VANEWS

Việt Nam nằm trong nhóm 4 nước có nền giáo dục tụt hậu nhất ASEAN

Cho rằng, nền giáo dục Việt Nam đang tụt hậu rất nhiều so với giáo dục thế giới, các đại biểu tham dự hội thảo cải cách giáo dục đại học cho rằng, phải cải cách lại giáo dục ngay từ cấp phổ thông chứ không riêng gì hệ đại học. 


Trong hai ngày diễn ra hội thảo, các diễn giả lần lượt nói đến các vấn đề còn nổi cộm trong giáo dục như việc quản trị, tự chủ, tài chính, chất lượng và số hóa hay việc giảng viên nghiên cứu khoa học... Các diễn giả đã chỉ ra những mặt còn yếu kém, lạc hậu của giáo dục Việt Nam.

Bên cạnh đó, PGS.TS Phan Thanh Bình, Giám đốc ĐH Quốc gia TP.HCM còn cho biết: Việt Nam đang nằm trong nhóm 4 nước có nền giáo dục tụt hậu nhất ASEAN.

Ngược đời trong việc quản trị giáo dục

GS Ngô Bảo Châu trong phần trình bày Xây dựng đội ngũ giảng dạy và nghiên cứu khoa học ở các trường đại học đã chỉ ra những cái ngược đời của giáo dục đại học. Trong khi các trường đại học ở các nước tiên tiến tận dụng những nguồn lực bên ngoài để đổi mới cách giáo dục thì Việt Nam lại tập trung đào tạo các nguồn nhân lực, các ứng viên do chính mình tạo ra. Việc này sẽ làm cho cách dạy và học tiếp tục lặp lại phương thức cũ, không có sự đổi mới. Sinh viên sẽ không được học những cái mới. Dần dà, nền giáo dục sẽ ngày càng kém, càng giật lùi so với thế giới.

Trong khi các nước luôn dành những chính sách, chế độ ưu tiên để khuyến khích các giáo sư ngoại quốc đến giảng dạy, không phân biệt giáo sư trong và ngoài nước thì VN lại không có bất cứ chính sách nào khuyến khích giảng dạy. Thậm chí, Trung Quốc cũng đã có những chính sách nhằm thu hút các giáo sư nước ngoài. Thành ra nhiều giáo sư muốn tự nguyện sang VN giảng dạy thì lại không nhận được bất cứ ưu đãi nào.

Ở các nước, năng lực nghiên cứu là tiêu chí đầu tiên để tuyển dụng một giảng viên thì ở VN vấn đề này còn nặng tính hành chính. Tuyển chọn giảng viên còn tuân theo quy trình tuyển chọn công viên chức nhà nước, không có đặc thù của một trường đại học. Thêm vào đó, với mức lương thấp, không đảm bảo được cuộc sống trung lưu đòi hỏi các giảng viên chạy “show”. Vì thế, các giảng viên không còn thời gian và trí tuệ để tập trung vào nghiên cứu khoa học.

Nên bắt đầu từ đâu?

Trong buổi đối thoại, Tiến sĩ Nguyễn Hoàng Ánh - phó viện trưởng Viện Kinh tế và thương mại quốc tế, Trường ĐH Ngoại thương Hà Nội cho rằng: Việc đổi mới giáo dục cần phải được đổi mới từ bậc phổ thông. Sinh viên thụ động, thiếu sáng tạo... được hình thành từ bậc phổ thông mà có, đại học không thể thay đổi được. Muốn cải cách giáo dục thì phải thực hiện từ gốc chứ ngọn thì không thể thay đổi được.

Tiến sĩ kinh tế Lương Hoài Nam, đại diện cho doanh nghiệp cũng nói rằng: Việc giáo dục đại học giống như một nhà máy và sản phẩm đầu ra là các sinh viên. Các doanh nghiệp sử dụng sản phẩm của hệ thống giáo dục. Thế nhưng, với các sản phẩm này thì doanh nghiệp “thỉnh thoảng khen, thường xuyên phàn nàn”. Vấn đề phàn nàn ở đây chính là chất lượng sản phẩm. Doanh nghiệp buồn ngay từ vòng phỏng vấn.

Để sản phẩm có chất lượng hơn đòi hỏi các doanh nghiệp phải đào tạo lại. Thế nhưng, DN không chỉ tạo các kiến thức chuyên môn, kỹ năng nghiệp vụ mà nhiều lúc còn phải đào tạo về việc sử dụng chính tả, ngữ pháp tiếng Việt. Việc cải cách giáo dục cần có sự đồng thuận ở tất cả các phía và phải có sự nhìn nhận bất cập tốt.

  “Nhà nước tổ chức tuyển sinh chung cho tất cả các trường. Nhà nước chung tất cả các văn bản cho các trường, quy định mô hình cho các trường giống nhau. Thế thì chúng ta làm sao tự chủ được?”

Nguyễn Quân - Bộ trưởng Khoa học và Công nghệ
GS Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng của Quốc hội, ĐBQH khóa XI, XII lại cho rằng bất cập nên xét từ hạn chế của các trường đại học. Giáo dục đại học Việt Nam thiếu năng lực và sự sẵn sàng. Đội ngũ giảng viên thiếu và yếu. Đặc biệt, việc “tự túc tự cấp” làm cho lực lượng các trường ngày càng yếu đi. Ngoài ra, giáo dục đại học còn thiếu sự sẵn sàng, thiếu trách nhiệm giải trình. Việc minh bạch hóa các thông tin còn miễn cưỡng và mang tính hình thức.

Muốn thay đổi trước hết cần sửa đổi những bất cập ngay trong Luật Giáo dục, GD đại học và các văn bản quy phạm pháp luật. Cần bổ sung thêm các quy định trách nhiệm cụ thể, bãi bỏ quy chế tự quản. Cuối cùng, cần kết thúc hình thức “3 chung” để các trường tự tuyển sinh.

Ngoài ra, vấn đề tài chính trong giáo dục đại học cũng được khá nhiều người quan tâm. Theo ông Nguyễn Trường Giang – phó Vụ trưởng Vụ tài chính (Bộ Tài chính), nguồn thu của các trường chủ yếu từ các cơ sở đào tạo. Thế nhưng, mức thu đó chỉ đảm bảo 50-60% chi phí hoạt động. Trong khi đó, các nguồn thu từ khoa học công nghệ, cung cấp dịch vụ đại học chiếm tỷ trọng rất thấp.
Cũng theo ông Giang, cần phải sửa đổi chính sách thu học phí phù hợp. Một trường hợp cụ thể là sinh viên sư phạm được miễn giảm học phí. Thế nhưng, có một số trường hợp cụ thể nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường lại không làm việc trong ngành sư phạm. Vì thế trường hợp này nên điều chỉnh lại cho phù hợp. Sinh viên học sư phạm sẽ vay học phí trong quá trình học thay vì miễn giảm hoàn toàn như hiện nay. Nếu sau khi tốt nghiệp làm việc trong ngành này thì mới có chính sách miễn giảm.

Trên cả nước có tất cả 433 trường ĐH, CĐ. Trong đó, có 247 trường công lập và 186 trường ngoài công lập. Số sinh viên trong năm 2014 là 1.662.665 người. Sinh viên công lập là 1.407.864 người, chiếm 84,6%. Ngoài công lập là 254.804 người, chiếm 15,32%. Mục tiêu của nền giáo dục là tăng số sinh viên ngoài công lập.

Đối với vấn đề thay đổi học phí, trên cả nước từ năm 1998 – 2009 có mức nâng trần học phí đầu tiên từ 50.000-180.000 đồng/ tháng/ sinh viên. Để đảm bảo chi phí, dự kiến mức học phí sẽ được nâng trần để phù hợp với chất lượng và chi phí giáo dục.

Việc đầu tư cho nghiên cứu khoa học từ năm 2011-2014 cũng có những chuyển bước đáng kể. Năm 2011 số tiền chi cho nghiên cứu khoa học là 144,41 tỉ đồng. Số tiền được nâng cao trong các năm tiếp theo. Cụ thể, năm 2012 là 183,954 tỉ đồng, năm 2013 là 196,616 tỉ đồng. Và năm 2014 là 205,665 tỉ đồng.

Phan Diệu
(Một thế giới)

Anh dẫn độ nghi phạm al-Qaeda gốc Việt sang Mỹ

Một người gốc Việt bị Anh dẫn độ sang Hoa Kỳ sau khi bị kết tội nhận huấn luyện của mạng lưới al-Qaeda.

Giới chức Mỹ cho hay Minh Quang Pham, 32 tuổi, sẽ phải ra trước tòa án liên bang tại New York vào thứ Năm này để nghe buộc tội ủng hộ và nhận huấn luyện của tổ chức Al-Qaeda in the Arabian Peninsula (AQAP).

Công tố viên Preet Bharara nói ông Minh Quang Pham đã "bí mật" tới Yemen từ Anh quốc vào cuối năm 2010 và ở đó sáu tháng để nhận hướng dẫn của các thành viên al-Qaeda.

Thông cáo của công tố viên nói: "Trong nửa năm ở Yemen, Minh Quang Pham được cho là đã tuyên thệ gia nhập thánh chiến... và cung cấp hỗ trợ vật chất cho các thành viên cao cấp của AQAP, ông ta gần như lúc nào cũng mang theo người súng trường Kalashnikov".

Quan chức Cục Điều tra Liên bang (FBI) Andrew McCabe thì nói ông này đã "được huấn luyện quân sự và sở hữu vũ khí nhằm gây bạo lực" cho al-Qaeda.

Ông Minh Quang Pham bị bắt tại sân bay Heathrow, London, sau khi quay lại Anh từ Yemen vào tháng Bảy 2011. Sau khi khám xét vật dụng của ông, người ra tìm thấy các file chứa đựng bằng chứng về liên hệ của ông với AQAP cũng như đạn dược có thể dùng cho súng trường Kalashnikov.
Án chung thân

Ông này đối diện 5 tội danh khác nhau trong hồ sơ truy tố của Mỹ, trong đó có tội nhận huấn luyện của al-Qaeda và tội ủng hộ vật chất cho nhóm này.

Nếu bị xem là có tội, ông Minh Quang Pham có thể bị án tù cao nhất là chung thân.

AQAP được thành lập năm 2009 sau khi các nhóm dân quân Yemen và Ảrập Saudi hợp nhất với nhau.

Nhóm này bị cho là liên quan một loạt các vụ tấn công, trong có vụ nã súng vào tòa soạn Charlie Hebdo ở Paris hồi tháng 1/2015.

AQAP cũng bị cho đứng đằng sau một kế hoạch đánh bom máy bay Mỹ ở Michigan hôm Giáng Sinh 2009.

Ông Minh Quang Pham, cư trú tại khu vực New Cross ở London, bị nói đã bỏ vợ đang có thai để đi gặp các nhân vật cao cấp trong tổ chức al-Qaeda ở Bán đảo Arabian (AQAP), hồi cuối năm 2010.

Một nhân chứng bị bắt năm 2011 khai rằng ông Minh Quang Pham đã hợp tác chặt chẽ với các nhân vật cao cấp của AQAP để thiết kế và xuất bản tạp chí tuyên truyền bằng tiếng Anh trên mạng internet có tên là Inspire, nhắm vào giới độc giả ở phương Tây.

Theo BBC

Lãnh đạo Việt Nam đang theo đạo gì?

Ngày 28/10 năm 2014, trong chuyến công du Ấn Độ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã viếng thăm Bồ Đề Đạo Tràng. Hình ảnh người đứng đầu Chính phủ ngồi xếp bằng, tay đeo tràng hạt, cung kính chắp tay lạy Phật như một Phật tử thuần thành xuất hiện khắp trên các tờ báo lớn của Việt Nam.


Tuy nhiên, chưa thấy ai đặt vấn đề liệu hành vi trên của ông có mâu thuẫn với việc ông phủ nhận có theo bất kỳ tôn giáo nào trong các bản khai lý lịch của mình.

Cũng vậy, công luận Việt Nam lúc ấy cũng vắng bóng những cuộc tranh cãi về tính hợp lý của những hành vi tôn giáo nơi công cộng của các lãnh đạo quốc gia, điều đôi khi sẽ bị coi là thất sách về chính trị (politically incorrect) ở những nước coi trọng tính thế tục.

Trong một diễn biến khác, ngày 9/11 năm 2014, Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia, một cơ quan trực thuộc Chính phủ, phối hợp với Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức đại lễ cầu siêu cho tất cả nạn nhân tai nạn giao thông trong cả nước. Tham dự đại lễ này với tư cách Phó Chủ tịch Ủy ban ATGT QG, Bộ trưởng Đinh La Thăng phát biểu:

“Với sự gia hộ của mười phương chư Phật, cùng công đức trì niệm của hàng trăm tăng ni, tín đồ Phật tử và gia đình thân quyến tại trai đàn cầu siêu sẽ giúp cho hương linh những người không may bị tử nạn do tai nạn giao thông siêu đăng Phật quốc. Cũng nhờ đạo hạnh của chư Phật, chư tăng ni gia trì cho gia đình các nạn nhân đủ niềm tin, nghị lực nén những đau thương mất mát, sớm vượt qua những khó khăn trước mắt để tiếp tục xây dựng cuộc sống và xã hội ngày thêm an lành, tốt đẹp”. [2]

Thật khó để phân biệt giữa phát biểu của một viên chức chính phủ với một chức sắc tôn giáo trong trường hợp này.

Tuy vậy, cũng như trường hợp Thủ tướng, thời điểm đó công luận Việt Nam không xuất hiện một cuộc tranh luận đáng kể nào về giới hạn can dự của cơ quan hành chính vào các sinh hoạt tôn giáo cũng như vấn đề tính chất trung lập về tôn giáo trong các phát ngôn của viên chức đại diện chính phủ.

Dường như, tính thế tục trong phát ngôn và hành động của chính khách vẫn chưa hoặc không phải là một chủ đề được quan tâm trong dư luận Việt Nam, mặc dù, ở cấp độ hành chính, đã có quy định cấm thờ cúng và thực hành nghi lễ tôn giáo trong cơ quan nhà nước; và, ở cấp độ tư tưởng, nhà nước Việt Nam đã nhiều lần khẳng định trong Hiến pháp rằng họ chọn chủ nghĩa Marx-Lenin, một học thuyết duy vật, làm nền tảng tư tưởng cho mọi hoạt động của nhà nước và xã hội.

Ngược dòng lịch sử


“Đại Sán, tu sĩ Phật giáo người Trung Hoa được nói đến ở các chương trước, vào năm 1695, đã quan sát thấy cung điện của Nguyễn Phúc Chu được trang hoàng với cờ Phật giáo, trướng, cá gỗ và những quả chuông lộn ngược, giống như một ngôi chùa Phật giáo vậy”

Li Tana trong tác phẩm Xứ Đàng Trong đã trích thuật những mô tả của nhà sư Đại Sán để cho thấy trong quá trình lập quốc ở Đàng Trong, các chúa Nguyễn đã chọn Phật giáo Đại thừa làm tôn giáo nhà nước (state religion) để khẳng định và củng cố tính chính danh thế quyền của họ bằng một kiểu cách mà O.W. Wolters chỉ ra, ở Đông Nam Á, “địa vị vua có tính cách duy nhất chỉ bởi vì đó là một địa vị có tính cách tôn giáo”.

Đây là một hiện tượng thú vị, song các chúa Nguyễn ở Đàng Trong không phải là thế lực chính trị đầu tiên hoặc duy nhất trong lịch sử Việt Nam xác lập Phật giáo làm tôn giáo nhà nước nhằm củng cố tính chính danh vương quyền.

Các triều đại Lý – Trần cũng thể hiện xu hướng này đậm nét, với đặc trưng là sự phổ biến của hiện tượng các nhà sư tham chính, nắm giữ các vị trí cao cấp trong triều đình (chẳng hạn, các Quốc sư cho vua Lý đa phần là các bậc tăng sư), cũng như hiện tượng xuất gia của các vị vua khi đang ở đỉnh cao quyền lực, đặc biệt có những vị như Phật Hoàng Trần Nhân Tông còn là tổ của một tông phái thiền.

Tuy vậy, lịch sử Việt Nam cũng ghi nhận những trào lưu phê phán mô hình nhà nước Phật giáo, đặc biệt là trong các giai đoạn thắng thế của Nho gia khi nó được các lực lượng nắm quyền lựa chọn làm hệ tư tưởng thống nhất của quốc gia.

Lê Thánh Tông (1442-1497) trong một bài văn sách thi Đình đã đưa ra nhận định không mấy tốt đẹp về các tôn giáo thịnh hành bấy giờ – một biểu hiện cho thấy sức ảnh hưởng của Phật giáo như là một quốc giáo khuynh loát đời sống chính trị quốc gia đã không còn nữa dưới thời Hậu Lê.

“Giáo lý của đạo Phật, đạo Lão hết thẩy đều mê đời, lừa dân, che lấp nhân nghĩa, cái hại của nó không thể kể hết, mà lòng người lại rất tin, mê”.

Từ những nhận định đó, Lê Thánh Tông đã lệnh cho các phủ, lộ không xây thêm chùa, quán mới. Bên cạnh đó, thời Hồng Đức cũng chứng kiến sự biến mất của giới tăng quan, mà thay vào đó khoa cử đóng vai trò chủ chốt trong việc tuyển lựa người tài ra làm quan.

Có quan điểm cho rằng những biểu hiện này phản ánh quá trình thế tục hóa ở chỗ các tôn giáo đã mất hoặc giảm dần thẩm quyền của nó (thông qua giáo hội và chức sắc) đối với hoạt động quản trị quốc gia, và phần nào đó, đối với xã hội.

Lịch sử Việt Nam từng có lúc 'phế Phật lập Nho'

Tuy vậy, một số khác lại cho rằng hiện tượng “phế Phật, lập Nho” của triều Hậu Lê, hoặc sau này là triều Minh Mạng, chưa thể được coi là biểu hiện của quá trình thế tục hóa, mà đơn thuần chỉ là việc thay đổi tôn giáo được chọn làm quốc giáo. Sự khác biệt quan điểm này liên đới trực tiếp với những tranh luận rằng Nho giáo có nên được coi là một tôn giáo hay đơn thuần chỉ là một hệ thống triết lý và đạo đức về đối nhân xử thế và trị nước.

Thế tục hóa là hiện đại hóa

Giữa thế kỷ 19, trong khi ở Việt Nam, Minh Mạng và sau đó là Thiệu Trị đang mải mê thi hành những chính sách hà khắc về tôn giáo như cấm đạo, sát đạo để bảo vệ giềng mối Nho gia thì ở nước Anh, nhà văn George Jacob Holyoake (1846) đã lần đầu tiên sử dụng thuật ngữ chủ nghĩa thế tục (secularism) như “là một kiểu quan điểm chỉ quan tâm tới những vấn đề có thể được kiểm tra bằng kinh nghiệm trong cuộc đời này”.

Có nguồn gốc từ sự nổi lên của Cách mạng Khoa học và Kỷ nguyên Khai minh và đi liền là sự suy thoái về tầm ảnh hưởng của tôn giáo nói chung và Giáo hội La Mã nói riêng ở châu Âu, tiến trình thế tục hóa (secularization) đã diễn ra sâu rộng trên khắp các mặt của đời sống chính trị xã hội và trở thành một biểu hiện đặc sắc của tiến trình lý tính hóa (rationalization) và hiện đại hóa (modernization), làm thay đổi bộ mặt Tây phương thời bấy giờ.

Hai nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa thế tục là phân tách nhà nước khỏi các tổ chức tôn giáo; và tất cả người dân với bất kể tôn giáo nào (kể cả không tôn giáo) đều bình đẳng trước pháp luật. Đây cũng chính là những đặc điểm của văn hóa chính trị hiện đại ở các nước Tây phương mà dựa trên đó, tự do tôn giáo, tinh thần đa nguyên và khoan dung được bắt rễ.

Không chỉ ở cấp độ văn hóa chính trị, tính thế tục còn được khẳng định ở trong các văn bản pháp lý ở các nền dân chủ. Nếu như Tu chính án thứ Nhất là lời tuyên xưng cho tính chất thế tục của Hiến pháp Hoa Kỳ (và được củng cố qua nhiều án lệ trong đó Tối cao Pháp viện viện dẫn Tu chính án này) thì ở Pháp, tính chất này được ghi nhận trong một loạt các văn kiện quan trọng từ Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền, Luật 1905 về Phân chia Giáo hội và Nhà nước, rồi sau đó là Hiến pháp 1958.

Tu chính án thứ Nhất, Hiến pháp Hoa Kỳ:

Hiến pháp Hoa Kỳ nhấn mạnh tính thế tục của thể chế nhà nước

Quốc hội sẽ không ban hành một đạo luật nào nhằm thiết lập tôn giáo hoặc ngăn cấm tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, báo chí và quyền của dân chúng được hội họp và kiến nghị Chính phủ sửa chữa những điều gây bất bình.

Như vậy, để trở thành những nhà nước thế tục (secular state) như hiện nay các quốc gia Tây phương đã đi một chặng đường dài cả ở cấp độ lý thuyết lẫn thực hành mà kèm với nó là không ít những biến động lịch sử.

Nhưng bù lại, chủ nghĩa thế tục, một khi đã bắt rễ và cấu thành một phần của văn hóa chính trị, sẽ giúp tạo ra một khuôn khổ pháp lý và tập quán xã hội tôn trọng tự do tôn giáo, tự do biểu đạt, tinh thần đa nguyên và bình đẳng, từ đó củng cố nền móng cho các nền dân chủ tự do, nhất là trong bối cảnh đa tôn giáo, đa văn hóa như hiện nay.

Từ góc độ đó mới thấy, thiếu vắng những cuộc tranh luận về tính thế tục trong đời sống chính trị xã hội ở một nước đa tôn giáo như Việt Nam, có khi lại không phải một điều gì đáng mừng.

Bài của Nguyễn Anh Tuấn có tựa đề 'Chuỗi tràng hạt của Thủ tướng và nguyên lý nhà nước thế tục' đã đăng trên trang Luatkhoa.org. thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Theo BBC

Tiến sĩ Trần Công Trục nhận định việc Trung Quốc xây đảo nhân tạo ở Trường Sa: ​“Đó là những căn cứ quân sự mang tính chất tấn công”

Việt Nam cần tăng cường đấu tranh trên các mặt trận ngoại giao và pháp lý, đồng thời đẩy mạnh các hoạt động thực địa để theo dõi thông tin chủ động hơn nữa.

Hình ảnh chụp từ vệ tinh của Công ty vũ trụ châu Âu Airbus Denfense & Space (trước đây có tên là EADS, đổi tên từ đầu năm 2014) vào các thời điểm khác nhau từ tháng 3-2014 đến tháng 1-2015 trên bãi Ga Ven thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam cho thấy sự lấn chiếm xây đảo nhanh chóng của Trung Quốc

Ðó là nhận định của tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên trưởng Ban Biên giới Chính phủ, với Tuổi Trẻ.

* Tuổi Trẻ: Ông James Clapper, giám đốc Cơ quan tình báo quốc gia Mỹ, vừa tố Trung Quốc có hành động hung hăng trên biển Ðông thông qua việc mở rộng các tiền đồn ở biển Ðông làm sân bay và nơi đồn trú tàu thuyền. Ông có bình luận gì?

- Thông tin, hình ảnh của tình báo Mỹ và quan điểm của Chính phủ Mỹ về các hành động của Trung Quốc ở khu vực quần đảo Trường Sa rõ ràng là những sự thật không thể chối cãi được.

Trung Quốc đã có những hoạt động hết sức mạnh mẽ, khẩn trương và trên một quy mô rất lớn để xây dựng những công trình quân sự như đường băng sân bay, khu hậu cần, các đồn bốt nhằm phục vụ lực lượng quân sự của Trung Quốc.

  "Giữ quan hệ hữu nghị, duy trì đàm phán hòa bình, không tạo ra xung đột là điều chúng ta đang phấn đấu, nhưng không có nghĩa chúng ta không thể hiện lập trường pháp lý của mình"

- Tiến sĩ TRẦN CÔNG TRỤC
Mỹ là một trong những nước có lợi ích gián tiếp ở biển Ðông, đặc biệt về lĩnh vực hàng hải, địa chính trị với tư cách là một nước lớn.

Rõ ràng họ có quan tâm đến vấn đề này. Ðây là sự quan tâm rất thiện chí chứ không thể nói họ có ý định nào đó để gây ra những mâu thuẫn. Chúng ta cần phải nghiên cứu sự quan tâm này.

* Ông từng phát biểu việc Trung Quốc xây dựng đảo chìm thành đảo nổi nguy hiểm hơn giàn khoan Hải Dương 981 rất nhiều? Ông có thể giải thích rõ hơn?

- Giàn khoan Hải Dương 981 là hoạt động thăm dò, thử phản ứng và Trung Quốc có thể cắm và rút nó bất cứ lúc nào. Còn các công trình trái phép của Trung Quốc xây dựng ngay trên lãnh thổ của Việt Nam vốn bị Trung Quốc xâm chiếm bằng vũ lực.

Hơn nữa, xét về mặt địa chính trị và chiến lược quân sự, rõ ràng các công trình trái phép này sát bờ biển của Việt Nam, nằm xen kẽ các vùng Việt Nam có đóng quân và trên tuyến đường hàng hải ở phía nam biển Ðông. Do vậy các công trình trái phép này nguy hiểm hơn rất nhiều.

Trung Quốc đang thiết lập các nhịp cầu để làm bàn đạp tấn công. Có thể sẽ có lúc họ dùng vũ lực để đánh chiếm các đảo, quần đảo thuộc chủ quyền của Việt Nam như các năm 1956, 1974, 1988 và cũng có thể họ sẽ tiến hành “chiến tranh xâm lược mềm” như triển khai tàu đánh cá, hoạt động dầu khí và hàng không trên vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Ðây chính là một trong những mũi tiến công hết sức nguy hiểm của Trung Quốc.

* Sau phát biểu của ông Clapper, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi ngang nhiên nói các hoạt động trên các bãi cạn và vùng biển xung quanh ở Trường Sa là “hợp lý, chính đáng và hợp pháp” và thái độ của Bắc Kinh là “kiềm chế và có trách nhiệm”? Nên hiểu như thế nào?

- Ðây rõ ràng là những lời lẽ mang tính chất ngụy biện, che đậy những hành động sai trái và hăm dọa của họ.

Hành động của họ là sai nhưng họ tố cáo lại để giành thế chủ động. Họ nói họ chấp hành và có trách nhiệm trong việc bảo vệ hòa bình. Nếu chúng ta không tiếp tục làm rõ thì bạn bè và dư luận sẽ không hiểu vấn đề.

Ngoài ý nghĩa về mặt quân sự, Trung Quốc còn muốn biến những công trình này trở thành các căn cứ hậu cần để phục vụ các hoạt động sắp tới như cắm giàn khoan khai thác dầu, để không cần phải kéo hàng trăm tàu bảo vệ như vụ giàn khoan Hải Dương 981 năm ngoái.

Có thể nói đây là những công trình quân sự mang tính chất tấn công và hoàn toàn phù hợp với chiến lược của Trung Quốc trong việc từng bước đặt các nhịp cầu để có thể vươn ra khống chế và độc chiếm biển Ðông theo yêu sách lưỡi bò của mình.

Bài học Hoàng Sa bị mất vẫn còn đó. Họ từng bước chiếm Hoàng Sa vào năm 1956 và 1974. Ðây là mũi tấn công hết sức nguy hiểm mà chúng ta không thể không cảnh giác.

* Báo chí Trung Quốc cho rằng từ các căn cứ quân sự ở Trường Sa, Trung Quốc có thể tấn công vào Việt Nam trong vòng 24 giờ?

- Dù đây không phải là thông tin chính thức từ các cơ quan quân sự hay ngoại giao của Trung Quốc nhưng hoàn toàn là một suy luận logic. Thông tin này đến từ phía dư luận và các trang mạng từ Trung Quốc.

Thật ra, điều này nằm trong sự bài binh bố trận của Trung Quốc nhằm mang tính răn đe. Cho nên Việt Nam phải cảnh giác.

Một lần nữa tôi muốn nhắc lại đây là những căn cứ quân sự mang tính chất tấn công chứ không phải phòng thủ.

* Phía Việt Nam và những nước có quyền lợi và chủ quyền ở biển Ðông cần phải làm gì, thưa ông?

- Như chúng ta đã biết, Việt Nam là nước có lãnh thổ bị Trung Quốc xâm chiếm bằng vũ lực quân sự. Sau đó, Trung Quốc biến các đảo chìm thành đảo nổi, trở thành căn cứ hùng hậu và kiên cố ở khu vực.

Chúng ta phải đấu tranh mạnh mẽ, chí ít là ở mặt trận thông tin truyền thông cùng với việc tăng cường đấu tranh trên mặt trận pháp lý và ngoại giao.

Về mặt pháp lý, chúng ta phải thể hiện ý chí không bao giờ chấp nhận hành động sai trái của Trung Quốc.

Chúng ta cần phải phản đối mạnh mẽ hơn và có lập trường rõ ràng hơn. Ðồng thời kêu gọi sự ủng hộ quốc tế bằng cách phân tích cho bạn bè quốc tế hiểu rõ chủ quyền của chúng ta và việc Trung Quốc xâm chiếm bằng vũ lực là sai như thế nào.

Ngoài ra, chúng ta cũng phải đẩy mạnh các hoạt động thực địa, theo dõi và nắm thông tin tường tận. Nếu Việt Nam nắm rõ thông tin thì phải công bố những thông tin chủ động hơn nữa để người dân có thể hiểu rõ vấn đề. Rõ ràng giá trị của thông tin sẽ mạnh mẽ hơn nhiều.


* Việt Nam có nên áp dụng các biện pháp đấu tranh như vụ giàn khoan Hải Dương 981?

- Theo tôi thì phải nâng đấu tranh ở mức cao hơn nữa, chẳng hạn như tăng cường phản đối lên các tổ chức Liên Hiệp Quốc. Làm rõ các hành vi vi phạm luật pháp quốc tế và Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật biển của Trung Quốc.

Rõ ràng tất cả biện pháp đấu tranh của chúng ta trong sự kiện giàn khoan có tác động rất lớn và Trung Quốc buộc phải thay đổi chiến thuật của mình.

Ðây là bài học nhãn tiền chúng ta cần phải rút ra. Chúng ta phải phát huy tất cả biện pháp đấu tranh có thể để giúp các bên cùng nhau giải quyết tranh chấp một cách hòa bình và có hiệu quả nhất.

Quỳnh Trung thực hiện

* * *

Phụ lục:

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh: ‘Quân đội phải kiểm soát được tình hình trên biển’

Hôm 20.10.2014, bên lề phiên họp khai mạc kỳ họp thứ 8, Quốc hội khóa 13, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã trả lời phỏng vấn báo chí về buổi làm việc của ông với Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc, Thường Vạn Toàn ở Bắc Kinh.

* Thưa Bộ trưởng, xin Bộ trưởng cho biết kết quả chuyến thăm và làm việc của đoàn cán bộ do Bộ trưởng dẫn đầu tại Trung Quốc vừa qua?

Bạn đón tiếp ta rất nhiệt tình, trọng thị, chu đáo và rất hữu nghị. Mục đích của chuyến đi là 2 bên bàn bạc với nhau để tăng cường thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa quân đội của 2 nước cũng như Đảng, Nhà nước và nhân dân 2 nước. Chúng tôi thống nhất với nhau là tranh chấp thì phải giải quyết bằng biện pháp hoà bình còn quân đội thì phải kiểm soát được tình hình trên biển, hết sức tránh việc sử dụng vũ lực và đe doạ dùng vũ lực và tránh không để xảy ra xung đột, va chạm vũ trang trên biển. Hai bên thống nhất với nhau ký 1 bản ghi nhớ về kỹ thuật để thiết lập đường dây liên lạc thường xuyên trực tiếp giữa 2 Bộ trưởng Quốc phòng để khi có tình huống, va chạm, vụ việc xảy ra trên biển thì 2 bên có thể gọi nhau để trao đổi được với nhau, kiểm soát cho được những diễn biến trên biển, tránh xung đột. Hai bên thống nhất với nhau là phải kiểm soát tốt biên giới để xây dựng biên giới hoà bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển lâu dài, tạo điều kiện tối đa cho nhân dân 2 nước đi lại, giao thương, làm ăn hợp pháp.

Bộ trưởng Phùng Quang Thanh - Ảnh: L.Dũng

ôi cũng đề nghị phía Trung Quốc sớm dỡ bỏ cảnh báo về du lịch để nhân dân 2 nước đi lại giao lưu. Hoạt động du lịch phát triển thì hoạt động hàng không cũng phát triển, như thế thì tăng cường hữu nghị và mới tăng cường sự tin cậy giữa 2 bên.

* Thưa Bộ trưởng, 2 bên có bàn về việc phía Trung Quốc đốc thúc nhiều hoạt động xây dựng trên khu vực quần đảo Trường Sa của Việt Nam cũng như chuyện giàn khoan đã xảy ra ít tháng trước?

Chúng tôi có trao đổi là giờ phải giữ nguyên hiện trạng, trên biển Đông phải thực hiện cho đầy đủ DOC - tinh thần, quan điểm chung là không mở rộng tranh chấp, không cắm mới vào những nơi mà các bên chưa cắm. Khi trao đổi với bạn, nói chung bạn ghi nhận ý kiến của phía Việt Nam.

* Họ có đưa ra một cam kết, lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng như này?

Hứa thì bạn không hứa nhưng nói chung 2 bên đều thống nhất phải thực hiện DOC - nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng. Việt Nam cũng có hoạt động xây dựng, đó là tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân trên đảo để đảm bảo an toàn trong mùa mưa bão, đảm bảo điều kiện sinh hoạt trên đảo. Tuy nhiên nguồn lực của ta còn có hạn nên việc xây dựng quy mô chưa lớn như Trung Quốc.

* Nhiều chuyên gia nêu ý kiến lo ngại hướng xây dựng của Trung Quốc là để hình thành một căn cứ quân sự tấn công. Điều đó đe doạ mối an ninh hàng hải trong khu vực. Cảnh báo đó có đáng suy nghĩ, lo ngại không, thưa Bộ trưởng?

Đó là các nhà nghiên cứu dự báo thôi chứ còn đương nhiên bên nào mà tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự cả. Quan trọng là phải thống nhất với nhau giữ cho được môi trường hoà bình, ổn định, hợp tác, tránh dùng vũ lực.

* Ghi nhận nào quan trọng nhất giữa các Bộ trưởng trong lần gặp này?

Quan trọng nhất là thoả thuận 2 bên phải hợp tác theo tinh thần hữu nghị của lãnh đạo 2 Đảng, Nhà nước, giữ gìn môi trường ổn định, hoà bình và kiểm soát cho được hoạt động của lực lượng vũ trang 2 nước trên biển, không dùng vũ lực, đe doạ dùng vũ lực và để xảy ra xung đột vũ trang ở trên biển.

Hà Nguyễn (ghi)


Quỳnh Trung
Theo Tuổi Trẻ

Máu đổ gần điện Cẩm Linh, truyền thông Nga đáp trả



Mạc Tư Khoa - Một thi thể nằm trên một cây cầu dính máu loang lổ, xa xa phía sau là những ngôi sao đỏ lấp lánh của điện Cẩm Linh: một hậu cảnh mang tính biểu tượng hoàn hảo, theo giới truyền thông Nga, để phương Tây dàn dựng một chiến dịch nhằm lăng mạ Tổng thống Vladimir Putin.

Người biểu tình cầm cờ Nga và bích chương in hình nhà đối lập hàng đầu Boris Nemtsov bị hạ sát đêm Thứ Sáu tuần qua xuống đường biểu tình tại quảng trường Đỏ ở Mạc Tư Khoa vào ngày Chủ Nhật 01-3-2015

Đối mặt với làn sóng ghê tởm trên khắp thế giới sau vụ ám sát nhà đối lập hàng đầu là ông Boris Nemtsow, giới truyền thông trung thành với điện Cẩm Linh đang ra tay phản công, báo động cho người Nga về một chiến dịch tuyên truyền đầy ác ý do thế lực thù địch phương Tây phát động.

Dmitry Kiselyov, một phát thanh viên truyền hình và được biết đến như một trong những ký giả được Putin ưu ái, đã nói với khán thính giả trong giờ cao điểm vào tối Chủ Nhật rằng: “Và họ (phương Tây) nói rằng đó là cách mà một chế độ 'tàn ác' giết những đối thủ của nó. Thế giới nổi giận và căm phẫn. Và rồi đưa đến cấm vận, đến mất điểm tín dụng và đi xa hơn là biến nước Nga và các nhà lãnh đạo hóa thành quỉ dữ.”

“Sử dụng thời điểm mà tình cảm đau buồn bao trùm như hiện nay để phát động một cuộc bút chiến, điều này thật đáng ghê tởm”, Kiseylyov nhận định.

Với sự kiện ông Nemtsov bị bắn gục ngay giữa lòng thủ đô Mạc Tư Khoa vào đêm thứ Sáu tuần qua, nước Nga đang đi vào một giai đoạn giằng co “chúng ta hay chúng nó”, điều này được thể hiện ra trên mặt trận truyền thông, ngày càng ngả theo Putin, kể từ khi người Ukraina xuống đường lật đổ ông tổng thống thân Mạc Tư Khoa vừa tròn cách đây một năm.

Nga đã tố cáo phương Tây ủng hộ một cuộc đảo chánh ở Ukraina. Và hiện nay, những người Nga bày tỏ ủng hộ Tây phương hay nước Ukraina đều bị gọi là những kẻ phản bộ hay “đội quân thứ năm”, một thuật ngữ mà ông Putin dùng cách đây một năm để ám chỉ sự hiện diện của những kẻ thù trong nước sẵn sàng tiếp tay khuấy động làn sóng bất mãn trong dân chúng.

Ông Nemtsow quá quen thuộc khi bị gọi như thế. Ông và nhiều khuôn mặt lãnh đạo hàng đầu đã công kích ông Putin về sát nhập bán đảo Crimea của Ukraina vào Nga, tố cáo Putin ủng hộ những kẻ ly khai ở phía dông Ukraina và làm cho phương Tây áp đặt cấm vận lên nước Nga.

Trong khi vẫn chưa tìm ra manh mối thủ phạm giết ông Nemtsov, những người chỉ trích Putin đều cho rằng luận điệu “đội quân thứ năm” đang giúp tạo nên một không khí trong đó những kẻ hết mình bênh vực điện Cẩm Linh cảm thấy rằng, hạ bệ một người như ông Nemtsov là họ đang biểu diễn một màn yêu nước.

“Boris sẽ được tưởng nhớ…”

Người Nga tuần hành tưởng niệm ông Boris Nemtsow bị bắn chết đêm Thứ Sáu vì đã công kích điện Cẩm Linh

Trong chương trình truyền hình vào đêm Chủ Nhật của mình, Kiselyov đã không đề cập đến việc ông Putin ngay từ đầu đã gọi vụ ám sát là một hành vi khiêu khích nhằm phá hoại uy tín ông chủ điện Cẩm Linh.

Kiselyov nhấn mạnh Putin là một nhà lãnh đạo dân cử được 86% dân chúng tín nhiệm cao chưa từng thấy. Còn ông Nemtsow, theo người ký giả này, chỉ là một khuôn mặt đối lập chẳng có mấy tiếng tăm, không thể so bì với tổng thống Nga.

Mặt khác, Kiselyov tuyên bố ông Nemtsow là người của nước Nga và xách mé gọi ông bằng tên gọi và mô tả nhà đối lập này như là một “muzhik”, tiếng Nga có nghĩa là người Nga cục mịch và là một kẻ có tài mê hoặc người khác.

Kiselyov nói: “Ông ấy được nhìn như là một người đẹp trai, năng nổ, cởi mở và lôi cuốn. Một nhà hùng biện với giọng điệu sắc bén… Và dĩ nhiên Boris sẽ được nhớ như gia vị, với chỉ một liều lượng nho nhỏ, cũng có thể cho một hương vị đậm đặc.”

Hầu hết các viên chức Nga đã chạy theo Putin để đổ lỗi cho phương Tây gây ra những đau khổ cho nước Nga. Và hôm thứ Hai đầu tuần này, cũng có một quan chức nói một giọng điệu như Kiselyov.

Đó là Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov. Ông này nói tại Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc rằng: "Đó là một tội ác nghiêm trọng khi người ta lợi dụng một thảm kịch như thế... [và] cố gắng thay thế các nhân viên điều tra và các cơ quan công quyền để tung ra những diễn giải mang tính chính trị hóa, vô căn cứ và khiêu khích”.

Phân hóa rạn nứt nặng nề

Nước Nga vẫn còn một số cơ sở truyền thông độc lập công kích chính phủ và, nhiều khi, tấn công cả ông Putin. Vị chủ nhân Cẩm Linh thường xuyên bị châm biếm trên Internet, trên một ít tờ báo như tờ Novaya Gazeta, do cựu chủ tịch Sô Viết cũ là ông Mikhail Gorbachev làm chủ một phần, đả kích ông Putin kịch liệt.

Nhưng đại đa số người Nga đều nghe tin từ truyền hình và tất cả các băng tần chính đều nằm trong tay nhà nước hay những doanh gia lãnh đạo trung thành với điện Cẩm Linh.

Những phản ứng [khác nhau] trước vụ giết người đã cho thấy một tình trạng phân hóa và rạn nứt trong xã hội, mà một bên là giai cấp trung lưu tự do và cởi mở nhưng số lượng nhỏ, cảm thấy bị cách ly và sợ hãi không dám bày tỏ chính kiến, và một đa số thân Putin mà những người đối lập nhìn như những kẻ hung hăng và mồm loa mép giải.

Nhà chức trách đã nghĩ ra một vài động cơ khả thi và phương hướng điều tra, từ sự ghen tuông của người tình ông Nemtsov, là người mẫu Anna Duritskaya, đến việc ông ủng hộ tuần báo trào phúng Pháp Charlie Hebdo vẽ tranh biếm họa tiên tri Mohammad.

Họ cũng đang khuấy bùn trong ao để thừa nước đục thả câu, nhắc nhở người dân là ông Nemtsov đã đến thăm và ủng hộ Ukraina, đã có một người tình trẻ hơn ông nhiều tuổi và một thời từng là phó thủ tướng nên có thể đã gây thù chuốc oán.

Những lý lẽ trên không đủ sức thuyết phục hàng chục ngàn người xuống đường tuần hành tại các thành phố lớn vào ngày Chủ Nhật. Họ cầm những biểu ngữ tuyên bố: “Tôi không sợ”. Nhiều người biểu tình cho hay họ lo sợ cho tương lai nước Nga.

Nhưng trong một dòng Twitter thuộc về phe nổi loạn ở phía đông Ukraina, có tên là “Strelkov” để tỏ lòng kính trọng một cựu chỉ huy phe nổi loạn người gốc Nga đã từng chiến đấu ở đó, gọi cuộc tuần hành là “một cuộc diễu hành của những kẻ đồng tính dành những kẻ ủng hộ tự do và Ukraina”. Đồng tính gay là thuật ngữ được một số người bảo thủ dùng như một lời chửi bới.

Những nhà lãnh đạo đối lập cho đến nay đã không thể đoàn kết mọi người để công kích sự lãnh đạo của Putin. Họ không thắng được hình ảnh của Putin trước công chúng như một nhà ái quốc. Và họ cũng chẳng vượt qua được những mâu thuẫn và khác biệt trong nội bộ của phe đối lập.

Nhưng vụ ám sát ông Nemtsov có thể làm sập rào cản tâm lý nói trên, theo như tờ Vedomosti viết. Đây là nhật báo kinh doanh thường chỉ trích chính phủ và tương lai của chính nó cũng đang bị đe dọa.

“Vụ ám sát xảy ra vào một giai đoạn mà xã hội đang ở giữa cuộc nội chiến lạnh,” tờ báo viết như vậy và viết thêm rằng, những vụ giết người như thế thường làm cho các nhà lãnh đạo nhanh chóng áp đặt những chính sách cứng rắn hơn.

Siết chặt gọng kềm kiểm soát, tờ báo viết “sẽ đưa đến việc quốc gia phải khép kín hầu hết cánh cửa kinh tế và chính trị, đàn áp thẳng tay những người bất đồng chính kiến và đặt nền kinh tế vào cửa tử".

(Bổ sung thông tin bởi Gabriela Baczynska và Lidia Kelly, biên tập bởi Timothy Heritage và Mark Trevelyan)

Blood near the Kremlin: Russia's media fight back

(Reuters) - A corpse on a bloodstained bridge, with the Kremlin's red stars glowing behind: the perfect symbolic backdrop, Russian media say, for the West to step up a campaign to vilify President Vladimir Putin.

Faced with a wave of revulsion around the world at the assassination of leading opposition figure Boris Nemtsov, the loyal media establishment is on the counter-attack, preparing Russians for a malicious propaganda campaign by a hostile West.

"And they say that's how the 'bloody regime' kills its competitors. The world is outraged and indignant. And then - sanctions, credit downgrades and the further demonization of Russia and its leader," Dmitry Kiselyov, a TV anchor reputed to be one of Putin favorite journalists, told his prime-time audience on Sunday evening.

"At a time when there is grief, to engage in polemics is disgusting."

With the gunning-down of Nemtsov in central Moscow late on Friday, Russia enters a new phase of the 'us or them' tug-of-war that has played out in the media, increasingly pliant to Putin, since Ukrainians took to the streets and overthrew their Moscow-leaning president just over a year ago.

Russia accused the West of backing 'a coup d'etat' in Ukraine. Now those who support the West or Ukraine are called traitors or a 'fifth column', a term Putin used a year ago to suggest the presence of internal enemies ready to help stir up discontent.

It was a term familiar to Nemtsov who, along with many opposition figures, had criticized Putin for annexing Ukraine's Crimea peninsula, supporting separatists in east Ukraine and causing the West to impose sanctions on Russia.

While the murder is so far unsolved, Putin's critics say the 'fifth column' rhetoric has helped to create a climate in which pro-Kremlin hardliners could have felt they were performing a patriotic duty in disposing of a man like Nemtsov.

"BORIS WILL BE MISSED"

In his Sunday night show, Kiselyov moved away from Putin's initial characterization of the murder as a 'provocation' meant to undermine the Kremlin chief.

Putin is an elected leader whose popularity ratings have hit 86 percent, Kiselyov pointed out. Nemtsov, he implied, was an opposition figure of little significance, not to be compared with the president.

Instead, he claimed Nemtsov as Russia's own, calling him by his first name and describing him as a "muzhik", a typical Russian bloke, and a charmer.

"He was seen as a handsome, charismatic, open and energetic man. An artistic orator with a biting tongue ... And of course Boris will be missed like spice, which in small doses can give a rich taste," he said.

Russian officials, most of whom have followed Putin by blaming the country's woes largely on the West, took a similar line to Kiselyov on Monday.

Foreign Minister Sergei Lavrov told the United Nations Human Rights Council it was "sacrilege to use such tragedies ... to try to substitute investigators and law enforcement organs by pushing politicized, ungrounded and provocative interpretations".

RIFT WIDENS

Russia still has some independent media critical of the government and, at times, Putin. The president is frequently satirized on the Internet; a few newspapers such as Novaya Gazeta, part-owned by former Soviet leader Mikhail Gorbachev, are fiercely critical of him.

But the vast majority of Russians get their news from television, and all the main channels are either in the hands of the state or of business leaders loyal to the Kremlin.

Reactions to the murder underscored a rift in society between a small liberal middle class, which feels marginalized and fearful of expressing its views, and a pro-Putin majority that opponents see as increasingly strident and aggressive.

The authorities have come up with several possible motives and lines of investigation, from jealousy over Nemtsov's girlfriend, model Anna Duritskaya, to his support of French satirical weekly Charlie Hebdo over its cartoons of the Prophet Mohammad.

They are also muddying the waters, reminding people Nemtsov had visited and supported Ukraine, had a much younger girlfriend, and was once a deputy prime minister who may have had rivals and enemies.

The arguments did not deter tens of thousands from marching in big cities on Sunday holding banners declaring: "I am not afraid". Many said they feared for the future of Russia.

But a Twitter feed belonging to rebels in eastern Ukraine under the name "Strelkov", in homage to a former Russian rebel commander who fought there, called Sunday's march "a gay parade for Ukraine supporters and liberals". Gay is a term that is used as an insult by some conservatives.

Opposition leaders have failed so far to unite the critics of Putin's leadership, hamstrung by his popular appeal to patriotism. Nor have they been able to overcome their own rivalries and differences.

But Nemtsov's murder may have broken a psychological barrier, wrote Vedomosti, a business daily that is critical of the government and whose future is in doubt.

"It has happened at a moment when society is in the middle of a cold civil war," said the newspaper, adding that such killings often prompt leaders to pursue tougher policies.

A tightening of the screws, it said, "would mean the almost complete political and economic closure of the country, the severe repression of those who disagree, and put the kibosh on the economy."

(Additional reporting by Gabriela Baczynska and Lidia Kelly, editing by Timothy Heritage and Mark Trevelyan)

Elizabeth Piper - Reuters
Khải Huyền dịch
Theo Dân Luận

Clip công an đánh người ở Văn Giang: Chuyện bây giờ mới kể

Vụ việc Trang Trần gây xôn xao dư luận, các luật gia thi nhau phân tích mọi tình tiết gây bất lợi cho Trang Trần. Phải nói chưa có vụ việc nào mà lực lượng chức năng được các luật gia và nhà báo ủng hộ như thế. Có lẽ do người "bị hại" là cơ quan chức năng, công quyền nên được luật sư, nhà báo ưu ái đến vậy.


Luật sư Đặng Văn Cường của văn phòng luật sư Chính Pháp trả lời báo chí rằng.

Nếu hành vi của cô Trang Trần này được xác định là cấu thành tội phạm vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự thì người tung clip này lên mạng sẽ không vi phạm, không bị xử lý", luật sư Cường nói.

Cũng theo Luật sư Cường, trong trường hợp các cá nhân quay được "những clip về hành vi vi phạm pháp luật, sau đó đưa lên công luận, giúp cơ quan chức năng xử lý còn có thể được xem xét biểu dương, khen thưởng".


Ngày 24 tháng 4 năm 2012 tại Văn Giang xảy ra cuộc cưỡng chế đất nông dân, hơn 4 nghìn cảnh sát đủ các loại chuyên môn tham gia. Một cảnh tượng chưa từng thấy trong bất kỳ vụ cưỡng chế nào. Hàng đoàn cảnh sát tay khiên, tay gậy trùng trùng lớp lớp tiến về phía người dân. Mở đường đi cho đi nọ những quả nổ do bộ công an sản xuất được ném từ những người mặc thường phục đứng lẫn trong đám cảnh phục. Khói lửa nghi ngút làm nhoà cả một khoảng không và tiếng súng liên thanh bắn chỉ thiên vang trời. Đi sau đoàn quân cưỡng chế hùng hậu ấy là những cỗ máy xúc, ủi loại lớn. Trong màn khói mù do quả nổ của công an và ánh sáng mặt trời còn tang tảng, những cỗ máy như con quái vật khổng lồ khua càng quất đổ những cây cọ, cau cảnh cao vút đổ rạp xuống đất. Chiếc máy ủi lầm lũi lì lợm san phẳng cánh đồng hoa màu mơn mởn thành đống bầy nhầy. Thậm chí cả những ngôi mộ hay chôn giữa ruộng theo thói quen ngàn đời của người dân cũng bị bật tung, chồi lên những lóng xương cẳng tay, cẳng chân người quá cố.

Sau vụ cưỡng chế, ông Bùi Văn Thanh, chánh văn phòng tỉnh Hưng Yên nói rằng.

Ông Thanh lặp lại những gì ông nói với truyền thông trong nước rằng vụ cưỡng chế với "sự hỗ trợ của Bộ Công an và Công an tỉnh" đã "đảm bảo an toàn tuyệt đối về người, tài sản của nhân dân và các lực lượng tham gia hỗ trợ thi công, cưỡng chế."


Xin lặp lại lần nữa lời quan chức '' đảm bảo an toàn tuyệt đối về người và tài sản của nhân dân ''
Ngay sau lời ông Thanh nói, trên mạng xã hội xuất hiện một clip cho thấy thế nào là an toàn của người dân trong cuộc cưỡng chế này.



Khi clip này xuất hiện, chính quyền tỉnh Hưng Yên đã báo cáo ngay thủ tướng chính phủ Nguyễn Tấn Dũng rằng.

Ngày 2/5, trong hội nghị về việc giải quyết khiếu kiện và tiếp dân do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ trì, ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên, nói rằng đã có video clip giả trong vụ Văn Giang dùng để 'bôi nhọ' chính quyền.

Ông nói: "Có sự móc nối chặt chẽ giữa các phần tử chống đối trong và ngoài nước. Các thông tin, thậm chí được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền, xuyên tạc, dàn dựng lên các video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền".

Vài ngày sau, những người bị đánh trong clip xuất hiện nhận mình là người bị công đánh đúng những gì trong clip đó. Đây là hai nhà báo của đài VOV là Nguyễn Văn Nam và Hán Phi Long. Báo chí phẫn nộ, đồng loạt lên án hành vi đánh đập hai nhà báo.


Chính quyền tỉnh Hưng Yên đòi các nhà báo phải cung cấp clip gốc và người quay những clip đó.
Tuy nhiên, ông Thanh cho rằng, với tường trình từ một phía của nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long thì "chưa thể khẳng định" được đó là hai người trong clip lan truyền trên mạng. Để xử lý cán bộ thì theo ông phải cần "đầy đủ nhân chứng, vật chứng và quan trọng nhất là băng gốc" quay cảnh được cho là có hai nhà báo VOV bị hành hung, "thậm chí tìm ra cả người quay".


Nhà báo Đức Hiển có câu hỏi về chuyện này trên báo Pháp Luật TPHCM:

Theo VnExpress, chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên đề nghị các nhà báo cung cấp băng video gốc quay cảnh mình bị đánh để làm rõ. Giả sử đấy không phải là một vụ hành hung, mà là một vụ người dân đánh lực lượng cưỡng chế, gây thương tích cho công an thì Công an tỉnh Hưng Yên có chờ đến khi có video gốc mới làm rõ không? Hay ngay chiều hôm ấy, báo chí sẽ nhận được sự chủ động cung cấp thông tin nhiệt tình, hài rõ tên và tội?

Sự việc nhùng nhằng vì đòi hỏi của phía chính quyền tỉnh Hưng Yên, đằng sau đòi hỏi này là sự tư vấn của Bộ Công An. Phải trích dẫn lại đoạn ông Thanh nói vụ cưỡng chế do công an tỉnh Hưng Yên và Bộ Công An phối hợp, mới hiểu vì sao chính quyền Hưng Yên mạnh mồm đòi clip gốc và người quay.

Ngày 20 tháng 4 năm 2012, Ké gặp tôi nói:

- Vài hôm nữa Văn Giang có cưỡng chế, bà con nhờ anh em bloger Hà Nội đến quan sát giúp. Mấy anh em khác đã cắm chốt đó rồi. Anh đến giúp bà con cùng cho thêm người.
Tôi lắc đầu.

- Thôi, có nhiều người rồi. Việc này họ giúp bà con từ đầu, mình vào dang dở họ ra.

Ké tần ngần, hắn phân vân nói vụ này cần người người chuyên nghiệp chứ không phải cần đông. Tôi bảo mày là đủ rồi, còn những anh em kia nữa.

Ké nói hắn sẽ đi, tuy đi cùng vụ nhưng sẽ tác chiến một mình. Hắn nói xong đeo túi lên vai, bảo em sang xem tình hình.

Đến ngày 23, tin tức Văn Giang sắp có cưỡng chế nóng rực trên mạng, hình ảnh hàng đoàn xe cảnh sát đặc nhiệm tiến vào Văn Giang, quân cảnh sát đổ ngày đêm rầm rập. Cả khu Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao chìm ngập sự căng thẳng trên mỗi con đường làng, ngõ xóm và trong mỗi ngôi nhà. Chiều hôm ấy tôi vẫn đón con ở trường như thường lệ, hỏi thằng bé thích ăn cơm món gì hôm nay. Tí Hớn nói con thích ăn canh cá chua. Hai bố con ghé qua chợ, mua cá và gia vị. Lúc về đi qua hàng bia, thấy những người đàn ông ngồi chạm cốc dô dô dô trong đó. Tí Hớn nói:

- Những người này chả về xem con mình thế nào, ngồi quán bia này mãi có khi đến tối khuya bố ạ. Hôm nọ mẹ đưa con chơi nhà bà về, muộn rồi con vẫn thấy mấy người đó ngồi.

Tôi làm canh cá, lúc hai bố con ngồi ăn, tôi nhớ đến lời thằng bé nói khi đi qua quán bia. Hình ảnh những người đàn ông mặt mũi tưng bừng nâng cốc và nhìn bố con tôi ngồi ấm cúng bên món canh riêu cá trong ngồi nhà nhỏ ấm cúng. Tôi nhớ Ké lúc xốc túi lên vai quả quyết đi, chẳng biết lúc này nó núp chỗ nào ở khu chiến địa đầy bầu không khí đe doạ ấy.

Cơm xong, tôi liên lạc với Ké. Hắn mừng rơn, thì ra hắn đang lẻ loi núp tại một địa điểm tại Văn Giang.

Tôi hẹn sẽ đến.

Lúc vợ về, tôi khoác túi đi, nói đi có việc không biết hôm nào về. Nếu mai tôi chưa về kịp thì xin nghỉ làm sớm đón con.

Vợ con tôi im lặng, nét lo âu lộ trên mặt cả hai mẹ con, vợ tôi thở dài, còn thằng bé cúi đầu buồn.
Lúc nhá nhem của chiều ngày 23, hai người dân Văn Giang đón tôi ở địa điểm bên ngoài xã, tôi cởi trần, quần đùi, chân đất mọi thứ quần áo, giay dép máy ảnh, máy quay phim cho vào bao tải đi theo những người dẫn đường. Họ dẫn tôi đi lòng vòng, có lúc đi ngang qua những nhà dân khác. Những người dân mà tôi đi qua họ nhìn tôi với con mắt cảm mến. Chẳng ai nói gì, nhưng ánh mắt nào cũng như gửi lời chào và lời cảm ơn. Bầu không khí lúc ấy như trong chiến tranh, người hối hả đi ra đồng đào cây quý chở về, người chuẩn bị rào dậu, từng tốp người nét mặt lo âu thầm thì bàn đến chuyện trạm gác đằng này, đằng kia. Loa phóng thanh xã rả rả những lời đe doạ, cảnh báo về việc chống đối cưỡng chế.

Ké ở trong một ngôi nhà, ăn cơm với hai vợ chồng chủ nhà. Con nhỏ của họ đã đi '' sơ tán '' nơi khác. Bữa cơm của gia đình nông dân giản dị như ngày thường. Ăn xong, Ké dẫn tôi đến chỗ của hắn trú vài hôm, chỉ vào hai gói xôi đậu xanh nhỏ bằng nắm tay bảo:

- Đây có xôi để đêm anh em mình trực chiến.

Tôi bảo Ké xin chủ nhà nước sôi và trà, vừa uống nước vừa hỏi Ké tình hình. Sau đó chúng tôi đi quan sát địa hình trong đêm. Kết hợp tình hình với địa thế, chúng tôi quyết định chọn một điểm sẽ đóng chốt quan sát diễn biến. Cả địa bàn cưỡng chế rộng mênh mông, hơn 4000 quân cảnh sát chưa kể lực lượng mặc áo thường dân đeo băng đỏ. Không ai biết được sự kiện nóng nhất sẽ xảy ra chỗ nào. Sự lựa chọn của chúng tôi thiên về cảm tính, may rủi hơn là tính toán.

Nửa đêm, tôi gọi chủ nhà, yêu cầu mang quần áo, chăn nệm bất cứ cái gì có thể, phơi cho tôi ở trên sân thượng.

Tôi nghĩ rằng nếu có đánh đập, trước đó công an sẽ quan sát tất cả những vị trí cửa sổ, ngõ ngách để chặn những người quay phim. Đám an ninh sẽ trà trộn vào dân làng để khống chế người quay phim. Nơi trống trải nhất lại là nơi ít bị để ý nhất. Nếu cần tôi sẽ núp trong đám quần áo, chăn đệm ấy.
Đấy là cảm tính thứ hai.

Nhưng cuộc đời dạy tôi rằng, bất cứ cảm tính nào đều không nên bỏ qua, nhất là trong những việc quan trọng. Phải nói Ké là người hiểu tôi, hắn ít khi hoài nghi những đòi hỏi oái ăm của tôi, nhất là lúc không có thời gian để giải thích nữa hắn lại càng không lăn tăn.

Nếu xem kỹ clip người bị đánh, sẽ thấy máy quay dừng lại khi người ấy đang đứng, rồi công an lao đến túm và đánh đập. Khi clip được tung ra, nhiều kẻ nói rằng nguỵ tạo, đặt bẫy, vì làm sao biết công an đánh ai mà để sẵn máy quay vào vị trí người đó. Xin thưa, đó cũng là cảm tính.

Những cảm tính tình cờ liên tiếp nhau khiến những bộ óc khoa học của nhà cầm quyền hoài nghi về sự sắp đặt, giả tạo, không chân thực của clip. Nhưng sự thực thì vẫn là sự thực.

Chúng tôi bỏ lại hết máy móc, rạch cạp quần đùi nhét thẻ nhớ. Một cô gái chở hai chúng tôi ra khỏi khu vực, tôi lo lắng và căng thẳng nghĩ sao an toàn mang thẻ nhớ ra. Còn Ké lúc đó thật lạ, hắn vẫn hỏi han à ơi cô gái. Nếu đọc đoạn này, mong vợ hắn đừng ghen, có thể hắn cũng đang dùng một biện pháp trấn tĩnh, hoặc giả bộ tự nhiên để chúng tôi ra ngoài dễ dàng.

Chúng tôi đợi khi nhà cầm quyền Hưng Yên tuyên bố cuộc cưỡng chế an toàn về của và người cho nhân dân mới tung clip hai nhà báo bị đánh lên mạng.

Bây giờ thì quay lại chuyên chính quyền Hưng Yên đòi clip gốc và người quay, khiến vụ việc vào thế giằng co. Một người bạn thân biết tôi trong nhóm quay clip đó, đặt vấn đề là bên VOV muốn gặp tôi. Tôi hỏi gặp làm gì, họ bảo nếu cần họ muốn nhờ tôi làm nhân chứng.

Tôi bàn với Ké, nếu chúng ta không nhận, có khi việc này sẽ chìm xuồng. Nhưng nếu đứng ra nhận, sẽ bị thẩm vấn rất căng. Tôi lược ra những câu thẩm vấn mà người ta sẽ hỏi đầy ác ý để dập tắt ý chí của nhân chứng:

- Anh cho biết lý do anh có mặt tại đó.

- Anh cho biết đông cơ tại sao anh mang máy quay đến đó.

- Máy quay này anh mua bao giờ, ở đâu, tiền đâu ra anh mua.

- Anh đưa clip này lên mạng như thế nào, qua bloge, Facebock, youtbe bằng tài khoản tên gì, đưa ở đâu, đưa vào thời điểm nào.

- Ý đồ anh quay clip này nhằm mục đích gì. Khi anh tán phát lên mạng mục đích của anh là gì? 

- Trước khi đi anh ở đâu, có ai ở đó, nói chuyện gì.

- Khi anh đến đó, anh gặp những ai, ở đâu, nói chuyện gì.

Các câu hỏi sẽ diễn ra liên tiếp tuỳ theo những câu trả lời, nhưng trước tiên người ta sẽ hỏi bố anh, mẹ anh, vợ con anh, anh chị em ruột bao nhiêu tuổi, ở đâu, làm nghề gì. Anh tiền án, tiền sự gì chưa, đã bị bắt lần nào chưa, hiện nay anh ở đâu, làm gì để sống.

Chúng tôi thống nhất, tôi sẽ đi nhận. Có gì một thằng chết, còn thằng ở lại lo hậu sự. Dù sao thì nhà tù và thẩm vấn tôi rành hơn Ké vì trải qua nhiều lần, còn hắn thì chưa.

Tôi gặp người VOV ở quán cà phê đối diện với toà nhà VOV phía bên số chẵn của phố Bà Triệu. Anh ta hỏi trường hợp cần phải làm chứng, mong tôi đứng ra nhận. Tôi đồng ý và trao cho anh ta clip gốc.

Ngay sau đó trên báo chí, chính quyền Hưng Yên và bộ Công An không thấy lớn tiếng đòi tìm người quay, clip gốc. Không ai nói là clip giả tạo. Họ quên bẵng những chuyện đó, và có những lời xuê xoa, nhận lỗi ầu ơ. Người của VOV trả lời tôi:

- Anh ạ, chúng tôi dù sao cũng toàn người nhà nước, làm việc ngành ngang dọc này nọ. Không đơn giản, vụ này cả tổng bí thư, thủ tướng cũng đến tận chỗ chúng tôi chỉ đạo. Nên chắc sẽ giải quyết mà không cần toà án đâu, anh thông cảm.

Tôi cười nhạt:

- Tôi biết trước sẽ thế, tôi nhận để các anh hiểu rằng, những người như chúng tôi sẵn sàng làm chứng cho công lý, sự thật. Còn các anh không muốn thì đó quyền các anh, các anh là người bị hại, không kiện cáo là quyền các anh. Việc chúng tôi làm thấy thế là đủ.

Bỗng nhiên hai hôm sau tôi có giấy triệu tập lên cơ quan an ninh, cả tuần liền làm việc trả lời về cuốn sách Đại Vệ Chí Dị.

Khi tôi về thì việc kia có vẻ êm, phía công an Hưng Yên xin lỗi hai nhà báo, đó là việc những người nhà nước với nhau. Khi tạm xuôi, chính quyền Hưng Yên lớn tiếng:

- Ngoài việc hai nhà báo ra, không có người dân nào bị đánh đạp cả.

Chúng tôi quyết định tung clip thứ hai trong vụ cưỡng chế Văn Giang, clip cho thấy công an đánh người dân dã man.


Một công an trên clip video này còn co chân đá vào người phụ nữ đã bị người khác giữ tay.
Video nói trên hiện đang được phát tán rộng rãi trên các trang mạng xã hội.

Người phụ nữ bị đánh được nêu danh là bà Ngô Thị Ánh, dân xã Xuân Quan, thuộc huyện Văn Giang. Hôm 24/4, khi lực lượng cưỡng chế đang hoạt động, bà Ánh đứng ngay tại hiện trường, được nói là "khu vực nhà văn hóa xã Xuân Quan".

Nhưng khác với hai nhà báo bị đánh, không thấy báo chí, luật sư nào lên tiếng về clip này. Không ai bồi thường hay xin lỗi người phụ nữ bị đánh dã man trong khi bị hai công an khác bẻ tay khống chế. Chị nhận một cú đá hung ác từ phía một người mặc đồ cảnh sát, cú đá giữa ngực người phụ nữ nhỏ bé, khiến chị đổ vật như cây chuối tức thì.

Các nhà báo, luật sư có Chính Pháp, có lương tri đang lên tiếng ở vụ Trang Trần, nghĩ sao về những clip và câu chuyện của những người quay clip đó. Khi các vị lên án Trang Trần, tìm mọi ngóc ngách pháp luật để lên án cô, bênh vực công an một cách nhiệt tình thì những người công an đánh phụ nữ trong clip của chúng tôi cũng cần được các vị lên án. Vì hành vi của công an trong clip đó, còn hung hãn, côn đồ gấp nhiều lần Trang Trần.

Lúc mà người phụ nữ nông dân bị hai người bẻ tay, cho một cảnh sát khác đá vào mỏ ác thẳng chân hết lực.

Khi đó các vị ở ở đâu?

Chúng tôi không cần được khen ngợi, có một dàn dư luận viên, bồi bút suốt bao năm qua đã ca ngợi chúng tôi là rận chủ, phản động, lưu manh, cơ hội, thèm tiền. Với chúng tôi thế là quá đủ lời khen rồi.
Chúng tôi chỉ mong các vị cho người dân thấy sự công bằng, không có phân biệt giữa người dân Việt Nam với những người trong bộ máy công quyền Việt Nam mà thôi.

Hơn nữa là cho người dân thấy những người cầm bút làm báo chí, làm luật còn có lương tâm, trách nhiệm, đứng về phía người yếu thế. Đó mới là điều đất nước này, nhân dân này cần đến quý vị.

Đất nước để một thằng lưu manh, tiền án, tiền sự bỏ dao súng, cầm bút lải nhải về sự thật, công bằng thật chả ra gì. Chính những người cao quý, địa vị trong xã hội như các vị nhà báo, luật sư đang lớn tiếng trong vụ Trang Trần kia mới là những người cần phải làm điều đó.

Người Buôn Gió
Theo blog Người Buôn Gió