VANEWS
Tin Mới Cập Nhật

Nguyễn Phú Trọng sẽ bị đánh bại trong vòng 5 tháng tới?

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2016 | 11.2.16

Sau đại hội XII của Đảng nhiều người đã không thể dấu được vẻ tiếc nuối khi nhìn thấy sự đăng quan của ông Nguyễn Phú Trọng trong cuộc chơi có thể nói rằng đã được ông ta dàn sếp đâu vào đó. Và nhìn ông Nguyễn Tấn Dũng. Người được đặt nhiều kỳ vọng sẽ mang lại nhiều thay đổi cho bộ mặt quốc gia.


Nhìn vào cuộc đấu đá vừa diễn ra người ta cũng không thể hiểu được chuyện gì đang sảy ra, khi ông Dũng năm lần bảy lượt xin rút lui trong khi được nhiều phiếu ủng hộ ông vào trung ương. Không hiểu tại sao một người giàu tham vọng chính trị và quyết đoán như ông Dũng lại có thể nhượng bộ một kẻ lú lẫn giáo điều như ông trọng như thế.

Nhìn vào thì có thể thấy khó hiểu nhưng suy xét cho kỹ thì mọi chuyện không phải như vậy. Trước tiên là vào năm 2011 khi ông Trọng được bầu làm tổng bí thư thì ngay lập tức ông đã bày binh bố trận để nắm giữ quân đội trong tay khi đưa 2 vị tướng đều nằm ở quân khu 3 là ông Ngô Xuân Lịch và ông Lương Cường vào quân ủy Trung ương nắm giữ tổng cục chính trị ông Lịch làm chủ nhiệm tổng cục chính trị còn ông Cường làm phó. 2 chức danh chủ chốt nắm giữ cả quân đội lẫn chính trị đồng nghĩa với việc ông Trọng đã mưu toan kéo bè kết phải để nắm trong tay thế thượng phong trong mọi cuộc chơi. Từ khi đó đến nay quân đội như bị tê liệt trước hàng loạt các hoạt động quân sự của Trung Quốc ở biển Đông. Thay vào đó quân đội luôn được đôn đốc rằng phải bám sát mục tiêu là gìn giữ chủ nghĩa xã hội, bảo vệ chế độ. Trên cương vị là chủ tịch quân ủy và tổng bí thư đảng cộng sản thì ông đã kết hợp hai cơ quan này lại với nhau vì mục đích đảm bảo quyền lực. Quả nhiên trong quãng thời gian chuẩn bị từng ấy năm thì việc ông Trọng huy động lực lượng để bảo vệ đại hội Đảng là một điều hết sức dễ hiểu. Nói thì nói bảo vệ đại hội chứ thực chất chúng ta có thể thấy rõ rằng nếu kết quả không như mong đợi của ông ta thì ông ta sẽ làm gì tiếp theo. Dùng súng đạn để thực hiện mưu đồ chính trị? Không thể nào. Nhìn bề ngoài ông ta có vẻ rất hiền lành cơ mà? Nhưng chớ vội nhìn mặt bắt hình dong. Ông Trọng là ai? Một giáo sư trong ngành xây dựng Đảng. về lịch sử thì ai cũng biết. Để tồn tại và phát triển thì Đảng cộng sản luôn dùng bạo lực và vũ trang. Họ không chừa bất cứ một thủ đoạn nào để có được vị thế như ngày hôm nay, điều đó không thể chối cãi. Chính vì vậy một giáo sư chuyên ngành xây dựng Đảng có thể làm bất cứ thứ gì nếu như mọi việc không theo ý ông ta.

Hơn nữa phe cánh của ông Trọng cũng ủng hộ ông để có thể leo lên những chức vị cao như trường hợp của ông Trần Đại Quang, người chuẩn bị được đưa lên làm chủ tịch nước. vậy có gì khó hiểu khi lực lượng 5000 quân được huy động trong một kỳ đại hội? Còn phải kể đến những vụ giàn sếp về nhân sự khi ông Trọng đã đưa ra một loạt tiêu chí nhưng cuối cùng chính ông mới là người phù hợp nhất. Từ đó nhìn vào những hành động của ông Dũng chúng ta có thể thấy rõ nguyên nhân cho những việc làm đó thứ nhất là tránh được một cuộc binh đao nội bộ đẫm máu thứ hai là có thể đường đường chính chính thể hiện bộ mặt của một chính nhân quân tử khi từ chối chơi một ván cờ bẩn thỉu do ông Trọng bày ra để đánh với ông Dũng. Một ván cờ mà luật chơi cờ ông Trọng đã bày ra ngồi xổm lên chính cái điều lệ Đảng. Hành động của ông Dũng giống như một thông điệp nói rằng: “này ông bạn già! Tôi không thèm chơi cái ván cờ dơ bẩn này của ông vì ông chơi không đẹp”. Không thể phủ nhận ông Dũng là người chiếm được lòng dân nhiều hơn mọi đối thủ. Nhà dùng binh kiệt xuất thời Xuân Thu là Tôn Tử có nói: ”chiếm được thành trì nhưng không chiếm được lòng dân thì cũng kể là thất trận” một nhận định đơn giản nhưng cũng cho ta thấy tầm quan trong của việc lấy lòng dân. Việc làm của ông Dũng lần này như tô thêm vẻ quân tử khi từ chối tham gia ván cờ đã được sắp đặt cho nên mọi người cũng có phần nể trọng ông Dũng thêm một chút nào đó.

Từ khi nền kinh tế Việt Nam bước vào giai đoạn mở cửa thì cán cân quyền lực đã bị đồng tiền chi phối sâu sắc. Kẻ nắm trong tay chức vị như một vị hoàng đế thời phong kiến là chức Tổng bí thư không còn là thế lực tuyệt đối bất khả xâm phạm nữa. Chắc hẳn chúng ta còn nhơ chiến dịch chống tham nhũng mà ông Trọng đã sử dụng mà mục đích là loại ông Dũng ra khỏi sân chơi chính trị trong khoảng thời gian ông Trọng lên nắm quyền nhưng ông Dũng vẫn đứng vững không gì có thể đánh đổ được ông. Chỉ chừng đó thôi cũng cho ta thấy rõ sức mạnh của đồng tiền mãnh liệt đến mức nào. Với việc tự xin rút khỏi cuộc chơi này ông Dũng cũng đã thể hiện tài mưu lược của mình. Thời Tam Quốc sau trận đánh Xích Bích. Khổng Minh dẫu biết rằng giao cho Quan Vũ việc lấy đầu Tào Tháo là một việc không thể nào sảy ra vì trước đây Tào Tháo đã đối xử như huynh đệ với Quan Vũ trong thời gian ở với Tào Tháo. Nhưng Khổng Minh vẫn để Quan Vũ đi để có thể tạo đường sống cho Tào Tháo. Bởi vì quân Ngô sau khi thắng trận Xích Bích thì khí thế ngút trời mạnh vô địch thủ nếu giết Tào Tháo khác nào tự sát. Phải để nước Ngụy tồn tại để kìm hãm sự lớn mạnh của nước Ngô. Nguy chết Thục cũng chết chi bằng để Tào Tháo sống rồi nước Thục sẽ tiếp tục được tồn tại mà không ngừng lớn mạnh.

Vì vậy ông Dũng cũng đã khôn ngoan thả chức Tổng bí thư cho ông Trọng tiếp tục nắm giữ để nhằm mục đích triển khai các lá bài chiến lược của mình trong vòng 5 tháng cuối nhiệm kỳ và hạ gục Trọng cũng như phe cánh của Trọng một cách ngoạn mục. Hơn nữa con thuyền của Đảng đang gặp phải nhiều vấn đề không thể giải quyết mà chỉ còn cách nhìn nó chìm dần mà thôi. Hàng loạt chính sách đối nội, đối ngoại không hợp lý làm cho lòng dân ngày càng bất mãn cùng với đó là nguy cơ vỡ nợ quốc gia đang khiến cho lòng dân ngày một bất mãn. Trong khi đó chính ông Dũng đã hứa hẹn nhiều chính sách đổi mới và chính ông ta mới là người được kỳ vọng sẽ thay đổi được cục diện. việc ông xin rút lui và nhường chỗ cho ông Trong cũng đồng nghĩa với việc ông đã bước một chân ra khỏi con tàu đang chìm dần, chỉ đợi đến lúc chìm thì ông Dũng chỉ việc ngồi im mà được sự tung hô.

Như đã nói ở trên việc ông Dũng xin rút lần này cũng giống như việc Khổng Minh gián tiếp tha chết cho Tào Tháo nhưng ở đây ông Dũng còn phải nói là cao tay hơn cả Không Minh. Ông không phải như Khổng Minh là để duy trì thế chân vạc trong thời Tam Quốc mà ông Dũng lại muốn đánh cho ông Trọng tán tác không còn một manh giáp nào. Ông không muốn giữ thế cân bằng giữa Trọng và Dũng mà còn muốn nhiều hơn thế. Ông Dũng còn 5 tháng nhiệm kỳ tuy ít ỏi nhưng chừng đó cũng đủ để ông tung ra những đòn quyết định. Sau khi tung ra đòn quyết định nhấn chìm Trọng thì dù có hết nhiệm kỳ không còn nằm trong con thuyền của Đảng nữa thì một thời gian ngắn sau ông có thể bước chân trở lại chính trường với sự chào đón nồng nhiệt.

5 tháng này sẽ là một ván cờ khác mà người bày ra sẽ là ông Dũng, ván cờ này chắc chắn ông Trọng sẽ không có cửa mà thắng. Một Chân Dung Quyền Lực 2.0? không đây không phải là cuộc chiến như hồi năm ngoái mà là cuộc chiến sinh tử một mất một còn, nếu ông Dũng dùng hồ sơ tham nhũng của địch thủ ra để chống lại họ khác nào ông ta tự bắn vào chân mình. Điều mà ông Dũng chắc chắn sẽ thấy rõ là cái chức vị dựa vào tập thể của ông Trọng.

Ai cũng biết tài năng của ông Trọng thế nào và không thể đứng ra đối đầu tay đôi với ông Dũng trong cuộc chiến đầy mưu toan này. Việc mà ông Dũng sẽ làm lúc này sẽ là tách ông Trọng ra khỏi cái tập thể và bắt ông ta phải làm việc một cách độc lập, đưa ra những quyết định đòi hỏi sự quyết đoán và bản lĩnh cá nhân. Khi đó tài năng của ông Trọng sẽ được phơi bày rõ ràng hơn bao giờ hết. chẳng tốn nhiều công sức mà ông Dũng đã chiếm lợi thế. Chưa kể đến việc bộ hồ sơ khởi kiện Trung Quốc lên tòa án quốc tế ICA chắc chắn đã và đang được hoàn thiện và sẽ được đưa ra trong một ngày không xa cùng với đó là việc thuê một công ty luật uy tín của thế giới. điều này đánh thằng vào bộ mặt thân Trung Quốc của ông Trọng mà ông Trọng không thể nào ngăn cản được. Nếu Trọng ngăn cản chẳng khác nào phơi ra rõ ràng hơn cái bộ mặt vong ngoại, xem thường chủ quyền quốc gia của ông ta. Dù thắng kiện hay không thì ông Dũng vẫn lại được ghi điểm trong con mắt người dân cùng với các Đảng viên có tâm. Từ đó ông Trọng cũng mất đi sự trợ giúp đắc lực về chính trị từ Bắc Kinh. Một tổn thất rất nặng nề cho ông Trọng. Không dừng lại ở đó ông Dũng đã phản công thì cũng sẽ phản công một cách mạnh mẽ và khiến cho ông Trọng không thể nào ngốc đầu lên được bằng hàng loạt đòn tấn công. Đó là quân bài TTP. Ông Dũng sẽ khai thác triệt để các thỏa thuận đã ký và cam kết với TTP để có thể gia nhập. Việc ông Dũng đệ trình lên quốc hội hàng loạt các dự luật sẽ khiến cho ông Trọng điên đảo. nếu như việc thành lập công đoàn độc lập được quốc hội thông qua thì chẳng khác gì một quả đấm thẳng vào mặt ông Trọng.

Cùng với đó là các dự luật như thành lập hội. Sẽ ra sao nếu ông Trọng ngăn cản? Điều đó chẳng khác gì ông Trọng đang cho người ta thấy rõ bộ mặt độc tài, độc đoán, phi dân chủ của ông ta mà nếu cho phép thì chỉ có nước tự mình chặt tay. Chỉ chừng đó thôi cũng đủ đẩy ông Trọng vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu dự luật được thông qua sẽ không loại trừ khả năng ông Dũng sẽ tách ra thành lập một đảng riêng nhưng vẫn giữ 2 từ Cộng Sản, ví dụ như đảng cộng sản dân chủ, đảng cộng sản cánh tả… vân vân và vân vân. Khi hàng loạt đảng viên đã từ bỏ Đảng và sự bức xúc trong quần chúng ngày càng tăng cao thì họ sẽ theo ai? Một đảng phái đối lập được dẫn dắt bởi một người chiếm được lòng dân như ông Dũng? Cái đảng cộng sản già cỗi, cố hữu, bảo thủ của ông Trọng chỉ còn con đường chết. Một chiến thắng không mấy tốn công sức. Đã đánh là phải đánh tới cùng. Sau đại hội đảng XII chính ông Trọng đã phơi bày mọi thứ xấu xa của Đảng, thể hiện sự chia rẽ sâu sắc mà không có thứ gì có thể hàn gắn được. Từ trước đến nay Đảng đã mắc quá nhiều sai lầm mà nhân dân không thể nào tha thứ được. Đây là thời đại mà có quyền lực trong tay chưa chắc đã muốn làm gì thì làm. Trong bối cảnh này nghĩ sao nếu ông Dũng tiếp tục đưa ra dự luật về tự do báo chí? Người dân có thể nói thoải mái mà không sợ bất cứ ai bắt bớ? Ban tuyên giáo của ông Trọng liệu có còn sang sảng nói lao trắng trợn được nữa không? Kèm với sự tự do báo chí ông Dũng đánh thêm một đòn nữa là đưa ra đạo luật cho phép biểu tình? Người dân có quyền bày tỏ thái độ.

Trong khi người được lòng dân nhất chính là ông Dũng? Ông có chết không thưa ông Trọng? Không chết thì cũng ngất ngư. Khi đang được sự ủng hộ gần như tuyệt đối của người dân bởi những đạo luật ông đưa ra thì khi đó ông Dũng có thể ngang nhiên tung ra các tài liệu mật của bộ chính trị cùng với bộ mặt thân Tàu của ông Trọng thì đảm bảo một câu làn sống chống Trung Quốc sẽ đi kèm với làn sống hỏi tội ông Trọng khi đó ông Trọng chắc chắn sẽ không còn ai có thể cứu ông thoát chết.

Chỉ những nước cờ đơn giản ít tốn công sức mà ông Dũng có thể hạ gục ông Trọng một cách đẹp mắt. đáng buồn cho ông Trọng là ông Dũng lại là hạng người quyết đoán và mưu lược cho nên rất nhiều khả năng ông Dũng sẽ làm như vậy.

Trong một bàn cờ không thể nhìn vào ai đang chiếm ưu thế mà có thể đưa ra kết quả khi ván cờ chưa kết thúc. Chiêu “thí xe bắt tướng” là chiêu liều lĩnh nhưng cũng là chiêu ẩn chứa hiểm họa nhất. Ông Trọng có thể đắc chí khi giành được chức tổng bí thư nhưng đừng vội đưa ra kết luận rằng ông Dũng đã thua hoàn toàn. 5 tháng còn lại tuy ngắn nhưng ẩn chứa đầy đủ các yếu tố để đưa ông Trọng về với mộ phần khi đã ở tuổi xưa nay hiếm, trí ốc thì lú lẫn và ôm khư khư mớ giáo điều cổ lỗ lạc hậu

“Quan giỏi thời thịnh thế, gian hùng thời loạn lạc” một câu nói của Hứa Thiệu đã nêu lên đầy đủ bản chất của Tào Tháo. Không thể phủ nhận những thành công của ông Dũng đối với đất nước và cũng không thể phủ nhận sự mưu lược, tính quyết đoán của ông ta trong chính trường. Chỉ có điều chúng ta chưa thể nói ông Dũng có phải là Tào Tháo thời hiện đại hay không khi mọi việc vẫn đang còn nằm ở phía trước. Hãy cùng theo giõi 5 tháng cuối nhiệm kỳ của ông Dũng. Biết đâu sẽ có một kịch bản hay hơn dự đoán?

Dante
(Dân Luận)

Chọn lãnh đạo theo 'minh triết' Việt Nam

Nhiều tân ủy viên khóa mới đã được Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị ĐCSVN phân công công tác mới ngay trước Tết Bính Thân.

Bổ nhiệm lãnh đạo của đảng và nhà nước phải tìm người có 'tài thao lược', theo tinh thần 'minh triết' Việt Nam, tuy nhiên trước hết Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải giải quyết vấn đề bỏ ngỏ về 'tính chính danh', theo một nhà phản biện từ Hà Nội.

Mới đây, ngay trước Tết Nguyên đán Bính Thân 2016, Bộ Chính trị do Tổng Bí thư tái đắc cử Nguyễn Phú Trọng lãnh đạo, đã phân công bổ nhiệm vị trí công tác mới cho một loạt các tân ủy viên BCT, trong đó có các ông Đinh La Thăng làm Bí thư Thành ủy TP. Hồ Chí Minh, Hoàng Trung Hải làm Bí thư Thành ủy Hà Nội, Võ Văn Thưởng làm Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Đảng v.v...

Trao đổi với BBC nhân dịp này, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, Giám đốc Trung tâm Minh Triết Việt Nam nêu quan điểm về việc phân công, phân bổ các nhân sự lãnh đạo mới của đảng nói chung:

"Tôi thấy như thế này, không phải là họ không có ưu điểm gì, không có giá trị gì, họ có những ưu điểm, họ có những năng lực đấy của cá nhân, nhưng tài thao lược thì không có...

  Ngày xưa, bà Nguyễn Thị Bích Châu, một bà phi của Vua Trần Duệ Tông, để lại một áng văn 'Kê minh thập sách', tức là mười chính sách viết để dâng lên Triều Đình lúc gà gáy sáng. Chỉ riêng vấn đề này, bà khẳng định 'chọn Tướng, cốt người thao lược'... thì đấy là minh triết Việt Nam

Ông Nguyễn Khắc Mai
"Bởi vì người ta nhìn thấy mấy chục năm họ đã làm gì cho nền kinh tế Việt Nam để ngày càng tụt hậu xa, đến mức là giá trị lao động, đến mức là năng suất lao động còn thua kém xa những nước mà ngày xưa là mình hơn họ? Thì đã thấy điều đó rồi, chứ cần gì phải nói thêm".

'Kê minh thập sách'

Đề cập một kinh nghiệm về chọn người tài trong lịch sử dân tộc và gọi đây là 'minh triết Việt Nam', nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, nói:

"Ngày xưa, bà Nguyễn Thị Bích Châu, là một bà phi của Vua Trần Duệ Tông, mà bây giờ trở thành một Thánh mẫu ở Kỳ Anh (tỉnh Hà Tĩnh)..., bà để lại một áng văn 'Kê minh thập sách', tức là mười chính sách viết để dâng lên Triều Đình lúc gà gáy sáng.



"Chỉ riêng về vấn đề này, bà khẳng định: 'chọn Tướng, cốt người thao lược'... thì đấy là minh triết của Việt Nam. Thế nhưng mà ai theo cái này, ai theo minh triết Việt...?

Về vấn đề 'tính chính danh' của Đảng Cộng sản Việt Nam, trong lúc đề cập xu hướng quan hệ của Việt Nam với các cường quốc khu vực và quốc tế như Trung Quốc, Hoa Kỳ v.v... ra sao, ông Nguyễn Khắc Mai nói:

"Chúng ta sẽ có quan hệ với tất cả các dân tộc trên thế giới, nhưng người ta cũng đánh giá rằng quan hệ ấy không đến nơi, đến chốn, có hiến định mà không có luật định, chẳng qua họ nể mặt dân tộc Việt Nam thôi, rồi họ đành phải chấp nhận.

"Nhưng tôi cho rằng phải khẳng định hiến định và luật định của những nhân vật cầm quyền, lãnh đạo hiện nay. Bây giờ ai cho phép anh tự nhiên nhảy... lên và lãnh đạo một thành phố với tư cách là bí thư thành ủy, ai cho phép?


  Những nhà chính sách, nhà lập chính sách kinh tế nếu dựa vào chuyện phát triển kinh tế thị trường, thì cứ phát triển kinh tế thị trường, quên đi cái vế gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa, thì như vậy đấy đã là hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam rồi

Kinh tế gia Tôn Thất Thông
"Chẳng có luật nào cho phép hết, chỉ có những chỉ thị, những văn bản của Đảng thôi, mà như thế quản trị một đất nước văn minh, văn hóa như thế, thì làm thế nào được?

"Dân trí bây giờ khác trước rồi, phải sửa đổi đi, phải nhanh chóng sửa đổi, còn nếu không, người dân người ta sẽ không chấp nhận tư cách của anh, dù anh là gì," ông Nguyễn Khắc Mai nói với BBC.
Phúc của dân tộc

Cũng về một khía cạnh chính sách quan yếu khác không kém gì so với vấn đề nhân sự, mới đây, một chuyên gia kinh tế người Việt Nam từ CHLB Đức cũng chia sẻ với BBC và góp ý với nhà nước và đảng cộng sản Việt Nam nên thay đổi chính sách và sách lược, đặc biệt liên quan cụm từ "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa".

Gọi việc thay đổi chính sách ấy, nếu được chấp nhận, là một niềm 'hạnh phúc của dân tộc', kinh tế gia Tôn Thất Thông nêu quan điểm:



"Định hướng xã hội chủ nghĩa nó hoàn toàn mâu thuẫn với việc phát triển kinh tế thị trường... Tất nhiên bây giờ phải từ bỏ chủ trương là thành phân kinh tế nhà nước trở thành chủ đạo, nếu không thì kinh tế tư nhân sẽ không thể ngóc đầu lên nổi.

"Mà kinh tế nhà nước áp đảo như vậy chúng ta đều thấy rồi, tất cả các nước trên thế giới đều bị phá sản bởi chính sách đó, thế thì nếu chúng ta vẫn tiếp tục đi theo như thế... và tất nhiên chúng ta không thể đòi hỏi là đảng cộng sản phải tuyên bố từ bỏ chuyện đó, nhưng mà không nên thực hiện nó. Chúng ta (Việt Nam) bây giờ cứ im lặng với nhau và chấp nhận với nhau như thế, thế là hai bên đều vui vẻ."

Và kinh tế gia nói này thêm:

"Nếu chúng ta âm thầm với nhau đồng ý để từ bỏ điều đó thì tôi gọi đó là một hành phúc lớn của dân tộc, nếu đằng sau Đảng Cộng sản chịu chấp nhận chuyện từ bỏ nó, chúng ta không đòi hỏi phải tuyên bố, nhưng mà sẽ chấp nhận.

"Bởi vậy cho nên những nhà chính sách, nhà lập chính sách kinh tế nếu dựa vào chuyện phát triển kinh tế thị trường, thì cứ phát triển kinh tế thị trường, quên đi cái vế gọi là định hướng xã hội chủ nghĩa, thì như vậy đấy đã là hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam rồi," chuyên gia kinh tế Tôn Thất Thông từ CHLB Đức nói với BBC.

Theo BBC

Bắc Hàn 'xử tử lãnh đạo quân đội'

Tổng tham mưu trưởng quân đội Bắc Triều Tiên Ri Yong-Gil đọc diễn văn trong một hội nghị tại Bình Nhưỡng, ngày 24/08/2014 (Ảnh chụp lại từ video do Bắc Triều Tiên công bố)
REUTERS

Bắc Hàn đã xử tử tổng tham mưu trưởng quân đội Ri Yong-gil, theo truyền thông Hàn Quốc.

Tin này chưa được xác nhận, nhưng báo chí Hàn Quốc nói Tướng Ri bị tử hình đầu tháng này vì tội tham nhũng và bè phái.

Hãng tin Hàn Quốc Yonhap dẫn nguồn nói: “Việc tử hình chứng tỏ Kim Jong-un vẫn cảm thấy bất an về sự kiểm soát.”

Tình báo Hàn Quốc từ chối bình luận.

Tin tức xảy ra vào lúc Bắc Hàn đã cho khởi động lại lò phản ứng plutonium có thể cung cấp năng lượng cho vũ khí hạt nhân, theo ông James Clapper, Giám đốc Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ.

Ông Clapper cũng nói, Bắc Hàn đã thực hiện các bước hướng tới việc chế tạo hệ thống tên lửa đạn đạo xuyên lục địa.

"Chúng tôi đánh giá rằng Bắc Hàn đã thực hiện tuyên bố của mình bằng cách mở rộng cơ sở làm giàu ở Yongbyon và khởi động lại lò phản ứng sản xuất plutonium," ông Clapper nói với Ủy ban Quân vụ Thượng viện Hoa Kỳ.

"Chúng tôi đánh giá thêm rằng Bắc Hàn đã cho chạy lò phản ứng đủ lâu để có thể bắt đầu phục hồi plutonium từ nguyên liệu đã dùng của lò phản ứng trong vòng vài tuần cho đến vài tháng."

BBC

oOo

Bắc Triều Tiên hành quyết tổng tham mưu trưởng quân đội

Hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap hôm nay 10/02/2016 đưa tin, tổng tham mưu trưởng quân đội Bắc Triều Tiên Ri Yong-Gil đã bị xử tử đầu tháng Hai này vì tội lập một phe phái chính trị và tham nhũng. Đây là vụ mới nhất trong một loạt các vụ thanh trừng các quan chức cao cấp kể từ khi Kim Jong-Un lên cầm quyền

Tướng Ri Yong-Gil thường được nhìn thấy tháp tùng lãnh tụ chế độ Bình Nhưỡng trong các chuyến đi thanh tra, nhưng báo chí Nhà nước Bắc Triều Tiên đã không còn nhắc đến tên của ông khi tường thuật về một cuộc họp quan trọng của Đảng hoặc về lễ ăn mừng vụ phóng tên lửa hôm Chủ nhật vừa qua.

Yonhap trích dẫn một nguồn tin thông thạo về tình hình Bắc Triều Tiên nói rằng vụ xử tử tổng tham mưu trưởng cho thấy Kim Jong-Un vẫn chưa cảm thấy an tâm về sự kiểm soát của ông đối với quân đội Bắc Triều Tiên, vốn có thế lực rất mạnh.

Đọc thêm: Quân đội « ổn định hơn » sau vụ hành quyết Hyon Yong Chol

Hiện giờ cơ quan tình báo quốc gia Hàn Quốc chưa có bình luận gì về thông tin nói trên. Tháng 5 năm ngoái, chính cơ quan này đã loan tin về vụ xử tử bộ trưởng Quốc Phòng Bắc Triều Tiên Hyon Yong-Chol bằng súng phòng không. Bình Nhưỡng chưa hề xác nhận tin này, nhưng kể từ đó ông Hyon Yong-Chol không còn được nhìn thấy hay được nhắc tới.

Thanh Phương
Theo RFI

Ông Đinh La Thăng với Sài Gòn

Có nhiều người đang hy vọng ông Đinh La Thăng sẽ trở thành “Nguyễn Bá Thanh của TP.HCM”.

Nhưng liệu có được như vậy?


Thứ nhất, hoàn cảnh xuất thân, vị trí hai người với mỗi thành phố rất khác nhau. Ông Nguyễn Bá Thanh là người Đà Nẵng, sinh ra, lớn lên, làm việc nhiều năm ở Đà Nẵng trước khi trở thành Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Đà Nẵng trong 7 năm, rồi Bí thư Thành ủy Đà Nẵng từ năm 2003, không lâu sau đó ông cũng đươc bầu vào chức vụ Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Đà Nẵng cho tới ngày rời Đà Nẵng ra Hà Nội năm 2012. Nghĩa là cả cuộc đời ông Nguyễn Bá Thanh gắn bó với Đà Nẵng. Sở dĩ ông làm được nhiều việc cho Đà Nẵng (bên cạnh đó cũng có nhiều cái chưa làm được, và nhiều ân oán với nhân dân trong những lần giải tỏa đất đai, mà điển hình là vụ giáo xứ Cồn Dầu, những tai tiếng như vụ án tướng Trần Văn Thanh, chưa kể ông cũng bị tố cáo là tham nhũng nặng nề và độc tài) là vì nói gì thì nói, ông phải có tình yêu với cái thành phố quê hương ruột thịt của ông. Ông hiểu người Đà Nẵng và có những quan hệ dây mơ rễ má chằng chịt từ trên xuống dưới tại đó, cấp dưới nghe ông răm rắp, người dân cũng nghe ông. Ở Đà Nẵng, ông là vua một cõi.

Còn ông Đinh La Thăng, tuy cũng có vẻ là người xông xáo, phát biểu mạnh miệng, nói liền “trảm” liền, nhưng thứ nhất, ông là người Bắc, dân Nam Định, không gắn bó gì với Sài Gòn (dù cũng có thời gian từng là Uỷ viên Ban chấp hành Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh). Trên đầu ông là đảng, có muốn làm gì cũng phải thông qua đảng, thông qua Trung ương, Bộ Chính trị, đối với cán bộ các cấp ngang hàng hoặc dưới thì ông chưa có những mối quan hệ chằng chịt phe nhóm để tồn tại, mà ở xứ này thì rừng nào cọp đó, không phải dễ, còn với người dân ông cần có thời gian để hiểu dân cũng như để dân hiểu và tin được ông.

Không phải là người có định kiến vùng miền, nhưng tôi vẫn nghĩ, nếu có một người lãnh đạo nào đó làm được gì cho Sài Gòn, nếu không là dân Sài Gòn thì cũng phải hiểu và yêu Sài Gòn, hiểu rõ mặt mạnh cũng như những vấn đề tồn đọng của Sài Gòn, hiểu quá khứ, và sự khác biệt làm nên thành phố này.

Tốt hơn nữa là có kiến thức rộng, tầm nhìn thoáng, cởi mở, biết lắng nghe, để tiếp xúc và chơi được với nhiều tầng lớp khác nhau từ dân lao động, doanh nhân, trí thức, văn nghệ sĩ cũ mới…điều mà trước đây ông Võ Văn Kiệt đã phần nào làm được. Bởi Sài Gòn, khác với Hà Nội, Huế hay Đà Nẵng, là thành phố hội tụ mọi luồng giao thoa cũ mới, trong ngoài và của cả nước, về mặt văn hóa, xã hội: của Sài Gòn và miền Nam trước-sau 1975, trong nước và của người Việt hải ngoại...

Phải nói thẳng là ông Lê Thanh Hải, Chủ tịch Ủy ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh từ 2001-2006, Bí thư Thành Ủy Thành phố Hồ Chí Minh 2005-2010, 2010-2015 chả làm được gì bao nhiêu cho Sài Gòn ngoại trừ biến cái thành phố này thành của riêng mình và dòng họ. Bà vợ (vốn là em út của bà Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó Chủ tịch nước), em trai, 2 con trai đều nắm giữ những chỗ ngon ăn về kinh tế, riêng con trai đầu Lê Trương Hải Hiếu là Phó Bí thư Quận uỷ, Chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 12, Đại biểu Hội đồng nhân dân Thành phố khóa 8 nhiệm kỳ 2011-2016; cùng với vây cánh, đàn em khắp nơi tha hồ mà ăn dày.

Dưới thời ông Lê Thanh Hải, nếu Sài Gòn vẫn ăn nên làm ra, đóng góp nhiều nhất về kinh tế và nhiều mặt cho cả nước thì là vì cái thành phố này vốn từ xưa đã là đất làm ăn, hừng hực sức sống, còn về mặt văn hóa tư tưởng, chính trị thì SG trở thành một thành phố bảo thủ hơn Hà Nội nhiều lần. Dân trí thức văn nghệ đều biết rằng có rất nhiều thứ có thể thông qua, lọt qua khâu kiểm duyệt ở Hà Nội nhưng vào đến Sài Gòn thì không, chỉ một ví dụ rất nhỏ, ca sĩ Khánh Ly có thể về biểu diễn ở Hà Nội và nhiều nơi khác nhưng Sài Gòn thì không/chưa; biểu tình chống Trung Quốc nhiều lần có thể diễn ra êm xuôi ở Hà Nội nhưng ở Sài Gòn chỉ 1, 2 lần sau đó là bị đàn áp dữ dội, công an Hà Nội còn nể dân, tùy mặt dân mà xử chứ công an Sài Gòn thì hết sức hống hách, trí thức văn nghệ họ cũng chả coi ra gì v.v…Một thành phố thoáng về làm ăn kinh tế nhưng văn hóa thì hết sức “bảo hoàng”.
Trở lại chuyện ông Đinh La Thăng.

Trong niềm hy vọng mà nhiều người dân dành cho ông Đinh La Thăng, phản ánh sự tuyệt vọng chẳng khác mấy so với niềm hy vọng mà người ta từng dành cho ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng có lẽ ông Thăng cũng sẽ chẳng làm được gì nhiều, từ sự “cởi mở” hơn về mặt văn hóa, tư tưởng cho tới việc làm cho thành phố này trở nên đẹp hơn, đáng sống hơn. Trừ phi, như đã nói, phải có thực tài, có tâm, và yêu Sài Gòn. Mà chuyện tìm được người có thực tài và có tâm, ở quan chức chính khách của đảng cộng sản VN, hơi bị hiếm.

Song Chi
FB Song Chi

Người dân Sài Gòn và Hà Nội trông đợi gì ở những bí thư mới?

Bí thư Hà Nội mới, cựu Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, là người gốc Trung Quốc, ảnh minh họa chụp trước đây tại Hà Nội.



Vào ngày 4 tháng 2 vừa qua, chỉ vài ngày trước Tết nguyên đán, Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn PHú Trọng đã ký quyết định bổ nhiệm hai tân bí thư cho hai thành phố lớn nhất cả nước là Sài Gòn và Hà Nội. Hai vị tân bí thư đều là những người đã từng có thời gian dài phục vụ trong chính phủ và giờ đây nhận lãnh trách nhiệm về đảng ở 2 thành phố hai đầu đất nước. Người dân ở hai thành phố này kỳ vọng gì ở hai vị bí thư thành ủy mới?

Người Sài Gòn bất ngờ

Vào những ngày cuối năm, người dân Sài Gòn hơi bất ngờ khi nhận được tin Bộ chính trị đảng cộng sản Việt Nam đã bổ nhiệm ông Đinh La Thăng, nguyên Bộ trưởng bộ Giao thông vận tải về làm Bí thư thành ủy. Một sự ngạc nhiên có nguyên nhân sâu sa từ lịch sử của thành phố này từ lâu chỉ có người gốc Sài Gòn làm Bí thư thành ủy.

Tác giả Nguyễn Văn Bình trong một bài viết đăng trên trang Ba Sàm hôm 6 tháng 2 viết rằng ‘quá bất ngờ khi thấy Đinh La Thăng bỗng dưng được bổ nhiệm làm bí thư thành phố Hồ Chí Minh. Sài Gòn là đầu tàu kinh tế của cả nước, lại mang đậm sắc thái văn hóa mở và hào phóng của người miền Nam, nên đối với tôi việc bổ nhiệm một người gốc bắc lạ hoắc với dân Sài Gòn như Đinh La Thăng làm bí thư thành phố Hồ Chí Minh là một sai lầm chiến lược nghiêm trọng của Đảng cộng sản Việt Nam, vào thời buổi kinh tế và xã hội ngày càng mở và càng liên kết như hiện nay’.

Theo nhà báo Phạm Chí Dũng thuộc hội nhà báo độc lập, một cư dân Sài Gòn, mặc dù việc ông Đinh La Thăng được bổ nhiệm làm bí thư thành ủy gây ngạc nhiên cho nhiều người nhưng lại được đánh giá cao.

  Trường hợp đưa ông Thăng về làm Bí thư ở Sài Gòn là một phương án mới tinh và làm cho nhiều người ngạc nhiên. Người ta không ngạc nhiên về khả năng của ông Đinh La Thăng vì khả năng của ông đã được chứng minh ở Bộ giao thông vận tải.

-Phạm Chí Dũng
“Trường hợp đưa ông Thăng về làm Bí thư ở Sài Gòn là một phương án mới tinh và làm cho nhiều người ngạc nhiên. Người ta không ngạc nhiên về khả năng của ông Đinh La Thăng vì khả năng của ông đã được chứng minh ở Bộ giao thông vận tải. Trong giàn bộ trưởng của ông Nguyễn Tấn Dũng thì ông Đinh La Thăng là một trong số hiếm hoi bộ trưởng có việc làm hiệu quả và cũng là một trong những người làm được công tác tổ chức ngay trong bộ mình còn đa số các bộ trưởng khác là đều không dám cách chức ai cả. Cho nên việc ông Đinh La Thăng vào Sài Gòn thì có thể là một tay kiếm để có thể trảm một số tiêu cực trong công tác tổ chức điều hành các sở ban ngành ở Sài Gòn.”

Ông Đinh La Thăng đã từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải từ đầu năm 2011 đến đầu tháng 2 năm nay, ngay trước khi ông được bổ nhiệm chức vụ mới. Khi còn là Bộ trưởng, ông Thăng đã gây sự chú ý của báo chí và người dân với những tuyên bố được cho là mạnh mẽ ví dụ như ‘ Bộ trưởng là tư lệnh lĩnh vực ngành phải cho tôi toàn quyền. Tư lệnh ra chiến trường phải được toàn quyền quyết định chiến đấu, tiến hay lùi, nếu chờ xin phép thủ trưởng ở nhà thì sẽ lỡ cơ hội’. Để chứng minh cho lời nói của mình, ông đã gây bão trên báo chí ngay thời gian đầu nhậm chức Bộ trưởng khi quyết định thay ngay tổng chỉ huy công trình nhà ga hành khách sân bay quốc tế Đà Nẵng vào tháng 10 năm 2011 do chậm tiến độ. Tân ủy viên Bộ chính trị Đinh La Thăng hồi đầu tháng này, trước khi nhậm chức Bí thư Sài Gòn cũng ra quyết định cách chức Tổng giám đốc công ty cổ phần vận tải đường sắt Hà Nội vì mua toa xe đã qua sử dụng của Trung Quốc.

Bí thư thành ủy TPHCM, ông Đinh La Thăng, nguyên Bộ trưởng bộ Giao thông vận tải, ảnh minh họa chụp trước đây tại Hà Nội. AFP PHOTO.
Nhà báo PHạm Chí Dũng đánh giá việc đưa ông Đinh La Thăng vào Sài Gòn là một thâm ý từ Hà Nội muốn giảm tình trạng cát cứ địa phương ở Sài Gòn, nơi đã có một Bí Thư thành ủy là người Sài Gòn suốt 15 năm qua là ông Lê Thanh Hải, người đã tạo được nhiều dấu ấn phát triển cho Sài Gòn trong suốt hơn 10 năm qua. Theo ông đây cũng là một thách thức lớn nhất mà ông Đinh La Thăng phải đối mặt:

“Vấn đề địa phương chủ nghĩa tồn tại khắp Việt Nam nhưng mà ở Sài Gòn thì nó đã tồn tại suốt triều đại của ông Lê Thanh Hải kéo dài đến 15 năm. Đi tới đâu người ta bảo cũng thấy bong dáng của ông Lê Thanh hải, hay bong dáng của tập đoàn ông Lê Thanh hải. Đó là một thách thức lớn nhất của ông Đinh La Thăng, vì một người vừa làm chủ tịch vừa làm bí thư ở Sài Gòn suốt 15 năm thì đương nhiên đội ngũ nhân sự của người đó dải khắp các sở ngành, ban và tất nhiên là trong các thành ủy viên. Nên việc ông Thăng bước đầu vào đây có một mình mà nếu ông không biết trở thành một nhà làm chính trị, làm tổ chức trước khi làm kỹ trị thì có lẽ là ông ấy sẽ thất bại."

Bí thư Hà Nội muốn được lòng dân?

Khác với vị Bí thư mới Sài Gòn gây được chú ý trong dư luận với nhiều nhận định trái ngược nhau, Bí thư Hà Nội mới, cựu Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, người được bổ nhiệm cùng ngày với ông Đinh La Thăng, dường như không nhận được những bình luận tích cực cho lắm. Điều này xuất phát từ những bài viết trên các trang mạng lề trái từ lâu nay cho rằng ông Hoàng Trung Hải là người gốc Trung Quốc, nước láng giềng đang có tranh chấp về lãnh hải gay gắt với Việt Nam ở biển Đông.

Blogger Nguyễn Lân Thắng, một người Hà Nội, nhận định về vị tân Bí thư Hà Nội như sau:

  Nếu có kỳ vọng gì về ông ấy thì tôi e là không vì ông Hoàng Trung Hải có làm gì thì ông vẫn là đảng viên cộng sản và chịu sự chi phối từ trung ương… Tất cả những việc ông làm cho Hà Nội thì tôi không kỳ vọng gì nhiều.

-Blogger Nguyễn Lân Thắng
“Sự kiện một ông bí thư mới của Hà Nội là ông Hoàng Trung Hải là người có những dấu ấn nhất định trên truyền thông trước đây và các tỳ vết về nguồn gốc của ông ấy. Có nhiều bài viết về quá trình làm việc của ông ấy cho nên thực sự là nếu có kỳ vọng gì về ông ấy thì tôi e là không vì ông Hoàng Trung Hải có làm gì thì ông vẫn là đảng viên cộng sản và chịu sự chi phối từ trung ương… Tất cả những việc ông làm cho Hà Nội thì tôi không kỳ vọng gì nhiều.”

Ông Hoàng Trung Hải, nguyên Phó Thủ tướng chính phủ phụ trách kinh tế bị các trang báo mạng lề trái lên án đã phá hoại ngành khai khoáng Việt Nam khi cho phép người Trung Quốc vào khai thác tài nguyên ồ ạt. Ông bị tố cáo có bố là người Trung Quốc. Trong khi đó làn sóng bài Trung Quốc tại Việt Nam đã lên rất cao trong những năm gần đây do những tranh chấp giữa hai nước ngoài biển Đông, điển hình là những vụ biểu tình rầm rộ tại Sài Gòn và Hà Nội của người dân phản đối Trung Quốc trong các năm qua. Đặc biệt nhất là vụ biểu tình phản đối Trung Quốc của khoảng 20 ngàn công nhân ở các khu công nghiệp ở miền Nam và miền Trung vào hè năm 2014 sau khi Trung Quốc đặt giàn khoan tại vùng biển tranh chấp giữa hai nước.

Những thông tin cáo buộc ông Hoàng Trung Hải chưa bao giờ được báo chí chính thống hay bản thân vị cựu Phó Thủ tướng đính chính.

Theo blogger Nguyễn Lân Thắng, ngoài ra vị tân Bí thư Hà Nội cũng sẽ phải đối mặt với một loạt các thách thức của Hà Nội như nạn ô nhiễm môi trường, tình trạng người dân khiếu kiện đất đai tập trung về Hà Nội ngày một nhiều tại các cơ quan trung ương đóng tại Hà Nội.

Ngay bản thân ông Hải trong bài phát biểu vào hôm 5 tháng 2 cũng thừa nhận rằng Hà Nội là vị trí trung tâm chính trị quốc gia, trung tâm lớn về văn hóa, giáo dục, kinh tế và giao dịch quốc tế, là động lực phát triển của đồng bằng sông Hồng và của cả nước nên ông ý thức được những đòi hỏi và nhiệm vụ hết sức nặng nề đặt ra cho cá nhân ông. Nhưng ông cũng hứa sẽ quyết tâm thực hiện công nghiệp hóa hiện đại hóa thủ đô.

Và như để cho dân chúng Hà Nội thấy quyết tâm của mình, vào ngày 30 tết vào lúc giao thông Hà Nội thường hay bị nghẽn do người sắm tết cuối năm, ông Hoàng Trung Hải đã xuống đường để giúp cảnh sát giao thông phân luồng giao thông. Theo blogger Nguyễn Lân Thắng thì việc làm này chỉ mang tính khuếch trương hình ảnh của vị tân bí thư chứ không thực chất, tụy vậy điều này cho thấy vị tân Bí Thư cũng muốn được lòng dân chúng thủ đô.

Việt Hà
phóng viên RFA
Theo RFA

Tư Sang gian hiểm.

Nếu nói một đồng chí trong Bộ Chính Trị bị kỷ luật thì đó chính là đồng chí Trương Tấn Sang tức Tư Sang.


Năm 2001 Tư Sang được vào Bộ Chính Trị và được phân công làm Trưởng Ban Kinh Tế Trung Ương. Đến năm 2003 Tư Sang bị kỷ luật vì hồi còn làm bí thư thành uỷ HCM đã xảy ra vụ trùm xã hội đen Năm Cam tung hoành hoạt động.


Nhưng Tư Sang không hề chi, đến năm 2006 được đôn lên cao hơn làm thường trực Ban Bí Thư rồi 5 năm sau Tư Sang làm chủ tịch nước.

Từ năm 2006 Tư Sang thấp thoáng tin dồn trong dư luận là người có ý cải cách, dân chủ. Rất nhiều cây viết ngầm tỏ ý ca ngợi Trương Tấn Sang. Tin đồn còn cho biết Sang đứng đằng sau ủng hộ nhiều nhóm diễn đàn xã hội dân sự. Có những tấm hình cho thấy Tư Sang rất gần gũi với giới trí thức cấp tiến. Cũng như Sang có nhiều phát biểu khá mạnh mẽ về đổi mới, cải cách và lên án tham nhũng, nợ công, cách điều hành của chính phủ.

Phải nói tất cả những gì Sang nói, đều đáng ghi nhận. Người ta tin tưởng Sang đến mức, nhiều vụ án người dân viết đơn gửi đến Sang trong niềm hy vọng nhờ cậy sự công minh, chính trực vị chủ tịch nước sẽ làm giảm giúp án oan.

Nếu diễn tiến cứ như thế, đến tuổi về hưu. Tư Sang đáng được vị nể hơn rất nhiều so với hàng ngũ lãnh đạo cùng thời với ông ta.

Càng về cuối nhiệm kỳ, người ta càng thấy một Tư Sang có vẻ như cay cú muốn ăn thua với Nguyễn Tấn Dũng. Những phát ngôn của Sang về nợ công, tham nhũng mang mầu sắc của sự mưu toan hạ bệ đồng chí của mình hơn là chống tham nhũng thực sự. Nhưng điều này chẳng khiến dư luận quan tâm, chuyện các đồng chí lãnh đạo cao cấp của Đảng hại nhau còn được dân chúng đồng tình cổ vũ và khuyến khích mạnh hơn. Vì đồng chí nào chẳng có những vết nhơ, lôi ra là có. Việc Sang tấn công Dũng không phải là chuyện đáng bàn.

Nhưng Tư Sang có phải là người dân chủ, cải cách hay không thì cần phải bàn.


Báo công an đưa tin ngày 5.2.2016, Tư Sang đến thăm tổng cục 5 của Bộ Công An. Cùng đi với Sang là hai thượng tướng an ninh người miền Bắc là Bùi Văn Nam và Trần Việt Tân. Hai tướng này trước kia từng là tổng cục trưởng cục 5.

Hãy nghe xem Trương Tấn Sang nói gì với tổng cục 5 trong lần chúc Tết đầu xuân này.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh trong thời gian tới, lãnh đạo, cán bộ chiến sĩ Tổng cục V cần tiếp tục không ngừng nỗ lực cố gắng phấn đấu, phát huy những kết quả thành tích đã đạt được, bám sát sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước.

Cán bộ chiến sĩ Tổng cục V cần tập trung tổ chức quán triệt, xây dựng chương trình hành động thực hiện hiệu quả Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng; chủ động, nhạy bén tổ chức tốt công tác nắm tình hình, thực hiện hiệu quả vai trò tham mưu chiến lược trong bảo vệ an ninh quốc gia; nhạy bén, sáng tạo trong công tác chiến đấu; nâng cao hiệu quả phòng ngừa, phát hiện, đấu tranh ngăn chặn và làm thất bại mọi âm mưu và hoạt động của các thế lực thù địch.

Những gì Sang căn dặn Tổng cục 5 là cần phải bám sát, tức tới đây phải theo hầu và nghe chỉ bảo của Đảng ( tức Nguyễn Phú Trọn ) và Nhà nước ( tức Trần Đại Quang ) để thực hiện nghị quyết và nâng cao hiệu quả đấu tranh, ngăn chặn thất bại mọi âm mưu của thế lực thù địch ( tức các hội nhóm xã hội dân sự).

Có bao nhiêu cơ quan cần chúc Tết, nhưng đầu xuân mới, Tư Sang chọn tổng cục 5 của an ninh để đến và căn dặn những lời như vậy. Rõ cho thấy Sang rất gắn bó mật thiết với cơ quan này.

Nếu vậy, Tư Sang quá gian hiểm. Ông ta một đằng ra vẻ ủng hộ các phong trào xã hội dân sự, mặt khác ông ta chỉ đạo tổng cục 5 phá án và bỏ tù những người đấu tranh. Đến bây giờ những người có tư tưởng đấu tranh có liên quan đến Trương Tấn Sang được chia làm hai loại.

Một loại đang ở trong tù, hoặc đã ra tù sau những bản án dài khắc nghiệt. Đây là những người đấu tranh đã nhầm lẫn, hy vọng vào một '' minh chủ ''. Nhưng đến giờ kể cả ra tù, những người này vẫn chưa tỉnh ngộ để nhận ra bộ mặt của Trương Tấn Sang đã ngầm khích lệ họ xông pha , để rồi các đệ tử của Sang có thành tích, cho Sang có căn cứ để thăng cấp.

Loại thứ hai thì lửng lơ theo Sang đánh phá các đối thủ chính trị của Sang. Loại này giờ đây được Sang bàn giao lại phục vụ Nguyễn Phú Trọng. Loại này trước kia ca ngợi Sang, giờ bắt đầu quay sang ca ngợi Nguyễn Phú Trọng. Đây là lực lượng khá đông đảo mà Sang gây dựng quan hệ thời còn làm bí thư thành phố HCM, thông qua lực lượng này Sang còn phát triển các cây viết đến tận bên kia bờ đại dương. Nếu chúng ta chú ý, có những cây viết bên Hoa Kỳ bình thường chỉ bán tán chuyện không liên quan gì đến chính trị. Nhưng khi trung ương 14 đến đại hội 12 diễn ra, các cây viết này tập trung lên án Nguyễn TấN Dũng và ngầm buông lời khen Nguyễn Phú Trọng như một vị '' minh quân'' hiền lành, dũng cảm, đạo đức. Nếu quan sát kỹ sẽ thấy những cây viết ở hải ngoại trên có quan hệ mật thiết với nhóm tay chân của Sang trong nước.

Hoá ra tất cả những gì Tư Sang làm trước kia, chỉ để nhằm gây loạn xã hội, khiến Nguyễn Tấn Dũng phải gặp khó khăn trong vai trò thủ tướng điều hành chính phủ. Khi hạ bệ được Nguyễn Tấn Dũng rồi, Sang ra mặt đốc thúc quân diệt nốt những đòn bẩy mà Sang đã tạo ra. Bây giờ thì người ta không thấy Tư Sang nói gì đến dân chủ, đổi mới nữa. Thậm chí bức thư chúc Tết đến cả nước Sang cũng không cần phải dài dòng như những năm trước. Nhà báo Bùi Hoàng Tám phải công nhận điều ấy trong bài viết trên báo Dân Trí.

Bức thư mùa xuân 2016 này, có lẽ là thư ngắn nhất trong số những bức thư của ông. Song, không vì thế mà thiếu đi sự quan tâm, sẻ chia, đặc biệt là tình cảm và trách nhiệm của ông đối với đồng bào và Tổ quốc.


Hãy nhìn bức thư chúc Tết của Trương Tấn Sang cách đây vài năm, có những đoạn như này.

Tôi kêu gọi đồng bào, đồng chí và chiến sĩ cả nước đoàn kết một lòng, đồng tâm hiệp lực, đem tất cả tinh thần và sức lực, trí tuệ và tài năng, đẩy mạnh công cuộc đổi mới, thực hành dân chủ rộng rãi với tư tưởng pháp quyền tiến bộ, tiếp tục đưa đất nước tiến lên.


Lời kêu gọi của Sang trước thềm năm 2014 có những lời lẽ về đổi mới, thực hành dân chủ rộng rãi, tư tưởng pháp quyền tiến bộ. Nhưng lời của Tư Sang năm 2016 lời lẽ của Tư Sang khác hẳn, ông ta nhắc đến chuyện noi gương Bác Hồ, thực hiện nghị quyết Đảng, ổn định giữ vững môi trường hoà bình.


Dịch nghĩa của bức thư chúc Tết năm 2016 của Tư Sang là phải theo bác theo đảng đến cùng, phải tránh căng thẳng với Trung Quốc để giữ hoà bình, phải trấn áp các thế lực đòi đa nguyên để giữ ổn định.

Trương Tấn Sang, kẻ đem con bỏ chợ, qua cầu rút ván, thỏ cáo hết rồi cung tên đốt bỏ. Bộ mặt giả nhân nghĩa, đạo đức, đổi mới, dân chủ của Sang ngày càng rơi rụng để lộ rõ y là một tên cộng sản nham hiểm, vì mục đích bè phái tranh quyền lực mà đặt bẫy, xúi dục người lương thiện phải vào vòng tù tội. Sau đó phủi tay đứng nhìn, leo cao nhất đến mức có thể rồi hạ cánh an toàn.

Nếu không viết những dòng này, nhều người đấu tranh vẫn cứ ngỡ Tư Sang là một minh quân.

Nhiệm kỳ cuối cùng trên cương vị chủ tịch nước, '' minh quân '' Trương Tấn Sang không hề động bút để đặc xá cho một tù nhân lương tâm, bất đồng chính kiến nào. Thậm chí đến vụ án Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh vi phạm các thủ tục tố tục của các cơ quan hành pháp rõ mười mươi. Nhưng trên cương vị chủ tịch nước nắm hành pháp, Trương Tấn Sang vẫn làm ngơ.

Bùi Thanh Hiếu
Người Buôn Gió

Nồi Bánh Chưng xanh

"...Đêm đã về khuya, ngoài trời bắt đầu mưa phùn và lạnh, nhưng bên ngọn lửa hồng của căn bếp, không gian ấm áp tình người..."


Mặt trời mùa đông như con mắt của người ngái ngủ, chỉ lim dim chứ không mở hẳn bao giờ, rồi lại bị những đám mây màu xám bạc che khuất triền miên. Làn gió thổi nhẹ, làm rung rinh những nụ hồng và thược dược, lang thang quét qua mấy luống rau màu xanh thẫm trong khu vườn. Ngoài đường, mọi người tất bật đi lại sắm tết hay vì một công việc xã giao nào đó. Thời tiết tuy khô hanh, nhưng cái rét ngọt như cắt thịt da, khiến cho người ta phải diện nguyên bộ đồ ấm, trong khi vẫn bận bịu với bao nhiêu là công việc cuối năm.

Trong sân nhà mình, cụ Tứ đang chăm chú cắt tỉa cành đào được cắm ngay ngắn trong cái lục bình lớn. Mái đầu bạc của cụ ngó nghiêng, mắt thì nheo nheo ngắm nghía, cái kéo trong tay đưa lên đưa xuống nhịp nhàng. Cành đào cao hơn đầu người, giờ đây trở nên đầy sức sống, lá hoa rực rỡ. Rồi vì thích thú với tác phẩm nghệ thuật của mình, cụ tấm tắc nghĩ bụng: “Đất trời muôn hoa đua nở, vậy mà tự bao giờ hoa Đào đã trở thành biểu tượng của mùa xuân nhỉ? Lại còn được dân gian đặt ở nơi trang trọng nhất trong nhà, để mà điểm tô cho không khí ngày tết. Nhưng hoa Đào cũng xứng với vị thế đứng đầu muôn hoa, với sự yêu mến của con người lắm chứ! Cái giống đào phai này, cành lá gân guốc, gần gũi với tự nhiên. Kể cũng đẹp thật!”. Năm nay cụ mua được cành đào có nhiều búp và lộc, vì vậy mà có thể chơi đến tận rằm tháng giêng. Trước đó, cụ đã kỳ công gọt bỏ phần cuống vỏ, rồi hơ lửa cho sém, như vậy sẽ để được lâu và cho ra nhiều hoa trong dịp tết.

Như chợt nhớ ra điều gì hệ trọng, cụ bước vội lên thềm mà nhìn vào cái đồng hồ quả lắc cổ treo trong nhà. Đã gần hai giờ chiều.

Cụ Tứ sốt sắng hỏi lớn:

- Nhân ơi! Đã chuẩn bị lạt buộc và găm bánh cho bố chưa?

- Rồi bố ạ! Con để ở góc thềm, chỗ khóm hoa hồng ấy! – Tiếng anh con trai từ ngoài vườn rau vọng vào.

o0o

Căn bếp nhà cụ Tứ khá rộng rãi, lúc này bề bộn rau quả ngày tết, cùng những thịt, những vại dưa cải, dưa hành. Cô con dâu đang lom khom, bận bịu chuẩn bị gạo nếp và nhân bánh. Bàn tay đảm đang thoăn thoắt, trán cô lấm tấm mồ hôi, hai gò má thì đỏ ửng lên vì công việc. Những hạt nếp mẩy, trắng muốt đã được đãi sạch, đựng trong cái rá. Đây là loại nếp thơm và ngon nhất, gia đình đã kỳ công để dành từ trong năm để gói bánh tết. Chỗ đậu xanh sau khi bỏ vỏ trở nên vàng óng, loang loáng những nước còn chưa ráo. Cạnh đó là một cái tô lớn, đựng đầy thịt lợn thái lát, trộn lẫn hạt tiêu, hành củ và gia vị thơm lừng. Nghe tiếng nhắc nhở của bố, cô biết đã đến giờ gói bánh. Với cụ Tứ, chuyện gì cũng nhất nhất phải tuân theo quy củ nghiêm ngặt. Trong nhà từ cụ bà, cho đến vợ chồng cô, ai cũng chiều ý để cụ vui lòng.

Xong xuôi, cô bê rổ nếp có để sẵn cái bát con và tất cả những thứ đã chuẩn bị lên nhà trên cho bố.

Cụ Tứ đã trãi chiếu hoa ra trước thềm, đặt lên đó cái mâm đồng sạch bóng. Rội cụ lại đi lấy lá dong, khuôn gói bánh và cái kéo để cắt lá. Những công việc đó được thực hiện một cách từ tốn như quen thuộc từ lâu, nay trở thành phản xạ tự nhiên. Khi mọi thứ đã chuẩn bị đầy đủ, cụ vào thắp lên bàn thờ cây hương trầm, để vừa ngồi gói bánh vừa thưởng thức cái hương vị đầm ấm của ngày tết. Bao giờ cụ cũng có thói quen đó, như là một nghi thức bắt buộc đối với bản thân.

Bấy giờ cụ điềm tĩnh ngồi xếp bằng xuống chiếu, cẩn thận cầm lấy cây kéo để cắt lá dong cho vào khuôn. Bánh chưng được gói trước, vì cụ bà đã dặn kỹ số lượng cần thiết. Khi đã đủ bánh chưng, mới bắt đầu quay sang gói bánh tét. Đầu tiên cụ gói ba cặp bánh chưng lớn, một cặp để thờ, hai cặp khác mang đi cúng tết. Cứ được cặp nào, cụ lại để úp vào nhau, dùng lạt buộc chéo chữ thập, rồi để riêng ra một góc chiếu. Những cặp bánh chưng thật đẹp, trông cứ vuông chằn chặn như cho vào khuôn đúc vậy.

Đứa cháu đích tôn chừng năm tuổi, mon men đến ngồi bên ông, trên tay còn cầm mấy chiếc kẹo cốm mẹ vừa cho. Nó kéo lấy áo ông, vòi vĩnh:

- Ông ơi! Tẹo nữa ông gói cho cháu chiếc bánh tét đầu đày nhé!

Dù rất cưng chiều cháu, nhưng cụ vẫn cố tình trêu:

- Ừ! Để xem đã, còn thừa nếp thì ông sẽ gói cho!..

Đứa bé lắc đầu quầy quậy:

- Không! Ông phải gói cho cháu cơ!

- Được rồi! Để ông sẽ gói cho! – Cụ hứa rồi xoa đầu nó âu yếm.

Đứa bé bấy giờ mới chịu ngoan ngoãn ngồi yên, mở to đôi mắt tròn xoe mà xem ông gói bánh.

Cụ Tứ là người gói bánh khéo tay có tiếng nhất trong làng. Bánh chưng do cụ gói vuông vức, lại chặt chẽ, cầm lên cứ nặng chình chịch. Người ta tranh nhau nhờ cụ gói, những mong có được cặp bánh đẹp để thờ và dọn mời khách. Ngày tết ai cũng bận rộn, ngay đến việc nhà làm còn không xuể nữa là, nhưng vì nể nang, cụ cũng nhận gói cho vài ba nhà. Được cụ nhận lời, họ lấy làm hãnh diện lắm, cho nên ai cũng đón tiếp chu đáo cả. Về phần mình, khi mang cái niềm vui đến cho nhà người ta như vậy, cụ cũng thấy ấm áp trong lòng. Đối với một người cẩn thận như cụ, cái việc gói bánh cũng đòi hỏi nhiều kỳ công lắm. Lá Dong mua về được cụ rửa sạch, để cho ráo nước rồi buộc chặt quanh cột nhà. Làm như vậy, để đến lúc gói lá dẻo mà không bị rách, lại không quăn mép nữa. Thứ lạt để buộc bánh cũng phải tước thật mỏng, làm sao khi giơ lên có thể nhìn suốt từ bên này sang bên kia. Lạt được chẻ trước lúc gói mấy hôm, để khô và có độ dẻo nhất định.

Bấy giờ trong vùng, người học chữ nho còn lại rất hiếm. Hồi trước, cụ Tứ là học trò của cụ đồ Mai nổi tiếng hay chữ. Vì vậy mà hằng năm, cụ đều tự tay viết câu đối tết treo trong nhà, để lưu giữ cái thú chơi tao nhã của bậc nho sĩ xưa. Nét chữ đậm nhạt, bay bổng như nhảy múa, khiến cho ai cũng phải tấm tắc khen ngợi. Người ta kính cẩn, xem cụ như là báu vật lưu giữ giá trị văn hóa cha ông tự ngàn xưa.

Lúc này, cụ Tứ vừa gói bánh vừa đang suy nghĩ cho tứ thơ xuân sắp tới, từng vần điệu cứ nảy lên nhịp nhàng trong đầu. Chợt nghe tiếng chó sủa dồn, ngoài cổng có một đứa bé đang đi vào. Chú chó xộc ra đánh hơi vị khách mấy cái, khi nghe tiếng chủ mắng thì vội cụp đuôi mà lảng ra chỗ khác.

Đứa bé xúng xính trong bộ quần áo mới, khép nép đứng trước mặt cụ Tứ, rụt rè:

- Ông ơi! Bố cháu nói… lát nữa mời ông đến gói bánh, để bố kịp nấu tối nay ạ!

Nhận ra nó là con chú Xuân trong họ, cụ mỉm cười, tay vẫn không ngừng tra nhân vào bánh:

- Cứ về nói với bố chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, gói xong ở nhà là ông sang liền nhé!

Đứa bé nhanh nhảu “dạ” một tiếng, rồi chạy vụt ra ngõ.

Chỗ nếp cuối vừa đủ để cụ Tứ gói cho đứa cháu cái bánh tét đầu đày, cứ như đã được lường từ trước rồi vậy. Những cặp bánh chưng lúc này được sắp thẳng hàng dưới chiếu, mấy chiếc bánh tét thì tròn trùng trục đều nhau như những chú lợn con ú sữa, nom đến là thích mắt.

Nhận chiếc bánh nhỏ có buộc sợi dây lạt từ tay ông, đứa bé mừng quá, nó liền đeo toòng teng lên cổ, rồi nhảy lò cò khoe khắp nhà:

- Ê!.. Ê!.. Bánh đây! Bánh tét đây!...

Nét mặt nghiêm nghị, cụ Tứ gọi anh con trai đến dặn:

- Bây giờ anh ra bắc bếp, chuẩn bị củi để bố về nấu! Nhớ là cho bánh tét xuống dưới nồi, bánh chưng lên trên nhé!

Nói rồi cụ cầm theo mớ dây lạt còn thừa, vội vàng bước đi, đến nổi không kịp vào nhà ngồi nghỉ ngơi và uống hớp nước.

o0o

Bữa cơm chiều hôm ấy, ngồi trên chiếc ghế bọc nỉ ở vị trí trung tâm dành cho chủ nhà, cụ Tứ cất giọng sang sảng:

- Sáng mai anh Nhân mang cặp bánh chưng lớn đến nhà bác Thạnh, cặp nữa thì chỗ cậu Phương để cúng ông bà và cụ ngoại!

Rồi cụ khoát tay nhìn con, như sợ nó quên mất:

- Còn nữa! Nhân tiện, anh xem cây bưởi nhà cậu Phương năm nay có sai quả không, nếu có thì trẩy vài trái về để làm mâm ngũ quả nhé!

Việc đó đã thành lệ, năm nào cụ cũng cho mang hai cặp bánh chưng to và đẹp nhất để đến cúng ông bà ngoại cùng cố ngoại ở hai nơi.

Những bữa cơm cuối năm thường diễn ra trong không khí khẩn trương, chóng vánh. Người ta ăn vội vàng, vì bao nhiêu là công việc dở dang đang chờ đợi. Cụ Tứ chỉ dùng qua loa vài lưng cơm với món súp, rồi vẫy tay ra hiệu cho anh con trai theo mình đi xuống bếp.

Nồi bánh lúc này đã được bắc lên kiềng, lừng lững choán cả một góc bếp. Nhân lấy cái xô nhôm múc nước, rồi khệ nệ nâng lên đổ vào nồi bánh. Cụ Tứ chắp tay đứng bên để xem xét mực nước. Khi nước đã xăm xắp chỗ bánh trên cùng, Nhân nhón chân, nhẹ tay rót nhắp từng chút một. Cụ Tứ mắt vẫn không ngừng quan sát, luôn miệng nhắc: “Thêm tí nữa! Tí nữa!...”. Khi thấy lượng nước vừa đủ, cụ giơ ngón tay lên cao ra hiệu “Được!” – Giọng cụ vang vang, nghiêm khắc như người chỉ huy pháo binh. Anh con trai lập tức ngừng rót nước, rồi mang cái xô lầm lũi đi ra ngoài.

Trời vừa nhá nhem tối, cụ Tứ bắt đầu cho củi vào bếp và châm lửa. Ngọn lửa bùng lên sáng bừng cả căn bếp, reo tí tách nghe vui tai. Cụ lại rắc thêm ít trấu để lửa bén nhanh hơn. Những thanh củi to đã bắt đầu cháy đượm, cứ duy trì mức lửa như vậy, bánh mới nhừ và ngon. Chốc chốc, cụ lại cầm cái ống tre mà thổi phù phù, khiến cho tàn lửa bắn lên đỏ rực như pháo hoa.

Trên chiếc bàn chỗ góc bếp, cụ bà đã chu đáo chuẩn bị sẵn ấm chè xanh ủ nóng, cạnh đó là điếu thuốc lào để ông thức canh nồi bánh. Cụ Tứ hài lòng mang những thứ đó để xuống cạnh bếp, để vừa đun lửa vừa uống nước, hút thuốc cho tiện.

Chừng vài tiếng sau, nồi bánh bắt đầu sôi sùng sục. Mùi thơm của nhân bánh, hòa quyện với mùi nếp và lá dong bốc lên ngào ngạt. Cụ Tứ cho thêm củi vào bếp, đỏ lửa thêm một lúc nữa, rồi lại bắt đầu cho nhỏ dần.

Đứa cháu đích tôn bổng đâu chạy xuống, sà vào lòng nội quấn quýt, đòi được thức nấu bánh cùng ông. Ngọn lửa bập bùng, khiến cho cái bóng của hai ông cháu in trên bức tường đối diện cứ nhảy nhót như trong cuốn phim hoạt hình dành cho trẻ thơ. Chẳng lần nào đến chơi với ông mà nó lại không ra một điều kiện náo đó, thực là đứa bé hóm hỉnh và thông minh. Hiểu tâm lý của cháu, cụ Tứ chỉ im lặng nhìn vào ngọn lửa, để dò xét thái độ nó thế nào. Quả vậy, sau khi dụi dụi cái đầu có những lọn tóc phất phơ vào người ông, nó bắt đầu ngước mắt lên, khẩn khoản:

- Ông kể “Sự tích bánh chưng bánh dày” đi ông!...

Nét mặt cụ Tứ dãn ra, nở nụ cười độ lượng:

- Ừ! Ông kể! Cháu ngồi ngoan nào!

Khuôn mặt mịn màng non tơ của đứa bé lúc này đỏ hồng lên vì hơi ấm của ngọn lửa. Nó ngoan ngoãn ngồi lại ngay ngắn trên chiếc ghế con, đôi mắt tròn xoe chăm chú nhìn ông, chờ đợi.

Đưa tay đẩy mấy cây củi vào trong lò, cụ bắt đầu kể chậm rãi: “Ngày xưa, vào đời Vua Hùng thứ sáu…”

Giọng cụ nhẹ nhàng, như ru cháu vào giấc ngủ: “Một hôm, hoàng tử Lang Liêu nằm mơ thấy có vị thần hiện lên nói: - Này con! Vật trong trời đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy lấy gạo nếp làm bánh hình tròn tượng trưng cho trời, hình vuông tượng trưng cho đất…”.

Bị câu chuyện cuốn hút, đứa bé níu lấy áo ông, líu lo:

- Lớn lên, cháu cũng sẽ gói bánh chưng như Lang Liêu ấy!...

Cụ ôm nó vào lòng, âu yếm:

- Ừa! Cháu của ông ngoan và giỏi lắm!.

Đêm đã về khuya, ngoài trời bắt đầu mưa phùn và lạnh, nhưng bên ngọn lửa hồng của căn bếp, không gian ấm áp tình người. Đứa cháu cụ Tứ lúc này đã ngủ ngật ngưỡng, cái đầu nó nghiêng hẳn vào người ông.

Cụ lấy tay đỡ cháu, rồi gọi với lên nhà trên:

- Bố nó ơi! Xuống cho cháu đi ngủ này!

Nghe tiếng bố gọi, Nhân khoác cái áo ấm tùm hum đi xuống bếp. Trước khi bế con lên nhà, anh ngoái đầu lại nhắc bố:

- Khi nào bánh chín thì bố đi nghỉ sớm, để mai còn cúng tất niên. đừng thức khuya ảnh hướng sức khỏe bố nhé!

Ông gạt đi:

- Cứ lên nhà đi! Bố biết rồi!...

Một mình bên nồi bánh chưng xanh, dòng suy tưởng khiến cụ nhớ đến tổ tiên, cha mẹ, một lúc lại miên man nghĩ về phong tục gói bánh ngày tết của dân tộc Việt Nam ta. Bốn bề, không gian tĩnh mịch như ru. Vốn có kinh nghiệm nấu bánh lâu năm, cụ chỉ cần lắng nghe tiếng nước sôi cũng đủ biết khi nào thì bánh chín. Lúc này cụ rút mấy thanh củi ra, dụi tắt lửa và vùi vào đống tro. Như vậy có nghĩa là bánh đã chín. Mấy phút sau bánh được vớt ra, tất cả đều được để lên cái chõng tre cho ráo nước.

Xong việc, cụ Tứ đóng cánh cửa nhà bếp, rồi bước ra sân để lên nhà trên đi nghỉ. Đêm cuối năm tối bưng, như có ai lấy hai tay mà bịt mắt người ta vậy. Tối nay đã là hai chín tết, ngày mai giao thừa rồi. Đâu đó tiếng pháo đì đùng vọng lại, vài cây pháo thăng thiên kêu rin rít rồi bay vụt lên trời, để lại những vệt sáng rực rỡ giữa màn đêm.

10-02-02016

Minh Văn
Tác giả gửi tới VA News từ Hà Nội, Việt Nam

Chúc Mừng Năm Mới Tết Bính Thân 2016


Mùa Xuân đã về, xin chúc quý vị cùng gia quyến một năm mới tràn đầy sức khỏe, gặp nhiều may mắn, An khang thịnh vượng và Vạn sự như ý.

Cầu chúc cho đồng bào quốc nội tranh đấu thành công mang Tự do, Dân chủ, No ấm và Bảo vệ vẹn toàn Lãnh thổ cho Tổ quốc Việt Nam.

Trân trọng





Chúc Mừng Năm Mới Tết Bính Thân 2016

Mùa Xuân đã về, xin chúc quý vị cùng gia quyến một năm mới tràn đầy sức khỏe, gặp nhiều may mắn, An khang thịnh vượng và Vạn sự như ý. ...

Google Search

Subscribe me

Điều 19.2 Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, Cộng sản Việt Nam xin tham gia năm 1982:
  • “Mọi người có quyền tự do ngôn luận; quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến mọi loại tin tức và ý kiến, không phân biệt ranh giới, bằng truyền miệng, bản viết hoặc bản in, bằng hình thức nghệ thuật, hoặc thông qua bất cứ phương tiện truyền thông đại chúng khác theo sự lựa chọn của mình”.
  • (Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall include freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regardless of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.)ce.)

Chuyên Đề »


Thư Giản

 
Top ↑ Copyright © 2011. VANEWS - All Rights Reserved
Welcome to VANEWS