Người Đưa Tin
Tin Tức Cập Nhật 24/7

Truyền thông báo chí của Việt Nam đã chính thức loan tin: Chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần


Theo nguồn tin từ Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, đồng chí Trần Đại Quang, sinh năm 1956, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, do mắc bệnh hiểm nghèo, mặc dù được các giáo sư, bác sỹ trong và ngoài nước hết lòng cứu chữa, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức quan tâm, tạo điều kiện, nhưng đã không qua khỏi.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần

Đồng chí Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã mất lúc 10 giờ 5 phút ngày 21/9/2018 tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108.

TIỂU SỬ CHỦ TỊCH NƯỚC TRẦN ĐẠI QUANG

Ngày 2/4, tại kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII, đồng chí Trần Đại Quang đã được tín nhiệm bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước.



TTXVN trân trọng giới thiệu tiểu sử của Chủ tịch nước Trần Đại Quang:

1. Họ và tên: TRẦN ĐẠI QUANG

2. Ngày, tháng, năm sinh: 12/10/1956

3. Quê quán: xã Quang Thiện, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình

4. Nơi đăng ký thường trú: phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội

5. Dân tộc: Kinh; Tôn giáo: Không

6. Trình độ chuyên môn, nghiệp vụ: Tiến sỹ Luật học, Đại học An ninh - Học vị: Tiến sỹ; Học hàm: Giáo sư - Lý luận chính trị: Cao cấp - Ngoại ngữ: Cao học tiếng Trung

7. Nơi làm việc: Bộ Công an, số 44 Yết Kiêu, Hà Nội

8. Ngày vào Đảng: 26 / 7 / 1980 ; Ngày chính thức: 26 / 7 / 1981

9. Đại biểu Quốc hội Khóa XIII 10. Tóm tắt quá trình công tác:

- Từ tháng 7/1972 - tháng 10/1975 : Học viên Trường Cảnh sát nhân dân Trung ương và Trường Cao đẳng Ngoại ngữ, Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an).

- Từ tháng 10/1975 - tháng 6/1987: Cán bộ Cục Bảo vệ chính trị I, sau tách thành Cục Bảo vệ chính trị II , giữ chức vụ Phó Trưởng phòng Trinh sát, Cục Bảo vệ chính trị II, Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an). - Từ tháng 6/1987 - tháng 6/1990: Trưởng phòng Tham mưu và Trưởng phòng Trinh sát, Cục Bảo vệ chính trị II, Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an).

- Từ tháng 6/1990 - tháng 9 /1996: Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Cục trưởng Cục Tham mưu An ninh, Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an).

- Từ tháng 9/1996 - tháng 10/2000: Cục trưởng Cục Tham mưu An ninh, Bộ Công an; Ủy viên Ban C hấp hành Đảng bộ Tổng cục An ninh, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy Tổng cục An ninh, Bí thư Đảng ủy Cục Tham mưu An ninh, Bộ Công an.

- Từ tháng 10/2000 - tháng 4/2006 : Phó Bí thư Đảng ủy, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an ; được phong cấp bậc hàm Thiếu tướng (2003); được phong học hàm Phó giáo sư (2003). - Từ tháng 4/2006 - tháng 1/2011 : Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X, Ủy viên Đảng ủy Công an Trung ương, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an ; được phong cấp bậc hàm Trung tướng (2007); được phong học hàm Giáo sư (2009).

- Từ tháng 01/2011 - tháng 8/2011 : Ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Ủy viên Ban Thường vụ Đảng ủy Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Công an.

- Từ tháng 8/2011 đến nay : Ủy viên Bộ Chính trị (khóa XI, XII) , Ủy viên Hội đồng Quốc phòng và An ninh, Ủy viên Ban Cán sự đảng Chính phủ, Bí thư Đảng ủy Công an Trung ương, Bộ trưởng Bộ Công an; được phong cấp bậc hàm Th ượng tướng (2011), Đại tướng (2012); Trưởng Ban chỉ đạo Tây Nguyên; đại biểu Quốc hội khóa XIII; Phó Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng ; Phó Trưởng Tiểu ban bảo vệ chính trị nội bộ Trung ương.

- Ngày 2/4/2016 đến nay, tại Kỳ họp thứ 11, Quốc hội khóa XIII được bầu làm Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.


TTXVN

Ông Trần Đại Quang qua đời ở tuổi 62


Sắc diện ông Trần Đại Quang trên truyền hình VTV, bản tin lúc 17 giờ tối 19 Tháng Chín, 2018 khi ông Quang tiếp ông Chu Cường, chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao Trung Quốc. (Hình: Chụp lại VTV)

HÀ NỘI, Việt Nam - ‘Ông Trần Đại Quang, chủ tịch nhà nước CSVN qua đời lúc 9h04' sáng nay, 21 Tháng Chín 2018 tại Hà Nội.’ Nguồn tin đặc biệt khả tín của người trong nước cho hay như vậy và chúng tôi đang kiểm chứng thông tin.

Trên mạng xã hội facebook, nhiều facebooker đã ‘loan’ tin này bằng nhiều cách khác nhau, khi mà tin tức từ hệ thống truyền thông báo chí của Việt Nam chưa chín thức loan tin.



Để tỏ lòng thương tiếc và ghi nhận những công lao cống hiến của Chủ tịch Nước Trần Đại Quang, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Chính phủ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam quyết định tổ chức Lễ tang đồng chí Trương Quang Được với nghi thức Lễ tang cấp nhà nước.

Chúng tôi sẽ cập nhật liên tục các thông tin về việc ông Trần Đại Quang qua đời đến cùng bạn đọc


Trân Đại Quang

Việt Nam ‘rộ’ tin đồn ‘cựu chủ tịch Đà Nẵng tự sát trong tù’?


ĐÀ NẴNG, Việt Nam – “Ông Trần Văn Minh, cựu chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng tự sát trong tù!” Đó là tin được lan truyền trong giới thạo tin ở Việt Nam suốt buổi chiều tối ngày 20 Tháng Chín, 2018.

Ông Trần Văn Minh. (Hình: Báo Lao Động)

Một nguồn tin của nhật báo Người Việt cho hay, “Ông Trần Văn Minh tự sát. Đà Nẵng đang rối loạn!”

Trong khi một nguồn tin khác nói, “Đây chỉ là tin đồn, ông Minh đang bị giam tại B34, Hà Nội và không có chuyện có chuyện tự tử!”

Trên mạng xã hội facebook, nhiều facebooker “loan tin” này sau đó lấy xuống và thay bằng các bình luận hết sức dè dặt.

Một nguồn tin thứ ba của Người Việt bình luận, “Nhiều khả năng có ai đó muốn trừ khử ông Minh vì lo ngại ông này và Vũ Nhôm sẽ khai ra các nhân vật tham nhũng ở cấp cao hơn nữa.”

Tại Việt Nam, khi mà thông tin bị bưng bít, các sự việc liên quan đến “nhạy cảm chính trị” chỉ khi nào được đàng CSVN “bật đèn xanh” thì báo chí mới được loan tin. Theo thông lệ, nhiều tin đồn luôn xảy ra trước, nhất là các trường hợp liên quan đến việc bắt giữ hay “thanh trừng” lẫn nhau trong guồng máy chính trị, hay sức khỏe lãnh đạo chóp bu.



Ông Trần Văn Minh, sinh năm 1955, nguyên là phó bí thư Thành Ủy, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Đà Nẵng từ năm 2004 đến 2011, giai đoạn ông Nguyễn Bá Thanh là bí thư Thành Ủy Đà Nẵng.

Ông Minh bị khởi tố và bắt tạm giam ngày 17 Tháng Tư, 2018, vì liên quan đến Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ Nhôm, người bị cáo buộc tội “Cố ý làm lộ bí mật nhà nước,” “Trốn thuế,” “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Cùng bị bắt với ông Minh còn có 6 quan chức cao cấp khác, trong đó có cựu chủ tịch thành phố Đà Nẵng (2011-2014) Văn Hữu Chiến, sinh năm 1954. Tất cả các quan chức này đều dính tới “Vũ Nhôm.”

Theo cáo buộc được báo Lao Động trích dẫn, ông Trần Văn Minh “đã có vi phạm rất nghiêm trọng về quy chế làm việc, vi phạm các quy định về quản lý đất đai: Đã làm thất thu và thất thoát gần 2,000 tỷ đồng (khoảng 100 triệu Mỹ kim), vi phạm về quản lý sử dụng tài sản nhà nước.”

Vào thời điểm ông Minh bị bắt, truyền thông Việt Nam cho hay rằng “trong thời gian làm Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng từ 2006 đến Tháng Bảy, 2011, ông Minh đã bán trực tiếp hoặc gián tiếp hàng loạt nhà đất công cho Vũ ‘Nhôm.’”

Trang “Soha” cho hay, “Trên đường Bạch Đằng – là con đường giá trị nhất Đà Nẵng, ông Vũ ‘Nhôm’ mua được gần 9 nhà đất công sản.”

“Nhiều nhà đất công sản khác cũng về tay Vũ ‘Nhôm’ bằng nhiều hình thức.”

Một nhà đất công sản nằm bên sông Hàn được ông Vũ “Nhôm” mua và xây dựng thành nhà hàng trong thời gian ông Trần Văn MInh làm chủ tịch Đà Nẵng. (Hình: Soha)

Theo “Soha”: “Các nhà đất công sản đó gồm: nhà, đất tại 7 Bạch Đằng, bán giá 10,735 tỉ đồng cho ông Vũ “nhôm” vào Tháng Chín, 2009; Nhà, đất 45 Nguyễn Thái Học, bán cho công ty IVC (công ty Vũ “Nhôm” vào năm 2007); Nhà, đất 49 Nguyễn Thái Học (năm 2009, ông Phan Văn Anh Vũ nhận chuyển nhượng toàn bộ ngôi nhà và đất tại 49 Nguyễn Thái Học); Nhà, đất tại số 2 Hải Phòng (năm 2010, Công ty TNHH Minh Hưng Phát, mua với giá trên 3 tỉ đồng).”

“Ngoài ra, còn có nhà, đất tại 319 Lê Duẩn (năm 2010, bán cho công ty CP Xây Dựng Bắc Nam 79, rồi chuyển đổi tên người nhận chuyển quyền sử dụng đất sang ông Phan Văn Anh Vũ); Nhà, đất tại 36 Bạch Đằng (năm 2009, Công ty CP Xây dựng 79 mua với giá 35,460 tỉ đồng); Nhà, đất 38 Bạch Đằng (năm 2008, công ty CP Xây Dựng 79 mua với giá 10,898 tỉ đồng).”

Ngoài nhà, đất công sản, nhiều dự án được bán cho các công ty của Vũ “Nhôm” hoặc có dính đến Vũ “Nhôm” cũng trong giai đoạn ông Trần Văn Minh làm chủ tịch.

“Dự án khu đô thị Harbour Ville của công ty Mega (năm 2008); Dự án Phú Gia Compound, phường Tam Thuận, quận Thanh Khê (mua bán 2007 và năm 2009 chuyển đổi tên nhận quyền sử dụng đất sang cho người thân ông Phan Văn Anh Vũ); Khu đô thị sinh thái Phú Gia ven sông (Phú Gia Villa Compound phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ, năm 2010) hay Công viên An Đồn (năm 2010) cũng của Vũ “nhôm.”

Sau khi ông Minh bị công an bắt tạm giam để tiếp tục điều tra, truyền thông Việt Nam ít nhắc đến nhân vật này nữa. Gần đây nhất, hôm 9 Tháng Tám, 2018, báo Lao Động loan tin, “Ban Chấp Hành Đảng Bộ thành phố Đà Nẵng đề nghị kỷ luật ông Trần Văn Minh – cựu chủ tịch UBND thành phố với hình thức khai trừ đảng.”

Chấn động gần đây nhất, hôm 18 Tháng Chín, 2018, công an khởi tố bị can, cấm đi khỏi nơi cư trú thêm 8 quan chức cao cấp ở Sài Gòn và Đà Nẵng liên quan đến vụ Vũ “Nhôm.”

Các quan chức ở Đà Nẵng bao gồm: Đào Tấn Bằng (43 tuổi, cựu chánh Văn Phòng Thành Ủy Đà Nẵng, cựu phó chánh Văn Phòng Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng, nay là bí thư Đảng Ủy Khối Các Khu Công Nghiệp Đà Nẵng), Nguyễn Viết Vĩnh (40 tuổi, cựu trưởng Phòng Quản Lý Đô Thị Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng, nay là giám đốc Cảng Vụ Đường Thủy Nội Địa), Nguyễn Văn Cán và Phan Xuân Ít, cùng 64 tuổi, đều là cựu chánh và phó chánh Văn Phòng Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng.

Còn tại Sài Gòn, ngoài ông Nguyễn Hữu Tín (61 tuổi, cựu phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố ở Sài Gòn), là Đào Anh Kiệt (61 tuổi, cựu giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường ở Sài Gòn), Lê Văn Thanh (56 tuổi, phó chánh Văn Phòng Ủy Ban Nhân Dân thành phố ở Sài Gòn), Nguyễn Thanh Chương (44 tuổi, trưởng Phòng Đô Thị, Văn Phòng Ủy Ban Nhân Dân thành phố ở Sài Gòn).


Người Việt

Facebooker Trương Huy San (Huy Đức) đòi công khai sức khỏe của ông Trần Đại Quang


Facebooker Trương Huy San, tức nhà báo Huy Đức (Osin HuyDuc), vào tối 20 Tháng Chín, 2018, viết trên trang cá nhân yêu cầu truyền thông nhà nước CSVN nên công khai về sức khỏe của ông chủ tịch nước Trần Đại Quang.

Ông Trần Đại Quang (phải) và Ngoại Trưởng Nhật Taro Kono tại Hà Nội hôm 12 Tháng Chín, 2018. (Hình: Nhạc Nguyễn/AFP/Getty Images)

Nhà báo Huy Đức viết: “Với hình ảnh của chủ tịch nước xuất hiện trên VTV (Đài truyền hình Việt Nam) tối qua và diễn biến chiều nay, tôi nghĩ là TTX (Thông Tấn Xã Việt Nam) nên bắt đầu phát đi những bản tin đầu tiên về sức khỏe của Đại Tướng Trần Đại Quang. Lãnh đạo cũng không tránh khỏi quy luật sinh – lão – bệnh… Người dân có quyền được biết và ông cũng nên được đối xử như một con người, ốm thì phải được nghỉ ngơi chữa bệnh.”

“Facebook Trương Huy San” là một trong những trang nổi tiếng được nhiều người sử dụng mạng xã hội Facebook theo dõi nhất ở Việt Nam, hiện tại đang có 221,323 người “follow.”

Trong vài ngày qua, sắc diện của ông Trần Đại Quang suy giảm khá rõ, điều có thể thấy qua các bức ảnh mới nhất của hãng thông tấn AFP chụp tại Hà Nội hôm 11, 12 và 13 Tháng Chín, 2018, so với trước đó.



Các bức ảnh được hai phóng viên của AFP là Nhạc Nguyễn và Lương Thái Linh chụp khi ông Trần Đại Quang tiếp Phó Chủ Tịch Nhà Nước Cuba Salvador Antonio Valdes Mesa (13 Tháng Chín), tiếp Ngoại Trưởng Nhật Bản Taro Kono (12 Tháng Chín) và cuộc họp cùng nội các đón tiếp Tổng Thống Indonesia Joko Widodo (11 Tháng Chín).

Qua các bức ảnh chụp từ nhiều góc độ khác nhau cho thấy, sắc diện của ông Quang suy giảm rất nhanh kể từ Tháng Tư, 2016, khi ông này được Quốc Hội CSVN bầu làm chủ tịch nước.

Khuôn mặt ông Trần Đại Quang gầy đi rất nhiều, trên trán có một vết màu xanh, hai gò má cao, hai thái dương tóp lại, hốc mắt sụp sâu xuống, và thần sắc không mấy vui tươi so với người bên cạnh,…

Sắc diện ông Trần Đại Quang trên truyền hình VTV, bản tin lúc 7 giờ tối 19 Tháng Chín, 2018, khi ông Quang tiếp ông Chu Cường, chánh án Tòa án Nhân Dân Tối Cao Trung Quốc. (Hình: Chụp lại VTV)

Sắc diện của ông Quang suy giảm cũng có thể thấy trên các bản tin của truyền thông tại Việt Nam, đặc biệt trên truyền hình quốc gia và Thông Tấn Xã Việt Nam hôm 19 Tháng Chín, khi ông Quang tiếp ông Chu Cường, chánh án Tòa án Nhân Dân Tối Cao Trung Quốc.

Ông Trần Đại Quang, 62 tuổi, được Quốc Hội CSVN bầu làm chủ tịch nước vào ngày 2 Tháng Tư, 2016, thay thế ông Trương Tấn Sang. Trước đó, ông Quang là đại tướng, bộ trưởng Bộ Công An.

Hồi Tháng Mười, năm 2017, đã có hàng loạt các tin đồn đoán về việc ông Trần Đại Quang sang Nhật chữa bệnh và nhiều nguồn tin “lề trái” còn cho hay ông Quang “bị bệnh ung thư.”

Vào Tháng Tư và Tháng Năm, 2018, lại có nhiều đồn đoán về sức khỏe ông Trần Đại Quang trước khi đảng CSVN tổ chức Hội Nghị Trung Ương 7. Một số nhà quan sát còn nhận định, ông Quang sẽ bị thay thế bởi ông Nguyễn Thiện Nhân. Tuy nhiên điều đó không xảy ra, ông Quang vẫn tại vị, còn ông Nhân về làm bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn thay ông Đinh La Thăng bị xử tù.

Ông Trần Đại Quang (trái) tiếp ông Chu Cường, chánh án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao Trung Quốc hôm 19 Tháng Chín, 2018. (Hình: TTXVN)

Quay trở lại bài viết của Facebooker Trương Huy San, nó đã nhận được nhiều lời bình luận (comment).

Facebooker Bery Bibi viết: “Thật tình nhìn sắc diện này kém lắm, nếu là người thường thì con cháu bắt nghỉ ngơi không cho ra gió rồi.”

Facebooker Chí-Thắng Trần thì nhìn theo hướng khác: “Nói ra thì đám dân đen xấu bụng nó lại mừng vui, rồi thành đề tài đàm tiếu. Thôi giấu đi thì hơn, khi nào bác Mác, bác Mao gọi thì hãy đưa tin.”

Còn Facebooker Thận Nhiên đặt câu hỏi: “‘Người dân có quyền được biết và ông cũng nên được đối xử như một con người.’ Câu này rất thú vị, làm tôi không khỏi băn khoăn rằng vậy chứ lâu nay ai, và vì sao, đã đối xử với lãnh đạo không như một con người”…


Huy Đức
Người Việt

Làm thế nào để cứu Trương Minh Tuấn?


Làm thế nào cứu thoát Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương Trương Minh Tuấn khi áp lực dư luận xã hội và đặc biệt áp lực trong nội bộ đảng đang dâng cao và đòi hỏi Tổng bí thư Trọng không được thiên vị giữa ‘phe ta’ với ‘phe củi’ trong cuộc chiến được xem là ‘chống tham nhũng’ của ông?

Add caption

‘Tách’ Tuấn khỏi vụ án AVG?

Nếu cuộc chiến trên, vì một ý do đặc biệt, vẫn phải mang cựu bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Nguyễn Bắc Son ra ‘trảm’, làm thế nào để cựu bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn được ‘tách’ khỏi vụ án ‘MobiFone mua AVG’ và ‘khuôn’ ở một phạm vi xử lý hành chính mà không phải ra tòa hình sự?

Liệu Trương Minh Tuấn có thoát hiểm lần thứ ba, sau hai lần trước đã vượt cạn thành công?

Vào tháng Ba năm 2018, sau khi Thanh tra chính phủ công bố kết luận thanh tra về vụ ‘MobiFone mua AVG’, Trương Minh Tuấn đã thoát hiểm lần đầu, vẫn ‘ung dung tự tại’ trên cái ghế bộ trưởng TT-TT, thậm chí còn được cho xuất hiện trong vài cuộc hội thảo và chủ trì giao ban báo chí hàng tháng để khoe thành tích đã ‘chỉ đạo’ Gooogle và Facebook bóc gỡ gần 7000 nội dung ‘xấu độc’ và ‘phản động’.

Vào thời gian khoảng vài tuần trước ngày 23/4/2018 là thời điểm bàn giao hồ sơ vụ ‘Mobifone mua AVG’ giữa Thanh tra chính phủ và C46 của Bộ Công an, Trương Minh Tuấn thậm chí còn tự tin đến mức đã ‘đạo diễn’ để AVG trả lại tiền cho Mobifone như một cách ‘khắc phục hậu quả’ - nhưng lại bị dư luận xem là một cách chạy án quá lộ liễu và trắng trợn.

Trong thời gian trên, cũng phát ra nhiều đồn đoán rằng viên bộ trưởng ‘chuyên chính vô sản’ này đã tự nguyện hoàn trả một căn hộ triệu đô - vốn được một tập đoàn trong nước trao tặng - như một cách ‘khắc phục hậu quả’.

Rồi đến Hội nghị trung ương 7 vào tháng Năm năm 2018… Trách nhiệm cố ý làm trái của Trương Minh Tuấn trong vụ AVG cũng không được quan chức nào hé môi.

Còn Nguyễn Bắc Son?

Không hiểu sao, cái số của Nguyễn Bắc Son lại đen đủi hơn nhiều so với nhà lý luận đỏ Trương Minh Tuấn.

Trong số các quan chức dính dáng đến vụ ăn chia ‘Mobifone mua AVG’ khiến ngân sách thất thoát ít nhất 7000 tỷ đồng, Nguyễn Bắc Son bị dư luận xem là ‘ăn đậm’, với tỷ lệ dành cho Son có thể lên đến 10 - 15% trong số 7000 tỷ.

Một dẫn chứng phát lộ gần đây nhất về ‘tỷ lệ ăn chia’ là Cục trưởng Cục Phòng chống tội phạm công nghệ cao thuộc Bộ Công an - Thiếu tướng Nguyễn Thanh Hóa, được chính thức công bố đã ‘ăn’ 15% trong hợp đồng chia phần lợi nhuận của đường dây đánh bạc công nghệ cao.

Gần trung tuần tháng Chín năm 2018 đã xuất hiện một hiện tượng ‘lạ’: website của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đăng bài viết "Thương vụ AVG – Khi Ban Cán sự Đảng bị vô hiệu hóa".

Bài viết trên khá dài, tóm tắt quá trình vụ ‘Mobifone mua AVG’, nhưng phần đánh giá lại có hơi hướng của một ‘cáo trạng’ khi quy kết Nguyễn Bắc Son là ‘độc đoán, gia trưởng, thiếu dân chủ đã vô hiệu hóa cả Ban cán sự Đảng’, và là người "chịu trách nhiệm chính về những vi phạm, khuyết điểm của BCSĐ nhiệm kỳ 2011-2016, đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ, quy chế làm việc; có biểu hiện áp đặt, thiếu dân chủ trong lãnh đạo, chỉ đạo, không bàn bạc, thảo luận trong tập thể BCSĐ, trực tiếp chỉ đạo và quyết định nhiều nội dung liên quan đến dự án không đúng quy định; ký văn bản trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt chủ trương đầu tư dự án và giao cho cấp dưới ký một số văn bản liên quan đến dự án có nội dung trái quy định, không đúng nhiệm vụ được phân công; thiếu chỉ đạo, kiểm tra quá trình thực hiện dự án để xảy ra nhiều vi phạm." 

Với bản ‘cáo trạng’ trên - được phát ra bởi trang web của Ủy ban Kiểm tra trung ương, một cơ quan được xem là cánh tay mặt của Tổng bí thư, xem ra số phận Nguyễn Bắc Son nhiều khả năng sẽ bị ‘cẩu đầu trảm’ mà không thể ‘hạ cánh an toàn’.

Nhưng cứ theo ‘cáo trạng’ trên, Nguyễn Bắc Son mới là kẻ phải chịu trách nhiệm chính, trong khi Trương Minh Tuấn - dù là quan chức bị nghi ngờ rất lớn về ‘âm mưu chia chác’ bởi nhân vật này đã trực tiếp ký phê duyệt hợp đồng ‘Mobifone mua AVG’ khi còn là cấp phó cho đàn anh Nguyễn Bắc Son, để Lê Nam Trà của Công ty Mobifone ký hợp đồng mua Công ty AVG - nhưng chỉ được Son ‘giao cho ký’ chứ không phải chủ mưu hay tòng phạm.

Bên cạnh đó, các thành viên trong BCSĐ, lãnh đạo Bộ lại ngại va chạm, nể nang, né tránh, không dám góp ý phê bình, không mạnh dạn đấu tranh khi người đứng đầu có những biểu hiện vi phạm, đã làm mất tính chiến đấu của tổ chức đảng, thậm chí bị tê liệt, bị vô hiệu hóa. Thực tế trong thời gian qua, UBKT Trung ương kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm đối với BCSĐ ở một số Bộ, tỉnh, thành cho thấy hầu hết những vi phạm của BCSĐ đều do người đứng đầu thiếu gương mẫu và có biểu hiện độc đoán, chuyên quyền, thiếu dân chủ, đã dẫn tới nhiều vi phạm, thậm chí vi phạm kéo dài và có hệ thống” - bài "Thương vụ AVG – Khi Ban Cán sự Đảng bị vô hiệu hóa" trên website của Uỷ ban Kiểm tra Trung ương kết luận.

Đã khá rõ là bài viết trên nhằm hướng lái dư luận để quy toàn bộ tội trạng cho riêng ‘người đứng đầu’ là Nguyễn Bắc Son mà không phải là cấp dưới như Trương Minh Tuấn.

Khó mà nghi ngờ rằng tựa đề, độ dài và đặc biệt là phần nội dung lẫn văn phong như thể một bản cáo trạng của bài viết trên không đóng vai trò ‘người phát ngôn của Ủy ban Kiểm tra trung ương’ và không được chỉ đạo bởi ít nhất cấp Trưởng ban Kiểm tra trung ương Trần Cẩm Tú - người thay cho Trần Quốc Vượng khi ông Vượng chuyên trách vị trí Thường trực Ban bí thư để Tổng bí thư Trọng xử lý các đảng văn hàng ngày mà không giao cho quan chức nào khác.

Liệu ông Trọng có nhúng tay chỉ đạo bài viết trên?

Và liệu một trong số những cây viết bảo vệ đảng đã được sử dụng như một thủ thuật ‘tách’ Trương Minh Tuấn khỏi Nguyễn Bắc Son?

Son sắp bị bắt nhưng Tuấn cũng khó thoát?

Nếu căn cứ vào bài viết trên và trong mối tương quan lực lượng hiện thời, thêm một lần nữa có vẻ Trương Minh Tuấn lại thoát hiểm, để trong tương lai gần khi ông Son phải ra trước vành móng ngựa thì Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương Tuấn sẽ thở phào trong một xó tối nào đó của cơ quan tư tưởng này.

Lần thoát hiểm thứ hai của Trương Minh Tuấn trùng với thời điểm cơ quan điều tra Bộ Công an ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam, khám xét đối với Lê Nam Trà - cựu Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng công ty MobiFone và Phạm Đình Trọng - Vụ trưởng Vụ Quản lý doanh nghiệp Bộ TT-TT vào ngày 10/7/2018. Vào lúc đó, đã không hiện ra cái tên Trương Minh Tuấn trong danh sách khởi tố bắt giam.

Nhưng hiện tượng Trương Minh Tuấn và Nguyễn Bắc Son ‘thoát’ mà chỉ có Lê Nam Trà và Phạm Đình Trọng bị khởi tố và bắt giam đã khiến dậy lên dư luận xã hội, giới cách mạng lão thành, cựu chiến binh và cả dư luận trong nội bộ đảng cho rằng Trà và Trọng chỉ là kẻ thừa hành, trong khi cựu bộ trưởng TT-TT Nguyễn Bắc Son mới là kẻ chủ mưu, cùng một kẻ chủ mưu khác và thừa hành đắc lực là Trương Minh Tuấn thì vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cho dù cả Son và Tuấn đã bị Ủy ban Kiểm tra Trung ương kết luận vi phạm là ‘rất nghiêm trọng’.

Còn lần này, chỉ có Son dính đạn’.

Tình cảm ưu ái của Nguyễn Phú Trọng dành cho Trương Minh Tuấn là khá rõ, khác hẳn với trường hợp Đinh La Thăng, dù Trương Minh Tuấn ‘ứng’ với Đinh La Thăng bởi tính chất ‘rất nghiêm trọng’ trong kết luận của Ủy ban Kiểm tra Trung ương.

Chẳng quá ngạc nhiên khi khác hẳn ‘củi rừng’ Đinh La Thăng mà đã bị Nguyễn Phú Trọng sẵn lòng xử án tù giam đến 31 năm, Trương Minh Tuấn lại là một dạng ‘củi nhà’, để dù có bị kỷ luật và bị cách chức thì vẫn có thể ‘hạ cánh an toàn’.

Từ trước ngày quốc khánh 2/9 năm 2018, đã râm ran tin đồn về khả năng cựu bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Nguyễn Bắc Son sắp bị đưa vào ‘lò’ của Nguyễn Phú Trọng, mà cụ thể là triển vọng ông Son có thể bị khởi tố trong vụ ‘Mobifone mua AVG’ và thậm chí có thể bị tra tay vào còng như cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng đã từng.

Tuy thế, cuộc chơi vẫn chưa hề kết thúc với Trương Minh Tuấn. Chẳng ai tiên liệu được tương lai.

Dù được gấp rút và đặc cách chỉ định ngồi vào ghế Phó trưởng ban Tuyên giáo trung ương khi âm mưu ăn cắp tiền ‘MobiFone mua AVG’ còn chưa hoàn tất cái bi kịch lịch sử của nó, số phận của Trương Minh Tuấn không chỉ phụ thuộc vào ý chỉ của Nguyễn Phú Trọng mà vẫn rất bấp bênh trong một tương lai không quá xa.

Một yếu tố tâm lý quan trọng cần xét đến là sự thay đổi bất thường trong quan điểm Nguyễn Phú Trọng, trong trường hợp ông Trọng bị những cựu thần và tướng lĩnh lão thành - giới mà ông Trọng dành cho nhiều tình cảm về ý chủ nghĩa ý thức hệ cộng sản và nhiệm vụ bảo vệ đảng và do đó thường tham khảo ý kiến - chỉ trích nặng nề vì đã không xử nghiêm Trương Minh Tuấn để công bằng với các vụ xử ‘phe Nguyễn Tấn Dũng’, vô hình trung sẽ khiến ‘uy tín của tổng bí thư bị ảnh hưởng’, chưa kể ước mơ tái hiện hình ảnh cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh với ‘Đổi Mới’ ba chục năm về trước và ‘lưu truyền sử xanh’ của Nguyễn Phú Trọng trong tương lai có thể bị tan vỡ như bong bóng xà phòng.


Trân Văn
Blog VOA

Chết không phải là hết


Ông Dương Danh Dy đã từ trần hôm 17 tháng 9 và được đưa đến nơi an nghỉ cuối cùng một cách lặng lẽ. Chỉ có vài cơ quan truyền thông thuộc hệ thống truyền thông chính thức loan báo điều này sau khi mạng xã hội và hệ thống truyền thông quốc tế đưa tin.

Ông Dương Danh Dy. (Facebook Truong Huy San)

Với ông Dy, chết không phải là hết. Chuyện ông giã từ cuộc đời là dịp để người ta ôn – nhớ lại nhiều thứ, cả riêng với cá nhân ông lẫn những vấn đề có liên quan tới lịch sử, giờ tác động không chỉ tới hiện tại mà còn ảnh hưởng đến tương lai:

- Dương Danh Dy - Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán Việt Nam tại Trung Quốc, rồi Tổng Lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, Trung Quốc suốt hai thập niên (1977 – 1996), một trong những người được xem là “hiểu Trung Quốc nhất” đã đưa ra nhiều cảnh báo, khuyến cáo có giá trị nhất về quan hệ Việt – Trung. Góp sức cảnh tỉnh, loại bỏ sự mơ hồ giữa vận nước với “tình hữu nghị” và nỗ lực toan làm cho nó “đời đời bền vững”...

- Dương Danh Dy – viên chức ngoại giao kỳ cựu, thành viên của một thế hệ các viên chức ngoại giao như Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ,… tuy là Đảng viên CSVN nhưng suy tư và hành động vì lợi ích lâu dài của quốc gia, đặt lợi ích quốc gia bên trên tham vọng đổi hết mọi thứ để duy trì quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng CSVN, nâng tinh thần dân tộc lên cao hơn “tinh thần quốc tế vô sản”...

Dương Danh Dy từ biệt cuộc đời một cách lặng lẽ nhưng thời điểm ông “bỏ cuộc chơi” lại nhắc - khiến người ta nhớ tới “Hồi ức và suy nghĩ” của ông Trần Quang Cơ (1927 – 2015) – một viên chức có 44 năm phục vụ trong lĩnh vực ngoại giao, từ chối khi được phân công làm Ngoại trưởng, xin rút ra khỏi Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN. Người ta nhớ tới Dương Danh Dy vì ông là người trực tiếp dùng Internet phổ biến “Hồi ức và suy nghĩ” (1) – bạch hóa những bất thường, phi lý trong quá trình “bình thường hóa quan hệ Việt – Trung” mà di hại chưa biết đến bao giờ mới có thể khắc phục!

***

Một tuần trước khi ông Dy từ biệt cuộc đời, hệ thống truyền thông chính thức loan báo, Cục Xuất bản - In - Phát hành yêu cầu Sở Thông tin - Truyền thông các tỉnh, thành phố kiểm tra, rà soát và thu hồi cuốn “Gạc Ma - Vòng tròn bất tử” trên toàn quốc để “ngăn chặn việc phát tán cuốn sách có nội dung sai sót ra thị trường”.

“Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” là cuốn sách đầu tiên hệ thống hóa những thông tin, dữ kiện liên quan tới chuyện Trung Quốc cưỡng đoạt các bãi đá ngầm thuộc chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Trường Sa hồi đầu năm 1988, kèm tường thuật của một số nhân chứng may mắn sống sót sau cuộc thảm sát ngày 14 tháng 3 năm 1988 ở bãi đá ngầm Gạc Ma, được… in - xuất bản – phát hành một cách… hợp pháp trên… lãnh thổ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Cho dù tham gia tổ chức nội dung, biên soạn “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” có hai ông tướng (Lê Mã Lương – Thiếu tướng, cựu Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Lê Kế Lâm – Chuẩn Đô đốc, cựu Tham mưu phó đặc trách tác chiến của Quân chủng Hải quân, cựu Giám đốc Học viện Hải quân), một cựu Vụ trưởng đặc trách Cơ quan Thường trực phía Nam của Ban Tuyên giáo Ban Chấp hành Trung ưng Đảng CSVN (Đào Văn Lừng), một Đại biểu Quốc hội bốn nhiệm kỳ kiêm Tổng Thư ký Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam (Dương Trung Quốc), 68 nhà báo và các cựu chiến binh là nhân chứng vụ thảm sát ở bãi đá Gạc Ma nhưng tất cả đều bị một số ông tướng xem là “những kẻ đang thực hiện âm mưu xét lại lịch sử, hạ bệ thần tượng, bôi nhọ quân đội và xúc phạm vai trò lãnh đạo của Đảng”...

Cho dù chính quyền Việt Nam đã thành lập một hội đồng cấp quốc gia để thẩm định nội dung của riêng “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” và sau khi nâng lên, đặt xuống nhiều lần, hội đồng này mới gật đầu, giấy phép xuất bản mới được cấp cho nhà xuất bản thứ 14 (Nhà Xuất bản Văn học) nhưng cuối cùng hóa ra vẫn còn “sai sót” đến mức phải thu hồi!

“Sai sót” chính dẫn tới chuyện “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” bị xem là “cực kỳ nghiêm trọng, có hệ thống, nằm trong âm mưu xét lại lịch sử nhằm làm suy yếu chế độ, làm phân hóa nội bộ Đảng, tiếp tay cho âm mưu ‘bài Trung, phò Mỹ, lật sử, dựng cờ vàng, thay chế độ’ của các thế lực thù địch, tiến hành ‘diễn biến hòa bình’ chống phá chế độ ta” là thông tin về “lệnh cấm nổ súng”. Dẫu không nêu đích danh nhưng “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” khiến người ta phải liên tưởng đến vai trò, trách nhiệm của ông Lê Đức Anh, khi ấy là Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng, sau này là Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Cùng lúc với sự kiện công bố lệnh thu hồi “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử”, người ta thấy một số diễn đàn điện tử, một số trang facebook đăng lại bài “Đại tướng Lê Đức Anh với vấn đề Trung Quốc và biển Đông” (2) của ông Khuất Biên Hòa, Đại tá, Trợ lý của ông Lê Đức Anh.

Nếu đọc “Hồi ức và suy nghĩ” của ông Trần Quang Cơ, sẽ tìm thấy tại phần tường thuật về “Đại hội 7 và cái giá phải trả cho việc bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc”, ông Cơ than như thế này về Lê Đức Anh: Xin ý kiến đối phương và hướng giải quyết vấn đề để đàm phán trước khi đàm phán, thật là chuyện có một không hai trong lịch sử đối ngoại! Thời điểm 1990, tướng Lê Đức Anh tìm mọi cách để thuyết phục Bộ Chính trị nên trả mọi giá để “bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc” vì: “Mỹ là kẻ thù trực tiếp và nguy hiểm. Ta phải tìm đồng minh. Đồng minh đó là Trung Quốc” (Hồi ức và suy nghĩ – chương 14)…

Nói cách khác, “Đại tướng Lê Đức Anh với vấn đề Trung Quốc và biển Đông” của ông Khuất Biên Hòa là một nỗ lực “giải độc dư luận” từ thông tin, ý kiến của những người trong cuộc như ông Trần Quang Cơ, vừa nhằm loại bỏ trách nhiệm, vừa tô vẽ lại hình ảnh của ông Lê Đức Anh, kiểu như tác giả của 2/3 cuộc “lui quân vĩ đại trong lịch sử nhân loại ở thế kỷ 20” (rút quân khỏi Campuchia và rút quân khỏi biên giới phía Bắc của cả Việt Nam lẫn Trung Quốc để “khôi phục đường biên giới hữu nghị, lập lại quan hệ bình thường giữa hai quốc gia, hai dân tộc).

***

Thập niên 1990, ít nhất, Việt Nam cũng có một Nguyễn Cơ Thạch - Ngoại trưởng, Ủy viên Bộ Chính trị - tuyệt vọng cảnh báo “Chúng ta lại bước vào thời kỳ Bắc thuộc mới”, vì không cản được nỗ lực trả mọi giá để “bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc” và chính vì can ngăn, nhận định như thế mà bị Trung Quốc xem là trở ngại, bị giới lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam gạt ra rìa.

Thập niên 2000, ít nhất cũng có một Trần Quang Cơ, cảnh báo đồng chí, đồng bào bằng “Hồi ức và suy nghĩ”. Thập niên 2010, ít nhất cũng có một Dương Danh Dy, lưu ý phải chú ý về “Hội nghị Thành Đô”, công khai thừa nhận trong một cuộc tọa đàm tại Viện Nghiên cứu Hán Nôm rằng, trong Hiệp định Phân định biên giới Việt – Trung, Việt Nam mất 1.500 cây số vuông – tương đương diện tích tỉnh Thái Bình và mất toàn những địa danh có tính biểu tượng như: Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm… vì bị Trung Quốc gài từ hồi thập niên 1950, 1960 của thế kỷ trước (3)...

Đáng buồn là những nhân vật như thế quá ít nên “tinh thần bốn tốt”, “16 chữ vàng” mà Trung Quốc đề ra vẫn được giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam xem là “kim chỉ nam”, nên sau những ông tướng như Lê Đức Anh, vẫn còn nhiều ông tướng khác như Nguyễn Chí Vịnh, cổ súy cho suy nghĩ: “Nếu có được một người bạn XHCN rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam” (4)!..

***

Những Nguyễn Cơ Thạch, Trần Quang Cơ, giờ là Dương Danh Dy,… đã từ biệt cuộc đời một cách lặng lẽ nhưng có muốn cũng chưa thể đặt dấu chấm hết cho những cuộc ra đi đó.

Với tuổi tác, tình trạng sức khỏe như đã biết về ông Lê Đức Anh, có lẽ ông Anh cũng sắp chết và chắc chắn, dù muốn hay không, “toàn Đảng, toàn quân, toàn dân” cũng phải để tang ông Anh.

Dẫu quốc tang rình rang tới mức nào, Đảng, Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ có tụng ca tới đâu thì người Việt và các thế hệ hậu sinh của người Việt cũng sẽ nhớ: 1988 - ngoài bãi đá Gạc Ma (Johnson), Trung Quốc còn cưỡng đoạt của Việt Nam sáu bãi đá ngầm khác ở quần đảo Trường Sa (Châu Viên - Cuarteron, Chữ Thập - Fiery Cross, Ga Ven - Gaven, Tư Nghĩa - Hughes, Vành Khăn – Mischief, Xu Bi - Subi), song một tháng sau ngày mất bảy bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa và sự kiện Trung Quốc thảm sát 64 người lính Việt Nam vẫn còn nóng hổi, lúc đến thăm quần đảo Trường Sa nhân dịp kỷ niệm 33 năm Ngày Truyền thống của Quân chủng Hải quân (07/05/1955 – 07/05/1988), chính ông - Lê Đức Anh – vẫn khẳng định “nhân dân Việt Nam biết ơn sự giúp đỡ to lớn của nhân dân Trung Quốc”, dù “nhất quyết bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ” nhưng sẽ “nhớ mãi không bao giờ quên tình sâu nghĩa nặng giữa nhân dân hai nước Việt - Trung, kiên trì phấn đấu để khôi phục tình hữu nghị giữa hai nước”?

Người Việt và các thế hệ hậu sinh của người Việt sẽ ghi nhận, bất kể bảy bãi đá ngầm mà Trung Quốc cưỡng chiếm của Việt Nam đã được bồi đắp thành chuỗi căn cứ quân sự nhằm hiện thực hóa dã tâm mà ai cũng thấy là độc chiếm biển Đông nhưng khi xây dựng Bảo tàng Hải đội Hoàng Sa kiêm quản Trường Sa tại Lý Sơn - Quảng Ngãi, nhằm trưng bày dấu tích về lịch sử chủ quyền của người Việt trên biển Đông, những cá nhân mà ông – Lê Đức Anh – đã tham gia đào tạo, quy hoạch để lãnh đạo quốc gia, quân đội vẫn không quên giới thiệu những “lời vàng, ý ngọc” của chính ông về ơn nghĩa Trung Quốc và mối tình sâu nặng giữa Việt với Trung!

Chắc chắn sẽ rất ít người Việt và con cháu quên rằng, từ 1990, sau khi ông – Lê Đức Anh - và các đồng chí đồng thời với ông hoàn thành “bình thường hóa quan hệ với Trung Quốc”, những người lính Việt đã tử trận ở biên giới Việt – Trung từ 1979 đến 1988, ở Campuchia đều bị gạt ra khỏi lịch sử. Lịch sử Đảng CSVN và lịch sử hiện đại do Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam soạn thảo không giành chỗ cho họ vì điều đó ảnh hưởng đến cam kết thực thi “Láng giềng tốt. Bạn bè tốt. Đồng chí tốt, Đối tác tốt” và “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”.

Chết không phải là hết nên sống, hành xử thế nào mới quan trọng. Sợ, lên án, ngăn chặn “lật sử” cũng không thể cản được việc lật lại lịch sử, xác định chính xác, rõ ràng, ai thực sự có công, ai thực sự đắc tội với dân tộc này.


Trân Văn
Blog VOA

Sophia ơi, thôi đừng làm khổ Việt Nam tôi với 4.0


Kể từ khi nàng Sophia, robot đầu tiên được trao quyền công dân, tới Việt Nam chém gió hồi tháng Bảy trước hàng loạt quan chức trong đó có cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cơn sốt 4.0 ngày càng lan rộng. Không có gì chứng minh cho điều này rõ hơn là chuyện nó len lỏi vào cả cuộc thi hoa hậu vừa kết thúc.

Sophia, hình chụp ở Hong Kong, 28 tháng Chín, 2017.

Một trong các thí sinh nhận được câu hỏi "[b]ạn nghĩ có chỗ cho hoa hậu và các người đẹp trong việc thực hiện cách mạng 4.0 không?".
Cô trả lời: "Em học chuyên ngành ngôn ngữ, cách mạng 4.0 hơi xa lạ với em. Theo em, bất kỳ thời đại, xã hội nào, nếu như bạn cố gắng hoàn thành vai trò, nhiệm vụ của mình, bạn đều có thể cống hiến. Cách mạng 4.0 không nằm ngoài quy luật đó".

Thật là câu trả lời thành thật và phù hợp cho một câu hỏi lạc điệu và chạy theo phong trào. Trong thời ‘dân ta phải học sử ta, nếu mà không học thì tra Google’ việc gì phải hỏi những câu ngớ ngẩn như thế tại một cuộc thi nhan sắc. Các người đẹp thi xem gương mặt có khả ái và ba vòng có chuẩn không chứ có thi vào làm việc cho Google đâu. Họ cũng chẳng phải Sophia, cô người máy mà nếu trời nhá nhem tối ai gặp phải chắc chạy mất dép vì hình thù và giọng nói của cô dù cô được lập trình để ba hoa về cách mạng 4.0.

Sophia có lẽ là ví dụ rõ rệt nhất về việc chạy theo phong trào 4.0 một cách ngớ ngẩn. Một cô robot được lập trình để hỏi A trả lời B, hỏi C trả lời Z đâu có gì là hoành tráng. Vậy mà thủ tướng, phó thủ tướng, trưởng ban kinh tế trung ương… ngồi lĩnh hội những gì cô phán. Cô cũng chẳng phải công dân của nước công nghiệp phát triển nào mà là công dân Ả rập Saudi, nước chỉ vừa mới cho phụ nữ quyền lái xe và còn kém Việt Nam ở chỗ vẫn có án tử hình cho những người quan hệ đồng tính.
Nhưng Sophia có lẽ cũng thích hợp để làm công dân Việt Nam. Cô thực ra không có tư duy độc lập và chỉ biết nhai lại những gì người khác bảo. Đây vẫn là cách giáo dục 1.0 mà rất nhiều nơi ở Việt Nam còn đang áp dụng trong khi thế giới đang chuyển trọng tâm từ dạy kiến thức sang dạy các giá trị. Kiến thức robot có thể học và chắc chắn sẽ học nhanh hơn con người. Nhưng các giá trị của cuộc sống như khả năng chơi và cảm thụ âm nhạc, khả năng làm việc trong nhóm, khả năng tư duy độc lập… thì không biết bao giờ robot mới có thể học được. Đây là ý kiến của tỷ phú Jack Ma, người đồng sáng lập tập đoàn Alibaba: “Nếu không thay đổi cách dạy, trong vòng 30 năm tới chúng ta sẽ gặp nhiều vấn đề.”

Người từng là giảng viên đại học và được sinh viên bầu là giảng viên xuất sắc nói thêm: “Những gì chúng ta dạy trẻ nhỏ trong vòng 200 năm qua đều dựa trên nền tảng kiến thức. Và chúng ta không thể dạy trẻ em cạnh tranh với máy tính vốn thông minh hơn.” Khi được hỏi vậy phải dạy trẻ em những gì, ông nói: “Các giá trị, niềm tin, tư duy độc lập, làm việc trong nhóm, quan tâm tới mọi người. Đây là những [kỹ năng] mềm. Kiến thức sẽ không tạo ra chúng.” Ông nói thêm ông cho rằng khi trẻ học thể thao, âm nhạc, hội họa và nghệ thuật, các em sẽ vượt lên trên người máy trong tương lai.

Hãng tin BBC của Anh cũng vừa đưa tin về chuyện một trường phổ thông ở miền bắc nước Anh đã thoát khỏi danh sách các trường yếu kém nhờ cải tiến chương trình giảng dạy và coi âm nhạc là trọng tâm. Trường Feversham ở Bradford từ chỗ kém tới mức chính phủ phải can thiệp và thay đội ngũ lãnh đạo nay đã lọt vào số 10% các trường hàng đầu ở Anh sau sáu năm cải cách. Điều này càng có ý nghĩa hơn khi 98% học sinh có tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh vì các em có bố mẹ người Pakistan hoặc từ các nước khác. Khu vực xung quanh trường cũng có tỷ lệ tội phạm và nghèo đói cao. Hiệu trưởng Naveed Idrees nói một trong những lý do ông quyết định tăng thời lượng dạy âm nhạc trong trường là vì ông muốn các em nhỏ học không chỉ bằng cả trí óc và thân thể mà còn bằng cả tâm hồn.

Thầy giáo dạy nhạc của trường Feversham, ông Jimmy Rotheram, dùng “phương pháp Kodaly” do nhạc sỹ Hungary Zoltan Kodaly sáng tạo ra để dạy học sinh các bài hát quen thuộc và qua đó giúp các em học đánh vần. Nó cũng tạo cho học sinh tình yêu đối với âm nhạc và sự tự tin vào bản thân khi chúng có thể hát, chơi các loại nhạc cụ và qua đó học khả năng giao tiếp và biểu diễn.

Hôm trước tôi cũng tình cờ đọc được một câu trích dẫn lời Einstein trên mạng xã hội rằng “giáo dục là những gì đọng lại sau khi ta đã quên hết những gì đã học ở trường”. Điều thực sự quan trọng là trẻ em học cách làm người chứ không phải làm cừu, học cách yêu thiên nhiên và có ý thức bảo vệ môi trường, học cách chất vấn mọi thứ mình được học và học cách bao dung đối với mọi người và cả với môi trường xung quanh. Việt Nam tốt hơn hết hãy bắt đầu từ bốn điều nhỏ nhặt này trước khi phát sốt với 4.0 và nàng Sophia học vẹt. Mà muốn dạy trẻ em và cả người lớn sự bao dung, tôn trọng ý kiến khác biệt và các giá trị như tự do ngôn luận và thượng tôn pháp luật thì hãy bỏ những bản án 10.0, 14.0 hay 16.0 năm cho những người nói ngược một cách ôn hoà.


Trân Văn
Blog VOA

Cảm ơn hành động Nhân văn của Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Ngô Văn Quý


Dẫu biết rằng các sự kiện nóng trên mạng xã hội cũng như các cơn sóng biển, tin cũ chồng lên tin mới rồi cuối cùng cũng đi vào quên lãng. Tuy nhiên vấn đề cộng động mạng không đồng tình vì Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội, ông Ngô Văn Quý và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội vì đã “thể hiện tình yêu thương đồng bào không đúng lúc, đúng chỗ” là điều tôi thấy rằng cần phải lên tiếng góp ý.

Ông Ngô Văn Quý đến thăm người điều trị tại bệnh viện do sốc ma túy trong đêm nhạc "du hành tới mặt trăng"

Vụ việc có tới 7 người chết và 5 người hôn mê trong tình trạng dương tính với ma tuý tại Lễ hội Âm nhạc diễn ra ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội, đêm 16/9/2018 là một sự cố được đánh giá là rất nghiêm trọng, mang tầm quốc gia. Việc chính quyền Hà Nội phải chịu trách nhiệm trong vụ việc này là điều không phải bàn cãi. Có lẽ đó chính là lý do mà chính quyền Thủ đô đã để ông Ngô Văn Quý, Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội xuất hiện khi thăm hỏi các bệnh nhân, đồng thời động viên các bác sĩ tích cực cứu chữa giảm thiểu các ca tử vong. Hành động này không ngoài mục đích để trấn an, đồng thời cũng để thể hiện trách nhiệm của nhà nước đối với vụ việc rất nghiêm trọng này.

Nếu bỏ qua yếu tố ma túy, thì đây là một cách làm hoàn toàn mới của lãnh đạo Hà Nội, là điều chưa từng thấy. Đây là hành động mang tính nhân văn đẫm tình người và là điều đáng khuyến khích của lãnh đạo Hà Nội trước những sự cố hy hữu, đáng tiếc không ai muốn.

Trong bất kỳ xã hội nào cũng vậy, viên chức nhà nước hay người làm công, mỗi người đều có chức sự cụ thế của họ khi nhận đồng lương. Như thầy giáo có chức sự dạy học, bác sĩ có chức sự chữa bệnh, cảnh sát có chức sự bảo vệ pháp luật... và cũng như thế, lãnh đạo có chức sự chịu trách nhiệm trước nhà nước trong công việc của họ được phân công. Đã là chức sự thì bắt buộc họ phải thực hiện, không có ngoại lệ.

Cụ thể ông Ngô Văn Quý, Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội là người quản lý, là người phải chịu trách nhiệm trước nhà nước về vấn đề này. Chính vì thế, ông Quý bắt buộc phải xuất hiện để thể hiện tinh thần chịu trách nhiệm về vụ việc đáng tiếc đó. Việc Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội thăm hỏi, động viên tinh thần các bệnh nhân dù mang tính hình thức, nhưng nhằm để thể hiện trách nhiệm của chính quyền Hà Nội.

Vấn đề sử dụng buôn bán chất ma túy là vấn nạn đối với mỗi gia đình, mỗi cộng đồng hay mỗi quốc gia, mà vấn đề ma túy là vấn đề toàn cầu. Nguy hiểm hơn, vấn nạn này đã trở thành trào lưu, là mode thời thượng trong mắt giới trẻ. Mà không chỉ duy nhất ở Việt Nam vấn đề sử dụng ma túy mới tràn lan, nếu so với Thái Lan thì ở Việt Nam việc sử dụng chất ma túy chỉ bằng một phần nhỏ của họ. Điều quan trọng hơn cả là thái độ của người dân đối với những người nghiện ma túy hết sức bình thường. Trong lúc ở Việt Nam người ta gọi những người nghiện ma túy là "bọn ngáo", "lũ nghiện" và xa lánh họ, thì ở Thái Lan hoàn toàn ngược lại. Nếu biết bạn mắc nghiện ma túy thì những người biết (kể cả không quen) vẫn tôn trọng bạn và dành cho bạn một lời động viên, khuyên bạn hãy giã từ - nói không với ma túy. Có được điều hết sức nhân văn ấy cũng tại vì, ở Thái Lan những người nghiện ma túy được coi là những người bệnh chứ không phải là những tội phạm. Nhà nước tạo mọi điều kiện chữa trị, cai nghiện và các điều kiện khác để họ có thể hòa nhập trở lại với cộng đồng.

Đây là một điểm hoàn toàn mới trong chính sách của nhà nước trong việc giải quyết vấn nạn ma túy. Điều đó khác với cách đây 18 năm, vào năm 2000 khi Thủ tướng Thacksin Shinawatra lên cầm quyền, để thực hiện lời hứa khi tranh cử với dân chúng thì một chiến dịch trấn áp tội phạm ma túy được phát động ngay lập tức. Tất cả các nghi can buôn bán, tàng trữ hay sử dụng ma túy nằm trong sổ đen ở Thái Lan khi ấy, lần lượt bị những kẻ "lạ mặt" gọi tên và bắn chết trong đêm. Song vấn nạn ma túy ở Thái Lan không vì thế mà sụt giảm, ngược lại ngày càng gia tăng. Ở Philippines hiện nay dưới thời Tổng thống Rodrigo Duterte cũng đang ở tình trạng tương tự như vậy. Những chuyên gia về phòng chống ma túy đúc rút một kinh nghiệm rằng, muốn kéo người nghiện ra khỏi vũng lầy ma túy thì gia đình và xã hội phải dùng tình thương yêu là hiệu quả nhất.

Trở lại việc các nạn nhân sốc ma túy đang điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai, họ cũng chỉ là nạn nhân của một vấn đề lớn của toàn xã hội, hơn thế nữa ở thời điểm hiện tại họ là những nạn nhân vừa thoát khỏi thần chết. Vậy tại sao toàn xã hội không sẵn sàng giang cánh tay đón họ, tạo điều kiện cho họ trở về cuộc sống bình thường?

Về mặt luật pháp, ở Việt Nam không kỳ thị hay bỏ rơi người nghiện ma túy. Trong Luật phòng chống ma túy có quy định, “Cơ sở cai nghiện ma tuý phải tôn trọng danh dự, nhân phẩm, tính mạng, sức khoẻ, tài sản của người cai nghiện ma tuý” (Khoản 4, Điều 32 Luật phòng chống ma túy). Điều đó khẳng định rằng người nghiện ma túy không phải là tội phạm và phải được tôn trọng như người bình thường.

Trong một xã hội văn minh, thì việc đồng tình hay phản đối một vấn đề của xã hội là quyền tự do biểu đạt của mỗi người. Song có lẽ vấn đề thương người, yêu người hay nói rộng hơn là quý mạng người của người Việt Nam cũng nên xem xét lại. Cha ông ta đã dạy "thương người như thể thương thân" hay " Bầu ơi thương lấy bí cùng..." từ thủa vỡ lòng đấy thôi, và nếu bạn là người có đạo thì mọi tôn giáo đều dạy chúng ta yêu thương và chia sẻ.

Những người phản đối Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội Ngô Văn Quý họ đã quên những điều sơ đẳng ấy. Chưa nói đến việc 7 người chết và 5 người hôn mê trong tình trạng dương tính với ma tuý tại Lễ hội Âm nhạc diễn ra ở công viên nước Hồ Tây, Hà Nội, đêm 16/9/2018 là một sự cố rất nghiêm trọng, mang tầm quốc gia. Để rồi họ phản đối cả tư thế đứng trịnh trọng của ông Ngô Văn Quý trước người bệnh. Xin hỏi ở địa vị ông Quý các quý vị chọn cho mình thế đứng nào là phù hợp? Lãnh đạo chính quyền họ trân trọng dân, thể hiện qua dáng đứng trịnh trọng các vị không muốn sao?

Hãy bình tâm lại, để hiểu rằng các vị đang sống trong một xã hội khốn kiếp, ở đó viên chức nhà nước coi các quý vị như cỏ rác, thì hành động của ông Ngô Văn Quý - Phó Chủ tịch UBND TP. Hà Nội đi thăm hỏi các nạn nhân thật đáng trân trọng. Như LS. Trần Vũ Hải đánh giá rằng, "Người dân cần cám ơn Phó chủ tịch Quý của Hà nội, vì có thể mở đầu trào lưu “nhân văn và nhận trách nhiệm”của cán bộ lãnh đạo Việt nam, ít nhất ở địa phương Hà nội!".

Hãy đặt địa vị của quý vị là những người cha, người mẹ, người thân của những nạn nhân kể trên và những người nghiện ma túy nói chung thì chắc chắn quý vị sẽ có cách nghĩ khác.

Ngày 19 tháng 09 năm 2018

© Kami
Blog RFA
 
website statistics
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Mỹ News - All Rights Reserved
Back To Top ↑