VANEWS
Tin Nóng :
Latest Post

Written By BTV VANEWS on Thứ Ba, ngày 31 tháng 3 năm 2015 | 31.3.15

Hai ngày sau khi vòng đàm phán cấp bộ trưởng (9-15 tháng 3, 2015) về TPP kết thúc tại Hawaii - Hoa Kỳ, vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào được thổ lộ từ phía đoàn đàm phán Việt Nam - hiện tượng khá dị biệt với không khí hồ hởi “sẽ quyết tâm kết thúc TPP” của “nhà nước ta” vào cuối năm 2013 và 2014.

Ba ngày sau vòng đàm phán bí ẩn trên, một cuộc họp “lạ lùng” đã diễn ra tại trụ sở Ban Kinh Tế Trung Ương: ủy viên Trung Ương Đảng, Trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương Vương Đình Huệ làm việc với Đoàn Đàm Phán Chính Phủ Việt Nam gia nhập Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương.

Cuộc họp trên được thông tin bởi nguồn hiếm hoi là trang Infonet của Bộ Thông Tin và Truyền Thông. Tuy nhiên hiện tượng lạ lùng không kém là sau cuộc họp này, vẫn không có bất kỳ tin tức hay kết quả nào được Ban Kinh Tế Trung Ương hay ông Trần Quốc Khánh, thứ trưởng Bộ Công Thương và cũng là trưởng đoàn đàm phán TPP, tiết lộ.

“Theo tính toán, một khi được ký kết, TPP sẽ trở thành khu vực thương mại tự do với 800 triệu dân, chiếm 30% kim ngạch thương mại toàn cầu và gần 40% sản lượng kinh tế thế giới” - báo chí nhà nước đành lặp lại “lời chú” đã trở nên quá nhàm chán khi không có được tin tức nào hay ho hơn để hô hảo hoặc bình luận.

Chỉ có một thông tin hiếm hoi xuất hiện trên báo Inside US Trade: “Mặc cho những tiến triển đã đạt được, một số vấn đề chính vẫn chưa được giải quyết tại vòng đàm phán Hawaii.”

Theo một nguồn tin khác, một trong số “những vấn đề chính” trên là yêu cầu của Hoa Kỳ về thành lập công đoàn độc lập vẫn chưa được chính quyền Việt Nam “hoan hỉ.”

Phải đến năm ngày sau khi vòng đàm phán Hawaii kết thúc, trưởng đoàn đàm phán TPP Trần Quốc Khánh mới hé lộ, “Đàm phán TPP có thể kết thúc vào tháng 6, 2015.” Tin tức quá hiếm hoi và cũng quá súc tích như một nỗi thất vọng không diễn tả được như thế được nêu ra trong cuộc tọa đàm về FTA - hiệp định tự do thương mại.

“Mục tiêu đặt ra là kết thúc đàm phán TPP trong 6 tháng đầu năm, hiện nay đang tiến triển tích cực. Chúng ta sẽ cố gắng nỗ lực cùng các nước để kết thúc đàm phán TPP, tuy nhiên tôi nhấn mạnh là việc này không phụ thuộc vào quyết tâm của riêng Việt Nam” - thứ trưởng Công Thương rào chắn. Khác hẳn những lần tuyên bố “triển vọng kết thúc đàm phán TPP là rất khả quan” trước đây, lúc này ông có vẻ cẩn trọng từ ngữ hơn nhiều.

Chi tiết đáng lưu ý là từ “quyết tâm” trong cung cách một chiều của giới tuyên giáo Việt Nam đã được phân liệt cái riêng khỏi cái chung. Nếu trước đây báo đảng thường thông tin “Hoa Kỳ quyết tâm kết thúc TPP,” thì nay tán thán từ này hình như lại biểu lộ một nỗi lòng ca thán giấu kín của những người có đi chưa chịu có lại.

Trừ một văn bản không cấm giới đồng tính kết hôn, hầu như toàn bộ chủ đề nhân quyền - những gì mà chính quyền Việt Nam “cam kết” trước Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc - cho tới nay vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Nhân quả là có thực. Toàn bộ kho tàng ngôn ngữ của giới đàm phán Việt Nam vào TPP đã chỉ được gói gọn trong từ “có thể” đầy tính trầm mặc u ám.

Vào tháng 7 năm 2013 khi gặp nguyên thủ Việt Nam Trương Tấn Sang tại Tòa Bạch Ốc, Tổng Thống Obama cũng đã đặt nặng từ “có thể” khi đề cập đến khả năng “kết thúc TPP.”

Khi nào thay đổi?

Trước đó vào tháng 1 năm 2015, nhận định của tân đại sứ Hoa Kỳ - Ted Osius - về TPP có thể được xem là tín hiệu thuận lợi cho Việt Nam. Ted tỏ ra “rất lạc quan” cho tháng 3 này.

Nếu được cơ bản hoàn tất vào tháng 3, 2015, Việt Nam sẽ chỉ còn chờ... Quốc Hội Mỹ. Vai trò của cơ quan này là vào giữa năm nay có thể thông qua “quyền đàm phán nhanh” cho chính phủ Mỹ, để từ đó Mỹ mới ký kết mau lẹ với Việt Nam.

Nhưng giờ đây, mọi chuyện đang trôi ngược về điểm khởi đầu trong quá khứ cùng một tương lai xa thẳm. Giờ đây, lại một quý nữa được “gia hạn,” nhưng không ai biết có thể còn kéo dài bao nhiêu quý nữa.

Bởi kết quả đàm phán TPP vào tại Hawaii vừa qua không thể được coi là thuận lợi, các nhà “kỹ trị” của Việt Nam có lẽ lại phải chờ thêm một thời gian nữa, không biết là bao lâu.

“Deadline” gần gũi và đáng hy vọng nhất cho việc Việt Nam dự phần TPP thực ra lại tùy thuộc vào một yếu tố chính trị rất đặc trưng: Chuyến công du Hoa Kỳ của người sắp mãn nhiệm tổng bí thức đảng cầm quyền - ông Nguyễn Phú Trọng - được dự kiến sẽ diễn ra vào cuối tháng 5, 2015.

Thêm một điểm trùng hợp ý nhị nữa: tháng 5 tới cũng là thời điểm tái lập cuộc đối thoại song phương giữa Washington và Hà Nội về chủ đề nhân quyền. Vô số khía cạnh nhỏ lẻ liên quan đến phạm trù quyền con người bị vi phạm và bị chà đạp ở Việt Nam sẽ một lần nữa được đưa lên bàn mổ quốc tế.

Có thể thấy rõ giới đảng và chính phủ Việt Nam đang lung đầu tính toán. Lần này, họ càng cần tính toán chi li hơn vì ưu thế của họ đang phai dần theo thời gian. Tâm trạng này giải thích cho một so sánh tối nghĩa: Nếu vào đầu năm 2014 và song trùng với một số tín hiệu “có thể kết thúc đàm phán TPP,” chính quyền Việt Nam đã quyết định trả tự do cho 5 tù nhân lương tâm, thì từ đầu năm 2015 đến nay họ vẫn chưa chịu thả thêm ai, bất chấp chuyến công du mới đây của tướng công an Trần Đại Quang đến Mỹ.

Tất cả còn phải “để dành.” Để làm gì? Hà Nội chờ đợi những tín hiệu mới và chắc chắn phải là tín hiệu khả quan từ TPP hay “đối tác toàn diện” với Mỹ thì họ mới có thể xem xét thả thêm người. Mặt khác, họ còn phải chờ “thỉnh thị” từ Bắc Kinh.

Thế nhưng chính chính sách đu dây dễ lộn ngược và những tính toán quá thiển cận cùng nhỏ mọn đã khiến cho giới cầm quyền Hà Nội tự giẫm lên chân mình. Dù chẳng đời nào muốn thả thêm tù nhân lương tâm, nhưng cuộc tiếp đón được hứa hẹn ở Hoa Thịnh Đốn dành cho nhân vật sắp về vườn Nguyễn Phú Trọng xem ra sẽ là con bài đánh đổi lấy một ước nguyện mang tính cá nhân. Triển vọng công đoàn độc lập cho công nhân Việt Nam cũng bởi thế không hoàn toàn mờ mịt.

Có lẽ chính giới Hà Nội chỉ thực sự thay đổi khi họ ở thế chân tường. Càng gần đại hội 12, mọi thứ sẽ càng bế tắc.

Phạm Chí Dũng
Theo Người việt

Written By BTV VANEWS on Thứ Hai, ngày 30 tháng 3 năm 2015 | 30.3.15

Tháp truyền hình Tokyo Skytree cao nhất thế giới hiện nay (634m). Dự án tháp truyền hình Việt Nam sẽ cao hơn 2m!  

Tuổi Trẻ nhận được thư của một bạn đọc tên Phương Nguyễn, nhận là người đang công tác trong lĩnh vực truyền hình, nêu ra một số vấn đề xoay quanh dự án VTV xây tháp truyền hình cao nhất thế giới.

Có một sự kiện được rất nhiều người công tác trong lĩnh vực truyền hình bàn tán cũng như không ít người quan tâm hỏi han, đó là dự án xây tháp truyền hình cao nhất thế giới của Đài truyền hình VN (VTV).

Ngày 10-3, tại khách sạn Hilton - Hà Nội đã diễn ra lễ ký thỏa thuận hợp tác thực hiện dự án đầu tư xây dựng tháp truyền hình VN, với sự tham gia của đại diện VTV, Tổng công ty Đầu tư và kinh doanh vốn nhà nước (SCIC) và Công ty cổ phần Tập đoàn BRG.

Phát biểu tại sự kiện này, ông Trần Bình Minh cho biết độ cao của tháp truyền hình VN sẽ là 636m, cao nhất thế giới.

Ông Trần Bình Minh chia sẻ: “Đó là mơ ước của VTV, mơ ước của không biết bao nhiêu thế hệ những người làm việc tại VTV”.

Trong những ngày qua, tôi đã cất công tìm hiểu từ các nguồn tư liệu thì được biết tháp truyền hình cao nhất thế giới hiện nay là Tokyo Skytree (Nhật Bản) với chiều cao 634m, còn tháp truyền hình VN theo dự án có chiều cao 636m.

Mặc dù chủ đầu tư của tháp truyền hình Tokyo Skytree là Đài truyền hình NHK nổi tiếng hợp tác với năm đài khác, nhưng người ta khẳng định rằng công trình này là biểu tượng của Tokyo chứ không phải phục vụ cho truyền hình.

Nếu ngày xưa, khi truyền hình còn truyền tín hiệu analog thì chiều cao của tháp đóng vai trò quan trọng, chứ ngày nay truyền hình thế giới đã và đang chuyển sang cáp, tín hiệu vệ tinh thì chiều cao của tháp là vô nghĩa.

Như vậy, với lộ trình đến năm 2020 truyền hình VN sẽ chấm dứt hoàn toàn việc phát analog, thì tháp truyền hình VN cao nhất thế giới cũng sẽ như Tokyo Skytree (Nhật), tháp truyền hình Quảng Châu, Minh châu phương Đông - Thượng Hải (Trung Quốc) - các tháp truyền hình cao nhất thế giới hiện nay mang ý nghĩa biểu tượng là chính.

Và chúng ta hãy xem Nhật và Trung Quốc xây dựng biểu tượng khi nào? Tháp Tokyo Skytree khởi công năm 2008, hoàn thành năm 2012; tháp Minh châu phương Đông xây vào đầu thập niên 1990 (cao 468m); tháp truyền hình Quảng Châu (cao 600m) xây năm 2005, hoàn thành năm 2009.

Nghĩa là khi xây dựng những tháp truyền hình mang ý nghĩa biểu tượng này, Nhật và Trung Quốc đều là cường quốc hàng đầu thế giới. Chỉ riêng chúng ta là mơ mộng đến tháp truyền hình cao nhất thế giới khi mới vừa thoát nghèo!

Đi sau những tháp truyền hình vĩ đại này là câu chuyện làm thế nào để khai thác hiệu quả, chứ không phải để nó biến thành “cục nợ”. Chúng ta hãy xem nhiều tòa cao ốc hiện nay ở VN phải thuê mướn các nhà quản lý nước ngoài, và nhiều nơi méo mặt vì chưa hiệu quả.

Chúng ta được thiên nhiên ban tặng những kỳ quan như Hạ Long, hệ thống hang động Phong Nha hàng đầu thế giới, cao nguyên đá Đồng Văn kỳ vĩ... nhưng vẫn chưa khai thác tốt nhất cho du lịch. Với thực trạng như vậy mà mơ dùng tháp truyền hình cao nhất thế giới để kinh doanh, thu hút khách nước ngoài thì có quá viển vông chăng?

Rất nhiều người dân như chúng tôi thấy rằng VN chúng ta mắc cái bệnh ưa thích “nhất thế giới”. Có điều những cái “nhất thế giới” ấy chẳng giúp VN thành rồng.

Chúng tôi chỉ sợ rằng tô hủ tiếu lớn nhất thế giới, chiếc nón lá lớn nhất thế giới... chẳng gây thiệt hại gì đáng kể, chứ tháp truyền hình lớn nhất thế giới thì phải chi vào đấy cả tỉ USD (kinh phí xây dựng tháp Tokyo Skytree là 820 triệu USD), không cẩn thận lại thêm nợ.

Còn nếu muốn “nhất thế giới”, tôi mong VTV đặt ra các dự án sau: đài truyền hình có nhiều chương trình hay nhất và mang tính giáo dục cao nhất thế giới, sáng tạo nhất thế giới (chứ không phải bỏ tiền tỉ đi mua bản quyền game show của thế giới), phục vụ người dân tốt nhất thế giới...

Phương Nguyễn
Theo Tuổi Trẻ


Hôm qua có một bạn trẻ “chất vấn” tôi rằng: Tại sao không quan tâm đến vấn đề cây cối, đến sông Đồng Nai hay một vài chuyện xã hội khác, mà chỉ quan tâm đến chuyện “đao to búa lớn” như Nhân quyền, Dân chủ, toàn vẹn Lãnh thổ? Bạn còn khẳng định rằng chiến dịch “Tranh đấu cho Tự do - Nhân quyền - Dân chủ 2015”, - mà bạn gọi là “mấy cái tuyên bố, thông cáo đao to búa lớn, thùng rỗng kêu to” - chả có ai theo, ngoài mấy người ở bên ngoài. Và rằng người dân Việt Nam trong nước “chỉ quan tâm đến giá xăng, giá điện, lấp sông Đồng Nai, chả ai quan tâm đến biển Đông, đến Hiệp ước Thành Đô”.

Xét thấy những câu hỏi và các lý lẽ bạn đưa ra khá thú vị nên tôi quyết định viết bài này để một số người quan tâm cùng tham khảo mặc dù tôi cũng có trao đổi riêng với bạn rồi.

Về phần câu hỏi bạn dành cho tôi: “Tại sao không quan tâm đến chuyện cây cối, đến sông Đồng Nai v. v...? ” thì tôi xin trả lời với bạn rằng: Tôi rất quan tâm đến những vấn đề đó. Và tôi không chỉ quan tâm đến chuyện cây cối, đến chuyện lấp sông Đồng Nai, giá xăng, giá điện, chuyện y tế, giáo dục, nạn bạo hành gia đình, bạo hành học đường, chuyện công dân chết trong đồn công an v. v... mà tôi còn quan tâm đến rất nhiều những vấn đề khác nữa, gọi chung là chuyện “DÂN SINH”.

Còn các lý lẽ bạn đưa ra: “người dân trong nước chỉ quan tâm đến giá xăng, giá điện... ”, và rằng “việc cây cối là cơ hội cho những người trẻ thể hiện tình yêu và trách nhiệm xã hội, thay đổi nhận thức” v. v..., tôi hoàn toàn đồng ý với bạn.

Thực tế thì nhiều người dân - nhưng không phải tất cả - quan tâm đến những điều thiết thực, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của họ - tức vấn đề Dân Sinh - và chúng ta cần phải tranh đấu cho những điều sát sườn với đời sống hàng ngày của người dân. Ta gọi đó là mặt trận Dân Sinh.
Nhưng bên cạnh, có những điều người dân không quan tâm. Chính vì không quan tâm cho nên chúng ta phải sống mà không có quyền. Và vì không có đầy đủ quyền nên mới nảy sinh những vấn nạn về Dân Sinh. Cho nên mới có mặt trận Nhân Quyền. Đó là một mối quan hệ hệ quả mang tính tất yếu song nhiều người vẫn ngộ nhận là có thể tách bạch được.

Đến đây, lại phải đưa vấn đề đi sâu một chút, đó là: cho dù có Nhân quyền, nhưng cốt lõi không có quyền công dân, quyền lập đảng phái, quyền chọn thành phần lãnh đạo thì hơn 90 triệu con người cũng bị đốn chứ không riêng gì vài ngàn cây xanh. Và vì vậy mới có mặt trận Dân Chủ.

Trong một xã hội mà quyền con người, quyền công dân không được tôn trọng thì các vấn nạn xã hội không những không được giải quyết mà càng ngày càng nảy sinh và nghiêm trọng hơn.

Người có cái nhìn đàng hoàng và khách quan là thấy hết nhu cầu của mọi hoạt động. Có lúc vì kế hoạch có sẵn, vì tình huống xã hội... mà người ta tập trung vào chuyện này thay vì chuyện khác. Với cá nhân tôi, khả năng và sức lực có hạn nên phải chọn lựa công việc mình cho là trọng tâm, cụ thể là chiến dịch “Nhân quyền 2015”. Nói như thế không có nghĩa là tôi không đồng hành với các công việc khác như đã đề cập ở trên.

Giả sử bây giờ ai cũng nhào ra dán một khẩu hiệu lên cây để rồi xem đó là công cuộc tranh đấu duy nhất, những thứ khác là “đao to búa lớn” là một cái nhìn coi thường người khác nếu không muốn nói là tự mãn. Hoặc ai cũng tham gia vào chiến dịch Nhân quyền 2015 và coi những chuyện Dân sinh là không quan trọng, chưa cần thiết thì đó là một cái nhìn khập khiểng. Những người tranh đấu cho tương lai đất nước cần trân trọng mọi nỗ lực đổi thay tích cực của mọi mặt trận. Mỗi người trong khả năng giới hạn và tùy theo hoàn cảnh, sở trường của mình để tập trung hoạt động chính vào một mặt trận và hỗ trợ những lãnh vực khác qua việc tiếp sức thông tin, bày tỏ lập trường...

Chính vì thực tế này mà một số hội/nhóm Xã Hội Dân Sự ra đời để đáp ứng phần nào các nhu cầu đó. Và ngay cả cá nhân những người tranh đấu không thuộc tổ chức, hội /nhóm nào cũng có những hoạt động rất tích cực trên mặt trận Dân sinh, Nhân quyền hoặc Dân chủ.
Thử đặt ra tình huống, nếu Hà Nội không chặt phá cây thì sao?

Thì hầu hết những cuộc biểu tình ôn hòa (trước đó) với nhiều ngàn người tham gia đều vì lý do chống Tàu xâm lược, là bảo vệ biển đảo và toàn vẹn lãnh thổ. Hoặc những lần tưởng niệm những người lính đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc. Hay đòi tự do cho những người tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền đang sắp phải đối diện với bản án tù bỏ túi.

Trong những lần này, người ta nhận ra nhau, tìm thấy những người cùng lý tưởng qua những chuyện chẳng liên quan gì tới các vấn đề “Dân Sinh”, các quyền lợi sát sườn.

Bạn trẻ mà tôi nhắc đến trở thành người của ngày hôm nay, được nhiều người biết đến cũng vì thuở bạn còn mang cờ đỏ sao vàng đi hô: “Trường Sa - Hoàng Sa - Việt Nam”, tức vì cái lý do rất “đao to búa lớn” như thế.

Tôi tin rằng, qua những cuộc tuần hành bảo vệ cây xanh ngày hôm nay sẽ có những bạn trẻ thay đổi nhận thức, thấy được giá trị cũng như trách nhiệm của mình với đất nước. Ngày mai, sẽ còn nhiều nữa những cuộc gặp gỡ, hội ngộ nhau khởi đi từ những cuộc bày tỏ công khai về một vấn đề cụ thể trong xã hội.

Tuy nhiên:

Bảo vệ cây xanh là cần thiết nhưng nếu không bảo vệ quyền con người để con người bảo vệ cây xanh thì sao? 

Bảo vệ quyền con người mà không bảo vệ quyền công dân để công dân có quyền quyết định thành phần lãnh đạo đất nước, quyền quyết định hiến pháp, luật pháp thì quyền con người đó có bền vững hay không? 

Bảo vệ quyền công dân mà không giữ được độc lập của đất nước thì liệu có còn cái gọi là công dân để có quyền hay không? 

Không có một phương thức tranh đấu nào tốt nhất cho đến khi cuộc cách mạng thành công. Bạn cứ làm việc bạn thấy cần thiết, và tôi vẫn cứ kiên trì với những gì tôi lựa chọn. Nhưng nguyên tắc là phải tôn trọng tất thảy mọi người và trân trọng tất thảy mọi việc. Và nhắc lại câu nói trên rằng: “Người có cái nhìn đàng hoàng và khách quan là thấy hết nhu cầu của mọi hoạt động”.

Kết thúc bài viết, xin đưa ra một câu hỏi (mang tính hài hước) để những người quan tâm cùng suy ngẫm: Nếu chúng ta bỏ mặt trận Nhân Quyền và Dân Chủ, ai sẽ là người chiếm lĩnh mặt trận này?

Phạm Thanh Nghiên
Theo Dân Làm Báo

Mười năm tăng tốc phát triển liên tục. GDP trên đầu người tiến tới sát mức 1000 USD cái ngưỡng mà nhiều chuyên gia dự báo sẽ xuất hiện những vần đề nan giải mới, sẽ bộc lộ các khía cạnh không bền vững do tăng trưởng quá nóng. Một trong các biểu hiện rõ nhất là vấn đề của các đô thị.

Gần đây liên tục có các hội nghị, các cảnh báo, phản biện… về sự không bền vững khá toàn diện của các đô thị Việt Nam. Vấn đề quy hoạch đô thị trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết và là một vấn đề được công luận, dân chúng bàn bạc quan tâm nhiều nhất. Những tranh luận về mở rộng Thủ đô Hà Nội gấp 3,6 lần diện tích hiện nay ngay trên diễn đàn Quốc hội là một thí dụ tiêu biểu. Các đô thị lớn Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh lại là hai nơi thấy rõ nhất các triệu chứng lâm sàng của bệnh thiếu bền vững. Hệ quả của các nét bút quy hoạch, các con số kế hoạch, màu sắc các dự án trên giấy, chữ ký các quyết định trong các căn phòng của các công sở, công ty, thiết chế tài chính… trước đây khá xa vời và trừu tượng với người dân nay đã hiện hình cụ thể, tiến sát tới cửa từng nhà, vào trong từng gia đình và uy hiếp cuộc sống hằng ngày của người dân đô thị: Khói bụi, ô nhiễm, úng lụt, tắc đường, rớt mạng, sốt giá các kiểu, chất lượng thực phẩm, bệnh dịch, giá thuốc và bảo hiểm y tế, giáo dục quá tải và lệch hướng, công nhân đình công, nông dân khiếu kiện, tệ nạn xã hội…vv và vv…

   Đô thị hóa diễn ra khá tự phát, vừa làm vừa học, sai đâu sửa đấy, gồm các chuỗi các biện pháp tình thế hơn là chiến lược, chiến thuật khoa học bài bản dẫn tới thực trạng hỗn độn khó kiểm soát như hiện nay.
Việc trong một thời gian ngắn hàng chục triệu người nông dân, nông thôn, nông nghiệp phải “qua một đêm” trở thành người đô thị, người công nhân, người công nghiệp có vẻ như là việc quá sức với mỗi người trong số họ cũng như với chính quyền cùng giới doanh nghiệp.

Chính họ, những “nhân công giá rẻ” từng tạo ra một lợi thế cơ bản cho những năm tăng trưởng, đô thị hóa, công nghiệp hóa vừa qua là những người thiệt thòi nhất trong chia sẻ các lợi ích do tăng trưởng đem lại, cuộc sống của họ tích tụ đầy đủ nhất các yếu tố không bền vững của toàn nền kinh tế và xã hội. Mặt khác, đến cái ngưỡng này, cũng chính họ (và những người kế tiếp họ đang liên tục đổ về các thành phố) với các vấn đề của mình đặt ra các vấn nạn, các rào cản “mới” cho tăng trưởng mà nếu không giải quyết suôn sẻ, xã hội khó tiếp tục CNH, HĐH.

Đại bộ phận các sự không bền vững sinh ra và tồn tại ở đô thị. Nếu không giải bài toán đô thị hóa thì khó mà HĐH, CNH thành công. Phải chăng một nguyên nhân căn bản của không bền vững là song song, với chiến lược tăng trưởng, ngay trong lòng chiến lược tăng trưởng ta đã không có một chiến lược đô thị hóa tốt. Đô thị hóa diễn ra khá tự phát, vừa làm vừa học, sai đâu sửa đấy, gồm các chuỗi các biện pháp tình thế hơn là chiến lược, chiến thuật khoa học bài bản dẫn tới thực trạng hỗn độn khó kiểm soát như hiện nay. Đô thị hóa bị CNH lôi đi chứ không tự đi bằng đôi chân của mình. Thí dụ cụ thể nhất cũng là hai thành phố lớn nhất, tập trung 1/8 dân số cả nước. Đến nay vẫn không ai biết Hà Nội và TP HCM là thành phố kiểu gì, quy họach ra sao. Được chỗ này thì hỏng chỗ kia, được việc này lại hỏng hai ba việc khác. Các khu phố, khu đô thị… phát triển không như chính quyền và các nhà hoạch định mường tượng. Những chuyện cơ bản nhất như trung tâm ở đâu, có các thành phố vệ tinh các vành đai, khu đệm, ngoại thành hay không, nếu có thì chúng ở đâu, sẽ ra làm sao… cũng vẫn liên tục được tranh cãi với hình ảnh hết sức mù mờ. Nhà đất và giao thông tất nhiên là hai chuyện đầu tiên của một đô thị. Hai chuyện đó không “xong” thì không có đô thị đúng nghĩa. Thị trường nhà đất nóng lạnh thất thường, giá trên trời, lãng phí và tham nhũng vô hạn. Đại bộ phận dân cư vẫn chật vật về nhà ở. Hạ tầng cơ sở “xập xệ”, yếu kém và quá tải nghiêm trọng. Thêm nữa, hai “biểu tượng quốc gia” của nước ta thời đô thị hóa là nhà ống và xe máy. Tôi không rõ trong lịch sử và trên thế giới nơi nào đô thị hóa nhờ đôi song mã này không? Tôi dám tin rằng không giải quyết được hai chuyện nhà ống và xe máy thì hoặc là chúng ta sẽ thất bại ê chề trong việc đô thị hóa, hoặc ta sẽ sinh ra một dạng đô thị “vô tiền khoáng hậu”.

CNH có đồng nghĩa với đô thị hóa (ĐTH) không? CNH có chồng khít lên ĐTH không? Có cách nào tiếp tục CNH mà không ĐTH tự phát, ồ ạt như hiện nay không?

Cần hạn chế tốc độ đô thị hóa. Cần tập trung trí tuệ và quyền lực để xây dựng một chiến lược, một “học thuyết” đô thị hóa khoa học, bài bản lâu dài cho Việt Nam. Có nhiều bài học thất bại về đô thị hóa ở các nước đang phát triển mà ta có thể, và cần phải nghiên cứu để tránh đi vào vết xe đổ của họ. Chẳng hạn như các siêu đô thị ở Ấn Độ, Trung Quốc, Thái Lan, Nam Mỹ, Châu Phi… Cũng có nhiều bài học thành công về đô thị hóa ở các nước này với các thành phố mới, các khu công nghiệp, khu chế xuất, các thành phố vệ tinh, các dạng cư trú, các khuynh hướng kiến trúc mà ta cần học hỏi kỹ càng. Phải nói rằng trước thế kỷ 20 cả Việt Nam được quy hoạch theo các làng. Ta chưa có kinh nghiệm gì về đô thị hóa ngoài những kinh nghiệm phát triển các đô thị thời thực dân. Những đặc điểm và kinh nghiệm đó cần được nghiên cứu để rút ra các bài học. Chừng mực nào đó sự đô thị hóa, quy hoạch, phong cách kiến trúc, giao thông, tổ chức quản lý ở các Thành phố Sài Gòn, Hà Nội, Huế, Hải Phòng… từng có một số thành công do hòa hợp với văn hóa, thiên nhiên, khí hậu, tính cách của người dân Việt: Chẳng hạn như quy hoạch toàn thành phố, khu phố Tây và khu công chức cùng phong cách “kiến trúc Đông Dương” ở Hà Nội, quy hoạch Sài Gòn- Gia Định- Chợ Lớn với trung tâm là Quận Nhất bây giờ, quy hoạch khu phố buôn bán mới và kiến trúc nhà vườn Huế vv…

Tôi nhớ trước đây thời chiến tranh các Lãnh tụ Cách mạng khi nói tới mơ ước hòa bình xây dựng có dùng cụm từ “sắp xếp lại giang san đất nước”. Hồ Chí Minh di chúc là phải xây dựng đất nước ta “đàng hoàng hơn…”. Một sự thật là ta đang đô thị hóa, sắp xếp lại giang san không đàng hoàng.
Tôi không tin vào công thức CNH= ĐTH tự phát.

Nguyễn Bình Quân
Theo Tia Sáng

Sáng nay 30/3/2015, hàng ngàn công nhân Công ty PouYuen (quận Bình Tân, TP.HCM) lại tiếp tục đình công phản đối chính sách BHXH mới. Trong thời gian qua, 90,000 công nhân công ty này đã đồng loạt đình công để phản đối các quy định tại điều 60, Luật Bảo hiểm xã hội (BHXH) 2014 về việc không cho người tham gia BHXH được hưởng BHXH một lần như trước.



Theo thông tin từ CTV Dân Luận có mặt tại hiện trường, hiện nay công an an ninh đã huy động gần 1000 an ninh chốt chặn ở khắp nơi quanh khu vực của công ty này. Tình hình không có vẻ căng thẳng tuy nhiên nhiều công nhân lo lắng cho biết có thể tối nay 1 vài anh em sẽ bị bắt nguội.

11088232_685009861611071_399706317_n.jpg

Theo ghi nhận thì nhóm công nhân đình công có khoảng vài ngàn người. Một số anh em công nhân trụ lại ngồi đình công trong công ty, 1 số công nhân bỏ về và 1 số công nhân vẫn còn tiếp tục đang làm việc trong công ty. Các công nhân này chia sẻ, nếu ai bỏ về nghỉ làm sẽ bị trừ 500 - 600 ngàn/ngày, nhiều anh em sợ bị công ty phạt trừ lương nên ở lại làm việc

Phong trào công nhân đình công phản đối luật BHXH đã bắt đầu diễn ra từ ngày 26/3/2015 cho đến nay. Có thể nói đây là lần đầu tiên công nhân đình công phản đối 1 chính sách của nhà nước chứ không liên quan đến công ty.

11093691_6850103082asd77693_719097928_n.jpg.png

11106262_685012631610794_60059464_n.jpg

11106415_685012551610802_1687068654_n.jpg

Nói về lý do phản đối chính sách BHXH mới, một số công nhân cho biết: Quy định trước đây khi công nhân nghỉ việc, một thời gian sau có thể nhận sổ bảo hiểm để lãnh tiền trợ cấp một lần liên quan đến chính sách xã hội. Tuy nhiên, với quy định mới, những công nhân nghỉ việc phải chờ đến tuổi hưu, tức 55 tuổi mới được nhận sổ bảo hiểm. Nhiều công nhân cho rằng quy định mới này không hợp lý bởi đa phần công nhân ở quê, chỉ mong muốn làm một thời gian để kiếm tiền làm vốn về quê. Ngoài ra, không phải ai cũng cả đời làm cho Pouyuen và có phải ai cũng chờ đến 55 tuổi mới lãnh được sổ bảo hiểm theo quy định mới.



Về phía nhà nước giải thích vì sao lại thay đổi chính sách BHXH, Thứ trưởng Doãn Mậu Diệp chia sẻ trên báo chí rằng: quy định Điều 60 của Luật BHXH năm 2014 sẽ giúp người lao động nhiều quyền lợi hơn so với quy định hưởng BHXH một lần ở Luật BHXH cũ. Về nguyên tắc, quy định này nhằm khuyến khích người lao động bảo lưu, tích lũy thời gian đã đóng BHXH để có thể hưởng lương hưu theo quy định thay vì nhận BHXH một lần. Khi người lao động trở lại làm việc thuộc diện đóng BHXH bắt buộc thì được tính cộng dồn thời gian đã tham gia để được hưởng lương hưu sau này. Nhưng sự giải thích này lại không thuyết phục với công nhân.

Trước sự bức xúc leo thang của công nhân, BHXH TP vừa có công văn số 996/CV-BHXH gửi UBND quận Bình Tân nhằm giải thích chính sách cho CN Cty Pouyuen.

CTV Dân Luận
Theo Dân Luận

Theo tin từ văn phòng chính phủ, chương trình thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2015 của chính phủ mới được ban hành tháng 3/2015.

Mục tiêu của thực hành tiết kiệm, chống lãng phí năm 2015 là tạo bước đột phá quan trọng trong chống lãng phí và thực hành tiết kiệm, góp phần tích cực bổ sung nguồn lực thực hiện các mục tiêu tăng trưởng, phát triển kinh tế, ổn định đời sống, tiêu dùng của nhân dân, bảo đảm an sinh xã hội.

Theo đó, năm 2015, tiếp tục thực hiện chi tiêu tiết kiệm 10% chi thường xuyên (không kể tiền lương và các khoản có tính chất lương) để tạo nguồn cải cách tiền lương.

Với xây dựng cơ bản từ ngân sách nhà nước, thực hiện tiết kiệm từ chủ trương đầu tư; rà soát cắt giảm 100% các dự án không nằm trong quy hoạch, kế hoạch được cấp có thẩm quyền phê duyệt; cắt giảm, tạm dừng các hạng mục công trình chưa thực sự cần thiết hoặc hiệu quả đầu tư thấp.

Chống lãng phí, nâng cao chất lượng khảo sát, thiết kế, giải pháp thi công, thẩm định dự án để tiết kiệm từ 10-15% tổng mức đầu tư. Không tổ chức lễ động thổ, lễ khởi công, khánh thành các công trình xây dựng cơ bản, trừ các công trình quan trọng quốc gia; công trình có giá trị lớn, có ý nghĩa quan trọng về kinh tế, chính trị, văn hóa – xã hội của địa phương.

Thực hiện nâng cao hiệu suất sử dụng nhà công vụ; thu hồi 100% nhà công vụ sử dụng không đúng mục đích, không đúng đối tượng, đối tượng hết thời gian sử dụng nhà công vụ theo quy định; xử lý, thu hồi các diện tích đất đai, mặt nước sử dụng không đúng quy định của pháp luật; sử dụng đất sai mục đích, sai quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất, lãng phí, kém hiệu quả, bỏ hoang hóa và đất lấn chiếm trái quy định.

   Năm 2015 không tăng biên chế cán bộ, công chức, viên chức
Quyết định nêu rõ, trong năm 2015 thực hiện tinh giản biên chế, không tăng biên chế cán bộ, công chức, viên chức. Số biên chế giảm do nghỉ hưu, thôi việc, chuyển công tác, chỉ được bổ sung tối đa 50% số biên chế giảm.

Thực hiện quản lý chặt chẽ thời gian lao động, kiểm tra, giám sát chất lượng và đảm bảo hiệu quả công việc của cán bộ, công chức, viên chức, người lao động tại các cơ quan, công sở. Giảm ít nhất 50% số giờ nộp các khoản bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp; rút ngắn thời gian thành lập doanh nghiệp xuống còn tối đa là 6 ngày; rút ngắn thời gian các doanh nghiệp phải tiêu tốn để hoàn thành thủ tục nộp thuế đạt mức trung bình của nhóm nước ASEAN-6 (mức trung bình của nhóm nước ASEAN-6 là 171 giờ/năm).

Thực tế, hàng năm chính phủ đều ban hành quy định tiết kiệm, chống lãng phí, cắt giảm biên chế. Nhưng thực hiện thì chưa được như mong đợi. Tiết kiệm nhưng khắp nơi vẫn xảy ra lãng phí.

Đầu tư công vẫn lãng phí, trụ sở hành chính xây hoành tráng, xe công sang trọng đắt tiền. Nếu cấm xây nhà khách thì các bộ lại lách bằng xây trung tâm đào tạo, đến các bãi biển, các khu nghỉ mát thì sẽ thấy hàng loạt các trung tâm đào tạo của các bộ, ngành. Cấm mua xe công vụ, thì họ lại lách sang mua xe chuyên dùng … Dần dần những điều cấm đã làm cho cán bộ công chức quen với nói dối

Chi thường xuyên năm nào cũng cắt giảm 10%, đáng lẽ sau 10 năm sẽ không còn chi thường xuyên? nhưng lại càng ngày càng chiếm tỷ trọng lớn trong tổng chi, đến nay chi thường xuyên chiếm khoảng 70% chi ngân sách. Cứ sau mỗi đợt tinh giản biên chế, thì biên chế nhà nước càng tăng, hiện nay đang có 7,5 triệu người hưởng lương (trong tổng khoảng 55 triệu người trong độ tuổi lao động). Nhưng đây là quá khứ rồi.

Người dân kỳ vọng, năm 2015, chống lãng phí, thực hành tiết kiệm cần phải rút kinh nghiệm của các năm trước. Cần phải thực hành triệt để trong tất cả các cấp quản lý, cần phải biến chương trình này trở thành thiết thực, chứ không phải là hình thức, giả tạo, nói suông. Những người có quyền duyệt chi và những người sử dụng luôn nhớ rằng những đồng tiền chi từ ngân sách là tiền đóng thuế của người dân, là mồ hôi nước mắt của nhân dân, là nguồn lực quí giá cho phát triển đất nước.

Thành Tâm
Theo Đại Kỷ Nguyên VN

Bài viết liên quan

Giới chuyên gia Việt Nam vừa đưa ra kết luận mới nhất là nếu thực hiện đúng kế hoạch sản xuất đủ 660,000 tấn alumin trong năm nay, Tập đoàn Than – Khoáng sản Việt Nam (TKV) sẽ lỗ 37.4 triệu USD.

Bùn đỏ vương vãi, chỉ cần mưa lớn là tràn ra ngoài. (Hình: Tuổi Trẻ)

Những chuyên gia này cho biết, tất cả các dự án bauxite của Việt Nam đều có mức độ rủi ro lớn và rủi ro sẽ tăng theo thời gian.

Thông thường, Việt Nam không đủ khả năng tự soạn thảo hồ sơ mời thầu, thiết kế kỹ thuật, thẩm định hồ sơ dự thầu nên phải thuê tư vấn. Đối với hai dự án bauxite Tân Rai (Lâm Đồng) và Nhân Cơ (Đắk Nông), TKV không thuê tư vấn mà tự làm. Lẽ ra khi tự làm, TKV sẽ tiết kiệm được 5% tổng giá trị gói thầu là 659 tỷ. Tuy nhiên trên thực tế, khi TKV tự làm, chi phí quản lý và tư vấn dự án đã tăng thêm 800 tỷ!

Ông Nguyễn Thành Sơn, cựu giám đốc Ban Quản Lý Dự Án Than Đồng Bằng Sông Hồng, vốn là người phản đối kịch liệt việc thực hiện các dự án bauxite, nhận định, TKV đã tự sập bẫy của chính mình. Tưởng làm lấy sẽ rẻ nhưng cuối cùng không hề rẻ.

Song chuyện đó chưa đau bằng việc TKV bị nhà thầu Trung Quốc lừa. Ông Nguyễn Văn Ban, cựu trưởng ban Alumin của tổng công ty Khoáng Sản Việt Nam, kể lại, khi tranh thầu, nhà thầu Trung Quốc đã đưa giá rất thấp và thắng thầu vì các nhà thầu khác ở phương Tây theo không nổi. Song khi ký hợp đồng thì giá bỏ thầu và giá trên hợp đồng chênh lệch rất xa. Nhà thầu Trung Quốc giải thích, sở dĩ có sự chênh lệch như vậy là vì... trong giá bỏ thầu nhà thầu Trung Quốc chưa tính đến các thiết bị dự phòng.

Ông Nguyễn Thành Sơn nói thêm, kinh nghiệm của nhà thầu là điều kiện tiên quyết trong việc lựa chọn nhà thầu. Nhà thầu Trung Quốc cho biết công nghệ sử dụng ở nhà máy Tân Rai là công nghệ Bayer - công nghệ được xem là hiện đại nhất song hiện nay, riêng khâu xử lý alumina đã tổn thất 30% lượng bauxite. Nói cách khác, cứ 3 tỷ hoặc 10 tỷ tấn bauxite thì mất đi khoảng 1 tỷ hoặc 3 tỷ tấn.

Trên thế giới, muốn có một tấn sản phẩm thì cần hai đến năm giờ công cho toàn nhà máy. So với quy mô của nhà máy Tân Rai thì chỉ cần 250 đến 300 công nhân nhưng trên thực tế, nhà máy Tân Rai đang sử dụng hơn 1,000 lao động.

Cũng vì vậy, giá thành của alumin là 403 đến 464 Mỹ kim/tấn, trong khi giá bán mà TKV bán ra chỉ từ 324 đến 346 Mỹ kim/tấn. Năm 2013, tỉ lệ thua lỗ là 20%, năm 2014 tăng lên thành 21%, riêng năm nay, mức thua lỗ theo dự tính là 14% nếu sản xuất đủ 660,000 tấn theo kế hoạch.

Các dự án bauxite không chỉ thua lỗ mà còn tiềm ẩn nguy cơ gây ra các thảm họa môi trường. Ông Nguyễn Văn Ban, cho biết ngay tại Trung Quốc cũng chưa có nhà máy nào xử lý quặng bauxite tương tự như kiểu đang làm tại Việt Nam. Hai nhà máy bauxite mà nhà thầu Trung Quốc xây dựng tại Việt Nam đều có tính “thử nghiệm.” Thành ra thiết kế, vận hành, quy trình công nghệ đều không có gì bảo đảm.

Ông Ban còn nhấn mạnh, so với các nhà máy bauxite khác trên thế giới, hai nhà máy bauxite vận hành theo kiểu Trung Quốc tại Việt Nam tiêu hao gấp đôi lượng nước, tỉ lệ tiêu hao năng lượng cao hơn 25%, tỉ lệ kiềm cao hơn từ 5 đến 7 ký/tấn alumin nhưng thực thu alumin chỉ đạt 85% trong khi mức bình quân trên thế giới là 87%.

Ông Nguyễn Thành Sơn kết luận, trước kia, bàn đến các dự án bauxite ở Việt Nam, người ta chỉ lo âu về các thảm họa liên quan đến môi trường. Nay khi các nhà máy đã hoạt động, phải lo thêm về hiệu quả kinh tế. (G.Đ)

Theo Người Việt
 
Top ↑ Copyright © 2011. VANEWS - All Rights Reserved
Welcome to Vietnam News