VANEWS
Tin Mới Cập Nhật

Thảm họa ô nhiễm lại thấp thoáng tại vùng biển miền Trung Việt Nam

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017 | 1.5.17


Xác một con cá vẩu nặng 35 ký giạt vào bờ biển đoạn thuộc xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế. (Hình: Người Lao Động)

VIỆT NAM – Đúng một năm sau khi cá chết trắng vùng biển phía Bắc miền Trung, ngư dân huyện Phú Lộc, Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế cuốn lưới, ngừng ra khơi vì vừa có một đợt cá chết hàng loạt nữa.

Tháng 4 năm ngoái, thảm họa cá chết trắng biển phát xuất từ vùng biển ở khu vực Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, sau đó lan rộng đến vùng biển thuộc các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên – Huế. Tháng 4 năm nay, hiện tượng tương tự đang hiện diện tại vùng biển ở khu vực các huyện Phú Lộc, Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế.

Theo tờ Người Lao Động, từ hạ tuần tháng 4 đến nay, biển gần như không có cá. Đáng ngại là nhiều loại cá vốn chỉ sống ở các tầng nước cách mặt biển khoảng 20 mét như cá liệt chạng, cá phèn, cá đuối,… đột nhiên đồng loạt trồi lên sát mặt biển trong trạng thái lờ đờ.

Ông Ngô Thảo, một ngư dân ngụ tại xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc, kể với phóng viên tờ Người Lao Động rằng, trước kia, thỉnh thoảng ngư dân mới bắt được những loại cá sống ở tầng nước sâu, trọng lượng trung bình từ 15 ký đến 20 ký nhưng gần đây, những loại cá sống ở tầng nước sâu, trọng lượng lớn hơn như thế liên tục trồi lên, thậm chí giạt cả vào bờ. Cá lớn hiếm gặp trở thành nhiều vô kể nên giá sụt xuống…

Ông Lê Công Minh, Chủ tịch xã Lộc Vĩnh, xác nhận vài ngày vừa qua, có nhiều con cá vẩu nặng hơn 30 ký/con chết và bị sóng đánh giạt vào bờ biển. Ông Minh bảo đó là “hiện tượng kỳ lạ” bởi loài cá này chỉ sống ở tầng nước sát đáy biển.

Ông Nguyễn Thanh Phát, Chủ tịch Hội Nghề cá xã Vinh Thanh, huyện Phú Vang thì đề cập đến một thực trạng khác: Lượng cá thông thường đột nhiên giảm đáng kể. Sau những chuyến hải hành dài ngày, nhiều tàu đánh bắt xa bờ chỉ kiếm được vài tạ cá, khác hẳn với trước kia – đánh được từ vài tấn đến vài chục tấn cá. Ông Phát bảo rằng, ngư dân không hiểu sao từ khi cá sống ở tầng nước sâu trồi lên thì lượng cá sống ở các tầng nước sát mặt biển ở ngoài khơi giảm hẳn.

Ông Phát bảo rằng, ngư dân xã Vinh Thanh, huyện Phú Vang hiện chỉ bán được một số loài cá sống ở tầng nước sát mặt biển như cá hố vì thương lái có thể xuất cảng sang Trung Quốc. Vì không có người mua, ngư dân đành mang những loại cá lớn, sống ở tầng nước sâu về nhà ướp lạnh, chờ người mua… Vào lúc này, trước khi nhổ neo, ngư dân phải liên lạc trước với thương lái xem họ có mua cá hay không thì mới dám ra khơi…

Theo tờ Người Lao Động, nhiều ngư dân xã Lộc Vĩnh, huyện Phú Lộc đã ngưng ra khơi, mang lưới đi cất, chờ hiện tượng cá sống ở tầng nước sát đáy biển nổi lên, giạt vào bờ chấm dứt…

Tuy nhiên tin mới nhất cho biết, hồi cuối tuần vừa qua, một số thợ lặn chuyên tìm tôm hùm dưới biển phát giác nhiều cá mú gai vừa chết dưới đáy biển. Đó cũng là lý do khiến họ phải trồi lê vì sợ nhiễm độc từ nước biển.

Mời xem Video: Nếu Nguyễn Phú Trọng kỷ luật Đinh La Thăng không được, Quân Đội sẽ lập Hội đồng Nguyên Lão thay thế?



Giống như năm ngoái, chính quyền các xã, các huyện và kể cả giới hữu trách cấp tỉnh “án binh bất động”. Ông Lê Trần Nguyên Hùng, Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp – Phát triển nông thôn tỉnh Thừa Thiên – Huế, cho biết, động tác duy nhất mà họ đã làm là “báo cáo với UBND tỉnh Thừa Thiên – Huế về thiệt hại của ngư dân nhưng chỉ mới “đề xuất” hỗ trợ cho giới nuôi cá. Ngoài chuyện cá ở ngoài biển chết hàng loạt, tại Thừa Thiên – Huế vừa có khoảng 35 tấn cá nuôi trong các lồng, bè bị chết, thiệt hại khoảng 7 tỉ đồng.

Theo ông Hùng, giới hữu trách chỉ có thể thống kê, xác định được thiệt hại của giới nuôi cá, còn ảnh hưởng của chuyện cá chết hàng loạt ngoài biển đối với ngư dân thì cần phải… nghiên cứu. (G.Đ)

Người Việt

Chiến hạm Nhật sẽ hộ tống tàu tiếp tế Hải Quân Mỹ ở Thái Bình Dương


Khu trục hạm Izumo của Lực Lượng Phòng Vệ Nhật (Hình: Toru Yamanaka/AFP/Getty Images)

TOKYO, Japan – Nhật sẽ gửi chiến hạm lớn nhất của mình từ sau Thế Chiến 2 đi làm công tác hộ tống một tàu tiếp tế của Hải Quân Mỹ, trong khi tình trạng căng thẳng gia tăng trong khu vực về vấn đề Bắc Hàn, theo các nguồn tin từ giới truyền thông hôm Chủ Nhật.

Bản tin hãng thông tấn AFP cho hay chiếc khu trục hạm chở theo trực thăng Izumo sẽ rời căn cứ ở cảng Yokosuka, nằm về phía Nam Tokyo, hôm Thứ Hai, và sẽ hộ tống chiếc tàu tiếp tế của Hải Quân Mỹ vào vùng biển Tây Thái Bình Dương, theo tờ báo Asahi Shimbun cùng hãng thông tấn Jiji Press ở Nhật.

Đây sẽ là chuyến công tác quân sự đầu tiên của chiếc Izumo, ngoài các cuộc thực tập huấn luyện, để bảo vệ hải đội Mỹ sau khi Thủ Tướng Shinzo Abe mở rộng khả năng hoạt động của Lực Lượng Phòng Vệ Nhật năm 2015, theo AFP.

Chiếc tàu tiếp tế Mỹ dự trù sẽ hỗ trợ các chiến hạm Mỹ hoạt động trong vùng Thái Bình Dương, có thể gồm cả hải đội do hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson chỉ huy, vốn trong tình trạng báo động cao sau khi xảy ra vụ phóng hỏa tiễn của Bắc Hàn, AFP cho hay.

Mời xem Video: Nguyễn Tấn Dũng tái xuất cứu Đinh La Thăng thoát án kỷ luật trước Hội nghị Trung ương 5



Chiếc Izumo, trọng tải tới 27,000 tấn và chở theo tối đa là 28 trực thăng, được coi là một hàng không mẫu hạm, nhưng chính phủ Nhật vì lý do chính trị, vẫn gọi đây là một khu trục hạm. (V.Giang)

Người Việt

Hành trình ‘tự diễn biến’ trong giới du học sinh Việt

Đăng bởi Thùy Trâm vào Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017 | 30.4.17


Du học sinh thường không tránh khỏi những 'cú sốc tư tưởng' nhất định khi ra nước ngoài.

Mời xem Video: Tin Tức Thời Sự



Có một quá trình “tự diễn biến” trong giới du học sinh Việt Nam ở nước ngoài, mà ngay cả bản thân họ không phải lúc nào cũng nhận thấy.

Theo nhận xét của một chuyên viên tư vấn cho sinh viên nước ngoài ở Mỹ, khi mới bước chân ra “biển lớn,” du học sinh Việt thường khá thụ động và khép kín vì rào cản ngôn ngữ trong giao tiếp với người bản xứ. Tuy nhiên, ngay cả với cộng đồng người Việt Nam, du học sinh Việt cũng không tránh khỏi những “cú sốc tư tưởng” nhất định.

Từ ‘Cộng Sản mới sang…’

Mới đến thành phố Houston, Texas, Mỹ, học được 8 tháng, Như Quỳnh chia sẻ với VOA rằng nhiều bạn bè của cô khi mới sang thường bị cộng đồng người Việt địa phương gọi là “Cộng Sản mới sang”.

“Bạn em nói khi đi đăng ký học lái xe thì ông thầy dạy lái xe, có tư tưởng chống Cộng, nói ‘con này ở bên đó là Cộng Sản, dân Cộng Sản mới qua.’ Lời nói làm cho bạn em tủi thân, vì dù răng, Cộng Sản hay không Cộng Sản thì cũng là người Việt Nam”, Như Quỳnh kể lại.

Tự nhận “vẫn còn rất yêu quý nước Việt Nam”, Như Quỳnh nói “người Việt ở Mỹ có tư tưởng không tốt về Việt Nam là điều bình thường”, và như vậy là “sai lệch”.


… đến tự so sánh

Hầu hết du học sinh Việt Nam mà VOA phỏng vấn đều cho biết khi còn ở trong nước, họ hoàn toàn không để ý đến “ý nghĩa” của ngày 30/4 như các khẩu hiệu, tuyên truyền được lặp lại hàng năm. Họ chỉ đơn giản tập trung vào kế hoạch “ăn chơi” là chính. Nhưng khi ra khỏi Việt Nam, những cuộc biểu tình của cộng đồng gốc Việt vào ngày này lại mang đến “một góc nhìn khác” về ngày được gọi là “giải phóng”.

  Mặc dù mình vẫn nói mình là xã hội dân chủ, công bằng, văn minh… Hồi đi học được học như vậy, nhưng khi sang bên này mới thấy không phải như vậy. Khi sang đây, mình thấy ở bên đây mới thực sự là dân chủ.

Thanh Hương, du học sinh ở Queenland, Úc.
Quỳnh Võ, một du học sinh vừa tốt nghiệp cao học tài chánh ở Pháp, nói: “Ngày xưa thì 30/4, 1/5 là được nghỉ làm nên mừng muốn chết. Toàn là tuyên truyền không! Theo công cuộc tuyên truyền thì mình thấy nhiều cái cũng nhảm. Mình biết vậy nhưng biết nói gì hơn. Giờ qua đây lại thấy một góc khác: ngày quốc hận!”

Góc nhìn khác không chỉ dừng ở các sự kiện lịch sử, mà còn trong những sự việc hàng ngày khi người trẻ Việt Nam bỗng nhiên được đặt vào một thế giới khác và có cơ hội so sánh.

Thanh Hương, một du học sinh mới sang thành phố Brisbane, bang Queenland, Úc, học chương trình MBA được 2 năm, giải thích về kết luận “Việt Nam không thực sự tự do như mình nghĩ”:

“Mặc dù mình vẫn nói mình là xã hội dân chủ, công bằng, văn minh… Hồi đi học được học như vậy, nhưng khi sang bên này mới thấy không phải như vậy. Khi sang đây, mình thấy ở bên đây mới thực sự là dân chủ. Cái gì cũng có luật lệ rõ ràng, được quyền tự do thật sự, được bảo vệ rõ ràng, từ quyền cho phụ nữ hay tất cả về y tế, giáo dục…, nhất là về quyền con người. Bên này mọi điều đều minh bạch, rõ ràng, được xử lý nghiêm bằng luật. Còn ở Việt Nam thì không như vậy.”

Thanh Hương dẫn chứng một sự kiện điển hình trong nước mà cô theo dõi từ bờ bên kia: “Ví dụ biểu tình Formosa. Người ta chỉ biểu tình để đòi lại quyền được bồi thường do biển bị nhiễm bẩn hoặc chỉ đòi làm minh bạch tại sao lại gây ra ô nhiễm môi trường như vậy thôi, em thấy biểu tình đúng như vậy mà vẫn để xảy ra bạo loạn trong biểu tình rồi chẳng đâu vào đâu hết. Còn bên này mà một sự việc gì đó không rõ ràng là người ta phải biểu tình, và người ta sẽ được cảnh sát hỗ trợ cho việc biểu tình.”

Trong khi vẫn ngầm phản đối quan điểm của cộng đồng người Việt ở Mỹ, Như Quỳnh cũng thừa nhận Mỹ tốt hơn Việt Nam. “Giả sử như ở đây có chương trình hỗ trợ cho người già giống như bảo hiểm Medicare, Medicaid… Mình đi học, nếu mình là resident (thường trú dân), thì cũng có những chương trình hỗ trợ giảm học phí cho người dân ở đây. Nó theo mục đích của người dân nhiều hơn. Nói chung là cái gì ra cái đấy, tính toán rất kỹ nên xã hội và cuộc sống em thấy tốt hơn Việt Nam nhiều”.


Và đắn đo, không về


Cho dù xung đột tư tưởng trong giới du học sinh, những người trẻ có cơ hội được sống ở cả hai bên “chiến tuyến,” là nặng hay nhẹ, thì đa số đều không mong muốn có một “chiến tuyến” nào giữa những con người mang dòng máu Việt. Quỳnh Võ chia sẻ: “Người trẻ hoặc là nhìn với góc độ ngày chiến thắng, hoặc nhìn với góc độ ngày quốc hận, thì cuối cùng, trong lòng Việt Nam sẽ có rất nhiều nước Việt khác nhau.”

  ... đó là sự điều chỉnh khi bạn phải thích nghi với cái mới. Có vẻ như, đối với tôi, họ đều trải qua các giai đoạn giống nhau cho tới khi họ sẵn sàng thích nghi với văn hóa Mỹ.

Chuyên viên Camila McTighin.
Quỳnh Võ và chồng đều là du học sinh từ Việt Nam sang Pháp. Cả hai đã có công việc làm ổn định và một mái ấm hạnh phúc với hai con nhỏ. Cô tâm sự về thay đổi quyết định trở về Việt Nam của gia đình mình:

“Thật ra ai có cơ hội ở lại thì họ ở lại hết. Có ai muốn sống với Cộng Sản đâu? Chẳng qua trước đây họ không nói ra thôi. Ví dụ như em, qua bên này thấy về mặt chuyên môn được làm việc sâu hơn, về học hành cũng được học thích hơn. Ngay cả một chuyện thực tế là bây giờ con cái em, mình có con rồi, con đi học trong một môi trường trong veo như vậy, tự nhiên về mặt cá nhân mình cũng đắn đo khi quyết định về dù đó là về cho con đi nữa”.

Giải thích về những thay đổi trong tư tưởng của du học sinh, cô Camila McTighi, chuyên viên tư vấn cho học sinh nước ngoài của Trường Cao Đẳng Cộng Đồng Bắc Virginia, Mỹ, đưa ra nhận xét chung: “Tôi có thể nói đó là sự điều chỉnh khi bạn phải thích nghi với cái mới. Có vẻ như, đối với tôi, họ đều trải qua các giai đoạn giống nhau cho tới khi họ sẵn sàng thích nghi với văn hóa Mỹ”.

Mời xem Video: Uỷ ban Kiểm tra Trung ương công bố kết luận lý do về việc kỷ luật Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng?



Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng, gần đây liên tục đề cập đến mối nguy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong giới Đảng Viên, công chức chính quyền. Hồi đầu tháng 1/2017, ông Trọng yêu cầu Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam xây dựng và thực hiện cơ chế bảo vệ, khuyến khích người dân phản ánh, tố giác, đấu tranh chống suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Nhưng có một hành trình “tự chuyển hóa” mà không cần có một cuộc vận động nào đang diễn ra trong giới du học sinh, trong đó có không ít người là thế hệ tiếp theo của những người Cộng Sản.

Khánh An
30/4: Ngày ấy - Bây giờ

[Nóng] Đơn của cán bộ cấp cao tố cáo TTg Nguyễn Xuân Phúc đã và đang hình thành nhóm lợi ích kinh khủng hơn Ba X


Dư luận cán bộ cấp cao nói về việc hình thành nhóm lợi ích còn kinh khủng hơn nhóm lợi ích nhiệm kỳ Chính phủ trước xung quanh Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, đó là: Đ/c Trương Tấn Sang- Đ/c Nguyễn Xuân Phúc- Đ/c Trương Hòa Bình - Trương Mỹ Lan (Lan, “Vạn Thịnh Phát”)-Đặng Văn Thành (Thành “Tàu”) - Dương Công Minh (Minh Him Lam)- Trần Bá Dương (Dương Trường Hải)-Vũ Văn Tiền (Tiền còi)-Võ Văn Hồng (Hồng “Nga”)-Phan Văn Anh Vũ (Vũ Nhôm)-Thân Đức Nam (Nam Thời). Trong gia tộc đ/c Nguyễn Xuân Phúc thì có bà Trần Thị Nguyện Thu (vợ Thủ tướng) -Vũ Chí Hùng (con rể Thủ tướng), Trần Công Tấn (anh vợ Thủ tướng). Chưa có một phu nhân Thủ tướng nào lại trực tiếp làm kinh tế như phu nhân đồng chí Nguyễn Xuân Phúc. Hàng loạt khách sạn trong phố cổ Hà Nội là của bà Trần Thị Nguyệt Thu. Vũ Chí Hùng-Trần Công Tấn thì làm mưa, làm gió ở miền Trung, miền Nam, mà chủ yếu là cướp dự án. Minh Him Lam liên kết Đặng Văn Thành và dưới hỗ trợ của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc thôn tính Sacombank. Liên minh Trương Tấn Sang - Nguyễn Xuân Phúc - Trương Hòa Bình, sử dụng thanh tra Chính phủ, Công an đe dọa các doanh nghiệp, buộc các doanh nghiệp phải quy phục, phục tùng, nếu ai không theo sẽ bị thanh tra, điều tra và kết cục là mất hết tài sản, đi tù.

 TTg Nguyễn Xuân Phúc đã và đang hình thành nhóm lợi ích kinh khủng hơn Ba X

Mời xem Video: Tranh dành Quyền lực



  • Kính gửi: Đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
  • Đồng kính gửi: Bộ Chính trị

Chúng tôi là những cán bộ hưu trí ở khu Hoàng Cầu, Đống Đa và khu Lý Nam Đế, Hoàn Kiếm, Hà Nội xin báo cáo đồng chí Tổng Bí thư về phản ứng, dư luận của quần chúng nhân dân về đồng chí Nguyễn Xuân Phúc, cụ thể như sau:

- Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc đi địa phương liên tục, đến tỉnh nào cũng theo một “mô típ”: làm việc với thường vụ, tổ chức hội nghị xúc tiến đầu tư. Phát biểu thì giống nhau, câu được, câu mất, không có nội dung gì, chỉ thấy “đầu tàu” với “trọng điểm”. Hàng ngày, trên truyền hình, bản tin thời sự 19h luôn có một nghịch cảnh, đồng chí Tổng Bí thư và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước phát biểu rất là xúc tích, từng ý, từng câu chặt chẽ, thuyết phục mọi người, phong cách thì điềm đạm, chững chạc, trong khi đó đồng chí Nguyễn Xuân Phúc cứ luyên thuyên, ba hoa, không nội dung, nhiều người còn nói là “như con lật đật”. Ở Hà Nội giờ có phong trào cứ thấy đồng chí Nguyễn Xuân Phúc lên truyền hình là tắt tivi. Chúng tôi hỏi nhiều lãnh đạo địa phương thì đều được câu trả lời, Thủ tướng đến rồi Thủ tướng đi, địa phương chẳng có gì thay đổi; việc đăng ký đầu tư tại Hội nghị xúc tiến đầu tư chỉ là trò làm đẹp chuyến đi kinh lý của Thủ tướng, sau đó có ai đầu tư đâu, địa phương được một điều duy nhất là được đưa tin đậm nét trên bản tin thời sự 19h (giờ vàng), còn mất công, mất sức, mất tiền đón Đoàn công tác của Thủ tướng.

- Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc đưa ra khái niệm “Nhà nước kiến tạo”, nhưng không hiểu đồng chí Thủ tướng có hiểu rõ về “Nhà nước kiến tạo” không. Chúng tôi có hỏi anh em công tác tại Văn phòng Chính phủ thì được trả lời rằng, Thủ tướng không hiểu gì đâu, mà đây là chắp bút của mấy trí thức Việt kiều ở Nhật Bản viết ra, Thủ tướng chỉ đọc để chứng tỏ có cái mới so với nhiệm kỳ trước. Chúng tôi tìm hiểu thì được biết, tác giả của “Nhà nước kiến tạo” là Chalmers Johnson, đưa ra từ năm 1982, trên trang cá nhân của ông này ghi rõ là chuyên gia về Trung Quốc, cố vấn cho Cơ quan tình báo Mỹ (CIA) về Trung Quốc hàng chục năm. Chúng tôi băn khoăn, cố vấn của CIA đưa ra “Nhà nước kiến tạo” có phải để xây dựng chủ nghĩa xã hội không?

- Kể từ khi lên làm Thủ tướng đến nay, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc chỉ tập trung vào sự vụ, đánh bóng hình ảnh cá nhân, còn việc chính của Thủ tướng Chính phủ thì chưa có kết quả gì. Đồng chí Nguyễn Xuân Phúc thường xuyên chỉ đạo các vụ việc cụ thể như cà phê Xin chào, hành khách đánh nhân viên Nội Bài..., hay những việc như đối thoại công nhân lần 1, lần 2, kiểm tra chợ đầu mối Hà Nội, uống cà phê tại Tp.Hồ Chí Minh để đánh bóng hình ảnh cá nhân. Chúng tôi đều biết bà con tiểu thương chợ đầu mối phải mất nửa buổi tập dượt để đón Thủ tướng xuống kiểm tra, báo chí chờ sẵn đưa tin, nhưng vẫn nói bất ngờ kiểm tra?! Không rõ lời hứa của Thủ tướng với công nhân tại đối thoại lần 1 đã thực hiện được bao nhiêu phần trăm rồi mà đối thoại lần 2?! Những ý kiến chỉ đạo của Thủ tướng theo hướng “chủ nghĩa dân túy” thường xuyên xuất hiện trên báo chí, truyền hình (bản tin thời sự 19h của Đài Truyền hình Việt Nam chạy liên tục dùng chữ chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ). Trong khi dó, nhiệm vụ chính là xây dựng chính sách, điều hành kinh tế vĩ mô thì rất yếu. Cho đến nay, chưa có bất kỳ một chính sách nào mang tính đột phá để thúc đẩy kinh tế phát triển. Những yếu kém của nhiệm kỳ trước để lại không những không được khắc phục mà còn trầm trọng thêm và nảy sinh nhiều yếu kém, tồn tại mới. Mặt khác, trong chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta có được phép cho chủ nghĩa dân túy tồn tại không?

- Dưới sự chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thì kinh tế Việt Nam phát triển chậm nhất trong những năm gần đây, trong khi thời cơ, thuận lợi thì nhiều hơn trước. Dư luận nhân dân tổng kết: tăng trưởng GDP thấp nhất, doanh nghiệp ngừng hoạt động nhiều nhất, nền kinh tế phụ thuộc vào nước ngoài nhất (các doanh nghiệp FDI chiếm 70% xuất khẩu và tăng trưởng kinh tế), doanh nghiệp bất an, mất niềm tin nhiều nhất, lạm phát cao nhất (những năm gần đây). Người dân cũng đánh giá, xây dựng Đảng đi lên, kinh tế - xã hội đi xuống.

- Dư luận nhân dân cũng nói rất nhiều về việc hình thành nhóm lợi ích còn ghê ghớm, kinh khủng hơn nhóm lợi ích nhiệm kỳ Chính phủ trước xung quanh Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, đó là: Đ/c Trương Tấn Sang- Đ/c Nguyễn Xuân Phúc- Đ/c Trương Hòa Bình - Trương Mỹ Lan (Lan, “Vạn Thịnh Phát”)-Đặng Văn Thành (Thành “Tàu”) - Dương Công Minh (Minh Him Lam)- Trần Bá Dương (Dương Trường Hải)-Vũ Văn Tiền (Tiền còi)-Võ Văn Hồng (Hồng “Nga”)-Phan Văn Anh Vũ (Vũ Nhôm)-Thân Đức Nam (Nam Thời). Trong gia tộc đ/c Nguyễn Xuân Phúc thì có bà Trần Thị Nguyện Thu (vợ Thủ tướng) -Vũ Chí Hùng (con rể Thủ tướng), Trần Công Tấn (anh vợ Thủ tướng). Dư luận nhân dân nói rằng chưa có một phu nhân Thủ tướng nào lại trực tiếp làm kinh tế như phu nhân đồng chí Nguyễn Xuân Phúc. Hàng loạt khách sạn trong phố cổ Hà Nội là của bà Trần Thị Nguyệt Thu (điều này thì đồng chí Tổng Bí thư có thể kiểm tra là thấy ngay; con cháu chúng tôi làm ở Ủy ban quận Hoàn Kiếm xác nhận điều này là chính xác). Vũ Chí Hùng-Trần Công Tấn thì làm mưa, làm gió ở miền Trung, miền Nam, mà chủ yếu là cướp dự án. Minh Him Lam liên kết Đặng Văn Thành và dưới hỗ trợ của đồng chí Nguyễn Xuân Phúc thôn tính Sacombank. Một số đồng chí lão thành thì nói với chúng tôi rằng, đang có liên minh Trương Tấn Sang - Nguyễn Xuân Phúc - Trương Hòa Bình, sử dụng thanh tra Chính phủ, Công an đe dọa các doanh nghiệp, buộc các doanh nghiệp phải quy phục, phục tùng, nếu ai không theo sẽ bị thanh tra, điều tra và kết cục là mất hết tài sản, đi tù. Không biết có việc này không, mong đồng chí Tổng Bí thư kiểm tra làm rõ. Chúng tôi chỉ không hiểu tại sao đồng chí Trương Tấn Sang đã nghỉ hưu rồi, mà vẫn thường xuyên có mặt ở Hà Nội? Đồng chí Tổng Bí thư đã chặn đứng thành công nhóm lợi ích của khóa trước, nhân dân Thủ đô rất mừng, đặt trọn niềm tin vào đồng chí, giờ mong đồng chí ngăn chặn ngay việc hình thành, phát triển nhóm lợi ích mới như dư luận nhân dân bàn tán.

Mời xem Video: Nguyễn Tấn Dũng tái xuất cứu Đinh La Thăng thoát án kỷ luật trước Hội nghị Trung ương 5



Với kết quả kinh tế-xã hội của một năm qua, rõ ràng đồng chí Nguyễn Xuân Phúc đã không hoàn thành nhiệm vụ của một Thủ tướng Chính phủ; với việc trở thành trung tâm nhóm lợi ích mới thao túc nền kinh tế để phục vụ lợi ích cá nhân thì đồng chí Nguyễn Xuân Phúc không xứng đáng là lãnh đạo cao cấp của Đảng. Nhân dân rất mong Bộ Chính trị, mà đặc biệt là đồng chí Tổng Bí thư góp ý thẳng thắn với đồng chí Nguyễn Xuân Phúc. Nếu đồng chí Nguyễn Xuân Phúc không thay đổi thì vì lợi ích của đất nước, lợi ích của nhân dân và lợi ích của Đảng, Bộ Chính trị, mà trực tiếp là đồng chí Tổng Bí thư nên để đồng chí Nguyễn Xuân Phúc nghỉ hoặc làm việc khác, chọn người thực sự có tài, có đức làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ.

Rất mong đồng chí Tổng Bí thư và Bộ Chính trị lắng nghe ý kiến của nhân dân Thủ đô./.








Phan Văn Dinh
(TTHN)

Sau 30 Tháng Tư, Trí thức toàn là Trí dỏm


Đặng Huy Văn: Nhân dịp kỷ niệm 42 năm ngày 30 Tháng Tư năm 1975, tôi xin tâm sự cùng quý vị những danh lợi mà trí thức dỏm Việt Nam chúng tôi đã và đang được hưởng, kể từ ngày non sông thống nhất.



SAU 30 THÁNG TƯ, TRÍ THỨC TOÀN TRÍ DỎM

Sau 30 Tháng Tư, trí thức toàn trí dỏm
Mắt cập kèm, tai nghễnh ngãng, mồm đau
Không thấy rõ, độc nghe nhầm, nói ngọng
Lo vinh thân, sống chết mặc đồng bào!

Trường đại học thừa giáo sư, tiến sĩ
Nhìn nông dân chế máy gặt, máy cày
Tưởng có học mà bất tài vô học
Bởi học hàm, học vị bán trao tay!

Thầy cô giáo vì đồng tiền, bát gạo
Bồn hai năm nhồi sọ lũ học trò
Bắt học thêm, ngày học rồi, tối học
Để góp tiền tăng thu nhập thầy cô

Lũ nhà báo nay trở thành bồi bút
Mặc dân oan đau khổ vẫn tung hô
"Là thời đại Hồ Chí Minh chói lọi
“Không có gì hơn "độc lập tự do"!

Lũ nhà văn thì ngợi ca đất nước
Dù ngàn năm từng nô lệ giặc Tàu
Nhưng theo "bác", Tàu “giúp ta” đuổi Mỹ
Vinh quang thay tình hữu nghị Hồ Mao!

Lũ nhà thơ lo làm thơ đăng báo
Để kiếm tiền, kiếm giải thưởng vu vơ
Không quan tâm Formosa xả thải
Khiến Miền Trung bị đầu độc từng giờ!

Dân vào viện "đầu tiên" chưa cứu chữa
Lương y đang chờ từ mẫu đếm tiền
Nghề bác sĩ ngày xưa giúp cứu mạng
Còn ngày nay chỉ đợi "Phật" chờ "Tiên"

Hỏi vì sao Văn Cao, Trần Đức Thảo...
Sống lay lắt bất hạnh một kiếp người?
Sau 30 Tháng Tư, nếu Tố Như còn sống
Cũng vượt biên chìm nghỉm giữa xa khơi!

Ôi "Trí, Phú, Địa, Hào...trốc tận rễ!"
Thời Cải Cách Hào, Phú, Địa giết rồi
Còn Trí thức quy Nhân Văn Giai Phẩm
Đã đi tù cùng Trương Tửu, Phan Khôi...

Một Thời đại trí thức nào thứ thiệt
Không hờn oan cũng chết rục trong tù
Thì Trí Dỏm mới ngày càng phát triển
Hỏi bao giờ mới được khóc Tố Như?

Hà Nội, 30/4/2017
Trí Dỏm Đặng Huy Văn

* Tác giả gửi tới VANEWS từ Hà Nội, Việt Nam

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu - Người của thời cuộc


Nhân 30-4 năm nay tôi xin được chia sẻ đôi điều suy ngẫm về tổng thống Nguyễn văn Thiệu và thời cuộc 1963-75. Nguyễn Quang Duy

 Cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu

Mời xem Video: Tranh dành Quyền lực



Khởi nghiệp từ Việt Minh…

Ít ai biết được, năm 1945, ông Nguyễn Văn Thiệu gia nhập lực lượng Việt Minh và nhanh chóng được bổ nhiệm vai trò Huyện Ủy.

Nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn, chừng 1 năm, ông nhận ra: "Việt Minh là cộng sản, họ bắn người dân, họ lật đổ các ủy ban xã, họ tịch thu đất đai", nên ông rời bỏ cộng sản.


Một chỉ huy quân đội dũng cảm.


Ông Thiệu gia nhập Quân đội Quốc gia, tháng 6-1949, ông tốt nghiệp Trường Võ Bị Huế với cấp bậc Thiếu úy. Ra trận ông nổi tiếng dũng cảm và có năng lực chỉ huy, đến năm 1954 ông đã được thăng tới cấp Thiếu tá chỉ huy Liên đoàn 11 Bộ binh.

Trong một cuộc hành quân tại quê nhà, Việt Minh cho rút vào căn nhà gia đình ông, họ tin rằng ông sẽ không dám tấn công. Họ đã lầm ông cho nổ tung căn nhà, đánh bật Việt Minh ra khỏi khu vực.

Sang thời Đệ nhất Cộng hòa ông chứng tỏ là một sỹ quan trẻ có tầm nhìn chiến lược. Ông tham dự nhiều khóa đào tạo sỹ quan cao cấp do Hoa Kỳ tổ chức.

Năm 1955, ông được thăng cấp Trung tá Chỉ huy trưởng Trường Võ Bị Đà Lạt và sau đó Tham mưu trưởng Hành quân tại Bộ Tổng tham mưu.

Năm 1959, ông được thăng cấp Đại tá làm Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh và sau đó Sư đoàn 5 Bộ binh.


1-11-1963 : Ông Thiệu bước vào chính trường…


Khi trở thành nguyên thủ quốc gia ông Thiệu giữ thái độ cứng rắn với cộng sản, với lập trường bốn không: không chấp nhận, không thương lượng, không liên hiệp và không nhượng đất cho cộng sản.

Có lẽ tin đồn Tổng Thống Ngô Đình Diệm muốn đối thoại với Bắc Việt đã dẫn ông Thiệu đến quyết định tham gia đảo chánh 1-11-1963.

Nhiều bằng chứng cho thấy ông rất kính mến ông Diệm và khi cầm quyền ông ngầm ủng hộ việc vinh danh ông Diệm.

Sau đảo chánh miền Nam bước vào một giai đoạn khủng hoảng chính trị: Phật giáo liên tục biểu tình, các chính phủ dân sự bất lực, phía quân đội liên tục đảo chánh và người Mỹ cho đổ quân vào Việt Nam.

Ông Thiệu là mẫu người trung dung và ôn hòa nên luôn được đa số các phe cánh ủng hộ. Ông được thăng Thiếu tướng và nhận vai trò Uỷ viên Hội đồng Quân nhân Cách mạng và Thứ trưởng Quốc phòng.

Đầu năm 1965 ông được thăng Trung tướng và khi Thủ Tướng Trần văn Hương cải tổ nội các ông được mời giữ chức Đệ Nhị Phó Thủ tướng đặc trách Quốc Phòng.

Khi Thủ Tướng Phan Huy Quát lập nội các, ông Thiệu được bổ nhiệm làm Đệ nhất Phó Thủ tướng, kiêm Tổng trưởng Quân lực, kiêm Tổng Thư ký Ủy ban Thường vụ Hội đồng Quân lực.

Ngày 8/3/1965, Hoa Kỳ đột ngột cho đổ quân vào cảng Đà Nẵng. Nhiều tài liệu cho rằng Thủ Tướng Phan Huy Quát chỉ được phía Hoa Kỳ báo cho biết khi họ đã đổ quân.

Khi làm việc với người Mỹ, ông Thiệu tỏ ra cộng tác và ôn hòa hơn các tướng lãnh khác nên được người Mỹ ủng hộ.

Ngày 14-6-1966, chính phủ của Thủ tướng Phan Huy Quát giải tán và trao quyền lãnh đạo quốc gia lại cho Hội đồng Quân lực.

Ngày 19-6-1966, Hội đồng Quân lực bầu Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu làm Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia và Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ làm Chủ tịch Ủy ban Hành pháp Trung ương.

Ngay khi cầm quyền ông Thiệu tuyên bố cho mở cuộc bầu cử Quốc hội Lập hiến. Quyết định của ông được tất cả mọi phe cánh nhiệt tình ủng hộ, chấm dứt tình trạng khủng hoảng chính trị do cuộc đảo chánh 1-11-1963 gây ra.

Ngày 3-9-1966 một Quốc Hội Lập Hiến hình thành với 118 dân biểu đắc cử và đến 1-4-1967 bản Hiến pháp được công bố làm cơ sở pháp lý cho Đệ Nhị Cộng hòa.


Trở thành Tổng thống…


Ngày 3-9-1967, với tổng cộng 11 liên danh tranh cử Tổng thống và có trên năm triệu cử tri, chiếm tỷ lệ 80% tổng số cử tri đi bầu, Liên danh Nguyễn Văn Thiệu - Nguyễn Cao Kỳ đắc cử với 35% số phiếu và Liên danh về nhì của luật sư Trương Đình Dzu với 17%.

Tình hình chính trị được ổn định nhưng tình hình quân sự thì ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Người Mỹ đã không thể nhanh chóng đẩy lùi được cộng quân, số binh sỹ thương vong ngày một cao làm giảm tinh thần chiến đấu quân đội, giảm sự ủng hộ quốc hội và của dân Mỹ.

Cộng sản tuyên truyền “Mỹ xâm lược” nên Thanh niên miền Bắc và ở thôn quê miền Nam gia nhập bộ đội với quyết tâm “giải phóng miền Nam”. Cộng sản Nga, Trung Hoa và Đông Âu lại gia tăng viện trợ cả quân sự lẫn và kinh tế cho Bắc Việt.

Đúng ngày Tết Mậu Thân 1968 cộng sản cho phát động “tổng tấn công và nổi dậy” tại thủ đô Sài Gòn và các thành phố lớn tại miền Nam. Trong năm 1968 lại thêm hai lần tổng tấn công. Cả ba cuộc tấn công đều thất bại số thương vong, bị bắt, ra hàng lên đến cả trăm ngàn người.

Biến cố Mậu Thân đã được ông Thiệu tận tình khai thác qua chiến dịch Phụng Hoàng nhằm vô hiệu hóa cơ sở hạ tầng cộng sản tại nông thôn và bảo vệ dân chúng khỏi sự khủng bố của du kích cộng sản.

Chiến dịch đã mang lại kết quả tốt đẹp cho đến cuối năm 1971, chiến dịch đã bắn hạ trên 20 ngàn cán binh cộng sản, 30 ngàn bị bắt và đặc biệt là trên 20 ngàn người ra hồi chánh. Cán bộ còn sống sót phải rút về Bắc, lên núi, sang Cam Bốt hay sang Lào ẩn trốn.

Để tiêu diệt hạ tầng cơ sở cộng sản tại Cam Bốt, ngày 28-4-1970, với sự hỗ trợ của Mỹ và Cam Bốt, ông Thiệu cho quân đội tấn công vào các căn cứ cộng sản tại miền Đông Cam Bốt.

Chỉ trong vòng 2 tháng chiến dịch mang lại nhiều thành quả tốt đẹp: Trung ương Cục miền Nam bị phá tan, hằng ngàn cán binh cộng sản bị loại khỏi vòng chiến, hằng ngàn vũ khí cá nhân, súng cối, rốc két, xe tải, nhiều đạn dược, gạo và lương thực bị tịch thu hay phá hủy.

Đến ngày 8-2-1971, ông Thiệu tuyên bố mở chiến dịch đánh sang Hạ Lào nhằm cắt đứt đường mòn Hồ Chí Minh.

Ông Thiệu biết rõ thế mạnh của quân đội Bắc Việt là rừng núi nên chiến thuật cơ bản vẫn là đánh nhanh, đánh mạnh rồi rút về. Ông cần sự yểm trợ hùng hậu của không quân và nhất là trực thăng Hoa Kỳ.

Điều đáng tiếc quốc hội Hoa Kỳ không đồng ý quân đội Hoa Kỳ tham chiến tại Lào. Chiến dịch không đạt được kế hoạch đã đề ra, hai binh chủng chính quy là Dù và Biệt Động Quân thiệt hại nặng nề về nhân lực.


Nhiệm kỳ 2…


Trong cuộc bầu cử Tổng Thống lần thứ hai, các liên danh tranh cử lần hồi rút hết, vì thế chỉ còn liên danh ông Thiệu và Phó Tổng Thống Trần văn Hương.

Sang mùa hè 1972, quân đội Bắc Việt từ Lào và Cam Bốt tấn công Tây Nguyên, đánh chiếm Lộc Ninh, bao vây An Lộc, và vượt vĩ tuyến 17 đánh chiếm Quảng Trị. Theo lệnh ông Thiệu quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã chiếm lại cổ thành Quảng Trị trong đổ nát.

Ông thiệu là hình ảnh của một vị tổng thống dân cử thời chiến. Đến nay, nhiều người vẫn nhớ hình ảnh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa đáp trực thăng xuống An Lộc ngay khi quân đội cộng sản rút lui, hay dùng xe Jeep Quân Đội chạy quanh vùng Quảng Trị khi thành phố này vừa được chiếm lại.


Ngày vui sướng nhất của đời tôi...


Nói về Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu không thể quên được ngày 26-3-1970, Thiệu cho ban hành luật Người Cày Có Ruộng (NCCR). Tại Cần Thơ ông tuyên bố: "Hôm nay là ngày vui sướng nhất của đời tôi...”.

Cho đến ngày 28-2-1973 Chương trình NCCR coi như đã hòan tất. Mọi nông dân miền Nam đều có ruộng cày.

Mặc dù chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, ngay cả khi quân đôi Mỹ đã rút đi và Mỹ cắt giảm viện trợ kinh tế cho miền Nam, đời sống của dân miền Nam vẫn khá xung túc.

Hiệp định Paris mở đường cho cộng sản chiếm miền Nam

Trận Mậu Thân 1968 về quân sự cộng sản đã hoàn toàn thất bại, nhưng dân Mỹ mất niềm tin vào chính phủ nên đòi hỏi Quân đội phải rút khỏi miền Nam.

Nhìn một cách tổng quát, các chiến lược ông Thiệu đưa ra như Bình Định Nông Thôn, Người Cày Có Ruộng đã vô hiệu hóa chiến tranh du kích. Bắc Việt phải dùng quân đội chính quy từ miền Bắc đánh rồi rút về phía bên kia Vĩ Tuyến 17, hay sang Cam Bốt, Lào.

Trong khi người Mỹ không đồng ý để miền Nam đánh ra Bắc. Các trận đánh sang Cam Bốt và Lào chỉ giúp tiêu hao lực lượng đối phương giải quyết tạm thời thế bị bao vây.

Để rút khỏi Việt Nam trong danh dự và đảm bảo việc trao trả tù binh, người Mỹ đi đêm với phía cộng sản sửa soạn Hiệp Định Paris 1973.

Hiệp Định không đòi hỏi quân đội Bắc Việt phải rút về Bắc vì thế lúc đầu ông Thiệu không đồng ý ký.

Bằng văn bản chính thức Tổng thống Nixon phải hứa Hoa Kỳ bảo đảm có đủ viện trợ quân sự và kinh tế cần thiết để miền Nam chống lại quân đội Bắc Việt và sẽ phản ứng quyết liệt, nếu Bắc Việt vi phạm hiệp định.

Ông Nixon còn cho biết nếu miền Nam không ký thì Hoa Kỳ sẽ đơn phương ký hiệp định Paris.

Thậm chí ông Nixon còn hăm dọa sẽ lật đổ và giết ông Thiệu như họ đã từng làm với Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu.

Khi ấy miền Nam đã không còn được xem là vị trí chiến lược của Hoa Kỳ, Mỹ cũng đã đổi chính sách với Đài Loan sau khi tổng thống Nixon sang thăm Trung cộng năm 1972.

Chiến tranh Việt Nam bước sang một giai đoạn mới khi Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, 19/1/1974. Ông Thiệu ra lệnh tấn công trước và công khai lên án Trung cộng trước Quốc Tế.

Phần người Mỹ không ủng hộ, phần phải lo tập trung tài lực chống lại cộng sản bảo vệ miền Nam, ông Thiệu hoãn quyết định tấn công tái chiếm Hoàng Sa.


Miền Nam sụp đổ


Sang năm 1974, Tổng thống Nixon phải đối đầu với vụ Watergate nên không thể giúp miền Nam như lời ông đã hứa.

Hoa Kỳ cắt giảm cả viện trợ quân sự lẫn kinh tế. Đạn dược, nhiên liệu, quân trang, quân cụ của Quân đội Việt Nam Cộng Hòa càng ngày càng thiếu hụt.

Miền Bắc thì được phe cộng sản tăng cường viện trợ quân sự. Đường mòn Hồ chí Minh được mở rộng, ngày đêm đưa cán binh, quân trang, quân cụ vào chiến trường miền Nam.

Tháng 3-1975, quân đội Bắc Việt mở cuộc tổng tấn công. Ông Thiệu ra lệnh rút quân khỏi Tây Nguyên. Dân chúng vì sợ cộng sản nên chạy theo quân đội gây náo loạn khi bị cộng sản tấn công. Cuộc rút quân thất bại.

Quân đội Bắc Việt lần nữa vượt vĩ tuyến 17, họ nhanh chóng chiếm được miền Trung. Người Mỹ vừa không viện trợ cho miền Nam vừa ép ông Thiệu phải từ chức, bàn giao chính phủ cho ông Trần văn Hương, và thu xếp để ông Thiệu rời Việt Nam.

Cộng sản lúc này đã làm chủ được cả tình hình quân sự lẫn chính trị. Họ ép ông Hương phải nhường chức cho Tướng Dương Văn Minh.

Khi ông Minh kêu gọi binh lính Việt Nam Cộng Hòa buông súng thì cộng sản quay ra buộc ông Minh phải đầu hàng vô điều kiện, chấm dứt nền Đệ Nhị Cộng Hòa vào khoảng 12 giờ trưa ngày 30-4-1975.


Kết


Việt Nam Cộng Hòa là 1 nước nhỏ phải chống trả cả một khối cộng sản nên không có lựa chọn khác hơn phải làm đồng minh và nhận viện trợ của Mỹ.

Đáng tiếc chính phủ Mỹ đã đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm rồi đổ quân vào Việt Nam.

Trong hoàn cảnh lúc đó các phe cánh tại miền Nam cần một mẫu người vừa giỏi quân sự, vừa biết chính trị, lại phải vừa được lòng người Mỹ. Nhân vật này không ai khác hơn ông Thiệu.

Khi được giao phó quyền hành ông Thiệu đã chính danh bằng cách xây dựng một hiến pháp và hai lần ra tranh cử Tổng Thống.

Trong thời gian ông cầm quyền ông đã xây dựng được một nền dân chủ nghị trường non trẻ, một xã hội dân sự có tổ chức, một nền kinh tế thời chiến phát triển, một đất nước nông nghiệp người cày có ruộng và một tầng lớp trí thức được đào tạo cho công cuộc kiến thiết đất nước hậu cộng sản.

Với lập trường chống cộng dứt khoát, ông nhiều lần đẩy lui được các cuộc tấn công của quân đội Bắc Việt. Nhưng cuối cùng chính phủ Mỹ đã bắt tay với Trung cộng, cắt viện trợ, bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa.

Xét cho cùng thời cuộc đã đưa ông Thiệu từ một lãnh đạo quân sự trở thành một lãnh đạo chính trị thời chiến, một vai trò xét ra thời ấy không có người có thể làm tốt hơn ông.

Mời xem Video: Đinh La Thăng lên tiếng phản ứng sau khi bị Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đề nghị Bộ Chính trị kỷ luật



Thời cuộc cũng đã đẩy ông trở thành một tị nạn cộng sản. Đến chết ông trăn trối mong ước Việt Nam sớm có tự do, để hài cốt ông được mang về yên nghỉ nơi quê cha đất tổ.

Nhân 30-4 xin trân thành ghi ân Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và tất cả những bậc đã bảo vệ miền Nam tự do. Lịch sử rồi sẽ công bằng đánh giá lại vai trò của Việt Nam Cộng Hòa.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
30/4/2017

* Tác giả gửi tới VANEWS từ Melbourne, Úc Đại Lợi

Hồi tưởng của cựu binh miền Bắc 42 năm sau chiến tranh


Dương Văn Minh, vị tổng thống hèn hạ cuối cùng của Sài Gòn, bị bộ đội cộng sản Miền Bắc bắt đưa ra khỏi dinh tổng thống ngày 30 tháng 4 năm 1975 sau khi tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh. AFP photo

Mời xem Video: Tranh dành Quyền lực




Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Cuộc chiến Việt Nam kết thúc ngày 30 tháng Tư 1975, ngày mà cố thủ tướng cộng sản Võ Văn Kiệt nói triệu người vui thì cũng có triệu người buồn.

Nhuộm đỏ đất nước theo XHCN

Hôm nay là ngày 27, chỉ còn 3 hôm nữa là 30 tháng Tư 2017, 42 năm im tiếng súng mà lòng người vẫn chưa yên, là cảm nghĩ từ một số cựu binh từng vượt Trường Sơn gọi là vào giải phóng miền Nam 42 năm trước:

Ngày 27 tháng Tư năm 1975 thì tôi đang công tác ở rừng U Minh Thượng thuộc Long Châu Hà theo cách gọi của phía cộng sản tức là gồm Long Xuyên, Châu Đốc và Hà Tiên. Đến ngày 30 tháng Tư, đơn vị chúng tôi được lệnh tiến ra tiếp quản các cơ sở kinh tài, ngân hàng, ngân khố, kho bạc của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Vượt hơn một ngày trời bằng đường bộ và bằng ghe xuồng trên các kênh rạch ở miền Nam, đến đêm ngày 1 tháng Năm tiến vào thị xã Long Xuyên, tiếp quản Ngân Hàng Công Thương cũng như Kho Bạc, Ty Ngân Khố, Sở Nông Nghiệp của tình An Giang lúc đó.

  Tiếp xúc với bà con họ hàng thân thuộc đã di cư từ Bắc vào Nam năm 1954 thì tôi chính thức có lập trường hoàn toàn khác với những gì mà đảng cộng sản và cả hệ thống giáo dục miền Bắc nhồi nhét cho tôi.

- Cựu binh Nguyễn Khắc Toàn
Đó là hồi tưởng của cựu binh Nguyễn Khắc Toàn khi chưa đầy 20 tuổi:

Nhưng mà tôi đã thấy một thành phố phồn thịnh, sầm uất ở miền Nam. Tháng Chín 1975 tôi có dịp lên bệnh viện Chợ Rẫy chữa vết thương trong chiến tranh, được tiếp xúc với bà con họ hàng thân thuộc đã di cư từ Bắc vào Nam năm 1954 thì tôi chính thức có lập trường và có nhận thức hoàn toàn khác với những gì mà đảng cộng sản và cả hệ thống giáo dục miền Bắc nhồi nhét cho tôi.

Càng nhận thức càng thêm ngậm ngùi và tiếc nuối, là tâm trạng của cựu binh Nguyễn Khắc Toàn 42 năm sau, khi quyết định trở thành một người hoạt động cho dân chủ và dân oan ở Hà Nội:

Đi vào miền Nam dưới khẩu hiệu giải phóng, thống nhất đất nước, chống Mỹ cứu nước, nhưng bây giờ nhìn lại cuộc chiến đã kết thúc cách đây 42 năm thì rất buồn bởi đó là cái bi kịch lớn của dân tộc. Lẽ ra cuộc chiến này không nên có. Đất nước thì cần phải thống nhất nhưng thống nhất bằng con đường hòa bình, thương lượng, đàm phán như tấm gương của Cộng Hòa Liên Bang Đức và Cộng Hòa Dân Chủ Đức thì tốt hơn. Gọi là đi giải phóng miền Nam mà chế độ miền Nam và Việt Nam Cộng Hòa lúc đó đã có đầy đủ những đặc trưng của một xã hội tiến bộ, người dân được tự do làm ăn kinh doanh, một xã hội văn minh. Tiến hành một cuộc chiến để thu hồi nốt miền Nam, để nhuộm đỏ toàn bộ đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa. Xã hội chủ nghĩa chỉ là một ảo vọng, chỉ là một thử nghiệm thì nay cũng đã sụp đổ hết.

Ngày 30 tháng Tư 1975 đã theo đoàn quân 203 vào tiếp quản Sài Gòn, cựu chiến binh Bùi Đình Toàn:

Lần đầu tiên vào thành phố Hồ Chí Minh thì rất ngỡ ngàng, rất xa lạ. Phải nói là lối sống của thành phố Hồ Chí Minh nó hay gấp bao lần Hà Nội, dân lúc bấy giờ người ta cũng không ưa cộng sản lắm. Nó hay là con người ta sống thoải mái hơn ngoài Bắc. Lúc bấy giờ tôi còn đi thăm một số cô dì chú bác di cư năm 54. Năm 77 tôi lại vào trong ấy một lần nữa thì coi như là một số gia đình đã đi hết, một số nữa đến năm 80 thì cũng đi hết không còn ai.

Bộ đội Bắc Việt ở Sài Gòn ngày 15 tháng 5 năm 1975. 
Ông Bùi Đình Toàn đã làm việc 6 năm tại Công Ty Xổ Số tỉnh Đồng Tháp. Năm 1983, khi xin chuyển về Bắc mà không được chấp thuận, ông bỏ việc trở lại Hà Nội, đi làm trong một số cơ quan ở đây. Đến giờ đã luống tuổi, ông là thợ sửa vá xe đạp tại phố Quán Sứ, Hàng Bông:

Tôi là người Phố Cổ mà cũng là người nhiều đời ở phố này rồi, ngồi sửa xe lặt vặt được hào nào hay hào ấy, năm nay tôi 64 rồi.

Ngày 30 tháng Tư mỗi năm là lúc ông Bùi Đình Toàn cảm thấy buồn cho mình nhất và nhớ thương đồng đội đã ngã gục ở chiến trường hơn bao giờ hết:

Tôi chả có chế độ gì cả mặc dù mình là người lính là người từng cầm súng đi đánh giặc bao năm. Thật ra cái số cũng còn may mắn, đơn vị tôi nhiều người chết lắm, 10 người chết đến 7 mà bao nhiêu trận là tôi thoát chết.

Đáng nhẽ những người lính như tôi và một số đồng đội về là phải có sự ưu đãi nhưng thực tế thì chả có cái gì ưu đãi cả. Những năm tháng còn trẻ thì mình gian khổ trong chiến trường dọc theo các nơi mà thực tế cuộc chiến này cũng chẳng mang lại cái gì cả. Giải phóng rồi cuộc sống cao lên thì nó là là tiến triển chung của xã hội, còn nói chung những người lính như chúng tôi thiệt thòi nhất là những năm tháng trẻ tuổi mà phải đi cầm súng, bao nhiêu người hy sinh bao nhiêu người chết, không tưởng tượng được chiến tranh nó kinh khủng thế nào đâu. Những người bạn của tôi, 50 người, về chỉ còn 3 người.

Theo lời ông Bùi Đình Toàn, chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất của bao trai tráng Việt Nam mà còn biến họ thành phế phẩm xã hội như tình cảnh của ông hiện giờ.

  Lần đầu tiên vào thành phố Hồ Chí Minh thì rất ngỡ ngàng, rất xa lạ. Phải nói là lối sống của thành phố Hồ Chí Minh nó hay gấp bao lần Hà Nội.

- Cựu binh Bùi Đình Toàn
Ngày 30 tháng Tư 1975 cựu binh Nguyễn Duy Huân, quê ở Tuyên Quang, đang cùng sư đoàn 308 có mặt tại chiến trường Quảng Trị. Năm 1977 ông được chuyẻn ngành vể làm công tác báo chí tại Tuyên Quang. Năm 1995, ông bị qui kết chiếm đoạt tài sản nhà nước do cấp trên vu cáo, liên quan đến tuyến đường Tân Trào Tuyên Quang mà Bộ Chính Trị khóa VIII đảng cộng sản khởi xướng để kỷ niệm 105 ngày sinh Hồ Chí Minh và 50 năm ngày thành lập nước:

Tôi chỉ là người làm công mà họ qui kết cho tôi là bao nhiêu vật liệu là tôi chiếm đoạt hết để họ bắt đưa đi tù.

Suốt 21 năm qua, cựu binh Nguyễn Duy Huân đi gỏ cửa nhiều nơi cấp trung ương nhưng vì thấp cổ bé miệng nên cứ bị đẩy từ cơ quan này qua cơ quan khác mà không được giải quyết rốt ráo:

Năm nay là năm thứ 21 rồi, thông qua vụ việc của tôi và một số dân oan khác thì nói thực bây giờ tôi chẳng còn tin gì cái đảng cộng sản này, nó là một đảng ăn cướp chứ không còn là đảng lãnh đạo nhà nước và xã hợi nữa, nó từ cấp cơ sở đến cấp trung ương rồi. Nói thực qua cuộc chiến đồng đội của tôi hy sinh rất nhiều, biết bao nhiêu người đã chết ở Quảng Trị, Khe Sanh, Đường 9 Nam Lào, xương máu của đồng đội tôi đổ xuống sông xuống biển hết, nó chả mang lại ý nghĩa gì cả. Sau khi đã có độc lập tự do rồi những người như chúng tôi, là những người có công, lại trở thành người mất hết không còn gì cả. Trong quá trình 20 năm khiếu kiện ròng rã như thế tôi mới được biết người đi khiếu kiện ở cấp trung ương là rất đông, phải tới 2/3 là những trường hợp gia đình có công với cách mạng đang bị trù dập..

Người Sài Gòn di tản hôm 29/4/1975. AFP photo
Đó là một trong những lý do mà cựu binh Võ Văn Tạo, vốn may mắn được hoàn cảnh học tập và sinh hoạt thuận lợi hơn anh em đồng ngũ khác, không bao giờ muốn vào đảng mà chỉ muốn làm một cây bút phản biện như đang làm:

Năm 1972 tới có mặt tại chiến dịch “mùa hè đỏ lửa” tôi có mặt 14 tháng trong Quảng Trị. Tóm lại tôi có tham gia cuộc chiến đầy đủ từ lúc trinh sát cho đến lúc kết thúc. Khi về trường đại học tôi đã nghiên cứu về chủ nghĩa Mác với một tư duy phân tích độc lập và một số anh em chúng tôi biết cái đó là sai lầm rồi cho nên là tôi không vào đảng.

Tôi chỉ mong một đất nước Việt Nam làm sao để xứng đáng như hồi chúng tôi bắt đầu hăm hở vượt Trường Sơn đi vào Nam, và sau này tiến lên chủ nghĩa xã hội như đảng và nhà nước tuyên truyền là ưu việt.

Từ năm 75 đến giờ thì đất nước đã vượt qua những giai đoạn tăm tối nhất nhưng so với thế giới thì vẫn tụt hậu. Kinh tế phát triển đã chậm mà xã hội có nhiều bất ổn đẻ ra từ một cơ chế không có đối lập không có đa nguyên không có cạnh tranh chính trị cho nên kết quả không được như chúng tôi mong muốn.


  Text Content
Trong mặt trận ở Quảng Trị, chỉ trong một mùa hè mà gần 30.000 người ngã xuống thì tôi cảm thấy như mình mắc nợ anh em, mình còn sống mà để cho đất nước mình như thế này. Cho nên còn một ngày thì tôi còn cố gắng góp ý để cho đất nước mình không tụt hậu, không xa lạ, không dị hợm với nhân loại tiến bộ. Để cho con cháu mình nở mày nở mặt và đồng đội của tôi nằm dưới suối vàng cũng mát lòng mát dạ.

Sau cùng là cựu binh Nguyễn Đức Giang, không đi B tức không vào miền Nam vì còn nhỏ tuổi, nhưng sau này có tham gia trận chiến biên giới phía bắc 1979, nói rằng sau 30 tháng Tư 75 ông đã đủ lớn để nhìn thấy và hiểu biết về miền Nam Việt Nam thông qua những thứ mà các anh chị bộ đợi trở về và mang theo như những chiến lợi phẩm:

Nghe các anh chị bộ đội kể lại trong cuộc chiến thì báo chí, đài, cứ ca ngợi giải phóng miền Nam là giải phóng đồng bào khỏi ách thống trị của Việt Nam Cộng Hòa, của đế quốc Mỹ. Nhưng mà sau khi giải phóng miền Nam xong thì các sĩ quan quân đội từ tiểu đoàn, trung đoàn trưởng là bê ra Bắc nào Tivi, tủ lạnh, quạt, xe máy...Còn lính tráng không được phép mang thì bổ xà phòng ra rồi giấu đồng hồ trong đấy. Một cái đồng hồ hồi ấy mang ra có thể có giá trị hàng cây vàng, bán một cái quạt Sanyo là có thể đổi lấy được một cái nhà ở nông thôn.


Mời xem Video: Uỷ ban Kiểm tra Trung ương công bố kết luận lý do về việc kỷ luật Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng?



Ngoài Bắc sau 75 thì đồ miền Nam mới được xài nhiều chứ ngày xưa làm gì có tivi để xem. Băng nhạc thì nhiều nhà có điều kiện hoặc có bà con trong Nam ra là bắt đầu mang ra những giàn Akai, loa Pioneer, thế là bật nhạc tiền chiến nghe thích lắm. Cũng chỉ nghe nhỏ thôi, nghe to là công an nó đến tịch thu, không cho nghe nhạc vàng.

Tôi thấy cuộc chiến này là anh em đánh nhau, huynh đệ tương tàn chứ chả phải giải phóng miền Nam gì cả. Đến giờ phút này tôi thấy đất nước dưới chế độ cộng sản thì càng ngày dân chúng càng bất bình, nhưng có điều là có người dám lên tiếng và có người không dám lên tiếng.

Thanh Trúc
RFA

42 năm sau ngày 30.4.1975 qua cái nhìn của người trẻ


Người Sài Gòn di tản hôm 29/4/1975. 

Mời xem Video: Tranh dành Quyền lực




Nhấp vào nút play (►) dưới đây để nghe

Những người trẻ sinh ra sau khi chiến tranh chấm dứt có sự hiểu biết về ngày 30 tháng 4 năm 1975 như thế nào và họ nhìn thấy gì trong sự thay đổi của đất nước mấy mươi năm qua?

Cách gọi

Cứ đến tháng Tư của mỗi năm, tấm ảnh đen trắng về những đứa trẻ đứng nhìn ra ngoài ô cửa nhỏ xíu trong một chiếc phi cơ đã được tháo hết những băng ghế ngồi, trên mặt sàn máy bay thì chật kín những đứa trẻ khác đang nằm, ngồi lẫn lộn, lại xuất hiện trên các diễn đàn như một lời nhắc nhở…

42 năm, kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975, sẽ là quá nửa đời người với những cậu bé cô bé trong tấm ảnh ấy. 42 năm sau, họ sẽ nhớ lại ngày đó với một ký ức mang màu sắc của “số phận”, là cách nói của một người trên mạng xã hội khi xem tấm ảnh ấy.

Nhưng, với những người sinh năm 80, 90, sẽ là một thời đại hoàn toàn độc lập, về tư tưởng, thể chế, chung hơn hết là ý thức hệ.

Họ là những người được tiếp nhận từ ngữ mới, văn hoá mới, phong cách xã hội mới. Họ không trải qua giai đoạn gọi là “chuyển giao chế độ”. Chính vì vậy, không ít người ở lứa tuổi này nhìn về ngày 30 tháng 4 với một tâm thế hoàn toàn trung dung.

  Để cố tình xây dựng những sự học và truyền thông dối trá để mị dân. Khi hiểu ra thì rất đau khổ, gọi là vỡ oà cảm xúc.

- Sỹ Bình
Sao Mai, thế hệ 9X, là một trong số những người ấy. Rất đơn giản, cô gọi đó là ngày giải phóng, theo văn hoá giáo dục mà cô được truyền dạy.

“Tức là thường thì từ khi đi học đến khi lớn lên, em được biết 30 tháng 4 là ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, ngày 1 tháng 5 là ngày Lễ Lao động. Nếu đi học hay đi làm thì sẽ được nghỉ hai ngày đó.”

Cụ thể hơn, nhưng cũng không kém phần đơn giản khi Sao Mai hiểu về ngày giải phóng.

“Ngày trước thì có thể là miền Bắc được giải phóng trước, không bị ách đô hộ cũng như không bị giặc ngoại xâm lấn chiếm, được hoà bình trước. Miền Nam thì vẫn phải chống chọi với giặc ngoại xâm, với kẻ thù. Ngày 30 tháng 4 là ngày đánh dấu mốc miền Nam cũng được hoà bình như miền Bắc và thống nhất đất nước.”

Không phải chỉ riêng Sao Mai, mà tất cả những ai trải qua nền giáo dục dưới mái trường Xã hội chủ nghĩa đều biết đến cách gọi của cụm từ “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.”

Nguyễn Khang, một thế hệ 9X khác, từ Sài Gòn cho biết anh không xa lạ với cách nói ấy:

“Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, đó là theo quan niệm của em thời còn đi học.”

Còn cho đến bây giờ, Khang cho biết anh chỉ chấp nhận một nửa của cách gọi ấy, vì không thể phủ nhận sự thật là Nam, Bắc một nhà từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

“Còn cho tới thời điểm bây giờ, em gọi nó là ngày thống nhất đất nước. Gọi là giải phóng miền Nam thì không hợp lý vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu. Nhưng không thể phủ nhận được ngày đó là ngày thống nhất đất nước.”

Cũng chia ra hai thời điểm để có hai sự hiểu biết và chấp nhận, là ý kiến của Sỹ Bình, thế hệ 8X.

“Ở thời điểm ngày xưa, ngồi trên mái nhà trường đó, gọi ngày 30 tháng 4 là ngày giải phóng. Nhưng mãi sau này, hiểu ra được vấn đề, thì ngày 30 tháng 4 là ngày buồn của dân tộc Việt Nam. Là một ngày gọi là thấm máu, nhuộm máu quê hương. Người ta thường gọi là Tháng Tư đen.”

Tính chất

Bên trong một chiếc phi cơ của chương trình Babylift tháng 4/1975. Bên trong một chiếc phi cơ của chương trình Babylift tháng 4/1975.
‘Cái sự hiểu ra vấn đề’ đó được Sỹ Bình cho biết là từ lúc internet phát triển, truyền thông nhà nước và báo chí không còn là “nhà trường thứ hai” của người dân. Thay vào đó, các bạn trẻ như Sỹ Bình nói rằng họ đã tìm thấy “sự thật khác ẩn chứa trong đó”.

“Một cái ngày gọi là người Cộng sản Bắc Việt đã vào đánh cướp giết đất quê hương của người miền Nam. Những trận đánh mà cộng sản cho là giải phóng đó thì chính là những trận đánh giúp cho Tàu Cộng và Liên Xô.”

Cho dù các bạn trẻ ấy đều nhìn nhận có hai sự hiểu đến từ hai thời điểm khác nhau, dẫn đến hai cách gọi khác nhau, thế nhưng, theo Nguyễn Khang thì có một điều mà anh cho rằng không thể phủ nhận.

“Không phủ nhận là Cộng sản đã thắng. Việt Nam Cộng hoà đã thua. Nhưng những hệ luỵ của nó thì thật sự ngày đó là một ngày đen tối, một ngày đáng buồn.”

Còn với quan điểm của Sỹ Bình, anh nói rằng khi sự thật được phơi bày, nhìn quay lại những gì đã học, tất cả hoàn toàn được tô vẽ, cùng với sự trợ giúp của những ngòi bút mà anh gọi là “dối trá”

“Để cố tình xây dựng những sự học và truyền thông dối trá để mị dân. Khi hiểu ra thì rất đau khổ, gọi là vỡ oà cảm xúc.”

Nếu với Sỹ Bình là một cảm xúc vỡ oà đau khổ thì Nguyễn Khang gọi đó là “một ngày đau thương”:

“Bởi vì em biết được hệ luỵ, hậu quả của ngày đó, những người chết trong trại cải tạo. Em biết cuộc sống sau 1975 như thế nào, nên em biết được ngày đó là một ngày đau thương. Cái ngày không tồn tại luật pháp, thậm chí họ có thể giết người công khai mà không cần chờ đợi đến pháp luật….

Nếu mà không có ngày đó thì sẽ tốt hơn.”

Tích cực và tiêu cực

Những câu chuyện về cuộc chiến được vẽ lại trong sách vở hào hùng, oanh liệt thật sự đã lấy đi khá trọn vẹn niềm tin của thế hệ trẻ khi còn ngồi trên mái trường. Hình ảnh “cô du kích nhỏ giương cao súng” và “Thằng Mỹ lom khom bước cúi đầu” hay “ngọn đuốc sống Lê Văn Tám” từng là những hình ảnh tự hào đi trong tâm trí của những đứa trẻ hát quốc ca vào mỗi buổi sớm.

Niềm tự hào ấy trong trí nhớ của của các bạn trẻ, nó đã được xây dựng và lớn lên từng ngày với niềm tin đất nước mình “rừng vàng, biển bạc.”

Lính bắc việt trên những chiếc xe tăng tràn vào thành phố Sài Gòn sáng 30/4/1975. AFP photo
Không ít người thuộc thế hệ 8X, 9X, qua mạng internet, họ biết đến câu nói nổi tiếng của cố Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Lê Duẩn từng tuyên bố nhân dịp Têt 1976, một năm sau ngày Giải phóng:

“Trong vòng mười năm nữa, mỗi gia đình ở Việt Nam sẽ có một radio, một Tivi và một tủ lạnh.”

Những thanh niên tham gia buổi nói chuyện trong bài viết này đều chưa ra đời vào thời điểm ông Lê Duẩn vạch ra tiêu chuẩn đời sống của một gia đình Việt Nam. Tuy nhiên, như Nguyễn Khang đã nói, anh không chấp nhận gọi là giải phóng miền Nam vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu.

Có lẽ qua kho tàng internet, Khang đã tìm hiểu cuộc sống của người miền Nam trước 1975 có được tủ lạnh và radio hay chưa.

Thế nhưng, chính Khang vẫn nhận thấy những điểm tích cực của cột mốc 30 tháng 4 năm 1975. Anh đưa ra cái nhìn có tính chất khá nhân sinh quan, đó là những mất mát trong chiến tranh sẽ không còn nữa.

“Ít nhất người dân không còn hoang mang khi mỗi sáng thức dậy thấy cái chết. Những chết chóc của chiến tranh sẽ không còn nữa. Không còn chiến tranh là mặt tích cực rồi.”

Thế nhưng, cũng theo Khang, bên mặt tích cực vẫn tồn tại những tiêu cực. Khang muốn nói đến cuộc bỏ phiếu bằng chân lớn nhất lịch sử Việt Nam.

“Hệ luỵ của vấn đề không còn chiến tranh lại khác đi. Không còn tự do. Không còn quyền được sống. Có người phải bỏ quê hương, bỏ cha mẹ, con cái để ra đi.”

Tuy nhiên, nói rằng cần phải nhìn nhận khách quan, Nguyễn Khang cho biết anh vẫn thấy có điểm tích cực trong 42 năm kể từ ngày 30 tháng 4 năm 1975.

“Sự thay đổi đến thời điểm bây giờ, giống như thời bao cấp thì không thể sống được. Hay nếu không thống nhất thì cũng giống như với Triều Tiên hay Hàn Quốc thôi.

Sự chuyển biến tốt nhất bây giờ là đã có những công ty nước ngoài vào. Việc mở cửa cho những công ty nước ngoài vào trong 42 năm vẫn là chuyển biến em cho là tốt nhất, để cho công ty nước ngoài vào đầu tư rồi dần dần cuộc sống người dân từ đó có những nhận thức khác đi.”


  Còn cho tới thời điểm bây giờ, em gọi nó là ngày thống nhất đất nước. Gọi là giải phóng miền Nam thì không hợp lý vì không thể nào một thằng nghèo đi giải phóng một thằng giàu.

- Nguyễn Khang
Không đồng ý với ý kiến này, Sỹ Bình phản biện bằng cách đưa ra nhìn nhận ở nhiều khía cạnh khác trong xã hội hiện tại. Theo anh, không thể nhìn vào một góc phát triển của một sự vật mà có thể đưa ra đánh giá toàn diện. Sỹ Bình cho rằng cần phải nhìn thêm ở các vấn đề khác bên cạnh kinh tế.

“Không phải mình nhìn thấy xây dựng, giao thông, các quy trình kiến trúc hạ tầng đồ sộ mà nói phát triển được.

Ví dụ an ninh quốc phòng, tại sao người dân ngoài biển bị quân giặc Tàu cưới giết nhiều như vậy? Giáo dục thì học trò đánh nhau hội đồng gây tử vong hàng năm, hằng tháng. Y tế thì xuống cấp, trẻ em chết rất nhiều.

Tại sao lại có những ngôi nhà đồ sộ như vậy? thứ nhất, có thể của nhà đầu tư nào đó ở nước ngoài hoặc những nhà tham nhũng, tư bản đỏ dùng đồng tiền bất chính, lấy ngân khố của đất nước trái pháp luật để xây dựng lên những công trình cá nhân làm lợi ích riêng.”


Mời xem Video: Đinh La Thăng lên tiếng phản ứng sau khi bị Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đề nghị Bộ Chính trị kỷ luật



Cuộc sống của người dân Việt Nam có thật như trong bài giảng là ‘dân giàu, nước mạnh’ hay không? Sự phát triển của xã hội Việt Nam như thế nào trong hơn 40 năm qua? Thế hệ trẻ có tự hào về một Việt Nam hùng cường từng ‘đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào” hay không? Câu trả lời“Không có gì phát triển ngoài hiểu biết của người dân về sự thật lịch sử sau 42 năm”, và “phải chi đừng có ngày ấy”, là nhận định chung của những bạn trẻ thế hệ 8X, 9X, những người được sinh ra và lớn lên khi chiến tranh đã chấm dứt.

Cát Linh
RFA

Subscribe me

Nhận tin qua Email

Chuyên Đề »


 
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Mỹ News - All Rights Reserved
Back To Top ↑