng phạm vi trong vấn đề nghiên cứu về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa và rộng hơn ở Biển Đông. Lực lượng là vấn đề quan trọng trong nghiên cứu và công bố những công trình khoa học liên quan đến vấn đề này. Nhưng rõ ràng đội ngũ nghiên cứu còn chưa nhiều, và sự liên kết chưa được thể hiện một cách chặt chẽ. Tuy nhiên theo tôi nghĩ lực lượng ngày trong thời gian tới sẽ tăng lên. Đặc biệt là các bạn trẻ, những người có điều kiện tiếp xúc với những tài liệu; đặc biệt những tài liệu lưu trữ tại những kho lưu trữ Phương Tây lớn như Hà Lan, Anh… Đó là những người sau này sẽ trở thành những nhà nghiên cứu, những người đóng góp rất to lớn. Và tôi dự báo rằng trong thời gian ngắn nữa thêm rất nhiều người nghiên cứu thêm về vấn đề này. Đó là điều mà Việt Nam hiện nay đang khuyến khích. Nhiều trung tâm nghiên cứu về Biển Đông, Biển Đảo ra đời tại các đơn vị nghiên cứu lớn của Việt Nam. Chúng tôi thấy rất rõ xu thế đó.

Phổ biến

Tiến sĩ Nguyễn Nhã cho biết công việc cần thiết mà ông đang tích cực vận động lâu nay là nhờ những nhà chuyên môn và giỏi tiếng Anh dịch những tài liện như sách Đặc khảo về Hòang Sa và Trường Sa rồi in ấn và đưa đến thư viện của các trường đại học lớn trên thế giới. Mục đích để giới học thuật cũng như nhiều ngưòi tiếp cận được những chứng cứ lịch sử trung thực chứng minh chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.

Tiến sĩ Nguyễn Nhã cho biết về một thực trạng mà theo ông đáng quan ngại:

Tôi đã nói là tôi đến rất nhiều các nơi trên thế giới thấy vắng bóng các tư liệu của Việt Nam; nhưng đặc biệt tài liệu của Trung Quốc rất nhiều. Có thể nói hơn 400 luận án của Trung Quốc về vấn đề này. 

Theo tôi nghĩ khi đấu tranh hòa bình, dựa vào luật pháp quốc tế thì không cách nào khác chúng ta phải quảng bá như thế nào ‘sự thật’ theo luật pháp quốc tế và (Việt Nam) ta cần phổ biến càng nhiều càng tốt, nguời ta sẽ ủng hộ.

Nhiều chuyên gia cả trong và ngòai nước hiểu biết vấn đề tranh chấp tại khu vực Biển Đông đều thừa nhận Việt Nam có những bằng chứng giá trị về chủ quyền trên hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa. Những chứng cứ như thế sẽ có sức thuyết phục khi đưa ra trước một tòa án quốc tế giải quyết tranh chấp giữa các bên. Bằng chứng đã rõ nhưng nhiều người lâu nay vẫn thắc mắc tại sao chính quyền Hà Nội vẫn chưa đưa vụ việc ra trước một tòa án hay trọng tài quốc tế để phân giải; trong khi đó Trung Quốc vẫn hằng ngày triển khai việc cải tạo, xây dựng những công trình kiên cố tại những nơi cưỡng chiếm được của Việt Nam trong mấy chục năm qua.

Gia Minh
phóng viên RFA
Theo RFA

"Chân Dung Quyền Lực", cuộc chiến trên mạng không có ý nghĩa thực tế

Vào lúc Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ VI khoá 11 (HN TW6 ĐCSVN) sắp diễn ra, tờ "Quan Làm Báo" xuất hiện (khoảng tháng 5/2012), đã thu hút sự quan tâm rất lớn của bạn đọc trong, ngoài nước và của báo chí nước ngoài.

Tính đến 10 tháng 9 năm 2012 đã có hơn 37 luợt triệu người truy cập, được Alexa Traffic Ranks xếp hạng 82 tại Việt Nam.

"Quan Làm báo" chĩa mũi nhọn vào các âm mưu lũng đoạn và nạn tham nhũng liên quan tới Nguyễn Tấn Dũng và phe nhóm lợi ích của ông ta. Đặc biệt, trong lĩnh vực tài chính-ngân hàng, tờ báo đặt ra những nghi ngờ về mối quan hệ thân hữu giữa giới đầu sỏ ngân hàng với gia đình Nguyễn Tấn Dũng.

Trong văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012 của Văn phòng Chính phủ CSVN, và tiếp theo, trên truyền hình HTV và trên nhiều tờ báo lề đảng, tờ "Quan Làm Báo" bị nêu đích danh.

Bằng văn bản trên, ông Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị cho Bộ Công an và các ngành liên quan "xử lý" những trang trang mạng "phản động" bôi xấu, xuyên tạc chính sách của Đảng và Nhà nước. Trong một thời gian ngắn "Quan Làm Báo" đã bị đánh sụp, còn người trong nước gặp khó khăn truy cập vào trang này.

Lúc bấy giờ khi vào địa chỉ "http://www.quanlambao.info" hiện ra dòng chữ:

"Yêu cầu bà Đặng Thị Hoàng Yến dừng ngay các hành vi bôi nhọ, bịa đặt, vu khống nhằm đẩy đất nước Việt Nam vào nguy cơ nội chiến một lần nữa. Những hành động của bà vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế, trong đó có luật pháp Hoa Kỳ, nơi bà đang tị nạn".

Tuy nhiên, cuộc tấn công khá toàn diện của "Quan Làm Báo" vào ông Nguyễn Tấn Dũng và phe cánh đã không đạt kết quả như sự mong chờ của dư luận. Từ Nguyễn Tấn Dũng, đến tướng Công an Nguyễn Văn Hưởng, cố vấn của ông Dũng, hay Nguyễn Văn Bình, Thống đốc ngân hàng, v.v... chẳng ai bị trầy da tróc vảy gì.

Với lý thuyết "đánh chuột không để vỡ bình", "để giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng", "kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ", Ban Chấp hành Trung ương ĐCSVN đã bỏ phiếu "quyết định không kỷ luật Bộ Chính Trị và một đồng chí trong Bộ Chính Trị". "Một đồng chí trong Bộ Chính Trị" ở đây có biệt danh "X", mà ai cũng biết chính là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Đạt con số khoảng 15-16 triệu luợt nguời vào đọc trong vòng một tháng (kể từ giữa tháng 12 năm 2014) là một con số kỷ lục của trang "Chân Dung Quyền lực".

Cũng theo Alexa Traffic Ranks, "Chân Dung Quyền Lực" vào giữa tháng 01 năm 2015 đứng vị trí 273 trong không gian điện tử ở Việt Nam, đến cuối tháng 01 xuống 296, nhưng vẫn là thứ hạng rất cao.

"Chân Dung Quyền Lực" ra đời trong bối cảnh trước và sau Hội nghị 10 của ĐCSVN vào đầu năm 2015, vào lúc mà ông Nguyễn Tấn Dũng đã khôi phục và củng cố được vị trí của mình kể từ sau Hội nghị Trung ương 7.

Giữa tháng 01 năm 2015, "Chân Dung Quyền Lực" tiết lộ kết qủa cuộc bỏ phiếu tín nhiệm các thành viên Bộ Chính Trị và Ban Bí thư trong Hội nghị Trung ương 10 với vị trí đầu bảng về mức tín nhiệm cao của Nguyễn Tấn Dũng.

"Chân Dung Quyền Lực" khen ngợi Nguyễn Tấn Dũng và dường như muốn dọn đường dư luận cho tham vọng thâu tóm quyền lực vào tay Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội đảng lần thứ 12 diễn ra vào đầu năm 2016.

Đặt câu hỏi phải chăng "Chân Dung Quyền lục" nằm trong phe nhóm lợi ích của Nguyễn Tấn Dũng? Và mặc dù có ý kiến phải ngăn chặn, điều tra truy tố, nhưng không thấy một hành động nào thích ứng từ phía Chính phủ, khác hẳn như với "Quan Lam Báo"?

Hôm 23 tháng 01, ông Phạm Quý Thọ từ Bộ Kế hoạch và Đầu tư nói với BBC Việt ngữ:

"Tôi cho rằng người ta vẫn cứ im lặng để người ta hiểu như rằng đây cũng coi nó như một bức thư nặc danh vậy.

"Và người ta lờ đi, và trong cái lờ đi như thế này thì chắc chắn người ta quan tâm, người ta đọc thì sẽ có lợi cho một số người và cũng lại không có lợi cho một số người khác về mặt vận động hoặc đặc biệt là về nhân sự trước Đại hội 12 này."

Nhận định ra sao về ảnh hưởng của "Chân Dung Quyền Lực" trong cuộc chơi này? Theo tôi, không nhiều.

Ngoài việc cung cấp thông tin về bệnh tật của ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính, về sự tham nhũng, tài sản từ tham nhũng của một số nhân vật cao cấp như Phùng Bá Thanh, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Hoà Bình, những người có thể là rào cản trên buớc đường vươn tới danh vọng cao nhất của Nguyễn Tấn Dũng, chúng ta không thấy gì to tát hơn.

Người dân có thể vui thích đón nhận những thông tin này được xem như là "thâm cung bí sử" của triều đại Hà Nội, nhưng thực tế ai ai cũng biết rằng, cả bộ máy công quyền là hang ổ của tham nhũng. Không chừa một ai. Dân chúng đủ thông minh để nhận thấy rõ mục đich của cuộc chơi thiên lệch này.

Việc phát quang dọn đường cũng không mấy suôn sẻ. Có nhiều ý kiến về Nguyễn Tấn Dũng gây tranh cãi trên mạng xã hội.

Không ít người nghĩ rằng nếu quyền lực tập trung vào Nguyễn Tấn Dũng, một người có tư tưởng cải cách, dân chủ, thân thiện với Mỹ, thì đất nước sẽ có cơ hội thay đổi. Trong các lãnh đạo Việt Nam hiện nay không tìm ra khuôn mặt nào hơn Nguyễn Tấn Dũng.

Nhưng cũng có những người cho đấy là nhận thức sai lầm, ngây thơ về chính trị, xuất phát từ bối cảnh bí bách, không tìm thấy lối thoát nào ra khỏi ách độc tài của ĐCSVVN hiện nay.

Ông Nguyễn Tấn Dũng là một người không có học thức, và chắc chắn không phải là nguời có tư tưởng cải cách, dân chủ. Ông ta ã ký các nghị quyết đàn áp nhân quyền, phản dân chủ, bóp nghẹt báo chí tự do. Ông ta đã thực hiện các chính sách đưa nền kinh tế VIêt Nam phụ thuộc nặng nề vào Trung Quốc. Ông ta cũng là nguời hám danh lợi lâu dài, kiến thiết và đặt hai con trai vào các chức vụ công quyền và tạo điều kiện cho con gái trong việc thâu tóm ngân hàng.

Mặc dù trên các phương tiện truyền thông đại chúng người ta vẫn không ngừng tuyên truyền ghét Mỹ, cảnh giác với "thế lực thù địch" Mỹ, quan hệ của Việt Nam với Mỹ dường như bắt buộc, vì Mỹ là thị trường kinh tế và tín dụng cực kỳ quan trọng.

Quan hệ với Mỹ nằm trong chiến lược "vừa hợp tác vừa đấu tranh" với Trung Quốc như ông Nguyễn Tấn Dũng đã tùng tuyên bố. Chơi với Trung Quốc nhằm bảo vệ ý thức hệ xã hội chủ nghĩa, kiếm lợi ích kinh tế nhưng mặt khác không muốn Trung Quốc đè đầu, cuỡi cổ. Có thể mô tả Việt Nam Cộng sản trong hình ảnh của một ả điếm, đồng ý làm tình cùng thoả mãn, nhưng không thích sử dụng bạo lực cưỡng dâm. Mỹ là yêu tố có thể ngăn chặn việc đó xảy ra.

Mặt khác, cấu trúc tổ chức hiện nay của ĐCSVN còn rất mạnh. Trong Đại hội 12 sẽ tăng từ gần 200 lên 290 Uỷ viên Trung ương và khoảng 22 Uỷ viên Bộ Chính Trị, vẫn là bộ não của trung tâm quyền lực.

Dù có thể giữ chức Tổng Bí Thư, thậm chí kiêm Chủ tịch nước và nắm sân sau công an-quân đội, Nguyễn Tấn Dũng cũng khó có thể khuynh loát hoàn toàn sự lãnh đạo của ĐCSVN. Vào thời điểm hiện nay, chưa có điều kiện chuyển từ cơ cấu "Vua Tập Thể"- độc tài toàn trị qua cơ cấu độc tài cá nhân, như Valadimir Putin ở nước Nga, là tổng thống thống qua bầu cử tự do. Nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng có thể có những quyết định mạnh và thuận lợi hơn cho phe nhóm và gia đình mình.

Qua "chân Dung Quyền Lực", chúng ta thấy một phần của cuộc đấu đá sau hội trường. Những kẻ tham vọng đi săn lùng những bàn tay nhúng chàm để làm con tin, dí súng vào mạng sườn nhau. Nhưng chỉ đến mức ấy. Không bóp cò!

"Còn đảng còn mình" là nguyên tắc mà bất cứ kẻ nào nằm quyền lực cũng sẽ gìn giữ, bảo vệ. Nguyễn Tấn Dũng càng hiểu hơn ai hết.

Cuộc đấu đá sẽ kết thúc bằng thoả hiệp. Bởi vì trong suốt 85 năm tồn tại kể từ năm 1930, thời nào ĐCSSV cũng có chuyện tranh giành ảnh hưởng giữa những người lãnh đạo cao nhất và bao giờ cũng như thế. Nguyên lý "trường tồn" của họ dựa vào nền tảng này.

Có làm sôi động, đình đám một thời gian "Chân Dung Quyền Lực" cuối cùng cũng chỉ là cuộc đấu đá trên mạng, không mang ý nghĩa thực tế nào, rồi cũng sẽ đi theo số phận của "Quan Làm Báo".

Lê Diễn Đức
Theo blog RFA

Báo “Nhân Dân” hay “Chân dung quyền lực”… sẽ cán đích trước?

Hôm qua 28/1/2015, ông Tô Huy Rứa-Uỷ viên Bộ chính trị, Trưởng Ban Tổ chức TW đã chính thức cung cấp thông tin cho 2 báo Tiền phong và Tuổi trẻ thông tin về việc Ban Tổ chức TW đã chính thức “chốt” (xin được mạo muội sử dụng ngôn ngữ Nguyên Khang trong Trò chơi âm nhạc của VTV 3) danh sách 290 ứng viên (xin được mượn ngôn ngữ của Lại Văn Sâm trong Ai là triệu phú-VTV3) được quy hoạch vào Ban chấp hành TW, 22 ứng viên quy hoạch vào Bộ Chính trị và Ban Bí thư để Đại hội Đảng khoá XII tổ chức năm 2016 bầu chọn…

Khi tuyên bố điều này, nghe ra có vẻ công khai nhưng thực chất vẫn còn nhiều uẩn khúc, úp mở vì ông Tô Huy Rứa không nói rõ con số 290 ứng viên BCHTW và 22 ứng viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư này đã được chốt danh sách, tên tuổi cụ thể từng người hay mới chốt, quy hoạch số lượng, là con số định biên để đại hội chuẩn bị mà đề cử, tiến cử? Và danh sách này có được công bố công khai không, khi nào thi công khai cho nhân dân và các đảng viên bình thường biết?

Dư luận vỉa hè đặt dấu hỏi: Điều ông Tô Huy Rứa công bố công khai tại sao không công bố báo Nhân Dân và TTXVN mà lại công bố trên báo Tiền phong và báo Tuổi trẻ, không phải là cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng và Chính phủ mà là của Trung ương Đoàn và thành đoàn thành phố Hồ Chí Minh?

Hay đây chẳng qua cũng chỉ mới là động tác thăm dò; ném đá dò sông?

Hay hai cơ quan ngôn luận trong yếu trên của Đảng: báo Nhân Dân và TTXVN không coi loại thông tin này là quan trọng, chưa tới tầm?

Thiên hạ cho rằng: Có lẽ đây là một động thái thông tin trước nhằm mục đích bịt mồm, đánh chết tươi các trang mạng xã hội, những cơ quan thông tấn vỉa hè từ trước đến nay làm cái việc “ cầm đèn chạy trước ôtô”, bàn ra tán vào, xuyên tạc những chuyện không phải của mình. Lần này Ban Tổ chức TW “ ra đòn “ trước để các chú vỉa hè đứng có rách việc mà xía vào các công việc nội bộ cơ mật, mang tầm chiến lực của Đảng, làm mất thiêng những “ông thánh”, “ông tượng” đang nắm trong tay quyền sinh, quyền sát, quyền ăn, quyền nói, quyền được gói mang về và cả cái quyền: để tự do được tự do bắt đi tù phải vào tù…

Việc chốt danh sách này không giống với việc giải đoán số lô đề mà là động thái đẳng cấp có chủ trương, có tính toán và được cân nhắc được lọc, của cơ quan đầu não của Đảng không bị chi phối bới cơ chế “ chạy “ như ông Tô Huy Rứa khẳng định:” trong năm 2014, Ban Tổ chức trung ương đã hoàn thành tốt, triển khai tốt, chủ động, tích cực và bài bản khối lượng công việc lớn, trong đó có những việc khó khăn, mới mẻ, rất quan trọng…”

Ông Tô Huy Rứa tiết lộ thêm: “Khi làm nhân sự anh không được tiếp xúc. Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm. Ngược lại nếu cán bộ thuộc diện xem xét mà cứ tìm cách gặp gỡ cán bộ phụ trách nhân sự ở ban cũng là vi phạm…”

Ông Tô Huy Rứa nói.Khi làm nhân sự anh không được tiếp xúc. Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm. Ngược lại nếu cán bộ thuộc diện xem xét mà cứ tìm cách gặp gỡ cán bộ phụ trách nhân sự ở ban cũng là vi phạm

Ông Tô Huy Rứa cho biết thêm: “Cụ thể như đề xuất trung ương thông qua quy chế bầu cử trong Đảng, việc triển khai thực hiện quy hoạch cán bộ cấp chiến lược, công tác đào tạo, bồi dưỡng cán bộ cấp chiến lược...

Đây là những việc mới vì chúng ta chưa bao giờ làm. Khó vì nhiều lần đã đề ra mà chưa làm được”…

Ông Tô Huy Rứa nói tiếp:”Theo lãnh đạo Ban Tổ chức trung ương, trước đây khi trình nội dung trên ra Bộ Chính trị, có ý kiến nói rằng hay lắm, nhưng chỉ sợ nêu ra mà không làm được.

Về phía Ban Tổ chức trung ương khi mới nhận nhiệm vụ này cũng chưa biết bắt đầu từ đâu, đã tính đến việc nghiên cứu kinh nghiệm của Trung Quốc.

Qua làm việc với lãnh đạo các cấp của Trung Quốc cho thấy Trung Quốc có chuẩn bị nhân sự cấp cao, nhưng không hoàn toàn như cách của Việt Nam là quy hoạch cán bộ cấp chiến lược không những cho nhiệm kỳ này mà cho các nhiệm kỳ sau…”

Tóm lại thao tác này của ban Tổ chức TW Đảng lần này là một thao tác chính trị mang tầm, đẳng cấp quốc tế, có học Trung Quôc nhưng đã vượt “ thầy” Trung Quốc!

Ông Tô Huy Rứa khẳng định: “Chúng ta đã làm thành công, cuối cùng trung ương, Bộ Chính trị đã quyết định danh sách 290 đồng chí trung ương cho các khóa sắp tới, đã quyết định được 22 đồng chí vào quy hoạch Bộ Chính trị, Ban Bí thư. Và tới đây chúng ta sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình”

Ông Tô Huy Rứa công bố một cách úp mở không rõ Ban Tổ chức TW mới chốt số lượng hay chốt danh sách cụ thể: Nếu đã chốt danh sách cụ thể tên tuổi của 290 ứng viên bầu vào BCHTW và 22 ứng viên bầu vào BCT và Ban Bí thư thì nên công bố công khai trên báo Nhân Dân chứ không nên cho vào diện mật vì: Đảng hiện đang hoạt động công khai chứ không như thời chưa nắm được chính quyền, để lộ ra tên tuổi ra sợ bị đàn áp khủng bố.

Nếu Ban Tổ chức không công bố, Báo Nhân Dân không đăng mà danh sách này là có thật, trong vài ngày tới nếu trang ‘Chân dung quyền lực” mò được thông tin này và đưa lên mạng danh sách 290 úng viên BCHTƯ và 22 ứng viên bầu BCT và Ban bí thư thì đây là một thất thố lớn, kính chẳng bõ phiền...

Nếu các cơ quan chức năng, ngôn luận của Đảng không đưa công khai mà lại để cho “thằng” “Chân dung quyền lực” công bố được danh sách này thì các vị đã tự làm “mất mùa thông tin trên sân nhà”; tự chính các vị đã đi suy tôn cái “thằng” “Chân dung quyền lực” là “ông bầu” của các trò chơi thông tin chính trị tại Việt Nam?

Nếu lần này Chân dung quyền lực làm được cái việc trong một vài ngày tới: công bố danh sách chi tiết 290 ứng viên vào Bao Chấp hành TW và 22 ứng viên vào Bộ Chính trị và Ban Bí thư thì chắc chắn thiên hạ, thế giới thông tin vỉa hè sẽ ngả mũ kính nể trước chưởng lực, khí công công của “ Chân dung quyền lực “; sẽ thừa nhận “Chân dung quyền lực” là một thế lực siêu quyền lực, quyền lực của các quyền lực trong lĩnh vực thông tin.

Thiên hạ sẽ ngóng chờ trong những ngày sắp tới ai, Báo Nhân Dân hay Chân dung quyền lực sẽ cán đích trước? Ông Tô Huy Rứa, báo Nhân Dân hay Tổng biên Chân dung quyền lực mới là kẻ chủ xị của của bữa tiệc thông tin cơ mật chốn cung đình?

Nếu một lần nữa Chân dung quyền lực lại hớt tay trên của Ban tổ chức TW, của Báo Nhân Dân theo kiểu “trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã thông” thì các vị đã tự thừa nhận ai thắng, ai thua…

Ai người được quyền và dám ngửa bài ra ấy mới là kẻ có quyền lực đích thực?! Ai biết mà không dám công khai, ngậm hột thị là kẻ yếu thế. Ở tất cả các thể chế dân chủ trên thế giới hiện nay, những yếu nhân tranh nắm các trong yếu chính trị đều được đưa công khai cho dân biết để bàn luận, phản biện và lựa chọn…Còn nếu cứ bí mật, úp mở nửa kín nửa hở đến phút chót giống như đánh bài 3 lá: ai may người ấy được, ai lợi thế người ấy thắng khi lật bài ra ai thì khó lòng tâm phục, khẩu phục thiên hạ…

Hai Xe Ôm
Theo blog Phạm Viết Đào

Thông tin nhanh chóng, chuẩn xác, kịp thời?... chuyện ngàn đời mấy anh cũng không làm được!!

Là dân làm Tuyên Láo hơn 30 năm, mình đã quá chai lỳ với phương châm hoạt động của thông tin, văn nghệ, báo chí phải nhất quán dưới sự lãnh đạo tuyệt đối chặt chẽ của cơ quan “an ninh tư tưởng” gọi là Tuyên Giáo dưới chế độ “chuyên chính vô sản”… Đó là:

CHỈ NÓI, CHỈ VIẾT NHỮNG GÌ CÓ LỢI CHO CÁCH MẠNG! Ngoài ra, bất cứ một tin tức gì mà làm “ảnh hưởng tới tinh thần, sự tin tưởng của nhân dân”vào Đảng,… thì.. “không ém nhẹm được cũng phải tìm cách bác bỏ hoặc đưa tin ngược lại có lợi cho ta”… Chả thế mà những khẩu hiệu “trăm trận đánh, trăm trận thắng”, “Dù có phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng quyết tâm đánh Mỹ đến thắng lợi cuối cùng”, Dù Hà Nội, Hải Phòng….. có trở thành bình địa cũng.. “oánh! oánh!, oánh!”, “Bám thắt lưng địch mà oánh”, “Còn cái lai quần cũng…. oánh!” v.v…, cho đến hôm nay, nhân ngày… kỷ liệm mà các ông “cộng sản hiện đại, ăn mày dĩ vàng” phóng đại lên là “Đảng đã suốt 83 năm qua lãnh đạo nhân dân ta đi hết thắng lợi này đến thắng lợi khác” (kể cả những năm đảng của các ông trần xì có… 7 mống họp ở một sân banh bên Tầu mà ông Hồ thì bị cho “ra dìa”còn ông Tổng Trần Phú của các ông, vừa mò về Việt N am chưa đầy một tháng đã bị tóm cổ (do chính đồng chí của các ông trở cờ?) rồi chết ở bệnh viện Chợ Quán, chưa kịp lãnh đạo bố mẹ, bà con tôi, nhân dân tôi làm nên một sự tích gì (ngoài việc để lại cái đường lối chỉ đạo sặc mùi máu “Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rể!”

Vậy mà các ông vẫn cứ huênh hoang, kiêu ngạo nhắc lại không biết ngượng mồm trên các làn sóng đài, tivi của Tuyên và Giáo quản lý về cái công lao trời biển của cac ông, bắt dân chúng tôi phải lập bàn thờ mấy nãnh trụ chết từ 80 đời của các ông còn hơn thờ cha ông, tổ tiên, anh hùng lịch sử chống Tầu xâm lược, đên ngàn lần!... Cải cách ruộng đất, giết oan sai hàng trăm ngàn người, đánh chiếm thành Huế, rồi… rút lui, chiếm đóng được đúng 6 tiếng đồng hồ Tòa đại sứ Mỹ rồi… chết sạch, (trừ Ngô Thanh Vân tức Ba Đen) bị thương và bị Mỹ bắt,… chiếm giữ thành cổ Quảng Trị, chiếm kinh đô Huế với cái giá “Mậu Thân, hai nghìn người xuống đồng bằng/chỉ một đêm còn sống có 30… (trích “Ai? Tôi!” của Chế Lan Viên, khi sắp chết đã biết… nói thật, viết thật).. Và cả cuôc chiến lâu dài và đẫm máu đồng bào mình nhất để… “đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc”, để đỏ hóa cả Đông Dương dưới chiêu bài “Đánh quân xâm lược Mỹ-Ngụy, giải phóng quê hương”.

Tất cả, bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu cũng là… “bách chiến bách thắng”.. dù hàng triệu người con đất nước đã chết không còn xác, xương cốt vùi đâu đó khắp giải chữ S này! Tất cả cũng là do sự lãnh đạo tài tình của Đảng!... Để hôm nay, nhân dân Việt Nam được hưởng cái thứ tự do hạnh phúc là.. phải thờ công ơn mấy ông Tây râu sồm, người Đức, người Nga… đến muôn đời! Và xây dựng một xã hội Xờ Hờ Chớ Ngờ có thể… thế kỷ sau, may ra sẽ tới!

Kể ra cái nguyên tắc “nói dối, nói láo, nói liều hoặc... bịt miệng không cho nói” thì có thể mất cả 10. 000. 000 trang giấy, hoặc hết cả một đời người sống gần 90 cái xuân… đến như loại mình, chưa chắc đã có thể kể hết!

Ấy vậy mà… gần 2 tháng nay, nhất là sau cái cuộc hội ngộ của gần 200 “tứ xứ đệ nhất yêng hùng đảng” lần thứ 10, sau sự xuất hiện của trang mạng “lề trái của lề phải” “Chân Dung Quyền Lực”, với tôn chỉ mục đích thật rõ ràng: VẠCH TRẦN BỘ MẶT THẬT THỐI THA, THAM NHỮNG CỦA NHỮNG KẺ BẤT KHẢ XÂM PHẠM cụ thể là các vị Bô CT Nguyễn xuân Phúc, Phùng Quang Thanh, Phạm Quang Nghị…với những bằng chứng, giấy tờ công văn, quyết định có entête, quốc hiệu, dấu đỏ không ai có thể còn một ly nghi ngờ về cái quyền được có những tài liệu chết người này của CDQL, thì…ngay tiếp đó là danh sách những ai được tín nhiệm cao, vừa, thấp mà không một ai, một cơ quan nào dám lên tiếng cải chính hay… “chỉnh lý”…(???) hoặc thẳng tay đàn áp, bắt tại trận những kẻ nói “xấu cán bộ cao cấp”của Đảng, truy tố trước Tòa, cho nó đi ngủ sàn xi-măng cùng anh Ba Sàm, nhà văn Quang Lập…

Trước tình thế “nén nỗi đau, tìm cách chống đỡ” quá lâu… dấy lên một phong trào “lo cho Đảng mất tín nhiệm quá chừng” nên có khá nhiều người “theo đảng đến cùng” đã phải lên tiếng công khai yêu cầu những ai có trách nhiệm phải “chơi bài ngửa với dân”, phải “tự kiểm điểm có “ chuyện này, chuyện nọ… không rồi chính thức thông báo cho dân biết”…

Thế là, mấy vị “đại bốc nhằng” đã tung ra mấy câu tuyên bố là phải “chủ động trong thông tin, phải đưa thông tin chính thống có hướng dẫn cho nhân dân thật NHANH CHÓNG, CHÍNH XÁC nhưng khốn thay lại có cái đuôi ĐÚNG ĐƯỜNG LỐI, CHÍNH SÁCH CỦA ĐẢNG…. (Nguyễn Thế Kỷ phó Ban T. G)

Thế là….. THÔNG TIN CHÍNH THỐNG ĐÃ TẮC TỊ LẠI CÀNG… TẮC TỊT!!

Cho tới hôm nay (20/9), CDQL, sau vài hôm “tha” cho những ông to nhất, và công khai thách thức kẻ nào dám bác bỏ những “thông tin chết người” của họ,… lại đã tiếp tục “đưa ra ánh sáng” những con chuột bự loại cũng “chung chung-ươn-ươn“ nhưng cũng có “đặc cách” không một tòa án nhăn răng nào dám truy tố, kết án (vì đều cỡ thuộc Bộ, Ban lớn nhất của đảng mới có quyền tha tội hay… cảnh cáo)! Cứ như chính cái bình đã mọc đôi tay để bóp chết những con chuột bự đang ẩn náu trong nó vậy! (ảnh 1)

Cụ thể: trong hai ngày liền, khắp thế giới đều được “chiêm ngưỡng mà phải lắc đầu lè lưỡi” về cái tay “Cán bộ cao cấp” đã…”cộng” được thật quá nhiều “sản” của dân đen vào tay chỉ riêng hai vợ chồng! Hắn có tên là Nguyễn Hòa Bình, nguyên Thiếu tướng an ninh, nguyên bí thư Tỉnh ủy, đương kim “Chung ươn quỷ viên”, đương kim Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhăn Răng Tối Cao!!! Khác hẳn và chính xác hơn hẳn là:Cùng với các bản thống kê biệt thự, căn hộ, đất, ruộng lại có cả các Sổ Đỏ, giấy tờ mua bán… chứng nhận chính quyền địa phương có ghi tên đàng hoàng (không cần nhờ ai đứng tên hộ) là NGUYỄN HÒA BÌNH và vợ PHÙNG NHẬT HÀ!(*) (ảnh 2, 3)

Và cũng không phải ngẫu nhiên mà CDQL, mới hôm trước đã tung lên một bài tụng ca anh Ba số dzách có đầu đề “CON THUYỀN RẼ SÓNG, MŨI CÀ MAU” để… đọc rồi, ai cũng “ngửi” thấy ngay: CHÍNH ANH BA VÀ PHE NHÓM CỦA ANH LÀ CHA ĐẺ CỦA CDQL CHỨ CÒN AI NỮA!..

Tất cả đã được tiến hành rất có… nghề, có lớp lang, có sức thuyết phục và THỰC TẾ CDQL ĐANG HƯỚNG DẪN DƯ LUẬN TRONG VÀ NGOÀI ĐẢNG VỀ SỰ THỐI NÁT CỦA NỘI BỘ MỘT VƯƠNG TRIỀU CẦN PHẢI THAY THẾ! (Còn thay thế ra sao? Thay ai? bỏ ai? Thay thế nào? Bao giờ thay? là chuyện…chưa cần bàn! Miễn là phải “thay thế hay là… chết”!

Và mình, không còn do dự gì nữa để kết luận:

THÔNG TIN LỀ TRÁI CỦA LỀ PHẢI ĐÃ ĐẨY THÔNG TIN LỀ PHẢI VÀO NGÕ CỤT!

Không một tiếng nói nào, cho đến giờ này, 20 giờ ngày 28/1/2014, dám lên tiếng để đưa ra những thông tin chính thống để “bác bỏ những điều bịa đặt, vu cáo của lực lượng thù địch” cả!!? Ngoại trừ anh Tô Huy Rứa, (người được “số phiếu tín nhiệm gần… “đội sổ”: 16/20 và có tới 87/197 không tín nhiệm, theo CDQL) đã, nhân hội nghị cán bộ, công chức của chính Ban Tổ Chức của anh đứng đầu, có đưa ra một vài ý kiến có vẻ… “hơi khác” những gì mà CDQL đã công bố… Đó là Ban của anh đã “đệ trình lên Bộ Chính Trị quyết định… 290 đồng chí Trung Ương cho các khóa sắp tới và 22 đồng chí vào quy hoạch Bộ chính Trị, Ban Bí Thư…. ”!!?? Nhưng… không có một cái tên nào rõ ràng, chuẩn xác về cái đống cán bộ cao cấp mà Ban (Vô) Tổ Chức các anh đã trót “quy hoạch cán bộ chiến lược” nhầm, đang thi nhau phá tan những uy tín mỏng manh còn lại trong ngay nội bộ đảng các anh, được tiếp tục quy hoạch hay loại bỏ hay không ! Cũng chẳng hề có đến một tí ti gì gọi là NHANH CHÓNG, CHUẨN XÁC cả chứ chưa nói đến có sức HƯỚNG DẪN, LÃNH ĐẠO DƯ LUẬN nữa!

Mình càng thấy…. “thương” cho mấy anh “đã ngu lại còn dại” khi huênh hoang tuyên bố những điều mà biết trứơc sẽ:

KHÔNG BAO GIỜ CÓ KHẢ NĂNG LÀM CẢ!

Cứ xem ngay những tin rất “có hại” (vừa vừa thôi) cho sự lãnh đạo của các “anh trên”, gần đây được tung hê ngay trên báo chí mà các anh ấy giữ độc quyền “không để rơi vào tay bất cứ tư nhân nào, lực lượng chính trị nào” như: Chuyện mua chức bán quyền, chuyện bằng giả, tiến sỹ, thạc sỹ, giáo sư giả phổ biến đến mức có những giáo sư, tiến sỹ phải nói “ Tôi cũng phát ngượng khi họ giới thiệu tên tôi trên báo trên Tivi.. kèm theo hai chữ t/s.. ”và ngay bản thân ngài bộ trưởng GD&ĐT Phạm Vũ Luận cũng phải ngán ngẩm mà rằng: “Bằng giả chỉ có thể lọt vào ở những cơ quan nhà nước(!?) chứ ở ngoài tư nhân thì khó sống nổi…”. Một sự thú nhận về sự phổ biến đến mức “cả làng tôi đều đi ăn cướp thì liệu còn ai vạch tội ai là “đồ ăn cướp” nữa chứ!”

Và…. thật là đáng xấu hổ khi.. , để bác bỏ hay bào chữa cho những thông tin có hại cho đảng-nhà nước về chuyện chạy chức chạy quyền tràn lan thì một tiến sỹ/ phó giáo sư Viện Trưởng Viện Khoa học Hành Chính có cái tên rất chi là…chủ quan Hữu Trí (nhưng vô.. mưu, vô văn hóa) đã.. đưa ra một quan điểm trật lất như sau “Chạy chức chạy quyền là chuyện….. “ bình thường”…. Obama cũng còn “chạy” để vào Nhà Trắng, Poutine cũng chạy vào Nhà Đỏ nữa là”!!!:Đúng là cùng một “véc-tơ phát triển” với ông Tổng Trọng khi muốn làm nhẹ tội các đồng chí của ông trót tham nhũng rằng thì là: “Đến thầy Đường Tăng đi thỉnh kinh cũng còn phải hối lộ nữa là” (Thật không may cho những ai phải học tập trong cái Viện Khoa Học Hành Dân là chính của ông này)…. Cũng theo phép “biện chứng tân thời” của đ/c Tổng, để uốn nắn dư luận quần chúng khi có nhiều đề nghị “Dùng tiền bắn pháo hoa để giúp đỡ người nghèo khó”, một vị phó ban an ninh tư tưởng ở đất Thăng Long có cái tên là Rồng bay lên Phan Đăng Long đã chính thức lên tiếng, bằng cái lập luận mà nghe qua không ai có thể không thốt lên là “Mất dạy”! Anh ta dám nói thế này: dân nghèo cũng cần xem pháo hoa để quên đi cái đói, cái nghèo chứ!”” Tưởng không thể có một sự trâng tráo, vô liêm sỷ nào hơn (ảnh 4, 5)

Chỉ vài chuyện “phát ngôn chính thức”, “nhanh chóng”. “chuẩn xác”, “có sự lãnh đạọ của đảng” như thế thôi cũng đủ đưa các ông vào con đường “thà im miệng còn hơn “

để mà kết luận:

KHÔNG BAO GIỜ SỰ THẬT, NHẤT LÀ SỰ THẬT VỀ CÁI SAI, CÁI ÁC, CÁI TỘI MÀ ĐẢNG CỦA CÁC ÔNG PHẠM PHẢI LẠI ĐƯỢC HOẶC DÁM CÔNG KHAI THẢO LUẬN TRƯỚC LŨ “DÂN BẢN XỨ” CHÚNG TÔI CẢ VÌ NGÔN NGỮ CỦA CÁC ÔNG QUÁ KHÁC BIỆT!

Nhất là hôm nay, CDQL đã chẳng khác gì một cái bình quí đã bỗng dưng trở thành cái “bình có tay” bóp cổ những con chuột bự đang ẩn trốn trong đó, vạch trần sự bí bét đến thảm hại cái bình quí của các ông cho “nhân dân bản xứ”, chúng tôi đang đêm ngày mong chờ sự thay đổi thể chế này, sẽ càng gần, càng nhanh, càng tốt!

Dám thông tin nhanh chóng, chuẩn xác về những “chuyện động trời” đang lan truyền với tốc độ chóng mặt ở cái thời Internet đã trở thành nguồn thông tin ai cũng có thể có ngay chỉ trong chớp mắt này (mà không thể cấm được đâu các đ/c ạ! ) (-Ng T. Dũng) thì các ông, dù có đến ba van chín ngàn cái đầu “tiến sỹ Mác-Lê” cũng không làm nổi đâu! Chẳng những thế, trong tư thế “thua là cái chắc” người của các ông cơ cấu lại nói quàng nói xiên thì chỉ có tác dụng ngược mà thôi! Chính họ, đã đang làm trò cười rẻ tiền cho thiên hạ còn hơn cả chuyện cơ quan nhà nước có đảng các ông lãnh đạo toàn diện mà…chỉ riêng 10 tháng đầu năm 2014 đã cho ra tới… 9.017 văn bản…. vi hiến và sai luật pháp” do chính báo chí các ông bêu gương đâu! Văn bản thì các ông còn có thể thu hồi, tiêu hủy, còn lời nói của cán bộ “được quy hoạch” của các ông thì.. nếu không nhanh chóng, chuẩn xác… cải chính và nhận lỗi với đồng bào thì…. chỉ còn biết… cứng họng!

Và cứ thế, các ông cứ đành để nó lan tràn trong dân gian và không gian những thứ “thông tin cực kỳ “thất thiệt cho các ông”mà chẳng dám “nhanh chóng, kịp thời, chuẩn xác”, đưa ra một nguồn tin chính thức nào?…

Huống hồ những chuyện động đến sự sống còn của đất nước như vụ 20 tướng, tá trong Quân Đội của các ông, thương tích và thành tích đầy người (mà đứng đầu là Trung Tướng Lê Hữu Đức, khép sổ là đại tá Phạm Quế Dương), cùng ký tên trong thư ngỏ gửi đến các “vua nước Việt” “yêu cầu làm rõ nội dung của “Hội Nghị Thành Đô quỳ gối laỵ hàng”, sau khi nuốt vội “bài học của…thiên tử Đặng? (**) Các ông còn biết làm gì hơn ngoài “ngậm miệng ăn tiền” , chẳng thấy xấu, thấy hổ gì xất!

Cho nên, với tinh thần thẳng thắn, thiệt thà, tha thiết, tôi có nhã ý mách nước cho mấy ông một “đường lối chiến lược” (mới nhưng mà cũ) về tuyên huấn, thời tôi còn là quân của ông Tố Hữu, như sau:

“HÃY CỨ IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG SỰ THẬT CÓ HẠI CHO ĐẢNG CÒN HƠN LÀ NÓI RA NHỮNG GÌ MÌNH CÒN CHƯA BIẾT HOẶC NGHI NGỜ”… ĐỂ MÀ TỒN TẠI ĐƯỢC NGÀY NÀO HAY NGÀY ẤY!

Bằng không, cứ ba hoa xít tốc, “hướng dẫn dư luận” bằng những điều vừa quanh co, dối trá, vừa trịch thượng “kiêu binh cộng sản hết thời” thì…thì…thì…gì các bạn nhỉ ?

Mình hết chữ “tử tế” trong đầu mất rồi! (*) ai chưa đọc tin “đáng tin cậy” mới của CDQL thi đọc ở đây:

(*) http://chandungquyenluc. blogspot. com/2015/01/dan-ngheo-quang-ngai-va-ong-bi-thu-tinh. html

http://chandungquyenluc. blogspot. com/2015/01/biet-thu-nguyen-i-Hoa-binh-tai-ha-noi-html

và đây nữa:

(**) http://boxitvn. blogspot. com/2014/09/kien-nghi-cua-mot-so-cuu-si-quan-luc. htmlHoa-binh-tai-ha-noi. html

Tô Hải
Theo blog Tô Hải

'Ba không' của VN có đủ chống TQ?

Gần đây những bình luận về vấn đề Biển Đông hay nhắc đến lập trường "ba không" của chính phủ Việt Nam trong đối ngoại.

Việt Nam đã và đang mua tàu ngầm từ Nga về để phòng vệ

Với chính sách „ba không“, Việt Nam cam kết là „không tham gia các liên minh quân sự và không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam, không dựa vào nước nào để chống nước khác“.

Đối với một quốc gia với vị trí chiến lược của Việt Nam, nằm bên lề của những tuyến đường hàng hải quan trọng nhất thế giới, một vùng có sự chú ý của nhiều cường quốc, chính sách này có cái lý của nó cho mục đích giữ nền độc lập.

Nhưng nếu quốc gia đó cùng lúc lại nằm bên vùng biển với nhiều tranh chấp lãnh thổ nhất hiện nay trên thế giới, với những đảo và vùng biển bị một cường quốc hung hăng đe dọa, liệu chính sách này có còn phù hợp nữa để giữ sự toàn vẹn lãnh thổ?

Chỉ cần nhìn sơ vào thống kê sức lực quân sự của Việt Nam và so sánh với Trung Quốc cũng như các nước khác trong vùng hiện tại đang có những tranh dành về lãnh thổ với Trung Quốc cũng đủ để thấy rằng sự duy trì chính sách „ba không“ là một đường lối mà Việt Nam không thể đi tiếp trong tình huống này.

Mặc dù là một quốc gia với lãnh thổ trải dài dọc vùng biển với diện tích hơn 3.600.000 cây số vuông, lực lượng hải quân Việt Nam cho đến nay không đóng một vai trò quan trọng trong chính sách quốc phòng.

Bảy hộ tống hạm

Hiện nay lực lượng chủ lực của hải quân Việt Nam với khả năng hoạt động trên đại dương bao gồm 7 chiếc hộ tống hạm.

Trong đó có hai chiếc hộ tống hạm „Đinh Tiên Hoàng“ (HQ 011) và „Lý Thái Tổ“ (HQ 012) là những chiến hạm lớn nhất và tân tiến nhất của hải quân Việt Nam. Năm chiếc còn lại thuộc về hạng hộ tống hạm nhẹ hạng Petya III được đóng trong thập niên 70, giờ đây được xem là lỗi thời và không phải là đối thủ của những chiến hạm tối tân của Trung Quốc.


  Đài Loan có không quân hùng hậu hơn Việt Nam
Ngoài ra còn có 6 tuần duyên hạm nhỏ, có trang bị hỏa tiễn tối tân.

Nhưng những tàu này lại không có khả năng hoạt động biệt lập lâu ngoài khơi.

Ngoài ra từ đầu năm 2014 Việt Nam cũng có được hai chiếc tàu ngầm tối tân. Đó là chiếc „Hà Nội“ (HQ 182) và chiếc „TP Hồ Chí Minh“ (HQ 183).

Với lực lượng hải quân như thế Việt Nam chỉ mạnh hơn Phi Luật Tân. Các nước trong vùng hiện đang có những tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc như Đài Loan, Nam Hàn và Nhật đều có những lượng hải quân hùng hậu hơn nhiều.

Sự yếu đuối trên biển cũng được phản ảnh trên bầu trời. Không quân Việt Nam hiện nay, theo như ước lượng của viện nghiên cứu International Institute for Strategic Studies (IISS) ở Anh Quốc, có khoảng 97 chiến đấu cơ bao gồm các loại MiG-21, Su-22, Su-24 và Su-30.

Trong khi 24 chiếc Su-30 và 11 chiếc Su-24 mua từ năm 2004 được xem là cột trụ của lực lượng bảo vệ không phận, thì đa số máy bay còn lại thuộc vào loại MiG-21 và Su-22 đã quá lỗi thời và không biết bao nhiêu còn sử dụng được.

Trung Quốc hiện có ba hạm đội và một đội tàu ngầm lớn

Để trả lời câu hỏi lực lượng không quân Việt Nam có đủ khả năng để bảo vệ đất nước và biển đảo hay không, chỉ cần so sánh: Đài Loan, với một diện tích chỉ bằng khoảng 1/9 của Việt Nam, lại có một lực lượng không quân gồm khoảng 400 chiếc chiến đấu cơ phản lực tối tân!

Trong khi đó, lực lượng hải quân của Trung Quốc được chia ra ba hạm đội, đó là hạm đội Bắc hải, hạm đội Đông hải và hạm đội Nam hải. Hạm đội Nam hải là lực lượng kiểm soát vùng Biển Đông, và là đối thủ trực tiếp của hải quân Việt Nam trong những cuộc xung đột trong quá khứ và tương lai.

Theo tài liệu của bộ quốc phòng Mỹ năm 2014 thì lực lượng tác chiến của hạm đội này bao gồm 17 tàu ngầm, 8 khu trục hạm, 18 hộ tống hạm và 33 tuần duyên hạm. Một lực lượng vô địch trên Biển Đông, và là một mối đe dọa cực kỳ nguy hiểm cho lãnh hải Việt Nam với một căn cứ lớn ở Yalong phiá nam đảo Hải Nam.

Ngoài ra trên đảo Hải Nam còn có hai sư đoàn không quân với khoảng 200 chiếc chiến đấu cơ tối tân đe doạ không phận trên biển của Việt Nam.

Với sự chênh lệch quân lực như vậy, nếu Việt Nam duy trì cái gọi là chính sách „ba không“ thì sẽ không thể nào tránh khỏi sự mất mát biển đảo.

Câu hỏi cũng đuợc đặt ra là Việt Nam sẽ làm gì nếu Trung Quốc tuyên bố thiết lập vùng nhận diện phòng không (Air Defense Identification Zone) trên Biển Đông?

Khi Trung Quốc tuyên bố điều này đối với không phận trên các đảo đang tranh chấp với Nhật mà Nhật gọi là Senkaku và Trung Quốc gọi là Diaoyu, Nhật và Mỹ lập tức phế bỏ điều đó và đã cho không quân đi tuần trong khu vực đó. Trước thái độ cứng rắn của hai nước đồng minh này, Trung Quốc đã phải nhượng bộ và đã không kiên quyết thi hành những biện pháp đã đe dọa.

Liệu chính phủ Việt Nam cũng sẽ có đủ bản lãnh để phản ứng như thế không? Nhưng dù có đi nữa, có thể là không quân Việt Nam cũng không đủ khả năng để thực hiện một chiến dịch như Nhật đã làm.

Việt Nam không thể đơn thân đối đầu với Trung Quốc, nếu muốn bảo vệ lãnh thổ. Việt Nam phải chỉnh sửa chính sách „ba không“.

Nhưng chỉnh sửa ra sao?


  Hoa Kỳ đã rời Subic thì vào Cam Ranh làm gì?
Tham gia một liên minh quân sự để chống Trung Quốc thì không nên vì đó sẽ là một khiêu khích đối với Trung Quốc. Và cũng không có liên minh nào trong vùng để theo. Để cho nước khác – đó chỉ có thể là nước Mỹ thôi – đóng quân tại Việt Nam cũng không được vì cùng lý do.

Và cũng chẳng có nước nào muốn đóng quân tại Việt Nam để bị rơi vào vai trò phải làm thần hộ mệnh cho Việt Nam để chọi với Bắc Kinh. Thêm nữa, Mỹ đã bỏ Subic Bay, vậy thì vào Cam Ranh để làm gì?

Chỉ còn giải pháp là tựa vào một hoặc nhiều nước để giữ cân bằng với Trung Quốc. Hiện nay trong vùng Đông Á Thái Bình Dương chỉ có hai cường quốc Việt Nam có thể đến để thực hiện chiến lược này, đó là Mỹ và Ấn Độ.

Thái độ của Mỹ về Biển Đông hiện rất thuận lợi cho Việt Nam. Chính phủ Obama cũng đã lên tiếng hỗ trợ các quốc gia láng giềng của Trung Quốc trong tranh chấp hải phận.

Tháng Hai 2014, Mỹ đã chính thức phủ nhận tính cách hợp pháp của cái „bản đồ 9 đoạn“ khi Thứ trưởng ngoại giao Daniel Russel tuyên bố trước ủy ban ngoại vụ của quốc hội Mỹ rằng, sự khẳng định chủ quyền của Trung Quốc trong Biển Đông là „không phù hợp với các điều luật quốc tế“.

Chính phủ Mỹ bắt đầu lo âu vì xu hướng ngày càng bành trướng của Trung Quốc. Những hành động của Trung Quốc đã gây xôn xao tại các nước đồng minh của Mỹ và là một yếu tố gây ra rủi ro cho nền kinh tế của vùng châu Á Thái Bình Dương.

Chính phủ Mỹ sẽ không bao chấp nhận để Trung Quốc kiểm soát những tuyến đường hàng hải trên Biển Đông và để những mạch máu dẫn đến Nhật, Nam Hàn và ngay cả miền Tây nước Mỹ chạy qua hải phận Trung Quốc.

Mỹ sẽ can thiệp nhiều hơn trong sự tranh chấp lãnh hải này, thứ nhất là để ngăn ngừa một sự xung đột bạo lực, thứ nhì là để giữ uy tín của các đồng minh tại châu Á.

Phát triển thuận lợi

Việt Nam phải tận dụng điều này. Mối liên hệ Mỹ Việt đang phát triển thuận lợi. Ngoài sự bang giao về chính trị và kinh tế, những bước đầu tiến tới bình thường hóa quan hệ quân sự hai bên cũng đã được tiến hành. Hơn nữa, nếu bang giao tốt đẹp, Việt Nam có thể được cơ hội mua vũ khí tinh vi của Mỹ như tàu chiến hoặc máy bay.

Việt Nam cũng phải liên kết nhiều hơn với các nước trong vùng như Ấn Độ, Nhật và Nam Hàn. Họ cũng lo ngại và bất bình với thái độ ngang ngược của Trung Quốc. Nếu tạo được một sự thoả thuận với các nước ven Biển Đông về quyền sử dụng biển, thí dụ như theo hiệp ước UNCLOS, thì sự tranh chấp sẽ biến thành một sự phân chia trên căn bản pháp lý quốc tế.

Hoa Kỳ đang có thái độ thuận lợi với Việt Nam

Đó không phải là một điều bất lợi cho Việt Nam. Và nếu Việt Nam đạt được một sự bắt tay chặt chẽ với các nước trong vùng, đặc biệt là với Nhật và Nam Hàn, cả hai nước này đều nằm sát biển với Trung Quốc và hiện đang có những tranh chấp về biển với Trung Quốc, thì việc lấn ép ngang ngược sẽ khó khăn hơn cho Bắc Kinh vì Trung Quốc có thể bị cô lập trên chính trường ngoại giao.

Một liên minh như thế cũng có thể tạo áp lực cho Bắc Kinh phải ngồi vào bàn tròn đàm phán tìm giải pháp.

Năm 2015 sẽ phải có một biến chuyển trong chính sách ngoại giao và an ninh của Việt Nam. Đảng Cộng sản và chính phủ Việt Nam thường dèm pha quân đội và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa.

Nhưng quân đội VNCH đã đổ máu để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa. Nhà cầm quyền hiện tại chưa chứng minh cho dân tộc và lịch sử là họ xứng đáng để được đứng cùng hàng với Việt Nam Cộng Hòa trong vấn đề này.

Bài thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Xuân Vĩnh, kỹ sư hàng không, gửi tới Diễn đàn BBC từ Frankfurt, CHLB Đức.

Theo BBC

Suy đồi văn hóa và người trẻ nhận thức kém

Tôi từng nghĩ rằng mình rất may mắn được sinh ra và lớn lên trong một thời kì đang phát triển của đất nước. Được nhìn thấy những đổi thay và phát triển của một quốc gia, chẳng phải là điều rất đỗi hạnh phúc hay sao? Thế nhưng, sự thật là đất nước này là một quốc gia bất hạnh. Và sự bất hạnh đó xuất phát từ những con người không biết (hoặc là không muốn) cư xử cho đúng quy luật phát triển của thế giới. Mới rồi rộ lên chuyện các bạn trẻ viết những câu bậy bạ lên tấm bùa gỗ trong một lễ hội văn hóa Nhật Bản tổ chức ở Việt Nam. Càng thấm thía hơn cái gọi là cách cư xử đúng mực của người trẻ Việt.

Viết nhăng viết cuội, thậm chí là viết bậy, dường như là một nét truyền thống của người trẻ Việt Nam hiện nay. Từ nhà vệ sinh công cộng đến các hàng quán cà phê, rồi ra đến ghế đá công viên, thậm chí là trên các di tích văn hóa lịch sử, đâu đâu cũng thấy những câu chữ phản cảm và bậy bạ của những người sinh ra không muốn làm người có văn hóa. Thật sự, những người trẻ khi viết ra những câu chữ ấy có cảm thấy mình làm việc đó sẽ giúp mình hạnh phúc hơn, hay chỉ làm cho văn hóa mỹ quan xuống cấp trầm trọng. Nên nhớ, chúng ta là một dân tộc có hơn 4000 năm văn hiến, chúng ta không phải hạng hạ cấp của toàn nhân loại, cho nên đừng tự mình hành động như thể dân tộc ta sinh ra không có truyền thống văn hóa tốt đẹp.

Thật đáng xấu hổ khi đến thời buổi văn minh như thế này mà còn có những người trẻ dốt và vô văn hóa đến mức đến Văn Miếu ở ngay trung tâm Thủ đô văn hiến để viết xằng viết bậy. Đến cả văn hóa của dân tộc cũng bị bôi nhọ thì chẳng hiểu nỗi người trẻ bao năm qua đã học gì từ nền giáo dục quốc gia? Không tôn trọng văn hóa dân tộc của nước nhà và không tôn trọng văn hóa của quốc gia khác là hai điều vô cùng cấm kỵ, thế mà người trẻ Việt Nam đã vi phạm cả hai.

Người Nhật Bản là một dân tộc tự tôn rất cao, và họ cực kỳ yêu quý truyền thống văn hóa dân tộc của họ. Thế mà những người trẻ Việt Nam vô văn hóa và vô ý thức đó đã biến một lễ hội văn hóa thành vấn đề chỉ trích, và biến chính họ thành những kẻ thấp kém trong mắt nhiều người khác. Những tấm bùa gỗ, tượng trưng cho những điều ước mà người Nhật mong ước sẽ thành hiện thực trong năm mới, và những người trẻ kia viết những câu viết nhảm nhí lên đấy. Có thể họ cho rằng những điều này vô hại, hoặc có thể ước mơ của họ cũng bậy bạ như chính bản thân họ. Cần phải nhìn rộng ra một chút về vấn đề viết, vẽ bậy này. Đó là thói quen tùy tiện của đại bộ phận người trẻ trên mạng xã hội.

Gần đây xuất hiện hiện tượng một số người quay clip và tung lên youtube với nội dung chửi đời chửi người rất phản cảm. Quan trọng hơn là trong những clip đó có sự góp mặt của những em học sinh nhỏ, thậm chí là học sinh cấp một. Nhưng clip chửi bới trên mạng xã hội như vậy mặc dù chẳng ảnh hưởng về mặt thể chất đến ai, nhưng rõ ràng đang phản ảnh một phần tối của văn hóa trẻ, và hơn nữa là ảnh hưởng về mặt tinh thần của người xem, nhất là những bạn nhỏ. Tính lan tỏa của những clip này rất cao. Youtube thậm chí sẵn sàng trả nhiều tiền cho những clip có lượng người xem lớn, vì vậy mà chẳng màn nội dung có mang tính thẩm mỹ hay không, nhiều người vẫn cố tình đăng các clip mang nội dung phản cảm, nhảm nhí để thu hút nhiều người comment chửi bới và từ đó tăng lượt xem.

Mới đây nhất, trên Facebook một cô gái trẻ đã đăng hình ảnh hỏa hoạn dữ dội tại một khu đông dân cư ở Sài Gòn kèm lời bình luận rất thiếu ý thức, cô ta ví von đám cháy đó là pháo hoa mừng năm mới. Cũng theo đó, có những status Facebook chửi cha mắng mẹ của những người trẻ chỉ vì không hài lòng một số chuyện cá nhân. Chính sự suy đồi văn hóa đến mức tưởng khó chấp nhận như vậy làm cho những ai chứng kiến phải lên tiếng. Để kết thúc bài viết này xin mượn lời của một cư dân mạng để nói lên thực trạng đáng xấu hổ này:

"Sự thiếu nghiêm túc, thiếu chuẩn mực trong lời ăn, tiếng nói đã khiến cho nhiều bạn trẻ có thói quen đùa cợt, nhạo báng, bàn luận vô tổ chức, thậm chí chửi rủa tục tĩu bất luận điều gì, bất chấp ở đâu. Mạng xã hội đã tiếp tay cho điều đó."

Nếu như trước đây, những kẻ “hiếu tục” chỉ có thể chọn vỉa hè, quán nước hay bờ tường khu phố để “văng” ra những thứ bậy bạ, thì nay, họ đã có thể văng mọi thứ lên mạng xã hội.

Nếu bạn tình cờ kết bạn với một nhóm “teen” trên Facebook, bạn phải choáng vì mức độ tục tĩu trong các status, comment của họ. Họ viết tục, chửi tục, bình luận tục tĩu trên đó như một cách thức để xả stress. “Lên mạng chửi nhau đê” là thú vui của không ít bạn trẻ. Lâu dần thành quen. Và trong một cộng đồng toàn những người tục tĩu nói chuyện với nhau, chẳng cần biết trời cao đất rộng là gì (chỉ biết trên là status, dưới là comment) thì sự bậy bạ có tính lây nhiễm và được nhân lên gấp bội.

Môi trường mạng xã hội đang bị nhiễm bẩn bởi sự tự do thái quá của nó. Người xưa nói rất đúng: “Ở cạnh chợ lâu không biết cá tanh”. Thói quen bừa bãi (thích gì nói đấy), nói văng mạng mà vẫn được Facebook cho lên, khiến dần dà người ta không còn biết chuẩn mực ở đâu. Còn nhớ, sau khi danh thủ Beckham sang Việt Nam, trên Fanpage của anh có đăng tải bức hình chụp một phụ nữ Việt Nam, một tay vừa lái xe máy, một tay giơ giơ điện thoại chụp Beck trong xe với vẻ mặt hớn hở… Bức ảnh đó đã gây sốt và cộng đồng mạng Việt Nam đã nhảy vào like, comment tán loạn, tranh luận, cãi chửi nhau rất vô văn hóa ngay trên “tường nhà của Beckham” (dĩ nhiên là bằng tiếng Việt), khiến cho nhiều người phải cầu mong Beckham đừng “google translate” những gì cư dân mạng “văng”. Nếu không thì nhục quốc thể.

Những lá bùa gỗ là vật linh thiêng theo quan niệm của người Nhật Bản, là nơi để mọi người suy nghĩ và thể hiện ước mơ của mình. Nó cũng là nơi ghi lại lời cầu chúc cho năm mới. Sự khác biệt văn hóa có thể khiến bạn chưa cảm nhận hết điều đó, nhưng chí ít, đó cũng là sản phẩm văn hóa được treo lên nơi công cộng, chứ không phải là bức tường Facebook đầy rác rến. Và ngay cả trên bức tường Facebook, nơi trưng ra với cả thế giới, bạn cũng cần “viết có ý thức” để khỏi làm vấy bẩn nó, và vấy bẩn cả tiếng Việt. Khi căn bệnh vô ý thức trong lời ăn, tiếng nói, trong suy nghĩ, bình luận… đã nhiễm vào quá sâu trong một bộ phận giới trẻ thì những gì thể hiện ra trên lá bùa gỗ chỉ là hậu quả tất yếu.

Cao Huy Huân
Theo VOA tiếng Việt