VANEWS
Tin Mới Cập Nhật

Mạng Lưới Nhân Quyền Việt nam - Kêu Gọi Đề Cử Ứng Viên Giải Nhần Quyền Việt Nam Năm 2015

Đăng bởi Thùy Trâm vào Chủ Nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2015 | 30.8.15


VIETNAM HUMAN RIGHTS NETWORK
MẠNG LƯỚI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
A Nonprofit Organization – EIN 33-0910909
8971 Colchester Ave., Westminster, CA 92683, USA

Ngày 5 tháng 7 năm 2015

THÔNG BÁO
KÊU GỌI ĐỀ CỬ ỨNG VIÊN GIẢI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM NĂM 2015

Giải Nhân Quyền Việt Nam do Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN) thành lập từ năm 2002 nhằm tuyên dương thành tích tranh đấu bất bạo động cho lý tưởng nhân quyền tại Việt Nam. Giải Nhân Quyền Việt Nam còn nhằm bày tỏ tình liên đới của người Việt khắp nơi đối với những người đã và đang dấn thân bảo vệ quyền làm người và công lý cho mọi người dân Việt Nam.

Từ ngày thành lập đến nay, MLNQ đã tuyên dương những nhà đấu tranh hàng đầu cho nhân quyền tại Việt Nam, gồm Hoà thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật sư Lê Chí Quang, Ông Nguyễn Vũ Bình, Ông Nguyễn Khắc Toàn, Ông Phạm Quế Dương, Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Ông Lê Quang Liêm, Linh mục Phan Văn Lợi, Thượng Tọa Thích Tuệ Sỹ, Ông Đỗ Nam Hải, Ông Nguyễn Chính Kết, Ông Hoàng Minh Chính, Luật sư Lê Thị Công Nhân, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Thượng Tọa Thích Thiện Minh, Nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Bán Nguyệt San Tự Do Ngôn Luận, Mục sư Nguyễn công Chính, Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, Ký giả Trương Minh Đức, Ông Đoàn Huy Chương, Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, Nhà báo Tạ Phong Tần, Cô Phạm Thanh Nghiên, Cô Huỳnh Thục Vy, Ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Luật sư Lê Quốc Quân, Ông Trần Huỳnh Duy Thức, Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Bắc Truyển, và hai nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang. Hiện nay một số những người đã được trao Giải Nhân Quyền Việt Nam vẫn còn đang bị tù đày hoặc cô lập. MLNQVN tiếp tục kêu gọi thế giới lưu tâm đến tình trạng nhân dân Việt Nam bị tước đoạt tự do và nhân quyền, đặc biệt là những khôi nguyên Giải Nhân Quyền VN.

Giải Nhân Quyền Việt Nam năm 2015 sẽ được trao tặng nhân dịp kỷ niệm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền lần thứ 67 vào tháng 12 năm 2014 tại Little Saigon, California, Hoa Kỳ. MLNQVN mong ước sẽ đón nhận được nhiều hồ sơ đề cử ứng viên xứng đáng cho Giải Nhân Quyền Việt Nam năm 2015 từ các đoàn thể và cá nhân trong cũng như ngoài nước. Kết quả việc xét giải sẽ được chính thức công bố vào trung tuần tháng 11 năm 2015.

Tiêu Chuẩn Tổng Quát

- Phải là một cá nhân hoặc tổ chức đang hoạt động tại Việt Nam.
- Đã có thành tích đấu tranh bất bạo động vì nhân quyền cho người dân Việt Nam.
- Việc đấu tranh của họ đã tạo được ảnh hưởng tích cực tại quốc nội cũng như ở hải ngoại.

Thủ Tục Đề Cử

- Mỗi cá nhân hay đoàn thể có thể đề cử nhiều ứng viên; tuy nhiên Ban Xét Giải không cứu xét việc tự đề cử;
- Nên sử dụng mẫu đơn đề cử (đính kèm); tuy nhiên Ban Xét Giải cũng chấp nhận thư đề cử có đầy đủ chi tiết cần thiết;
- Hồ sơ đề cử nên bao gồm các tài liệu hỗ trợ, như các bài viết, phát biểu của người được đề cử hoặc tài liệu đã hoặc chưa xuất bản về người hoặc tổ chức được đề cử.

Xin gởi hồ sơ đề cử về MLNQVN trước ngày 30/9/2015 theo địa chỉ:

Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam
8971 Colchester Ave.
Westminster, CA 92683 - U.S.A.
Email: vnhrnet@vietnamhumanrights.net
Tác giả gửi tới VA News từ Westminster, California, USA

Giải Nhân Quyền Việt Nam Năm 2015

Mẫu Đơn Đề Cử

  1. Tóm tắt tiểu sử người hoặc tổ chức được đề cử
  2.  Quá trình họat động có liên quan đến nhân quyền Việt Nam: (Các công tác đã thực hiện, tác phẩm đã phổ biến, gian khổ đã chịu đựng, thành tích được tuyên dương...)
  3. Tên và địa chỉ những người mà Ban Xét Giải có thể liên lạc để biết thêm chi tiết về người được đề cử nếu cần.
  4. Tên và địa chỉ người hoặc tổ chức đề cử.

Vietnam Human Rights Network
8971 Colchester Ave
Westminster, CA 92683 - USA
Tel: (714) 657-9488
Email: vnhrnet@vietnamhumanrights.net
Website: http://www.vietnamhumanrights.net
Facebook: https://www.facebook.com/mlnqvn

Yuriko Koike - Sự trỗi dậy nguy hiểm của chủ nghĩa sô vanh Phật giáo

     
Sự trỗi dậy nguy hiểm của chủ nghĩa sô vanh Phật giáo
Đức Phật, Siddhartha Gautama, chưa từng soạn ra bản kinh nào về hận thù tôn giáo hay phân biệt sắc tộc. Vậy nhưng chủ nghĩa sô vanh Phật giáo lại đang đe dọa tiến trình dân chủ ở cả Myanmar và Sri Lanka. Một số nhà sư từng chống lại chính quyền quân sự Myanmar trong “Cuộc cách mạng cà sa” (Saffron Revolution) năm 2007 ngày nay lại cổ vũ bạo lực chống lại các thành viên của cộng đồng thiểu số người Hồi giáo Rohingya tại đất nước này. Ở Sri Lanka, chủ nghĩa sô vanh dân tộc của Phật tử người Sinhala, do một cựu tổng thống quyết tâm lấy lại quyền lực khuấy động, đang đi ngược lại mục tiêu hòa giải đã định với người Tamils theo Ấn Độ giáo bại trận (trong nội chiến Sri Lanka).

Ở Myanmar, chủ nghĩa phân biệt chủng tộc của Phật tử là nguồn gốc của một cuộc xung đột gần như là nội chiến ở bang Rakhine và đang thúc đẩy một cuộc khủng hoảng nhân đạo mà trong đó hàng trăm ngàn người Hồi giáo Rohingya đã phải bỏ chạy khỏi đất nước của mình bằng đường bộ và đường biển. Hầu hết đều lo ngại cho tương lai của Myanmar, vì tất cả các nạn diệt chủng đều có liên quan đến hành động của chính quyền, sự thù hằn sắc tộc và tôn giáo này không thể nào là tự phát. Người Rohingya đã bị tước bỏ quốc tịch Myanmar, và một số lượng lớn các dự luật mới và đang được đề xuất nhằm càng đẩy người Hồi giáo sang bên lề có vẻ chắc chắn sẽ kích động thêm nhiều bạo lực.

Ví dụ, một đạo luật mới về hôn nhân yêu cầu các cặp đôi theo các tôn giáo khác nhau phải đăng ký ý định kết hôn của họ với chính quyền địa phương, và chính quyền địa phương sẽ công bố rộng rãi về thông tin đính hôn này; chỉ khi không có công dân nào phản đối – điều này rất khó xảy ra trong tình hình hiện tại – thì cặp đôi mới được kết hôn. Một dự luật khác đang được bàn thảo sẽ cấm người dưới 18 tuổi cải đạo, và ngay cả người trưởng thành muốn cải đạo cũng phải được quan chức địa phương cho phép với nhiều lần thẩm vấn.

Có lẽ gây khó chịu nhất là dự luật thứ ba gần đây cho phép áp đặt biện pháp kiểm soát dân số theo phong cách Trung Quốc lên bất cứ nhóm nào có tỉ lệ sinh con cao hơn tỉ lệ trung bình của quốc gia. Phụ nữ có thể phải đợi đến 3 năm sau khi sinh con trước khi muốn có một đứa con khác. Trong vấn đề này, chính quyền địa phương, vốn dễ bị ảnh hưởng nhất bởi những định kiến của đám đông, sẽ được trao quyền để thực hiện một đạo luật vốn có vẻ đặc biệt nhắm đến người Rohingya, với những gia đình đông thành viên của họ.

Những dự luật này vẫn chưa giống với phiên bản thời hiện đại của luật Nuremberg (đạo luật chống Do Thái mà Đức Quốc xã ban hành năm 1935). Nhưng nó phản ánh nghị trình của những người ủng hộ cơn oán giận của Phật tử nhằm ngăn chặn tiến trình chuyển đổi dân chủ của Myanmar. Tham vọng đen tối này đã được coi là vấn đề cấp bách bởi vì Myanmar sắp tổ chức cuộc bầu cử tổng thống dân chủ đầu tiên kể từ khi quá trình chuyển đổi dân chủ bắt đầu vào năm 2011.

Dĩ nhiên, người Rohingya là đối tượng chính của chiến lược này. Nhưng vẫn còn một đối tượng khác: Aung San Suu Kyi, chủ nhân giải Nobel Hòa bình (năm 1991) và lãnh đạo Đảng đối lập.

Đến thời điểm này, Suu Kyi đã bị loại khỏi cuộc đua tổng thống bằng một điều khoản hiến pháp thâm độc loại trừ bất cứ ai có bạn đời hoặc con cái mang hộ chiếu nước ngoài (hai người con trai của Suu Kyi với người chồng quá cố người Anh của bà có hộ chiếu Anh Quốc). Tuy nhiên, chính quyền, vẫn còn sợ ảnh hưởng của bà, đang chơi ván bài chủng tộc và tôn giáo để làm mất lòng tin đối với bà Suu Kyi và đảng của bà, Liên minh Quốc gia vì Dân chủ (NLD), đảng đã thắng gần hết các ghế quốc hội (trừ một ghế) được bầu trong cuộc bầu cử bổ sung gần đây (cũng như đã thắng áp đảo trong cuộc bầu cử không được quan đội công nhận năm 1990).

Bằng cách làm gia tăng bạo lực của giới Phật tử đối với người Rohingya, chính quyền đã nhắm đến mục tiêu làm giảm thiểu cơ hội chiến thắng của Suu Kyi và Đảng NLD trên hai khía cạnh. Nếu bà lên tiếng ủng hộ người Rohingya, hình ảnh của bà đối với Phật tử, chiếm phần lớn dân số Myanmar, có thể bị tổn hại đủ để đưa quân đội lên nắm lại chính quyền. Còn nếu bà không bảo vệ người Rohingya, khí chất của một nhà lãnh đạo tinh thần của bà có thể bị phai nhạt trong những người ủng hộ bà, cả ở trong nước và quốc tế.

Cho đến nay, Suu Kyi đã xoay sở tránh khỏi cái bẫy này bằng những tuyên bố đánh lạc hướng mà người ta vẫn trông đợi từ một chính trị gia thông thường, chứ không phải là từ một người với lòng can đảm và vị trí như bà. Nhưng khi bạo lực gia tăng và cuộc bầu cử đang đến gần, không gian để bà xoay sở chắc chắn sẽ thu hẹp lại. Thay vì chỉ ra những nhu cầu thực sự của đất nước – cải cách đất đai một cách nghiêm túc, chống tham nhũng và giải phóng nền kinh tế khỏi sự kiểm soát của nhóm thiểu số chính trị – bà có thể bị lôi kéo vào việc bảo vệ một nhóm dân tộc thiểu số vốn không được lòng dân.

Một diễn biến chính trị tương tự tại trung tâm chủ nghĩa sô vanh của người Sinhala cũng quay trở lại đột ngột trong đời sống của người dân Sri Lanka. Niềm tin mạnh mẽ về tôn giáo và chủng tộc của người Sinhala được cổ vũ trong suốt giai đoạn cuối và đẫm máu dẫn đến kết thúc cuộc nội chiến kéo dài một phần tư thế kỷ với lực lượng Những con hổ giải phóng Tamil năm 2009. Nhưng thay vì tìm kiếm sự hòa giải với người Tamil sau khi đánh bại họ, Tổng thống lúc đó là Mahinda Rajapaksa đã tiếp tục lợi dụng sự thù hận sắc tộc khi ông lật đổ nền dân chủ của Sri Lanka.

Việc Rajapaksa bất ngờ bị đánh bại bởi liên minh của các nhà dân chủ Sri Lanka và các đảng chính trị Tamil trong cuộc bầu cử tổng thống tháng 1 vừa qua – một kết quả mà ông này đã tìm cách bãi bỏ – đã có thể chấm dứt cả sự nghiệp của ông ta cũng như thủ đoạn chính trị đánh vào vấn đề chủng tộc. Nhưng vị cựu tổng thống này đang tìm cách trở lại mạnh mẽ và có thể sẽ thắng trong cuộc bầu cử nghị viện dự kiến được tổ chức vào ngày 17 tháng 8.

Một lý do cho khả năng chiến thắng của Rajapaksa là nguồn lực tài chính mạnh mẽ của ông ta; lý do khác là ông có thể dựa vào sự hỗ trợ từ Trung Quốc vì ông đã cho phép lực lượng Quân Giải phóng Nhân dân xây dựng các bến cảng và các cơ sở vật chất khác trong thời gian ông còn làm tổng thống. Nhưng chìa khóa cho vận may của ông là nỗ lực khơi dậy nỗi sợ hãi của nhóm người Sinhala chiếm đa số trong xã hội.

Vì vậy, Rajapaksa đang đặt Thủ tướng Ranil Wickremesinghe vào cùng một vị trí khó khăn như của bà Suu Kyi tại Myanmar. Cho đến nay, Wickremesinghe đã thành công trong việc gợi ý người Sinhala nên lo sợ về sự trở lại của Rajapaksa hơn là các vấn đề dân tộc thiểu số của đất nước. Nhưng đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự thù hận trong việc làm suy yếu một nền dân chủ từ bên trong.
     
The Dangerous Rise of Buddhist Chauvinism
TOKYO – The Buddha, Siddhartha Gautama, composed no sutta to religious hatred or racial animus. And yet Buddhist chauvinism now threatens the democratic process in both Myanmar (Burma) and Sri Lanka. Some of the same Buddhist monks who braved Myanmar’s military junta in the “Saffron Revolution” of 2007 today incite violence against members of the country’s Muslim Rohingya minority. In Sri Lanka, the ethnic chauvinism of the Buddhist Sinhalese, stirred by a former president determined to reclaim power, mocks the supposed goal of reconciliation with the vanquished Hindu Tamils.

In Myanmar, Buddhist racism is at the root of a virtual civil war in the state of Rakhine and is fueling a humanitarian crisis in which hundreds of thousands of Muslim Rohingya have fled their country by land and sea. Most ominous for Myanmar’s future, given that all genocides are linked to official action, this racial and religious antagonism is in no way spontaneous. The Rohingya have already been stripped of their Myanmar citizenship, and a raft of new and proposed legislation that would further marginalize Islam seems certain to provoke further violence.

A new marriage law, for example, requires interfaith couples to register their intent to marry with local authorities, who will display a public notice of the engagement; only if no citizen objects to the union – highly unlikely in the present tense climate – is the couple permitted to wed. Another bill in the pipeline would forbid anyone under the age of 18 from converting to another religion, and would require even an adult seeking to convert to gain the permission – subject to repeated interrogation – of local officials.

Perhaps most disturbing, a third recent bill would allow for the imposition of Chinese-style population control on any group with a growth rate that is higher than the national average. Women could be ordered to wait, say, three years after the birth of a child before having another. Here, too, local governments, which are the most susceptible to popular prejudices, will be empowered to implement a law that seems specifically targeted at the Rohingyas, with their large families.

These laws do not yet amount to an updated version of the Nuremberg laws (the anti-Jewish legislation enacted by the Nazis in 1935). But they do reflect the agenda of those seeking to fan Buddhist resentment in order to thwart Myanmar’s democratic transition. That dark ambition has gained urgency, because the country is due to hold its first democratic presidential election since the transition began in 2011.

The Rohingyas are, of course, the main target of this strategy. But there is another target as well: Aung San Suu Kyi, the Nobel Peace Prize laureate and opposition leader.

For now, Suu Kyi is precluded from running for President by a cynical constitutional provision that excludes anyone whose spouse or child has a foreign passport (Suu Kyi’s two sons by her late English husband hold British passports). Nonetheless, the regime, still fearing her popularity, is playing the race and religion card in order to discredit her and her party, the National League for Democracy, which won all but one of the parliamentary seats contested in the recent general election (and swept the annulled 1990 election).

By stoking Buddhist violence against the Rohingya, the regime aims to damage Suu Kyi and the NLD’s chances of victory in two ways. If she speaks out for the Rohingya, her appeal among Buddhists, the vast majority of Myanmar’s citizens, may be dented enough to preserve the army’s grip on power. If she does not defend the Rohingya, her aura of moral leadership may be dimmed among her own supporters, both at home and abroad.

So far, Suu Kyi has circumvented this booby trap with the verbal evasiveness that one would expect of an ordinary politician, rather than someone of her courage and standing. But, as the violence grows and the election nears, her room for maneuver will undoubtedly narrow. Instead of highlighting the country’s real needs – serious land reform, an anti-corruption drive, and freeing the economy from oligarchic control – she may instead be drawn into defending an unpopular minority.

A similar political imperative is at the heart of the Sinhalese chauvinism that has made a sudden return to public life in Sri Lanka. The religious and ethnic passions of the Sinhalese were encouraged during the final, bloody push that ended Sri Lanka’s quarter-century of civil war with the Tamil Tigers in 2009. But instead of seeking reconciliation with the Tamils following their defeat, then-President Mahinda Rajapaksa continued to play on ethnic hatred as he subverted Sri Lanka’s democracy.

Rajapaksa’s unexpected defeat by a coalition of Sri Lanka’s democrats and Tamil political parties in last January’s presidential election – a result that he then sought to annul – should have ended both his career and the politics of race-baiting. But the former president is now mounting a furious comeback bid and might well win the parliamentary election scheduled for August 17.

One reason for Rajapaksa’s potential victory is his deep pockets; another is that he can probably count on support from China, having allowed the construction of ports and other facilities for the People’s Liberation Army during his presidency. But the key to his fortunes has been his effort to stoke the fears of the majority Sinhalese.

Rajapaksa is thus placing Prime Minister Ranil Wickremesinghe in the same difficult position faced in Myanmar by Suu Kyi. So far, Wickremesinghe has succeeded in suggesting that the Sinhalese have more to fear from the return of Rajapaksa than they do from the country’s ethnic minorities. But no one should ever underestimate the power of hatred to undermine a democracy from within.

Yuriko Koike là cựu Bộ trưởng Quốc phòng và Cố vấn An ninh Quốc gia của Nhật Bản, Chủ tịch Đại hội đồng Đảng Dân chủ Tự do và hiện đang là thành viên của Quốc hội Nhật Bản. Yuriko Koike, Japan's former defense minister and national security adviser, was Chairwoman of Japan's Liberal Democratic Party's General Council and currently is a member of the National Diet.

Yuriko Koike | Project Syndicate
Biên dịch: Lưu Bảo Nam Dung
Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng
Theo Nghiên Cứu Quốc Tế
Nguồn: Yuriko Koike, “The Dangerous Rise of Buddhist Chauvinism,” Project Syndicate, 28/07/2015.

Lời kể của những cô gái trẻ bị bán sang Trung Quốc



Ba cô gái Hmong bị bán qua Trung Quốc: Minh, Sinh và Sua.
Việc lừa những phụ nữ sang Trung Quốc rồi bán cho những kẻ môi giới là một vấn nạn đang diễn ra tại các tỉnh miền bắc, nhất là các tỉnh vùng biên.

Thông tín viên Hoàng Dung của Đài Á Châu tự do có dịp liên lạc được với hai cô gái trẻ bị bán sang Trung Quốc, nhưng may mắn tìm cách trốn thoát lại về Việt Nam, và được họ kể lại vụ việc.

Quá trình chạy trốn

Đối với rất hầu hết các trường hợp khi bị bán sang Trung Quốc rồi thì việc thoát được là chuyện hết sức khó khăn. Lý do vì nạn nhân không biết tiếng Trung Quốc, không thông thuộc địa hình và bị trông chừng rất nghiêm ngặt.

Hai cô Lý Thị Minh, Lý thị Sua nằm trong số may mắn ít ỏi chạy thoát khỏi Trung Quốc để về Việt Nam. Trước hết cô Lý Thị Minh cho biết.

‘‘Sau khi tôi đã sinh được một thằng con Trai cho ông Phe thì tôi được tự do hơn mà không bị gò bó như trước nữa và được dùng điện thoại. Và từ đó tôi đã lấy lòng gia đình ông Pay Long Phe. Sau nhiều lần năn nỉ tôi xin về Việt Nam để gặp bố mẹ và người thân thì đến ngày 22/7/2015, ông Phe đồng ý và đưa tôi về đến biên giới Việt Nam – Trung Quốc. Lúc đầu ông tính sẽ về gặp gia đình nhưng sau khi suy nghĩ lại ông quyết định ở bên kia biên giới để chờ tôi 3 ngày.

Cũng trong ngày 22/7/2015 ông Phe đã nhờ một người phụ nữ dắt tôi qua biên giới và tôi được gặp gia đình đón ở cửa khẩu Săm Pun, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang và đưa tôi về nhà. Ngày 23/7/2015, tôi đã gọi điện thoại để báo cho ông Pay Long Phe biết là tôi không quay trở lại Trung Quốc. Nhưng Ông ta và người đàn bà dẫn đường đã gọi lại để thuyết phục tôi trở lại với ông nhưng tôi từ chối.”


Cô Lý Thị Sua cũng kể về trường hợp của bản thân:

‘‘Vào trưa ngày 29/04/2011 tôi và chị Lý Thị Sinh bị ông Sùng Sái Lự và 2 người đàn ông khác đem đi cho tới khoảng 3h chiều thì họ tách chúng tôi đi 2 nơi. Khi ấy chúng tôi khóc lóc van xin, sau đó ông Sùng Sái Lự dọa sẽ gọi điện thoại cho 2 người lúc nãy đến sẽ giết. Vì thế chúng tôi phải chấp nhận nghe lời ông Sùng Sái Lự. Đến khoảng 17 giờ ngày 29/04/2011, tôi bị đưa đến nhà ông Sùng Sái Lự trong gia đình có vợ và có 2 người con, và một người phụ nữ. họ canh chừng tôi cận thận vì sợ tôi trốn thoát.

  Tôi rất mong muốn phía chính quyền Việt Nam bắt những kẻ buôn bán chúng tôi ra trước pháp luật để trừng họ thích đáng để tôi không còn sợ hại nữa.

- Cô Lý Thị Sinh
Ngày 30/04/2011 tôi chứng kiến ông Sùng Sái Lự là người Hmông Trung Quốc đã bán một người cô gái Hmông tên là Sia và ông này đi đón nhiều cô gái khác về để bán. Đến ngày 05/05/2011, lợi dụng sơ hỡ của gia đình ông Sùng Sái Lự tôi trốn thoát và được 2 người dân Trung Quốc giúp đỡ, sau đó họ dẫn tôi đến gặp công an Trung Quốc đưa về đến cửa khẩu Săm Pun, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, Việt Nam họ dặn tôi không được nói với công an Việt Nam rằng cô được công an Trung Quốc giúp mà chỉ nói cô đã gặp được người tốt đưa về. Vào sáng ngày 06/05/2011 tôi được gia đình đón về nhà khi công an huyện Mèo Vạc đã thông báo cho công an huyện Bảo Lâm.”

Hai cô Minh và Sua cho biết thêm trong đợt bị lừa hồi năm 2011 còn có cô Lý Thị Sinh; tuy nhiên đến nay không biết tin tức gì của cô này. Lý Thị Sua chia sẻ về cô Lý Thị Sinh:

“Sau khi chúng tôi bị tách 2 người ra 2 nơi khác nhau và tôi đã khóc lóc xin được gọi điện gặp chị Sinh, vì thế ông Sùng Sái Lự đã chúng chúng tôi được nói chuyện khoảng 2 phút vì chúng tôi nói chuyện bằng tiếng phổ thông. Từ ngày chúng tôi gọi điện vào 01/05/2011 cho đến nay gia đình tôi không biết chị Sinh sống ở đâu, có còn sống nữa hay không?”

Sau khi thoát được về gia đình, vào ngày 17/07/2011 cô Lý Thị Sua nhận diện được một trong ba người đã lừa bán mình và bán chị Sinh và chị Minh sang Trung Quốc trong bữa chợ ở xóm Khuổi Vin nên cô đã làm đơn tố cáo đến công an Cao Bằng cũng như công an huyện Bảo Lâm. Đó là ông Lò Văn Hiền mà theo người dân ông này sống tại xã Đức Hạnh, huyện Bảo Lâm, tỉnh Cao Bằng. Cô Sua đã liên lạc với anh trai báo với công an sau đó công an huyện bắt Lò Văn Hiền. Tuy vậy sau một thời gian ngắn ông Dương Minh Hải là phó trưởng công an huyện Bảo Lâm đến gia đình cô Sua thông báo rằng công an đã điều tra và xác minh thấy ông Hiền không phải là tội phạm nên đã thả và Ông Hải khẳng định ông Hiền không phạm tội. Từ đó gia đình không thấy ông Hiền xuất hiện.

Vào ngày 24/08/2015 sau khi trở về Việt Nam cô Lý Thị Minh cũng tiếp tục làm đơn tố cáo những người bán mình sang Trung Quốc và nhờ công an phối hợp để tìm cô Lý Thị Sinh chưa biết sống chết thế nào. Tuy vậy vẫn chưa thấy chính quyền trả lời.

Nỗi ám ảnh

Dù thoát được trở về Việt Nam và được sum họp với gia đình, nhưng hai cô Lý thị Minh và Lý Thị Sua cho biết vẫn luôn bị ám ánh bởi những ngày tháng sống bên Trung Quốc nhất là khi đang còn người chị hiện không có thông tin.

Cô Lý Thị Minh tâm sự.

“Từ ngày tôi được về nhà thì tôi rất mừng nhưng tôi cũng rất lo lắng và không dám ra ngoài sợ bị nhóm của ông Lò Văn Hiền trả thù và sợ bắt cóc sang Trung Quốc tiếp. Hiện nay gia đình tôi cũng lo lắng cho tôi nên không đi làm thêm được. Mặt khác tôi không biết tương lai tôi sẽ làm gì và ra sao”?

Khi hỏi về nguyện vọng thì cô Lý Thị Sinh cho biết:

“Ước mong sẽ giải cứu được chị Lý Thị Sinh và nhiều thiếu nữ đang bị bán ở Trung quốc được về đoàn tụ với gia đình và tôi rất mong muốn phía chính quyền Việt Nam bắt những kẻ buôn bán chúng tôi ra trước pháp luật để trừng họ thích đáng để tôi không còn sợ hại nữa.”

  Cái này tôi chưa nắm được đâu, nếu anh cần anh phải nhắn tin rõ địa chỉ cụ thể tên tuổi tôi mới kiểm tra lại được.

- Công an huyện Bảo Lâm
Chúng tôi có liên lạc với văn phòng công an huyện Bảo Lâm, tỉnh Cao Bằng để hỏi về vụ việc của hai cô Lý thị Minh và Lý thị Sua cũng như đơn tố cảo của họ thì một viên chức ở đó trả lời:

“Cái này tôi chưa nắm được đâu, nếu anh cần anh phải nhắn tin rõ địa chỉ cụ thể tên tuổi tôi mới kiểm tra lại được.”

Anh Hoàng Văn Tính, một người dân địa phương, khi được hỏi về trường hợp của ba cô gái vừa nêu cho biết:

“3 cô gái đã mất tích từ năm 2011, cô Sua đã về được gia đình từ ngày 06/05/2011. Còn cô Minh về được một tháng, còn Lý Thị Sinh chưa biết tin tức gì, chưa liên lạc được, không biết còn sống hay đã chết”?

Để kết thúc, chúng tôi mượn lời của cô Huỳnh Thục Vy, thành viên của tổ chức xã hội dân sự độc lập có tên Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam, nói về việc làm nhằm ngăn chặn tình trạng buôn bán phụ nữ Việt sang các nước khác, đặc biệt là Trung Quốc:

“Nhằm ngăn chặn không để có trường hợp nào bị lừa bán nữa và sẽ đưa ra trước công luận biết. Hội sẽ hỗ trợ một ít về mặt kinh tế cho các nạn nhân nhưng hội muốn được gặp các nạn nhân để hiểu rõ về tình hình để đưa ra truyền thông và để viết báo cáo”.

Hoàng Dung
phóng viên RFA
Theo RFA

Cảnh sát đại lục thay đổi thái độ sau “làn sóng kiện Giang Trạch Dân”

Đến ngày 27/8 đã có hơn 166.000 học viên Pháp Luân Công trong và ngoài Trung Quốc kiện cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân lên Tòa án và Viện Kiểm soát Nhân dân Tối cao. Trong ảnh là lễ diễu hành của các học viên Pháp Luân Công tại Hồng Kông vào 2 ngày 18 - 19/7.
Từ đầu tháng 5 đến ngày 27/8, hơn 160.000 học viên Pháp Luân Công kiện ông Giang Trạch Dân lên Tòa án Tối cao; rất nhiều nơi trên các con đường lớn nhỏ, công viên, khu dân cư… ở Trung Quốc đại lục, gồm cả Bắc Kinh, có thể trông thấy những biểu ngữ “Toàn dân khởi kiện Giang Trạch Dân”, “Dừng ngay bức hại Pháp Luân Công, lôi ngay Giang Trạch Dân ra tòa”…

Các đơn kiện cáo buộc ông Giang tội bỏ tù phi pháp, tước quyền tự do tín ngưỡng được Hiến pháp bảo hộ, lạm dụng quyền lực và nhiều tội danh khác. Ông Giang đã phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, và đã thành lập Phòng 610, chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công và trao cho nó quyền lực vượt trên cả hệ thống tư pháp và công an để thi hành mệnh lệnh của ông ta.

Hơn 16 năm qua, theo trang tin Minh Huệ của Pháp Luân Công đã có hơn 3.800 học viên được xác nhận đã bị tra tấn đến chết. Con số thực tế có thể cao hơn bởi vì những thông tin như vậy bị kiểm duyệt nghiêm ngặt ở Trung Quốc.

Không chỉ thế, vào ngày 20/6 vừa qua, Tổ chức Thế giới Điều tra đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) đã cho công bố kết luận điều tra: “ĐCSTQ dưới sự chỉ huy của cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân đã giết trên 2 triệu học viên Pháp Luân Công để mổ sống lấy nội tạng”.

Gần đây cùng với làn sóng khởi kiện cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân ngày càng dâng cao, nhiều cảnh sát đại lục từng tham gia bức hại các học viên Pháp Luân Công đã có những thay đổi lớn tích cực: có dấu hiệu hối cải, tuyên bố chấm dứt mọi liên quan đến các tổ chức của chính quyền Cộng sản Trung Quốc như Đảng, Đoàn và Đội, có biểu hiện khâm phục các học viên Pháp Luân Công, có cảnh sát còn khuyến khích các học viên Pháp Luân Công hãy cùng nhau kiện Giang Trạch Dân, có người thậm chí còn đến nhà học viên trả lại tiền đã cưỡng đoạt trước đó.

Trên các con đường lớn nhỏ, công viên, ngã tư, khu dân cư… tại thị trấn  Lang Phường tỉnh Hà Bắc, người ta thường trông thấy các loại khẩu hiệu  “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, “Chân – Thiện – Nhẫn hảo”, “Toàn dân khởi kiện  Giang Trạch Dân”, “Dừng ngay bức hại Pháp Luân Công, lôi ngay Giang  Trạch Dân ra tòa”…

Cảnh sát huyện Diêm Sơn tỉnh Hà Bắc tới tận nhà người dân hoàn tiền

Ngày 23/8, trang mạng Minh Huệ của Pháp Luân Công đưa tin, đầu tháng Giêng năm 2015, 2 học viên Pháp Luân Công là Lưu Ái Hoa (huyện Diêm Sơn tỉnh Hà Bắc) và Lưu Quế Phương (thôn Tiểu Lư) trong lúc đang nói chuyện về Pháp Luân Công thì bị báo cảnh sát, rồi bị trạm cảnh sát địa phương Mạnh Điếm do Đỗ Chí Cường cầm đầu bắt giữ. Tuy nhiên sau nửa ngày thì phía cảnh sát thả người nhưng thu của gia đình hai người mỗi nhà 2000 tệ (khoảng 7 triệu Việt Nam đồng). Sau đó người nhà của học viên này đi đòi lại tiền nhưng cảnh sát không trả, yêu cầu đưa 2 tấm hình rồi nói hai người ấn dấu vân tay mới trả.

Cùng với làn sóng kiện Giang Trạch Dân lên cao, ngày 11/8 vừa qua, chị Lưu Ái Hoa cùng với 2 học viên Pháp Luân Công khác lại đến trạm cảnh sát địa phương Mạnh Điếm đòi tiền. Khi đó cảnh sát nắm quyền Đỗ Chí Cường không ở cơ quan, 3 học viên Pháp Luân Công đã kể lại cho những cảnh sát có mặt về tình hình “tố Giang” hiện nay, sau đó lại tìm tới viên cảnh sát tham gia đợt bức hại Pháp Luân Công năm 2001 đòi lại tài sản trước đây đã cướp đoạt. Viên cảnh sát này sợ hãi nói: “Tôi chỉ là tên lính quèn làm theo mệnh lệnh, tôi không biết gì cả.”

Các học viên Pháp Luân Công lại tìm đến người tiếp họ lúc mới vào. Chị Lưu Ái Hoa hỏi anh ta: “Buổi chiều các anh làm việc từ mấy giờ đến mấy giờ, chúng tôi muốn gặp anh Đỗ Chí Cường, xin hãy chuyển lời cho anh ta là có cô Lưu Ái Hoa đến đòi tiền.”

Khoảng 3 giờ chiều ngày hôm đó, không chờ chị Lưu Ái Hoa đến đồn cảnh sát, cảnh sát Đỗ Chí Cường đích thân đến nhà trả lại tiền.

Cảnh sát thành phố Phủ Thuận tỉnh Liêu Ninh: Tôi khâm phục các bạn

Ngày 16/8 trang Minh Huệ đưa tin, cảnh sát trạm Tân Tân thành phố Phủ Phuận gọi điện thoại cho một học viên Pháp Luân Công thẩm tra xem có tham gia “tố Giang” hay không, học viên Pháp Luân Công này đã thẳng thắn thừa nhận có tham gia. Cuối cùng người cảnh sát kia nói: “Thực sự chúng tôi rất khâm phục các bạn, tôi gọi bao nhiêu cuộc điện thoại nhưng không ai không thừa nhận!”

Mấy viên cảnh sát đều cười

Trung tuần tháng 7, một cụ bà nông dân 70 tuổi ở đại lục cả đêm dán chữ “khởi kiện Giang Trạch Dân”, vài ngày sau bà bị cảnh sát địa phương bắt giữ.

Sau khi con gái cụ biết đã lập tức đến đồn cảnh sát lớn tiếng nói với mẹ: “Mẹ, tại sao không nói con một tiếng để con giúp một tay, buối tối mẹ nhìn không rõ sao dán chính xác được”. Mấy viên cảnh sát trong phòng đều cười rồi đến ngày thứ sáu liền thả người.

Cảnh sát đến quấy rối lại bị lung lay ý chí

Ngày 12/8 trang Minh Huệ đưa tin, vào sáng ngày 6/8, một học viên Pháp Luân Công ở nhà cùng con gái, khi nghe có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, học viên Pháp Luân Công không nhìn qua lỗ mắt mèo, chỉ hỏi “ai đó” rồi mở cửa, cửa vừa mờ đã thấy thì ra là 2 viên cảnh sát.

Vào ngày 30/7 trước đó, 2 cảnh sát này từng đến gõ cửa, khi đó chị học viên Pháp Luân Công không mở cửa. Lần này chị biết bọn họ đến làm phiền vì chuyện kiện Giang Trạch Dân, trước tiên chị kể cho họ biết tại sao lại kiện Giang.

Sau khi hiểu được những việc làm tà ác của ông Giang cùng chính quyền, 2 cảnh sát này đã tuyên bố không muốn liên can đến các tổ chức của chính quyền Cộng sản Trung Quốc nữa. Trước khi rời đi, họ còn cảm ơn vì chị đã cho họ biết được chân tướng sự thật.

Cảnh sát quận Thiết Tây, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh không còn muốn liên quan đến các tổ chức của chính quyền như Đảng, Đoàn, Đội

Trang Minh Huệ đưa tin ngày 16/8, cảnh sát tên Trần Tục ở quận Thiết Tây, thành phố Thẩm Dương vào ngày 7/8 gọi điện cho học viên Pháp Luân Công có tham gia “tố Giang”, mời đến đồn thẩm vấn. Việc mời đến đồn thẩm vấn được thực hiện dưới nhiều hình thức: có cảnh sát gọi điện đến nhà, có cảnh sát gọi trực tiếp cho học viên Pháp Luân Công, thậm chí có cảnh sát gọi lúc nửa đêm 11h, yêu cầu học viên Pháp Luân Công hôm sau lên đồn xác minh.

Nhiều học viên Pháp Luân Công trả lời với cảnh sát: “Tố Giang là quyền mà Hiến pháp trao cho chúng tôi, các anh không có quyền ngăn cấm”. Có học viên nói: “Cáo trạng là chính tôi viết, tôi không có trách nhiệm đến đồn cảnh sát.”

Có học viên sau khi đến đồn cảnh sát đã kể lại tại sao mình luyện Pháp Luân Công cùng những thay đổi sau khi luyện công… Họ không ngại nói thẳng thắn: Giang Trạch Dân bức hại Pháp Luân Công là phạm tội, tước đoạn quyền tự do tín ngưỡng là phạm tội, xâm phạm nhà dân không có lý do chính đáng là phạm tội.

  Nhiều cảnh sát cho biết bản thân họ cũng không muốn làm chuyện này, chẳng qua vì lệnh trên phải làm. Có cảnh sát không còn muốn liên quan gì đến các tổ chức của chính quyền như Đảng, Đoàn và Đội.
Cảnh sát Hắc Long Giang: Chị nên tiếp tục kiện

Ngày 22/8, trang mạng Minh Huệ đưa tin cho biết, sáng 22/7, có học viên Pháp Luân Công ở Hắc Long Giang đến trạm bưu điện ở bên phải bến xe thành phố Giai Mộc Tư gửi thư kiện Giang Trạch Dân. Đang lúc gửi thì bị cảnh sát bắt giữ.

Khi bị thẩm vấn trong đồn công an Giai Mộc Tư, vị học viên Pháp Luân Công này không ngại trình bày mọi chân tướng sự việc cho cảnh sát và khuyên họ không nên làm chuyện xấu nữa, cần cho mình con đường rút lui. Thiện ác báo ứng là luật trời, làm việc xấu sẽ bị quả báo. Học viên Pháp Luân Công đưa ra ví dụ: Nhậm Trường Hà là minh chứng, bà ta ngồi ở vị trí an toàn nhất, người trong xe đều không sao, chỉ mình bà ta chết, sau khi bà ta chết một năm thì người chồng cũng xuất huyết não rồi chết, để lại người con mồ côi. (Nhậm Trường Hà trước là cảnh sát trưởng thành phố Đăng Phong, tỉnh Hà Nam, được chính quyền công nhận là một “tấm gương xuất sắc” vì tích cực bức hại Pháp Luân Công. Trong một tai nạn giao thông, bà ấy đã bị văng ra khỏi xe hơi và chết một cái chết bi thảm, nhưng tất cả mọi người khác trong xe lại không bị chấn thương gì.)

Một cảnh sát nói: Chúng tôi cũng thường xuyên vào mạng Minh Huệ.

Học viên Pháp Luân Công nói: Công an đàn áp Pháp Luân Công nhiều người gặp báo ứng, trên mạng đều có thông tin, các anh cũng đều biết.

Thế rồi có cảnh sát quay người bỏ đi, người trong phòng im lặng không nói gì. Lúc này bước vào một vị lãnh đạo, nghe nói là Cục trưởng.

Học viên Pháp Luân Công nói: “Chào Cục trưởng, nếu ngày mai Giang Trạch Dân bị xử lý thì các anh sẽ thế nào? Các anh đã nghĩ chưa?” “Nhất định phải cho mình một lối thoát!”

Người này tiếp tục nói: “Tôi bị Giang Trạch Dân bức hại làm gia đình tan nát. Phòng 610 từng xử oan tôi 3 năm; chồng tôi vì thấy tôi 2 lần bị bắt vô cớ thì tâm lý cũng ảnh hưởng nặng nề, mỗi lần nghe tiếng cảnh sát là căng thẳng. Vì không chịu nổi áp lực nên đã ly hôn với tôi; con tôi cũng vì chồng tôi theo người khác mà thành đứa trẻ bơ vơ; nhà tôi còn lại mẹ già, vì thấy tôi lâu ngày không về nhà, cũng không biết tôi đi đâu, đau buồn quá độ mà qua đời.

Các anh cũng có cha mẹ anh chị em, vợ con, nếu đổi lại các anh cả 1, 2 năm không về nhà thì cha mẹ các anh sẽ như thế nào?”

Lúc đó cả 3 cảnh sát đều chỉ biết cúi đầu im lặng.

Học viên Pháp Luân Công lại nói: “Tất cả chỉ vì tôi luyện Pháp Luân Công, còn Giang Trạch Dân lại là tên đầu sỏ bức hại Pháp Luân Công, đương nhiên tôi phải kiện ông ta.”

Lúc này học viên Pháp Luân Công thấy thư chuyển phát nhanh kiện Giang Trạch Dân của mình nằm trong tay một viên cảnh sát.

Học viên Pháp Luân Công nói: “Công dân có quyền tự do thông tin, các anh tùy tiện mở thư của tôi ra, như vậy là chấp pháp mà phạm pháp”. Phía cảnh sát đã gật đầu thừa nhận.

Trong quá trình ghi chép, cảnh sát hỏi học viên Pháp Luân Công: “Mấy ngày qua liên hệ với ai ở Giai Mộc Tư? Thư này ai đánh máy…”

Học viên Pháp Luân Công nói: “Những điều này tôi không thể nói, các anh chỉ biết đi bức hại người khác, làm chuyện xấu sẽ bị quả báo, cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt cho các anh.”

Một cảnh sát nói: “Người đang làm, trời đang xem, có nhân tất có quả”.

Trên đường áp giải đi trại tạm giam, một cảnh sát sau khi xem qua thư kiện Giang của học viên Pháp Luân Công viết đã nói: “Chị phải kiện, khi ra tù tiếp tục kiện”.

Sau khi bị giữ vài ngày thì học viên Pháp Luân Công được thả về.

Cảnh sát thành phố Giao Châu tỉnh Sơn Đông không còn kiêu ngạo như trước

Vào khoảng 10h sáng một ngày đầu tháng Tám, gia đình ông Trần Tùng Khuê ở thôn Tây Môn, trấn Giao Tây, Giao Châu, Sơn Đông, bất ngờ có 2 vị khách không mời. Hai vị khách đứng ngoài cửa hỏi:

Có phải đã gửi thư kiện Giang Trạch Dân không?”

Ông cụ 70 tuổi bình thản trả lời: “Đúng vậy”.

Hai người kia nói: “Đừng ra ngoài, ở nhà xem truyền hình là được rồi”.

Người con của ông cụ nghe thấy liền đi ra hỏi: “Các anh ở đâu đến?”

Một người nói là người của chính phủ, một người nói là ở trạm cảnh sát địa phương.

Con của ông cụ vặn hỏi tên tuổi, người của chính phủ nói tên là Triệu Huy, người kia nói tên Thạch Thụ Lâm, sau khi nói tên xong họ lại quay sang nói với cụ Trần Tùng Khuê: “Cụ đừng ra ngoài”. Nói xong thì quay người bỏ đi.

Người con kia chất vấn: “Các người có tư cách gì mà nói người ta không ra ngoài?”
Hai người kia không trả lời, vội chui vào xe rồi phóng đi.

Cảnh sát đành chịu phải thả người

Sáng 20/8/2015, hai cảnh sát thuộc trạm cảnh sát địa phương Khánh Hoa thuộc thị xã Bắc An, Hắc Long Giang mặc thường phục đến nhà con của bà Vương Huệ Quân tìm bà Vương Huệ Quân, yêu cầu đến đồn cảnh sát, còn nói con của bà Vương đi theo.

Khi đến đồn cảnh sát thì bị chất vấn: “Bà khởi kiện Giang Trạch Dân không? Ông ấy là Chủ tịch nước mà cũng dám kiện à? Ai giúp làm đơn kiện? In ở đâu? Gửi bưu điện nào?”

Bà Vương Huệ Quân nói: “Đúng là tôi kiện, vì ông ta bức hại tôi. Hiện ông ta không còn là Chủ tịch nước, những câu hỏi của các anh tôi không thể nói, các anh không nên bức hại Pháp Luân Công, nếu tiếp tục sẽ không tốt cho các anh, kẻ đầu sỏ Phòng 610 là Lý Đông Sinh đã bị quả báo. Sư phụ Pháp Luân Công muốn chúng tôi thực hành theo ‘Chân – Thiện – Nhẫn’ để làm người tốt, ‘đả không hoàn thủ, mạ không hoàn khẩu’ (bị đánh không đánh trả, bị mắng không mắng trả). Trước đây tôi nhiều bệnh tật, nhờ luyện Pháp Luân Công mà khỏe mạnh, nếu tôi không luyện thì chắc đã chết lâu rồi, bây giờ cũng không thể ngồi đây nói chuyện thế này được nữa”. Bà Vương Huệ Quân còn kể thêm cả tiếng đồng hồ về sự thực Pháp Luân Công cho mấy viên cảnh sát nghe.

(Thứ trưởng công an phụ trách Phòng 610 là Lý Đông Sinh đã bị bắt giữ vào tháng 12/2013 để điều tra vì tội tham nhũng.)
Cảnh sát nói bà Vương Huệ Quân xem lại ghi chép rồi ký tên, ấn vân tay, nhưng bà Vương Huệ Quân đều từ chối. Cuối cùng cảnh sát đành thả bà về.

Người thưa kiện có ở tất cả các tỉnh

Từ cuối tháng 5 đến ngày 20/8, mạng Minh Huệ đã tổng kết được 157,851 học viên Pháp Luân Công cùng người nhà họ đã gửi cáo trạng lên Tòa án, Viện kiểm sát tối cao, Bộ Công an và các ban ngành có liên quan.

Địa phận cư trú của người khiếu kiện gồm có: 34 khu hành chính cấp tỉnh, trong đó có 23 tỉnh, 5 khu tự trị, 4 thành phố trực thuộc, 2 khu hành chính đặc biệt là Hồng Kông và Macau.

Trong số các học viên Pháp Luân Công kiện Giang Trạch Dân bao gồm những người hoạt động trong các lĩnh vực khác nhau như: thẩm phán, cán bộ văn phòng pháp luật, quan chức chính phủ, quân đội, cảnh sát, giáo sư đại học, giảng viên, nghệ sĩ, kỹ sư, bác sĩ, nhân viên công ty, công nhân, nông dân…

Ngày 20/7/1999, cựu lãnh đạo Trung Quốc Giang Trạch Dân điên cuồng phát động bức hại Pháp Luân Công, với các học viên Pháp Luân Công thực hành theo tín ngưỡng “Chân – Thiện – Nhẫn”, ông ta cho thi hành chính sách “đánh chết xem như tự sát, bôi nhọ danh dự, vắt kiệt tài chính, hủy hoại thân thể”… Nghiêm trọng hơn, ông ta còn tổ chức ra hệ thống cướp mổ nội tạng sống, bị thế giới xem là hành vi tàn ác chưa từng có trong lịch sử loài người.

Tháng 9/2014, “Tổ chức quốc tế điều tra Pháp Luân Công” đã tiến hành điều tra hoạt động phạm tội liên quan đến cướp mổ nội tạng sống học viên Pháp Luân Công và buôn bán cấy ghép của Nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế phụ trách Tổng Cục Hậu cần trực thuộc Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc Bạch Thư Trung. Bạch Thư Trung thừa nhận là Giang Trạch Dân đã ra chỉ thị lấy nội tạng học viên Pháp Luân Công để cấy ghép.

Ngày 13/9/2006, Bạc Hy Lai khi còn là Bộ trưởng Bộ Thương mại đi theo Thủ tướng đương nhiệm Ôn Gia Bảo thăm thành phố Hamburg ở Đức, từng chính miệng thừa nhận “Giang Trạch Dân đã hạ lệnh cướp mổ nội tạng sống học viên Pháp Luân Công”.
Giấy không thể gói được lửa cũng như cây kim trong bọc lâu ngày sẽ lòi ra, với làn sóng khởi kiện phát triển quá nhanh và mạnh mẽ này, người dân Trung Quốc và thế giới đang dần hiểu ra sự thật mà chính quyền Cộng sản Trung Quốc đã và đang nỗ lực che giấu. Sớm muộn gì ông Giang cùng phe cánh của ông tham gia vào cuộc đàn áp sẽ phải chịu sự xét xử trước pháp luật và trả lời trước nhân dân Trung Hoa về tội ác ông đã gây ra cho các học viên Pháp Luân Công.

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Tinh Vệ biên dịch

Tưởng Năng Tiến – Vũng Lầy Giác Dục

Với một nền giáo dục quá thừa phong bì nhưng lại thiếu phong cách, quá thừa nhà quản lý, nhà tiến sĩ nhưng lại thiếu một nhà liêm sỉ. Điều đó quả thực đáng lo ngại đối với bậc làm cha làm mẹ luôn đau đáu về tương lai của con mình. Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam

Lá vẫn còn xanh. Hè vẫn còn nấn ná. Trời vẫn chưa muốn vào thu mà (không dưng) sáng nay California chợt thoáng chút âm u, và lấm tấm vài hạt mưa nho nhỏ. Mưa chưa ướt đất nhưng cũng đủ làm cho tôi hơi thấy ngại ngần khi nghĩ đến chuyện phải ra khỏi nhà chỉ vì một ly cà phê nóng.

Thôi thì bắt chước cổ nhân thắp vài cây nến nhỏ, châm một bình trà, rồi ngồi nhẩn nha đọc lại vài bức thư xưa. Lá thư cũ nhất mà tôi còn giữ được, đề ngày 3 tháng 9 năm 1945, là Thư Gửi Các Cháu Học Sinh của Chủ Tịch Hồ Chí Minh:

Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Bác đã tưởng tượng thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi. Các cháu hết thảy đều vui vẻ vì sau mấy tháng trời nghỉ học, sau bao nhiêu cuộc chuyển biến khác thường, các cháu lại được gặp thầy gặp bạn. Nhưng sung sướng hơn nữa, từ giờ phút này trở đi các cháu bắt đầu được nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam. 

Viễn ảnh về một ngày tựu trường “nhộn nhịp tưng bừng... ở khắp các nơi” và một “nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam” dễ khiến cho nhiều người phấn trấn:

“Chúng tôi thường tự hào đây là một nền giáo dục riêng của người Việt, một nền giáo dục không có dây dưa gì nhiều với nền giáo dục mà thế kỷ trước, người Pháp đã mang lại.” (Vương Trí Nhàn. “Mấy Cảm Nhận Về Sự Khác Biệt Giữa Giáo Dục Miền Nam Và Giáo Dục Miền Bắc”).

Niềm tự hào này, tiếc thay, không kéo dài lâu. Khi có cơ hội so chiếu, tác giả bài viết thượng dẫn đã nhìn ra ngay sự bất toàn:

“Cái mà ta gọi là giáo dục miền Bắc chỉ là sự kéo dài của lối phát triển giáo dục trong chiến tranh... Giáo dục chiến tranh, do dó, luôn luôn là một nền giáo dục dở dang chắp vá, mà lại vẫn phải khoác cho mình cái chức danh lớn lao của một nền giáo dục mới mẻ, cách mạng...

Nói quá lên thì có thể bảo, như một cơ thể, GDMB thuộc loại tiên thiên bất túc, tức sinh ra đã không đủ các bộ phận cần thiết, sinh ra đã bất thành nhân dạng. Phương châm ở đây là làm lấy được, tức là chưa đủ điều kiện, nhưng thấy cần, vẫn cứ làm -- rồi để yên lòng nhau, sẽ viện ra đủ lý lẽ để chống chế, để lấp liếm và xa hơn nữa, sẵn sàng tự ca tụng...”

Hệ quả, tất nhiên, là thảm hoạ – vẫn theo như nhận định của Vương Trí Nhàn:

“Mươi năm gần đây, tình hình có chút đổi khác, nhưng là chỉ đổi khác trên bề mặt. Cựa quậy mấy thì nền giáo dục này cũng không khác được so với chính mình. Nó đã cạn kiệt năng lực tự cải hóa. Ngay cả những người trong bộ máy quyền lực cũng đều tính chuyện cho con em mình qua nhiểu nước phương Tây, nhất là sang Mỹ để học.

Nhưng họ chỉ lo được cho gia đình riêng của họ thôi. Ở trong nước, những bài bản của miền Bắc cũ được tân trang lại chút ít vẫn ngự trị trong toàn bộ nền giáo dục, và trong thâm tâm, nhiều người đã bắt đầu nghĩ rằng hình như có một bãi lầy đã được tạo ra và chúng ta không bao giờ ra thoát.”

Đối với những thế hệ đến sau (những kẻ sinh trưởng ngay giữa “bãi lầy”) thì vấn đề không còn gì để mà bàn cãi nữa. Vũ Thạch Tường Minh, một học sinh lớp 8, đã khẳng định như vậy:

“Bây giờ giáo dục Việt Nam con thấy là, con không có tính từ nào khác nên con phải dùng tính từ này, là giáo dục Việt Nam bây giờ con thấy là quá ‘thối nát’ rồi. Mà suốt bao năm qua các vị cải đi, cải lại, cải tiến, cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả.”

Cậu bé Vũ Thạch Tường Minh – 14 tuổi, học sinh trường Hà Nội – Amsterdam phát biểu tại buổi ra mắt sách của nhóm Cánh Buồm. Ảnh và chú thích: RFA

Khoảng cách giữa nhà nghiên cứu văn học Vương Trí Nhàn và cháu Vũ Thạch Tường Minh là ba thế hệ người. Tuy vậy, cả hai đều “nhất trí” là nền giáo dục hiện nay của nước CHXHCNVN (đã) hết thuốc chữa rồi!

Để minh chứng, xin xem qua một “trường hợp thú vị” – ở một vùng quê, thuộc tỉnh Rạch Giá – theo như nguyên văn lời của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn:

“Một em gốc Khmer học giỏi, thi đậu vào 3 trường đại học (2 đại học ở Sài Gòn và 1 ở ĐH Cần Thơ), nhưng cuối cùng thì giấc mơ đại học cũng đành phải bỏ. Ba má em ấy lí giải rằng: học để làm gì, nhìn quanh số sinh viên tốt nghiệp đại học thất nghiệp tùm lum cả, mà ngay cả xin được việc thì cũng cần đến 500 triệu đồng đút lót thì làm sao nhà có khả năng lo nổi. Tôi kinh ngạc về con số 500 triệu đồng (tức là 25000 đôla), nên phải hỏi lại cho chắc ăn, thì bà con đều khẳng định đó là con số tiêu biểu, có trường hợp thấp hơn nhưng cũng có trường hợp cao hơn. Tình trạng mua chức đâu phải chỉ ở ngoài Bắc, mà đang lan về nông thôn miền Tây rồi đấy.”

Mọi tệ trạng vừa nêu đang được Đảng và Nhà Nước “đối phó” hay “giải quyết” bằng... chỉ thị! Báo Nhân Dân loan tin: Ngày 24-3-2015, Ban Bí Thư T.Ư Ðảng ra Chỉ thị số 42-CT/TW (Tăng Cường Sự Lãnh Đạo Của Ðảng Đối Với Công Tác Giáo Dục Lý Tưởng Cách Mạng, Đạo Đức, Lối Sống Văn Hóa Cho Thế Hệ Trẻ Giai Đoạn 2015 – 2030) với những nhận định và “đề xuất rất cụ thể” như:

“Vai trò, trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội trong chăm lo, giáo dục thế hệ trẻ chưa được như mong muốn, chưa đáp ứng với yêu cầu nhiệm vụ cách mạng trong giai đoạn hiện nay. Một bộ phận giới trẻ giảm sút niềm tin, thiếu ý thức chấp hành pháp luật, sống thực dụng, thiếu lý tưởng, xa rời truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Một số ít thanh niên bị các thế lực thù địch lôi kéo, kích động chống sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc ta. Tình trạng tội phạm và tệ nạn xã hội trong giới trẻ diễn biến phức tạp.

Chỉ thị của Ban Bí thư đưa ra 5 nhiệm vụ và giải pháp, trong đó xác định việc giáo dục lý tưởng cách mạng, đạo đức và lối sống văn hóa cho thế hệ trẻ là nhiệm vụ chiến lược, lâu dài và cần đầu tư thích đáng. Đảng kêu gọi việc thực hiện học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức và lối sống trong một bộ phận đảng viên để làm gương cho giới trẻ...”

Sự thực thì thiên hạ không còn ai kỳ vọng hoặc quan tâm gì ráo vào bất cứ lời “kêu gọi” (hay “chỉ thị”) nào của Đảng tự lâu rồi. Người dân tìm cách tự cứu qua nhiều nỗ lực rất đáng trân trọng, dù gặp không ít khó khăn, ngăn trở và sách nhiễu.

Từ Bangkok, biên tập viên Gia Minh có bài tường thuật (“Nhóm Cánh Buồm Ra Mắt Sách Giáo Khoa Mới”) khá bất ngờ và thú vị. Xin trích dẫn một vài đoạn ngắn:

Nhóm soạn sách giáo khoa Cánh Buồm do nhà giáo Phạm Toàn chủ xướng vào ngày 12 tháng 8 vừa qua giới thiệu bộ sách Văn và Tiếng Việt lớp sáu tại Trung tâm Văn Hóa Pháp ở Hà Nội.

Việc ra mắt sách mới của Nhóm Cánh Buồm không thuộc Bộ Giáo Dục như thế được cho là một dấu chỉ tích cực trong tình hình giáo dục Việt Nam hiện nay...

Một buổi tọa đàm về sách giáo khoa tại Trung tâm Văn hoá Pháp (Hà Nội). Từ trái sang: nhà giáo Phạm Toàn, Thạc sĩ Nguyễn Thị Thanh Hải, nhà giáo Vũ Thế Khôi, điều khiển phần thảo luận và TS Chu Hảo, GĐ NXB Tri thức, nơi xuất bản SGK Cánh Buồm. Ảnh var chú thích: RFA

Một nhà giáo công khai đấu tranh chống những tiêu cực trong ngành giáo dục Việt Nam lâu nay, thầy Đỗ Việt Khoa cũng tỏ rõ sự ủng hộ đối với sách giáo khoa do Nhóm Cánh Buồn soạn thảo:

“Đây là nhóm khá tâm huyết đang soạn bộ sách giáo khoa cho liên cấp từ tiểu học trở lên. Theo quan điểm của tôi làm được một bộ sách giáo khoa như vậy là công sức cực kỳ lớn, rất tốt. Sẽ có những chỗ chưa được, có người sẽ đánh giá khiếm khuyết… nhưng sửa dần không sao cả...”

Ngoài việc biên soạn bộ sách giáo khoa mới để giảng dạy, Nhóm Cánh Buồm còn có chủ trương về một hình thái nhà trường mới như trình bày của nhà giáo Phạm Toàn:

“Tôi muốn sau này mình sẽ phục vụ cho một hệ thống trường của trẻ em Việt Nam mà chúng tôi gọi là ‘trường ba không’: không hộ khẩu- muốn học đâu thì học; không học phí- tức không phải nộp một xu nào ( không như các trường tư phải nộp nhiều tiền lắm, mình phải chịu); thứ ba là không ‘bắt nạt’- tức không thi cử, không kiểm tra, không đánh số, làm các thứ bắt chẹt các em, bởi vì hệ thống của chúng tôi là tìm ra cơ chế tự học cho các em, mà đã là tự học thì tự đánh giá thì suốt tiểu học là tự học và tự đánh giá, lên đến lớp 6 chúng tôi đề xuất hoàn toàn tự học.

Cùng vào thời điểm này, một công dân Việt Nam khác (ông Hoàng Thành , 25 tuổi) đã đến trước cổng trụ sở Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, cầm ảnh của chính mình – với poster in hình con chuột bạch đang bị tiêm thuốc – cùng dòng chữ: “Học sinh, sinh viên không phải là CHUỘT BẠCH.”


Khi được hỏi về “ý nghĩa” của việc làm này, ông cho biết như sau:.

“Bức ảnh của tôi đơn thuần là một hình thức thực hiện quyền biểu đạt ý kiến của mình. Tôi chỉ muốn nhắn tới các bậc cha mẹ và các em học sinh ... rằng: Hãy thể hiện quan điểm của mình trước các vấn đề xã hội, thay vì chỉ biết kêu than, vì đó không những là quyền của chúng ta, mà còn là cách chúng ta giúp chính quyền hiểu được nhu cầu của dân chúng và hoàn thiện chính sách sao cho hợp lý nhất...”

Ở bình diện cá nhân, cũng như tập thể – rõ ràng – đang có những nỗ lực đáng kể của rất nhiều người để vượt ra khỏi cái “vũng lầy giáo dục” hiện nay. Với ý thức và quyết tâm, chắc chắn, chúng ta sẽ “thoát” bất chấp sự ngăn trở (cùng sức ì) của chế độ hiện hành – một chế độ mà mọi người đều biết là sinh mệnh của nó đang được đo đếm từng ngày.

Ảnh: Dân Luận

Ở bình diện cá nhân, cũng như tập thể – rõ ràng – đang có những nỗ lực đáng kể của rất nhiều người để vượt ra khỏi cái “vũng lầy giáo dục” hiện nay. Với ý thức và quyết tâm, chắc chắn, chúng ta sẽ “thoát” bất chấp sự ngăn trở (cùng sức ì) của chế độ hiện hành – một chế độ mà mọi người đều biết là sinh mệnh của nó đang được đo đếm từng ngày.

Tưởng Năng Tiến
Theo FB Tưởng Năng Tiến

Ấn Độ thăm dò dầu khí ngoài khơi Việt Nam, thách thức Bắc Kinh

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Bảy, ngày 29 tháng 8 năm 2015 | 29.8.15

Thủ tướng Ấn Độ và Chủ tịch Trung Quốc trong một cuộc gặp hồi tháng Năm năm nay. Các nhà quan sát cho rằng động thái khẳng định quyền hoạt động thương mại của Ấn Độ ở biển Đông có thể là một dấu hiệu cho thấy ông Modi đã sẵn sàng cùng với Mỹ và các nước ở châu Á – Thái Bình Dương kiềm chế tham vọng lãnh hải của Trung Quốc.

Công ty Dầu khí Nhà nước Ấn Độ (ONGC) dự kiến sẽ nối lại các hoạt động thăm dò dầu khí ngoài khơi Việt Nam thuộc vùng biển Đông, bất chấp phản đối của Bắc Kinh.

Báo chí Ấn Độ dẫn lời các nguồn tin không nêu danh tính cho biết chính quyền của Thủ tướng Narendra Modi đã cho phép ONGC tiến hành khoan thăm dò dầu khí ở biển Đông.

Các nhà quan sát cho rằng động thái khẳng định quyền hoạt động thương mại của Ấn Độ ở biển Đông có thể là một dấu hiệu cho thấy ông Modi đã sẵn sàng cùng với Mỹ và các nước ở châu Á – Thái Bình Dương kiềm chế tham vọng lãnh hải của Trung Quốc.

Trong khi đó, Bắc Kinh tuần này đã cảnh báo Ấn Độ phải tránh các hoạt động thăm dò ở những vùng biển tranh chấp.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc được báo chí Ấn Độ trích lời nói rằng “bất kỳ hoạt động nào của các công ty nước ngoài tại các vùng lãnh hải thuộc chủ quyền của Trung Quốc đều là bất hợp pháp”.

Bộ này cũng yêu cầu “các bên liên quan tránh các hành động làm phức tạp tình hình”.

Công ty ONGC hôm 27/8 cho biết mới được phép thăm dò thêm một năm nữa tại một lô dầu khí của Việt Nam trên biển Đông.

ONGC hồi tháng 5 đã đệ đơn tới lên chính quyền Việt Nam để xin gia hạn lần ba cho giấy phép thăm dò ở lô 128 để duy trì lợi ích chiến lược của Ấn Độ ở Biển Đông.

Đáp lại, tập đoàn dầu khí quốc doanh Petro Vietnam đã cấp gia hạn cho ONGC tiếp tục hoạt động cho tới giữa tháng Sáu năm sau.

Lô dầu khí trên Biển Đông này nằm trong khu vực Trung Quốc cũng có tuyên bố chủ quyền.

Năm 2011, Bắc Kinh từng cảnh cáo ONGC rằng việc thăm dò của công ty này ngoài khơi bờ biển Việt Nam là ‘bất hợp pháp’ và ‘xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc.’

Theo Today, PTI, Economic Times

Theo VOA

Bùi Thanh Hiếu - Phỏng vấn Người Buôn Gió nhân ngày 2/9

Bùi Thanh Hiếu - Phỏng vấn Người Buôn Gió nhân ngày 2/9
Bùi Thanh Hiếu: Xin chào anh Người Buôn Gió, nhân dịp ngày 2/9 anh cho biết cảm nghĩ của mình.

Người Buôn Gió: Thưa với anh, tôi cũng như bao người dân khác, háo hức chờ đón ngày lễ trọng thể như này.

Bùi Thanh Hiếu: Tại sao là một thằng phản động, anh lại "háo hức" chờ đón ngày lễ tôn vinh đảng cộng sản Việt Nam?

Người Buôn Gió: À vì tôi thấy sự thật ngày càng rõ ràng, cái háo hức của tôi là háo hức nhận ra sự thật. Tôi ngày càng nhận ra sai lầm của mình bấy lâu, khi chống phá, xuyên tạc uy tín của ĐCSVN.

Bùi Thanh Hiếu: Anh cho biết ví dụ thế nào mà anh nhận ra sai trái của mình?

Người Buôn Gió: Ví dụ này nhé, chúng tôi là kẻ vô ơn, đúng như Tuyên giáo của Đảng CSVN nói. Chúng tôi vô ơn bởi đảng CSVN đã mang lại cuộc sống cho chúng tôi, Tôi là thợ xây, tôi đi xây cái biệt thự cho ông quan chức đảng viên, tiền làm biệt thự ông ấy lấy từ công quỹ ra, chứ ông ấy đâu làm gì mà ra tiền. Nhờ có việc xây biệt thự cho ông ấy mà tôi có tiền công, tiền công này tôi nuôi con tôi ăn học, trang trải việc nhà. Vậy mà tôi chửi ông ấy, chửi nhà nước của ông ấy. Rõ là tôi vô ơn còn gì. Giờ thử hỏi ông quan chức kia không xây biệt thự, tôi lấy đâu ra việc để làm. Cuộc sống gia đình tôi là nhờ ông ấy, nhờ đảng. Không có đảng thì không có ông ấy, không có ông ấy thì không ai xây biệt thự, không ai xây biệt thự thì tôi thất nghiệp. Lẽ ra tôi phải mang ơn họ từ lâu rồi.

Bùi Thanh Hiếu: Anh cho biết, ĐCSVN thường nói rằng các lực lượng chống phá ĐCSVN nhằm thay đổi thế chế, đầy đất nước ta vào chiến tranh, loạn lạc., đói nghèo Anh nghĩ cái này đúng hay không?

Người Buôn Gió: Ví dụ thực tiễn thì đúng hoàn toàn, cái này trên khắp thế giới đều có, ngay cả Việt Nam ta cũng từng có.

Bùi Thanh Hiếu: Việt nam có khi nào?

Người Buôn Gió: Thì từ khi ĐCSVN cướp chính quyền, lật đổ chế độ Trần Trong Kim, đất nước ta chả rơi vào chiến tranh liên miên, loạn lạc, chia. Lúc nào cũng có thế lực thù địch, lúc nào cũng có kẻ thù ngày đêm phá hoại đất nước ta. Đói nghèo thì vẫn đầy ra đấy. Thế nên bây giờ ĐCSVN nói nếu thay đổi thể chế, đất nước ta rơi vào chiến tranh, loạn lạc là tôi nghĩ họ cơ cơ sở từ bản thân họ. Không phải họ nói vô cớ đâu, đừng nghĩ oan cho họ.

Bùi Thanh Hiếu: Anh nghĩ thế nào khi ĐCSVN kết tội bọn phản động các anh là không muốn đất nước độc lập, tự chủ, mà muốn đất nước làm tay sai cho ngoại bang?

Người Buôn Gió: Cái này tôi nghĩ họ nói cũng đúng, vì thực tế chứng minh rằng khi bản thân họ cướp chính quyền xong, đất nước chả có độc lập, tự chủ mà thành tay sai cho Nga, Tàu. Mình phải thấy họ rất thành thật, lương tâm họ sai, họ không muốn mình phải sai theo. Làm tay sai đã sai thì sai một lần, làm cho một hai thằng. Chứ giờ họ không muốn đất nước thay đổi, rồi lại đi làm tay sai cho thằng ngoại bang khác. Đó là cái lương tâm của người cộng sản, mình phải khách quan ghi nhân. Không thể ghét họ mà nói bừa.

Bùi Thanh Hiếu: Thưa anh Người Buôn Gió, tôi thường nghe ĐCSVN nói rằng những phần tử phản động lật đổ chế độ CSVN, là những bọn cơ hội muốn làm chính trị, muốn lãnh đạo đất nước, chúng không phải vì nhân dân. Anh nghĩ ĐCSVN nói đúng không?

Người Buôn Gió: Tôi nghĩ họ nói đúng theo kinh nghiệm bản thân họ. Như anh thấy đó, ĐCSVN họ giành chính quyền, đánh đuổi thực dân, đế quốc có phải vì dân đâu. Họ cũng vì quyền lực, muốn lãnh đạo đất nước, muốn cai trị. Bằng chứng cho thấy khi sạch bóng đế quốc, thực dân thì những người CS vẫn lãnh đạo đó thôi. Họ có trả lại quyền tự quyết cho nhân dân, có trưng cầu dân ý, bầu cử công bằng chút nào đâu.? Đến đây thì chúng ta càng nhận ra mọi thứ mà ĐCSVN nói họ đều rút ra từ thực tiễn bản thân họ.

Bùi Thanh Hiếu: Vậy là tất cả những gì họ nói các anh, đều do họ rút từ bản thân họ ra?

Người Buôn Gió: Vâng, thưa anh, đúng là vậy. Người ta vì ghét cộng sản Việt Nam quá, cứ nói họ gian trá, mị dân. Nhưng tôi thì thấy họ nói thật, chúng ta không để ý đến cái thật của họ đó thôi. Tất cả những gì họ nói như thay đổi thể chế là đất nước chia rẽ, chiến tranh, đói nghèo, quyền lực tập trung vào tay bọn cơ hội, đất nước nô lệ cho ngoại bang.....tất tất cả những điều đó đều là hậu quả mà bản thân họ đã làm. Họ đang nhân ra sai lầm của họ, và họ mang cái đó ra để làm bài học, làm minh chứng. Nếu chúng ta khách quan, đứng xa ra một chút quan sát lời họ nói và thực tiễn họ trải qua, chúng ta mới thấy đằng sau những luận điệu của họ nói chúng tôi (bọn phản động) chính là những lời thú tội của họ về việc họ đã làm và hậu quả để lại như bây giờ.

Bùi Thanh Hiếu: Vậy từ kinh nghiệm của họ đã đúc kết ra để nói các anh, thì anh nhận ra mình đã sai lầm?

Người Buôn Gió: Cái này thì xin nói rõ là chỉ riêng tôi nhận ra sai lầm thôi, còn các anh em khác thì tôi không rõ. Tôi không thể suy bụng tôi ra bụng người như cộng sản. Về chuyện sai lầm thì thú thật với anh, họ chửi tôi cũng đúng, riêng về khoản tay sai ngoại bang thì chắc chắn nếu tôi cầm quyền. Tôi sẽ đưa cả đất nước này làm tay sai cho ngoại bang như Anh, Đức, Mỹ luôn. Tôi không có trình độ, không thể nghĩ ra cách phát triển đất nước tự lực, tự cường. Tôi cứ học bọn Sing, Hàn, Nhật làm tay sai cho đế quốc cho nó nhanh.

Bùi Thanh Hiếu: Cám ơn anh Người Buôn Gió đã trả lời phỏng vấn một cách thẳng thắn. Xin chúc anh một ngày quốc khánh thoả mãn sự háo hức chờ đón của anh. Một lần nữa, xin cám ơn anh.

Bùi Thanh Hiếu
Theo blog Người Buôn Gió

Tuấn Khanh - Một bài quốc ca giá bao nhiêu?

Nhạc sĩ Văn Cao, tác giả bài Tiến Quân Ca.
Câu chuyện đề nghị thu tiền tác quyền của bài Tiến quốc ca ở Việt Nam hiện nay, gợi lên không ít điều phải bàn, liên quan đến danh dự một quốc gia, cũng như của chính tác giả bài hát đó. Tuy chuyện ông Phó Đức Phương, giám đốc Trung bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC), nêu ra có vẻ rất lạ thường, như lại là cơ hội để công chúng được một dịp nhìn thấy mọi góc cạnh của ứng xử, của hiện trạng về bài quốc ca tại Việt Nam.

Có lẽ, trong lịch sử Việt Nam cho đến nay, chưa có bài hát nào được sử dụng nhiều bằng bài Tiến Quân Ca, bởi tính khách quan, đó là bài hát được Quốc hội của miền Bắc Việt Nam, năm 1946, lúc đó còn mang tên là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, chọn là bài hát chủ đề giới thiệu một chính thể – một national anthem, mà cho tới nay chưa có sự thay đổi chính thức nào. Mặc dù sau khi Việt Nam không còn chiến tranh và chính thức đổi tên là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, bài hát này vẫn được vang lên với tư cách là một bài quốc ca.

Nếu tính thành tiền tác quyền, bằng giá của một ca khúc bình thường mà VCPMC vẫn thu hiện nay, tiền tác quyền của của riêng bài hát này (kể cả truy thu) của nhạc sĩ Văn Cao có thể lên đến hàng trăm tỉ đồng Việt Nam. Và nếu được như vậy, nhạc sĩ Văn Cao có thể đi vào lịch sử âm nhạc thế giới qua sự kiện 20 năm sau khi mất, vẫn làm ra những số tiền khổng lồ. Hãy thử tưởng tượng, nếu còn sống đến lúc này, có lẽ nhạc sĩ Văn Cao sẽ là một trong những nghệ sĩ – đại gia hàng đầu của Việt Nam.

Tiếc thay lúc sinh thời, đời của ông không được một phần nho nhỏ nào như vậy. Nhạc sĩ Văn Cao (1923-1995) ra đi trong sự thanh bạch và nghèo khó. Tháng 2.1993, trong chuyến đi của tổng thống Pháp François Mitterrand đến Hà Nội, Việt Nam, những người cùng thời kể lại rằng ngôi nhà của nhạc sĩ Văn Cao bất ngờ được chọn là một trong những điểm ghé qua, bên cạnh danh sách các điểm đến là chiến trường Điện Biên Phủ xưa, Văn Miếu... Khi ấy, chỉ được biết trước một vài tiếng đồng hồ, nhà nhạc sĩ Văn Cao đã được vội vã tổ chức lại cho tươm tất hơn, cũng như phía chính phủ Việt Nam cũng bất ngờ cho biết sẽ lập khoản trợ cấp vài trăm đồng trong một thời gian, vì nhận ra ông đang có cuộc sống quá chật vật.

Nhưng ngay lúc sinh thời, khi tác phẩm của mình được chọn làm quốc ca, nhạc sĩ Văn Cao lúc đó ắt hẳn cũng mang nhiều tâm trạng khó tả, không thể nào lên tiếng bất cứ điều gì được. Khó mà biết được ông lặng lẽ hay ông im lặng.

Năm 1956, khi tham gia phong trào Nhân Văn – Giai Phẩm của các trí thức hàng đầu Việt Nam lúc bấy giờ, nhạc sĩ Văn Cao đã phải đối đầu với nhiều đợt phủ nhận tác phẩm của ông. Năm 1958, chính phủ miền Bắc Việt Nam đã dự định dùng bài Bài ca cách mạng tiến quân của Đỗ Nhuận để thay cho Tiến Quân Ca, thế nhưng không hiểu sao, bài hát Tiến Quân Ca cứ in vào tâm trí người dân, không đổi được. Dù vẫn phải sử dụng, nhưng ít ai để ý là nhiều năm liền sau đó, đến tận năm 1980, chính sách dùng quốc thiều để thay cho các buổi hát quốc ca đã được áp dụng khắp nơi.

Có lẽ vì hiến pháp mới, được công bố năm 1980 lại không thấy ghi chính thức chọn Tiến Quân Ca là quốc ca (chỉ ghi là thông qua), nên đến ngày 28/4 năm 1981, đã có hẳn một chương trình thi viết quốc ca mới do báo Nhân Dân đột ngột thông báo, kéo dài trong hai năm, với sự chấp thuận của ông cố tổng bí thư Lê Duẫn và hội đồng xét duyệt như các ông Trường Chinh, Xuân Thủy. Ngoài ra có có nhà thơ Cù Huy Cận, thứ trưởng Bộ Văn hoá Thông tin và nhạc sĩ Lưu Hữu Phước, chủ tịch Uỷ ban Văn hoá và Giáo dục của Quốc hội là chủ tịch và phó chủ tịch Ban Giám khảo. Theo thống kê, đã có gần 30.000 bài hát từ khắp nơi gửi về nhưng không có bài hát nào được chọn làm quốc ca mới. Đó cũng là một giai đoạn mệt mỏi nhạc sĩ Văn Cao, vì cái giá của một bài quốc ca mà ông đang đối diện, cũng lơ lững không khác nào lưỡi gươm của Damocles.

Trãi qua những gập ghềnh ấy, thật lạ, không hiểu sao người dân vẫn chọn Tiến Quân Ca làm bài hát của mình. Mặc dù lời bài hát này, trong thời điểm hiện tại nghe đầy xương máu, nhưng trong lần nói chuyện lịch sử với ông Văn Cao, tổng thống Pháp François Mitterrand đã so sánh bài Tiến Quân Ca với La Marseillaise – những bài hát được chọn làm quốc ca, đã ghi lại hình ảnh đau thương lịch sử trong chiến tranh thế giới thứ hai và lòng ái quốc có thể đánh đổi bằng cái chết.

Trong lịch sử của những người nghệ sĩ, Văn Cao cũng là một nghệ sĩ yêu nước đến mức sẳn sàng đánh đổi bằng cái chết của mình. Vì từ năm 1944, khi mới 21 tuổi, Văn Cao đã sẳn sàng dùng bàn tay nghệ thuật của mình để đặt vào cò súng, trở thành những ám sát viên lừng danh của Việt Minh của Hà Nội. Ông ám sát thành công Đỗ Đức Phin, một người làm việc cho Pháp tại Hải Phòng, và một lần khác (1945) là ám sát Cung Đình Vận ở Huế, nhưng lần này không thành công. Bài hát Tiến Quân ca cũng ông cũng nói rõ tâm tình của một thanh niên chứng kiến nạn đói và những khí thế cách mạng thời đó. Ông cũng là người hăng hái lên tiếng kêu gọi cải cách và xây dựng lại xã hội trong nhóm Nhân Văn – Giai Phẩm. Năm 2009, khi thời Việt Nam mở cửa đến, ông được phát hành tập thơ Lá, lạ thay trong đó là những dòng đọc mà nghe sao nghẹn ngào “Có lúc một mình một dao giữa rừng đêm không sợ hổ, có lúc ban ngày nghe lá rụng sao hoảng hốt, có lúc nước mắt không thể chảy ra ngoài được...” (bài viết năm 1963).

Trả bao nhiêu cho đủ với những gì mà một nghệ sĩ lớn, một tác giả đã viết ra bằng tâm huyết của mình, được nhân dân chọn làm quốc ca từ mấy mươi năm nay? Mà trên thế giới, cũng ít có tác giả nào viết quốc ca lại đòi tiền, vì đó là danh dự và sứ mạng của một người được cuộc sống ban tặng. Nhưng cách nói của nhạc sĩ Phó Đức Phương thì lại nhắc cho mọi người nhớ rằng có rất nhiều cái chúng ta đã quên, thậm chí quên một cuộc đời đáng nhớ và kính trọng đã viết nên bài hát đó, mà mỗi ngày trên nước Việt Nam này luôn vang lên ồn ào trong sự vô tâm, vô tình, giả tạo. Chúng ta có nợ nhạc sĩ Văn Cao không?

Cái nợ không nhỏ đó cũng thuộc về nhà nước hiện hành. Năm 2010, khi bà Nghiêm Thúy Băng gửi thư cho Quốc hội, hiến tặng ca khúc này cho chính phủ. Đã không ai trả lời. Thậm chí không ai hỏi han. Thật vô phúc cho người dân Việt Nam khi hôm nay có những người đại diện hời hợt và sợ trách nhiệm như vậy. Mãi đến khi có sự cố ồn ào xảy ra, thì mới có đại diện Bộ Văn Hóa mới cất tiếng trả lời suông là đã thấy thư hiến tặng. Cho đến nay, không hề có một thư trả lời hay quyết định tiếp nhận tử tế nào với Tiến Quân Ca. Mọi thứ vẫn đang treo lơ lững như định mệnh của chính người nghệ sĩ tài hoa này, suốt 30 năm, sau thời kỳ Nhân Văn – Giai Phẩm.

Một năm sau khi nhạc sĩ Văn Cao mất, nhà nước Việt Nam trong khuynh hướng đổi mới, đã truy tặng cho ông huân chương Hồ Chí Minh về đóng góp của ông. Kể cả bài Tiến Quân Ca và huân chương ấy, giá tác quyền tưởng thưởng nên được ghi xuống, nên là bao nhiêu?

Thật buồn cười khi rất nhiều quan chức, tỉnh thành lên các dự án xây văn miếu, đền thờ, tượng đài ngoại quốc, vô danh... lên đến hàng ngàn tỉ, nhưng với con người thật – việc thật, thậm chí với bài hát mà họ vẫn mấp máy môi mỗi đẩu tuần theo bổn phận – thì có thể họ đã quên. Cho đến giờ phút này, Văn Cao vẫn là một nghệ sĩ lưu danh hậu thế của Việt Nam và là tác giả của quốc ca, mà chưa hề có một nhà tưởng niệm nào xứng đáng, ở nơi chốn sinh ra mình.

Lòng biết ơn và thái độ trân trọng của một chính phủ đối với ông còn chưa đủ, thì nói gì thu được đủ tiền bàn quyền với bài quốc ca có số phận long đong ấy.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh
Theo RFA Blog

Google Search

Subscribe me

Chuyên Đề »

Điều 19.2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Việt Nam xin tham gia năm 1982:
  • “Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình”.
  • (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)ce.)

Thời Sự


Biển Đông

Lịch Sử

Pháp Luật

Con người Sự kiện

Tin Video

 
Top ↑ Copyright © 2011. VANEWS - All Rights Reserved
Welcome to VANEWS