TIN NÓNG 24/7
latest

728x90

468x60

latest
randomposts4

Thời Sự Việt Nam

Thời Sự Việt Nam/block-1/#0b5394

Tin đáng chú ý

Điểm Tin Hàng Ngày/block-2/#FF0000

Chính Trị - Xã Hội

Chính Trị - Xã Hội/block-2/#03bd03

Diễn đàn - Chính trị - Xã hội

Diễn đàn dân chủ/block-3/#f7ca18

Bình Luận - Quan Điểm

Bình Luận - Quan Điểm/block-2/#cc0099

Đời Sống-Xã Hội

Đời Sống-Xã Hội/block-2/#00b7cc

Người Việt xấu xí

Người Việt xấu xí/block-3/#741b47

Thế Giới

Thế Giới/block-5/#03bd03

Pháp Luật

Pháp Luật/block-2/#134f5c

Kinh Tế

Kinh Tế/block-2/#cc3300

Nhân Quyền-Dân Chủ

Nhân Quyền-Dân Chủ/block-1/#00bfff

Tôn Giáo

Nhân Văn-Tôn Giáo/block-2/#800000

Lịch Sử

Lịch Sử/block-2/#274e13

Văn Học-Nghệ Thuật

Văn Học-Nghệ Thuật/block-7/#0000FF

Bài mới nhất

‘Thăm Nguyễn Tấn Dũng’: Ông Trọng trở nên đáng sợ đến thế nào?


Ông Nguyễn Tấn Dũng thời còn làm thủ tướng.

Khoảng thời gian cận tết nguyên đán 2018 đã chứng kiến một hiện tượng chính trị khá đặc biệt nhưng lại bị chìm nghỉm trong lời chúc tết “đồng bào và chiến sĩ cả nước” của ông Nguyễn Phú Trọng cùng nhiều sự kiện chộn rộn khác: ngày 9/2/2018, Bí thư thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân đến thăm cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nghe nói ông Nhân còn “tri ân sự đóng góp của nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.


Từ khúc tang lễ đến lời tri ân


Chỉ có Sài Gòn Giải Phóng - tờ báo của đảng bộ TP.HCM - cùng vài trang báo khác đưa tin vắn về động thái mới nhất này. Tuyệt đối không thấy báo trung ương đăng mẩu tin đặc biệt này.

Có thể cho rằng đây là một trong hiếm hoi lần một lãnh đạo cấp cao đến thăm ông Nguyễn Tấn Dũng sau đại hội 12. Việc Nguyễn Tấn Dũng được thăm càng trở nên hiếm hoi hơn nữa vào năm 2017, cho dù ông Dũng có vài lần xuất hiện trong những cuộc “ghi công tập thể”, nhưng vai trò của ông ta hết sức mờ nhạt và cũng chẳng thấy quan chức cao cấp nào gần gũi với ông ta.

Chỉ trước cuộc thăm gặp trên hai tháng, người ta đã không nghe nói về sự hiện diện của những quan chức cao cấp nào, kể cả Nam Bộ, dù về hưu hay đương nhiệm, tại đám tang bà Nguyễn Thị Hường - mẹ của cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào đầu tháng 12/2017. Cũng tuyệt đối chẳng có một tờ báo lề đảng nào nói tới, dù chỉ một mẩu tin vắn về đám tang này, dầu trước đó báo chí nhà nước ra rả đăng tin mẹ của một hoa hậu bị bệnh chết.

Không biết vô tình hay hữu ý, chỉ ít ngày sau đám tang mẹ Nguyễn Tấn Dũng, đảng đã cho Đinh La Thăng “xộ khám”. Thăng lại là nhân vật được xem là “thân tín của anh Ba X”, đặc biệt vào thời cả hai nhân vật này còn “người tung kẻ hứng” liên quan đến núi tiền ở Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN).

Hẳn không ít quan chức trung cao đã “đánh hơi” được vụ bắt Đinh La Thăng để từ đó mất tăm mặt mũi trong đám tang mẹ Nguyễn Tấn Dũng - một biểu trưng cho thói “ăn cháo đá bát” hết sức bạc bẽo của giới quan chức mang não trạng chỉ biết “phù thịnh không phù suy”.


“Buông bỏ” hay “lâm nguy”?


Sau hàng loạt vụ bắt bớ dành cho Đinh La thăng và đại gia ngân hàng Trầm Bê - người cũng được xem là gần gũi với Nguyễn Tấn Dũng, ngày càng xôn xao dư luận cho rằng đường đi của Nguyễn Phú Trọng trước sau cũng “dẫn đến cửa nhà Nguyễn Tấn Dũng”.

Đường đi của Nguyễn Tấn Dũng lại bị cho là đầy tì vết tham nhũng. Nguyễn Tấn Dũng là đời thủ tướng bị cho là “phá chưa từng có” trong lịch sử đảng CSVN, một thủ tướng mà nếu cánh đảng muốn “mần” và dám làm, gần như bất cứ lĩnh vực hay công trình cộm cán về tiền bạc nào cũng đều ít nhiều mang bóng dáng của cựu thủ tướng Dũng.

Chính vì lẽ trên, việc Bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân đến “chúc tết” cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong khung cảnh “lò” của ông Trọng đang rừng rực thiêu đốt đã khiến gợn lên một dấu hỏi lớn về một ẩn ý hay thâm ý của ông Trọng.

Hay Nguyễn Tấn Dũng đã “thoát nạn”?

Giả thiết về việc ông Nguyễn Thiện Nhân tự ý đến thăm ông Nguyễn Tấn Dũng - cứ cho là tình cảm của cấp dưới với thủ trưởng vào thời ông Nhân còn là cấp phó thủ tướng của ông Dũng - là quá khó đứng vững, bởi toàn bộ quá trình vận động từ Nam ra Bắc và lại hồi Nam của ông Nhân chỉ cho thấy ông là một nhân vật mờ nhạt về chính kiến, trong khi đặc trưng nổi bật của ông lại được người đời xem xếp vào loại “ngoan hiền dễ bảo”.

Chỉ có thể là Nguyễn Thiện Nhân “thay mặt Bộ Chính trị” đến thăm Nguyễn Tấn Dũng, nhưng không phải như một động tác thường lệ của các ủy viên bộ chính trị vào dịp tết nhất lễ lạt, mà còn được lồng hàm ý chính trị.

“Bộ Chính trị” là ai?

Khó có thể hiểu khác hơn là Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng - người đã trừng phạt Đinh La Thăng và quyết định cho Nguyễn Thiện Nhân về Sài Gòn thay thế nốt nhạc vừa bị giáng xuống này.

Nếu giả thiết ông Trọng chỉ đạo cho ông Nhân “chúc tết” ông Dũng là có cơ sở, “phương trình Nguyễn Tấn Dũng” đang dần được giải mã.

Hoặc là ông Trọng đã “buông bỏ”, quên bẵng những giọt nước mắt uất ức vì không thể kỷ luật “đồng chí X” tại Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2012. Và do đó ông Dũng, từ giờ phút được Nguyễn Thiện Nhân đến thăm, coi như chính thức trở thành “người tử tế” trong cặp mắt nhiều lòng trắng của đảng.

Hoặc Nguyễn Phú Trọng đang tính toán một nước cờ mới, nằm trong tổng thể bàn cờ “chống tham nhũng thời kỳ trước”, tức tuyệt đối chưa có gì gọi là “buông bỏ”. Cũng tức Nguyễn Tấn Dũng - vốn đã phải chịu nguy hiểm sau vụ Đinh La Thăng bị bắt - nay càng “lâm nguy”.


“Nhân văn trước tết”


Cho tới giờ, chưa có dấu hiệu nào cho thấy Nguyễn Phú Trọng xa rời “mục tiêu Nguyễn Tấn Dũng”. Trước tết nguyên đán 2018, một số báo nhà nước vẫn hầm hè “cái gai Nguyễn Thanh Nghị” ở Kiên Giang với vụ khách sạn Hương Biển xây trái quy hoạch và có trời mới biết còn những lý cớ nào khác sẽ được lôi ra. Nguyễn Thanh Nghị lại là con trai cả của Nguyễn Tấn Dũng.

Sau tết nguyên đán 2018, vụ Đinh La Thăng “tập 2” sẽ được xử tiếp với “800 tỷ”, mà hầu như chắc chắn sẽ thêm tội cho ông Thăng và khiến ông này phải nhận mức án tổng cộng của hai vụ xét xử lên đến ít nhất 30 năm, nếu không phải là chung thân.

Vào buổi sáng ngày 7/2/2018, có một cuộc gặp mặt “chúc tết đại biểu trí thức, văn nghệ sĩ nhân dịp đón Xuân Mậu Tuất 2018 do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ trì”.

Trong cuộc gặp trên, khi đề cập cuộc chiến chống tham nhũng, ông Trọng nói: “Chúng ta đã làm rất quyết liệt. Áp Tết rồi, toà vẫn vừa tuyên thêm một án tù chung thân với Trịnh Xuân Thanh. Ở TP.HCM thì đại án Phạm Công Danh cũng làm tiếp. Còn vụ 800 tỷ đồng tại Oceanbank thì để sau Tết, không để không khí nặng nề dịp vui Xuân. Sự nhân văn trong cuộc đấu tranh cũng là thế”.

Hiểu theo khẩu ngữ chân phương của ông Trọng thì nếu xử Đinh La Thăng trước tết sẽ khiến “không khí nặng nề”, tức mức án phải nặng thì mới gọi là “nặng nề”.

Trong trường hợp này, Nguyễn Phú Trọng đã tỏ ra “nhân văn” với Đinh La Thăng.

Phải chăng phát ngôn trên đã manh nha một “tư tưởng” mới đang hình thành trong đầu Nguyễn Phú Trọng - “chủ nghĩa nhân văn chống tham nhũng”?

Nếu đúng là thế, Nguyễn Phú Trọng đang trở nên thâm nho và đáng sợ đến thế nào đối với các đối thủ và đối tượng của ông ta.

Bởi cái cách Nguyễn Thiện Nhân “thay mặt Bộ Chính trị” đến thăm cựu Thủ tướng Dũng cũng rất có thể chứa đựng thâm ý “nhân văn trước tết”.

“Trời đánh tránh bữa ăn” - đảng luôn là người có trước có sau. Dù số phận của ông Dũng có ra sao, khó ai trách được ông Trọng mất tình mất nghĩa.

Sau tết nguyên đán 2018… Từ Đinh La Thăng đến Nguyễn Tấn Dũng dường như chỉ là một cung đường ngắn ngủi và trơn trượt.


Phạm Chí Dũng
Blog VOA

Giựt nợ máu xương


Tác phẩm mới nhất về chiến trường Huế 1968.

Tết đã đến nhưng năm nay, bà Ngô Thị Phái, ngụ ở thị trấn Triệu Sơn, huyện Triệu Sơn, tỉnh Thanh Hóa và thân nhân vẫn chưa an lòng vì họ vẫn chưa tìm thấy hài cốt ông Ngô Văn Phiếu. Ông Phiếu – anh ruột bà Phái – sinh năm 1946, từng được Quân đội nhân dân Việt Nam động viên vào lính để “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.

Theo lời một đồng đội của ông Phiếu thì khi vào Nam, ông được chỉ định phục vụ trong Tiểu đoàn 16, Trung đoàn 24, Sư đoàn 304. Sau đó Tiểu đoàn 16 được đặt dưới sự chỉ huy của Tỉnh đội Long An để thực hiện cuộc “Tổng tiến công và nội dậy Xuân Mậu Thân 1968”.

Đêm 30 tháng Chạp Âm lịch Xuân Mậu Thân 1968, ông Phiếu là một trong hàng ngàn người lính tấn công phi trường Tân Sơn Nhất và mất mạng…

Hồi tháng 7 năm ngoái, nghe tin hệ thống công quyền Việt Nam đang tìm kiếm các ngôi mộ tập thể - chôn cất những người lính tham gia công cuộc “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” – hồi Xuân Mậu Thân 1968, trên Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV), bà Phái đã đi tìm người đưa tin để hỏi thăm thêm.

Phóng viên của VOV kể rằng, gia đình bà Phái đã tự đi tìm hài cốt ông Phiếu nhiều lần trong nhiều năm nhưng không thành công. Thông tin về việc tìm kiếm những ngôi mộ tập thể ở phi trường Tân Sơn Nhất lại làm dấy lên hi vọng trong lòng bà Phái và thân nhân. 50 năm đã qua và đất nước thống nhất đã hơn bốn thập niên, hài cốt ông Phiếu có thể đã rã thành bùn đất, nên bà Phái chỉ hy vọng ai đó tìm đúng nơi ông Phiếu được chôn cất để xin ghi tên ông vào tấm bia được dựng ở đó rồi xin một nắm đất đắp lên mô đất thay cho nấm mộ của ông Phiếu ở quê nhà.

Cuộc tìm kiếm những ngôi mộ tập thể trong khu vực phi trường Tân Sơn Nhất được thực hiện hồi năm ngoái, bao gồm hai đợt, một đợt hồi tháng 6, một đợt hồi tháng 10 và đã kết thúc hồi cuối tháng 11 mà không đem lại kết quả nào.


***


Trong một vài tài liệu được xuất bản chính thức, chẳng hạn như “Tết Mậu Thân 68 - Bước ngoặt lớn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước”, tác giả Hồ Khang dựa vào các thống kê của hệ thống công quyền Việt Nam, cho biết (trang 362), cuộc “Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968” đã đẩy khoảng 50.000 người lính thuộc “Quân Giải phóng miền Nam” đến chỗ chết và mất tích (44.824 chết, 4.511 mất tích), chưa kể 61.267 người lính bị thương, thêm vài ngàn người bị bắt làm tù binh, đi lạc, đầu hàng,… Bất kể tổng thiệt hại về quân số, nhân lực ít nhất cũng khoảng 113.000 người, một số cá nhân là người trong cuộc như Thiếu tướng Huỳnh Công Thân, Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân, Tỉnh đội trưởng Long An, Tư lệnh Phân khu 3 khi diễn ra cuộc “Tổng công kích – Tổng khởi nghĩa Tết Mậu Thân 1968” thuật lại trong “Ở chiến trường Long An” của Thiếu tướng Huỳnh Công Thân (Nhà xuất bản Quân đội nhân dân - 1994) rằng chủ trương thực hiện “Tổng công kích – Tổng khởi nghĩa Tết Mậu Thân 1968” vừa điên rồ, vừa phi nhân (xua hàng trăm ngàn người lính thuộc “Quân Giải phóng miền Nam” vào chỗ chết), trước nay, cuộc “Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968” vẫn được ca ngợi là “bằng chứng sinh động của bản lĩnh kiên cường, của tư duy và nghệ thuật quân sự Việt Nam”.

Khoan bàn đến yếu tố nhân văn của cuộc “Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968” (tuyên bố ngưng bắn nhân dịp Tết rồi tổ chức tấn công đồng loạt trên khắp miền Nam, thảm sát thường dân - trong đó có khoảng 6.000 người ở Huế, biến hàng triệu người thành vô gia cư, trắng tay vì nhà cửa, tài sản bị phá hủy,…), chỉ xét cách hệ thống công quyền Việt Nam đối xử với những người lính được điều động tham gia cuộc “Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968” rồi chẳng may mất mạng thì cũng đủ để thấy đó là vô đạo.

Sau 43 năm “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, đâu chỉ có ông Phiếu vẫn còn mất xác! Năm ngoái – 42 năm sau khi đã làm chủ hoàn toàn Việt Nam – hệ thống công quyền Việt Nam mới tổ chức thêm một số đợt tìm kiếm những người lính trở thành liệt sĩ khi tham gia cuộc tấn công hồi Tết Mậu Thân 1968 ở phi trường Biên Hòa và phi trường Tân Sơn Nhất.

Những đợt tìm kiếm vừa kể khởi đầu bằng nỗ lực của một Kiến trúc sư tên là Nguyễn Xuân Thắng và bạn bè. Từ việc có cậu ruột là liệt sĩ đến nay vẫn còn mất xác, ông Thắng và một số người cùng hoàn cảnh, cùng chí hướng đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức thu thập thông tin, hình ảnh liên quan đến các ngôi mổ tập thể - chôn cất những người lính thuộc “Quân Giải phóng miền Nam” và mất mạng khi tấn công vào phi trường Biên Hòa và phi trường Tân Sơn Nhất. Qua Internet, ông Thắng tìm thấy một số cựu chiến binh Mỹ hoặc tận mắt mục kích, hoặc tham gia chôn cất các liệt sĩ Việt Cộng hồi Tết Mậu Thân 1968 ở phi trường Biên Hòa. Ngoài việc gửi thêm thông tin, dữ liệu, một đại tá và một trung sĩ cựu chiến binh Mỹ còn sắp xếp để quay lại Việt Nam hỗ trợ tìm kiếm.

Nhiệt tình của những Nguyễn Xuân Thắng, Bob Connor, Martin Strones,… thúc đẩy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Đồng Nai phải nhập cuộc và cuối cùng đã tìm thấy - cải táng hài cốt 150 liệt sĩ.

Ông Thắng cũng đã chuyển những thông tin, dữ liệu tương tự cho Bộ Chỉ huy Quân sự TP.HCM. Tuy ông Thắng ước lượng quanh khu vực vốn là rìa phi trường Tân Sơn Nhất có từ 600 đến 700 liệt sĩ Việt Cộng chưa được cải táng nhưng một số cá nhân như ông Vũ Chí Thành – từng tham gia tấn công phi trường Tân Sơn Nhất hồi Tết Mậu Thân 1968 – khẳng định, con số này phải đến hàng ngàn.

Sau 43 năm tính từ tháng 4 năm 1975, phần đất trống bọc quanh phi trường Tân Sơn Nhất giờ đã trở thành khu dân cư, đường sá, nơi một số doanh nghiệp xây dựng các cơ sở kinh doanh thành ra hai đợt tìm kiếm được thực hiện hồi giữa và cuối năm ngoái không mang lại kết quả nào.

Dữ liệu với rất nhiều hình ảnh mà các cựu chiến binh Mỹ trao cho ông Thắng để ông chuyển cho Bộ Chỉ huy Quân sự TP.HCM và cung cấp cho báo giới có một chi tiết ít người để ý: Đó là khi chôn cất những liệt sĩ Việt Cộng, quân đội Việt Nam Cộng hòa đã dựng bảng ghi rõ, đó là “Nơi an nghỉ của những chiến sĩ lầm đường đêm Mùng 1 Tết Mậu Thân. Linh thiêng xin các bạn hãy giúp cho xứ Việt Nam thân yêu của chúng ta mau thái bình” – những tấm bảng ấy chỉ bị triệt hạ sau tháng 4 năm 1975. Ngoài việc bứng bỏ những tấm bảng ấy, phe ta đã không làm gì cho những người đã đổ máu, xương để giúp phe ta giành chiến thắng. Phớt lờ và “chia năm, xẻ bảy” là nguyên nhân chính khiến những thân nhân liệt sĩ như bà Phái, ông Thắng ngậm ngùi. Nhiều người cha, người mẹ chết không nhắm mắt. Trách nhiệm tìm kiếm thân nhân đã hi sinh cho công cuộc “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” được chuyển từ đời cha, sang đời con, với một số gia đình, trách nhiệm đó đã được chuyển cho thế hệ… cháu!

Đợt cải táng những liệt sĩ Việt Cộng mất mạng hồi Tết Mậu Thân 1968 khi tấn công vào phi trường Tân Sơn Nhất diễn ra vào năm 1995 – hai mươi năm sau khi “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” và do một doanh nghiệp nhà nước thực hiện khi cải tạo phi đạo của phi trường Tân Sơn Nhất.

Tình nghĩa của những người cộng sản vốn chỉ như thế nên chẳng có gì là lạ khi năm ngoái, trong quá trình thực hiện hai đợt tìm kiếm – cải táng hài cốt liệt sĩ Việt Cộng ở phi trường Tân Sơn Nhất, giải thích về những khúc xương, di vật (áo, thắt lưng, ví da,…), Thiếu tướng Trần Hữu Tài - Phó Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 7 – giải thích gọn lỏn, nhẹ tênh, không một chút áy náy, xấu hổ: Đó là những thứ còn… sót lại từ… đợt cải táng năm 1995!

Tình nghĩa của những người cộng sản vốn chỉ như thế nên chỉ ở Việt Nam mới có những chuyện chẻ xương, cắt sọ liệt sĩ, chia một bộ hài cốt thành hai, ba để tham nhũng chi phí cải táng như đã từng xảy ra hồi giữa thập niên 1990 khi Đồng Nai quyết định di dời một nghĩa trang liệt sĩ để lấy đất làm… chuyện khác!


***


Bà Phái, ông Thắng và những người đồng cảnh ngộ cứ tiếp tục khắc khoải về chuyện an nghỉ của người thân, từng hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, kháng chiến chống Mỹ, cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Quốc, cuộc chiến chống chế độ diệt chủng của Polpot ở Campuchia. Tổng Bí thư Đảng CSVN, Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Nhà nước, Thủ tướng từ thời này sang tời khác cứ tiếp tục tổ chức kỷ niệm những “buổi lễ cấp quốc gia” kiểu như “Bản hùng ca Xuân Mậu Thân 1968” mới diễn ra ở Sài Gòn.

Những “buổi lễ cấp quốc gia” kiểu đó không phải nhằm tri ân mồ hôi, nước mắt, máu xương của nhiều cá nhân, nhiều gia đình, chúng chỉ nhằm tô vẽ cho sự lãnh đạo “tài tình, sáng suốt” của Đảng CSVN và những “thắng lợi rực rỡ” trong quá khứ được sử dụng như bằng chứng, chứng minh, tổ chức chính trị này xứng đáng trong việc tiếp tục duy trì độc quyền lãnh đạo “toàn diện, tuyệt đối” ở Việt Nam.

Đừng vội tính nợ nần mà hệ thống công quyền Việt Nam phải gánh đối với “ngụy quyền”, “ngụy quân”, “ngụy dân”, nợ xương máu mà hệ thống công quyền Việt Nam đã vay của các liệt sĩ và thân nhân của họ cũng được xếp vào loại khó đòi.

Hồi tháng 11 năm ngoái, tướng Sùng Thìn Cò – Phó Tư lệnh Quân khu 2 đồng thời là đại biểu của tỉnh Hà Giang tại Quốc hội khóa 14, bảo với các đồng viện là còn khoảng 2.500 hài cốt liệt sĩ đang phơi mưa nắng tại hàng chục cao điểm ở Hà Giang.

Tướng Cò không cung cấp chi tiết nhưng dựa vào diễn biến xung đột vũ trang tại biên giới Việt – Trung, người ta tin rằng những liệt sĩ ấy đã đền nợ nước trong các đợt phản công - tái chiếm, phòng vệ lãnh thổ giai đoạn từ giữa năm 1980 đến đầu năm 1987 ở Hà Giang.

Lý do chính khiến cha mẹ nhiều liệt sĩ chờ cho tới chết vẫn chưa nhận được hài cốt của con là vì… hệ thống công quyền Việt Nam chưa cấp tiền để tìm kiếm, mang hài cốt của các liệt sĩ về nhà. Vào thời điểm ấy, tướng Cò khẳng định với các đồng viện rằng chỉ cần cấp tiền cho Bộ Quốc phòng và Quân khu 2 một lần thì trong hai năm 2018 và 2019, quân đội sẽ đưa hết toàn bộ hài cốt các liệt sĩ về với gia đình, về với quê hương.

Không thấy báo chí Việt Nam tường thuật chủ trương của giới lãnh đạo Đảng CSVN cũng như Quốc hội, chính phủ quyết định thế nào về đề nghị của tướng Cò. Người ta chỉ thấy sau khi Ban Bí thư công bố chủ trương, chính phủ Việt Nam đã phê duyệt và ráo riết thực hiện kế hoạch xây dựng một nghĩa trang diện tích 120 héc ta, trị giá 1.400 tỉ để lãnh đạo cao cấp của Đảng “yên giấc ngàn thu”.


Trân Văn
Blog VOA

‘Giữ nước từ xa’, ‘từ khi chưa lâm nguy’ mà như thế này ư?


Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng.

Ngày giáp Tết Mậu Tuất – 2018, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có buổi họp cấp cao đọc một bài dài chúc Tết toàn đảng toàn quân và toàn dân.

Vẫn là một kiểu tuyên truyền, nói lấy được, tự khen đảng và Nhà nước, kiểu « thành tích lịch sử », « lòng dân phấn chấn », lặp lại những khái niệm mơ hồ không ai hiểu rõ như « hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa », một khái niệm giáo điều mốc meo không tồn tại ở đâu trên thế giới này.

Ông Tổng còn nói đến thế trận « quốc phòng toàn dân », « an ninh nhân dân » và cao hứng nhấn mạnh « quốc phòng toàn dân theo tinh thần ‘giữ nước từ xa’ và ‘giữ nước từ khi nước chưa nguy!’ ».

Ông Tổng Trọng nói có thật lòng không?

Vì sự thật không ai có tinh thần cảnh giác cao độ với Trung quốc bành trướng xâm lược Trung Cộng, sớm báo động từ xa bằng cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm, cô Bùi Minh Hằng, cô Đoan Trang… và hằng trăm nam nữ công dân khác mang tinh thần « quốc phòng toàn dân » đã lên tiếng ngay sau cuộc mật đàm bán nước Thành Đô mà các tổng bí thư tiền nhiệm của ông Trọng là Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đã thực hiện với Giang Trạch Dân và Lý Bằng.

Theo ông tổng Trọng, hiện nay nguy cơ mất nước của nước ta vẫn còn ở xa ư?

Và cũng theo dòng suy nghĩ của ông, hiện nay nền độc lập của ta chưa lâm nguy ư!

Xin lỗi ông giáo sư về Xây dựng đảng, ông lầm to rồi đó!

Chả trách cách đây 7 năm, khi Trung Cộng cho tàu khoan dầu lớn nhập sâu vào vùng biển nước ta, ông đã nhân danh chủ tịch Quốc hội trấn an quốc hội và toàn dân rằng « tình hình biển Đông không có gì mới ».

Với dòng suy nghĩ như thế, tội của ông đối với nhân dân, với quân đội, với Nhà nước, với cái đảng của ông là to lắm, nặng lắm đấy.

Mong ông Trọng giở bản đồ đất nước để xem người Trung Quốc đã hiện diện hàng vạn, hàng chục vạn trên đất nước ta, Từ Bắc chí Nam, thuộc đủ mọi ngành: trồng rừng, khai thác đủ thứ mỏ quặng, đặc biệt là bôxit, nhận thầu các công trình thủy điện, nhiệt điện, phân bón, hóa chất, giao thông vận tải, hàng hóa Tàu – hàng giả, hàng lậu, hàng độc hại… tràn qua biên giới gần như được mở toang, lan ra khắp cả nước, với những thị trấn Tàu, cửa hàng Tàu, quảng cáo Tàu tràn ngập nước ta.

Mới đây, ông còn ký Tuyên bố chung với Tập Cận Bình về 2 bên hợp tác giúp nhau đào tạo cán bộ cấp cao ngành quốc phòng và đối ngọai, các tỉnh biên giới Lai Châu, Sơn La, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh hợp tác về mọi mặt với khu tự trị Choang / tỉnh Quảng Tây, nhất là về đào tạo cán bộ, một kiểu sáp nhập vào nhau như trong một nước thống nhất. Ông Trọng đã kéo nguy cơ mất nước đến gần hơn rất nhiều.

Ông kêu gọi phải giữ nước từ xa, nhưng chính ông lại mở cửa đón mời, rước Trung quốc vào sâu khắp nơi, về mọi mặt, tràn ngập trong nước này.

Vậy mà ông cho rằng đất nước chưa lâm nguy ư? Để chờ đến bao giờ mới là nguy cơ mất nước, mất độc lập, thưa ngài Giáo sư chính trị ?

Rất mong trong những ngày Tết Mậu Tuất này, bà con ta hãy đem bài nói chúc Tết của ông tổng bí thư được đăng trên mọi tờ báo lề phải, bàn tán về lời chúc về « tinh thần giữ nước từ xa » và « giữ nước từ khi nước chưa nguy » để đánh giá xem ông thật lòng ra sao, ông chân thành và sáng suốt ra sao.

Nếu như ông thật lòng với chính mình thì ông hãy cùng Bộ Chính Trị giải oan cho hơn 100 chiến sĩ dân chủ đang nằm trong tù, vì chính họ là những chiến sĩ sáng suốt dũng cảm thật sự có « tinh thần giữ nước từ xa, và giữ nước từ khi nước chưa lâm nguy », theo đúng lời chúc Tết của ông!

Nhân Tết Mậu Tuất, thả ngay hôm nay mọi chiến sĩ dân chủ, đó là nét liêm sĩ và lương thiện nhân văn cả xã hội đang trông


Bùi Tín
Blog VOA

Chúc Năm Mới Mậu Tuất Vui Hạnh Phúc


Đặng Huy Văn: Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Biến Cố Tết Mậu Thân 1968 và ngày giặc Tàu tràn sang xâm lăng 6 tỉnh Biên Giới Phía Bắc Việt Nam 17/2/1979, tôi xin trân trọng kính gửi tới quý vị một bài viết vội.



CHÚC NĂM MỚI MẬU TUẤT VUI HẠNH PHÚC!
(Nhân 50 năm Biến Cố Tết Mậu Thân 1968)

Chúc Năm Mới Mậu Tuất vui hạnh phúc!
Chúc nhà nhà mạnh khỏe đón xuân sang
Chúc non sông từ nông thôn, thành phố…
Cờ Gia Long phấp phới rợp non ngàn!

Chúc Huế Thương không bao giờ lặp lại
Thầy giết trò…chôn xác giữa đêm đen
Khiến oan hồn nơi Bãi Dâu, Gia Hội…
Năm mươi năm cứ gào khóc, kêu rên!

Chúc đất nước sạch bóng quan tham nhũng
Tham độc tài, tham địa vị, bạc tiền…
Mồm rao giảng vì giang sơn nước Việt
Mà dâng Tàu biển đảo của Rồng Tiên!

Chúc đất nước biết nâng niu tuổi trẻ
Đang chống Tàu, giặc truyền kiếp xâm lăng
Cùng Mẹ Nấm phất cao cờ “Sát Thát”
Giữ Biển Đông, quyết đòi lại Trường-Hoàng!

Chúc bộ trưởng thôi Đấu Thầu Thuốc Giả
Khiến bệnh nhân phải cầm ruộng, bán nhà…
Chung giường bệnh năm này sang năm khác
Để chờ viên thuốc giả H-Capita!(*)

Chúc xã hội bớt Giáo sư, Tiến sĩ
Để sinh viên nghèo khó đỡ bị lừa
Trót vay nợ học Giáo này, sư nọ
Mà ra trường lại về mảnh vườn xưa!

Chúc “anh tổng” thôi ôm chân Tàu cộng
Để nhờ Tàu diệt phái nọ, phe này
Mắc mưu giặc, lại nồi da xáo thịt
Huế Mậu Thân, tội ác hãy còn đây!

Chúc đồng bào dù yêu thích bóng đá
Cũng đừng khờ quá đáng kiểu đám đông
Đám đông là truyền thống thời hoang dã
Thời văn minh cuồng dại vậy, nên không?

Chúc các anh chức quyền cao phạm tội
Sớm quay về với Tổ Quốc, đồng bào
Hệ thống này bắt các anh mang tội
Hãy rời ra cái hệ thống đầu lâu!

Chúc các cháu học sinh còn nhỏ tuổi
Hãy biết cách tự bảo vệ chính mình
Trước bè lũ “cuồng dâm” tiền bố mẹ
Đang ngày ngày cưỡng bức các thư sinh!

Chúc đồng bào nơi Việt-Trung Biên Giới
Đừng nghe lời Lê Chiêu Thống theo Tàu
Đúng hôm nay, Tàu sang gây tội ác
Ba chín năm vết sẹo đã lành đâu!

Chúc anh Thà cùng bảy ba đồng đội
Mậu Tuất sang dân sẽ gọi tên mình
Là Nghĩa Sỹ xả thân vì Tổ Quốc
Chống Mao H. cùng bè lũ hôi tanh!

Chúc chiến sĩ nơi biên cương hải đảo
Hãy cầm chắc tay súng chống giặc Tàu
Hỡi tuổi trẻ! Tổ Quốc hay là Chết?
Tự Do hay là Nước Việt Mình Đâu?


Hà Nội, 17/2/2018

© Đặng Huy Văn


(*). H-Capita là thuốc chữa ung thư giả do một Công Ty của em chồng bà bộ trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phụ trách trúng thầu bán vào các bệnh viện Việt Nam.

Làn sóng cán bộ khao khát tâm linh


cặp đèn 19 tỷ ông Trần Đại Quang tặng chùa Vĩnh Nghiêm

Năm nào cũng vậy, giữa dòng người lũ lượt chuẩn bị Tết và giữa biển người kiếm lộc đầu năm, có vô số vợ con cán bộ tất bật đến các nơi “linh thiêng”, tôn giáo nào cũng được, dâng cúng rất rộng tay. Và giữa tiếng lâm râm khấn vái đó người ta nghe được cả những câu khuyến mãi: “Nếu Ngài cho chồng con năm mới may mắn, thu nhập khá thì cuối năm con sẽ cúng lớn hơn nữa”.

Nhưng không chỉ trông cậy vào vợ con và cũng không chờ đến cuối năm, nhiều cán bộ cho âm thầm tổ chức cúng “giải hạn” ngay tại cơ quan. Đặc biệt một số đơn vị công an len lén mời thầy cúng đến “hòa giải” với các oan hồn đã chết tại đồn.

Rồi không chỉ cán bộ cấp thấp, đến cả Trung tướng Công an Hữu Ước cũng khoe trên khắp báo đài vừa bỏ tiền túi xây xong một khu văn hóa tâm linh, có tên Tâm Linh Ước, bao gồm đình, chùa, nơi thờ tự, suối giải oan, và tháp giải oan. Và cao nhất mà quần chúng biết được cho đến nay là Đại tướng Công an kiêm Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Trong thời gian trị bệnh hiểm nghèo năm ngoái, ông cúng chùa Vĩnh Nghiêm một cặp đèn và lư hương trị giá 19 tỷ đồng. Chân đèn còn khắc dòng chữ: Gia đình Đại tướng Trần Đại Quang tiến cúng.


Hiện tượng này đáng kinh ngạc và khó hiểu vì đây là những cán bộ luôn khẳng định mình là Người Cộng Sản. Ai cũng biết nhân sinh quan, vũ trụ quan của Chủ nghĩa CS không có chỗ cho các giá trị hay chủ thể tâm linh. Mọi sự hiện hữu nếu có phải được chứng minh qua duy vật biện chứng. Trên căn bản đó, con người khi chết là hết. Không hề có cái gọi là linh hồn, cõi sau, thiên đàng, hay địa ngục. Mọi niềm tin khác với những khẳng định đó đều bị xem là lạc hậu, là thuốc phiện hay công cụ cai trị của chế độ phong kiến.

Vậy giải thích thế nào về hàng ngũ cán bộ đang ùn ùn đi kiếm thần thánh, tâm linh?

Hiển nhiên tại Việt Nam chẳng có thống kê tâm lý nào cho hiện tượng này. Tuy nhiên, nếu lắng nghe đủ các phát biểu, cả công khai lẫn riêng tư trong vòng bạn bè, cả lời nói lẫn bài viết và hành động, người ta có thể liệt kê ít là 4 loại lý giải sau đây:

1. Khô cằn tình người.

Phải thừa nhận, dưới mọi chế độ CS, tình người đều khô cằn so với thế giới còn lại. Nhưng trong lòng những con người CS thuần thành thì tình người lại càng là những sa mạc.

  • Sau 7 thập niên thay thế nhiều loại tình nghĩa con người bằng “tình yêu giai cấp”, người CSVN nay đối diện một thứ tình ảo tưởng, hoàn toàn không có đối tượng. Họ nhận ra các ông tổ cộng sản chẳng có ông nào chịu làm công nông cả mà chỉ mượn danh nghĩa và bắp thịt giai cấp công nông để lên nắm quyền. Sau đó, con cháu họ cũng chẳng dại gì mà làm nông dân hay công nhân. Và đến nay, giới tư bản đỏ chỉ còn xem công nông như những nguồn rắc rối, những thùng thuốc pháo chực nổ, những kẻ phản động dự khuyết. Tóm lại, các quan hệ tình nghĩa con người bị thay thế bằng con số không của tình giai cấp.
  • Tình cảm gia đình của những người CS cũng khô xác xơ từ lâu. Đa số giới cán bộ trung và cao cấp hiện này đều trải qua cái thời mà chuyện vợ chồng là do “tập thể xây dựng cho”. Nghĩa là tập thể đã sắp xếp để không nhập nhằng giữa máu cách mạng với các loại máu địa chủ, tư bản, hay ngay cả tiểu tư sản. Trên căn bản đó, khó mà có chuyện yêu thương giữa vợ chồng. Sau đó là những năm tháng cha mẹ cũng không dám thố lộ suy nghĩ với đám con “cháu ngoan bác Hồ” của mình vì sợ lọt đến tai đoàn, đảng, và cơ quan.  Ngay cả vợ chồng cũng không dám nói hết với nhau vì sợ lộ ra “suy thoái quan điểm lập trường”. Tình gia đình chỉ là khế ước sống chung hộ.

Chính sự cô đơn và khao khát tình thân, đặc biệt lúc càng gần cuối đời, đang thúc đẩy nhiều cán bộ tìm đến những đấng yêu thương vô điều kiện trong các tôn giáo.

2. Nếm mùi bất lực trước bấp bênh cuộc đời.

Hệ thống tranh giành quyền lực liên tục và ngày càng kịch liệt giữa các phe phái trong đảng luôn sản sinh thêm “phe thua”. Trong những năm gần đây, khó còn có thể cậy dựa vào ô dù nào tuyệt đối. Mưa bão trước sau gì cũng đến. Cảnh lên voi xuống chó như Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng, Vũ nhôm, … cứ nhân rộng dần. Tình trạng bấp bênh đó khiến nhiều cán bộ hối hả đi mua “bảo hiểm”, mua “sự phù hộ” của thần thánh.

Bên cạnh đó là loại bấp bênh khác của giới cán bộ lớn tuổi. Sau bao nhiêu năm tin tưởng sức mạnh con người là vô địch, không có thần thánh nào sánh nổi, thì nay trước bóng dáng sự chết đang tới dần, họ mới thấy mình quá bé nhỏ, bất lực, chới với. Những thứ họ dùng làm chỗ dựa vững chắc xưa nay, như số đàn anh phía trên và dàn đàn em phía dưới, khối quyền lực trong tay, khối gia tài đã cất giấu kỹ lưỡng đều vô ích trước thần chết. Sự bất lực bỗng trở thành nỗi run sợ. Sợ đến cốt lõi. Sợ đến độ quên luôn những điều họ đã khẳng định cả đời, như bác Hồ bỗng nhiên bật ra câu “sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin”. Nhưng khác với thời bác Hồ, thời nay đảng đã làm ngơ cho cán bộ đi kiếm thần thánh, kiếm tâm linh chuẩn bị cho “đời sau” sớm hơn nhiều.
3. Quá sợ các món nợ phải trả nơi cõi âm:

Trong hệ thống cai trị của các đảng CS, có thể nói cán bộ nào leo được lên càng cao thì số nạn nhân bên dưới họ chất đống càng nhiều, không chỉ dân chúng mà còn cả các đồng chí của họ nữa. Thí dụ điển hình như những hung thần Đỗ Mười trong thời kỳ “cải tạo” miền Nam, Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu trên đất Campuchia thời kỳ 10 năm chiếm đóng, …

Nay đến gần cửa chết, họ đều sợ những oan hồn đang chờ họ ở thế giới bên kia, nơi mà mọi của cải, quyền lực đều phải bỏ lại, ngoại trừ cái hồ sơ cá nhân phải đem theo.

Đó là động cơ khiến nhiều cán bộ hối hả cúng chùa, xây khu tâm linh, … như một kiểu xí xóa nợ, nộp dương đức để trừ âm nghiệp.

4. Quá ân hận về quá khứ của mình.

Phải thừa nhận có nhiều cán bộ như ông Nguyễn Hộ, Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Tướng Trần Độ, … đến cuối đời đã thực sự hối hận. Họ nhìn lại đời mình, đời con cháu mình, kể cả nhìn lại con cháu của các nạn nhân của mình mà đau lòng. Và càng đau lòng hơn khi không còn có thể làm gì để sửa lại các hậu quả do chính mình góp phần tạo ra.

Chính sự đau lòng đó đã khiến loại cán bộ này tìm đến Trời Phật để sám hối, để cầu nguyện cho các nạn nhân của họ.

***

Không chỉ 4 loại cá nhân cán bộ hướng đến tâm linh nêu trên đang gia tăng, mà ngay cả tập thể lãnh đạo đảng cũng đang cố tình làm ngơ cho các nhóm “Đạo bác Hồ”, cho đưa tượng “bồ tát HCM” vào các chùa do Nhà nước trụ trì, và ngay cả đưa đội U23 đến “báo công” cho bác Hồ nghe.

Nhìn tổng thể, chưa bao giờ Chủ nghĩa CS tại Việt Nam lại rỗng ruột như hiện nay. Các loại lợi ích đặc thù của chế độ CS như giáo dục miễn phí, y tế miễn phí đều đã biến mất. Loại quan hệ sản xuất đặc thù của chế độ đã được thay bằng loại kinh tế tư bản mà CNCS thề sẽ tiêu diệt. Giai cấp công nông, nền tảng của CNCS, đã bị bán đứt cho giai cấp tư bản chủ hãng cả trong và ngoài nước từ lâu. Và nay cả quan điểm vô thần, duy vật cũng đang bị từ cá nhân cán bộ đến tập thể lãnh đạo vất bỏ.

Chỉ còn một sợi xích cuối cùng nếu cắt bỏ được thì cả dân tộc sẽ chính thức trả cái cùm CNCS về với lịch sử để nhập vào thế giới văn minh. Đó là hệ thống công an.

Trong những ngày linh thiêng đầu năm Mậu Tuất, có lẽ đây là điều cả dân tộc chúng ta, kể cả các cán bộ công an mọi cấp, nên thành khẩn cầu xin.

Khu tâm linh của trung tướng Hữu Ước. Ảnh: internet

CA lập bàn thờ lén. Ảnh: internet


© Vũ Thạch

* Tác giả gửi tới VANEWS

Từ nông dân thành nhà bất đồng chính kiến


Bà Cấn Thị Thêu trở về trong sự chào đón của người làng Dương Nội                 

Ra tù, bà Cấn Thị Thêu, người từng bị giam giữ do đấu tranh giữ đất trong vụ ‘Dân oan Dương Nội’, nói mình từ một nông dân đã bước hẳn sang con đường đấu tranh dân chủ.

Trở về nhà vào những ngày giáp Tết Nguyên đán 2018, bà Cấn Thị Thêu kể lại với BBC qua điện thoại về thời gian ngồi tù.

“Trong hai lần ngồi tù tổng cộng 35 tháng, tôi đã tuyệt thực nhiều lần.”

“Lần đi tù thứ hai tôi tuyệt thực liên tục 13 ngày đến mức tiểu ra máu.”

“Bạn tù chăm sóc và bao bọc tôi. Họ dìu tôi đi và canh xem tôi còn thở không.”

“Có nhiều ngày bị cắt nước họ thay nhau xách từng xô nước từ tầng dưới lên tầng trên cho tôi. Những ngày tôi ốm đau họ cũng chăm sóc rất nhiều.”

“Tôi ở nhà tù Hỏa Lò một thời gian, rồi sau bị dẫn giải ra sân bay, chuyển sang nhà tù Gia Trung ở Gia Lai cách Hà Nội cả ngàn cây số.”

“Đó là những ngày ‘địa ngục trần gian’, nhưng tình người rất cảm động.”

Bà Nguyễn Thúy Hạnh, một nhà hoạt động ở Hà Nội bình luận với BBC rằng sự kiện bà Thêu ra tù ngay trước Tết là ‘nguồn động viên tinh thần lớn cho những người đấu tranh dân chủ.’

“Hàng trăm người đã ra sân bay đón chị Thêu với tinh thần của người trong gia đình,” bà Hạnh nói.

Bà Cấn Thị Thêu trong một phiên tòa                 

“Đặc biệt đón chị Thêu còn có anh Đoàn Văn Vươn cũng từng bị cướp đất, đấu tranh, đi tù và đã ra tù. Việc này càng làm tăng thêm giá trị tinh thần cho những người đấu tranh dân chủ.”

Nhắc đến sự kiện hai lãnh đạo trẻ phong trào đấu tranh dân chủ Dù Vàng tại Hong Kong được chính quyền nước này trả tự do cũng trong tháng Hai, bà Hạnh nói:

“Chị Thêu ra tù đúng ngày hết hạn tù chứ không phải được thả tự do. Ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm nào được thả trước thời hạn.”

“Dù chưa có dịp ngồi lại với nhau để bàn bạc về đường hướng hoạt động sắp tới nhưng tinh thần chung của chúng tôi là đấu tranh ôn hòa.”

‘Từ nông dân sang đấu tranh dân chủ’

Bà Thêu nói trước đây chỉ là nông dân thuần túy với ruộng vườn, nhưng do bị cướp đất và bỏ tù oan sai nên đã bước hẳn sang con đường đấu tranh dân chủ.

“Đã có những thay đổi trong tư tưởng của những người tù như tôi,” bà Thêu nói với BBC từ thôn Dương Nội.

“Khi mới lâm vào cảnh tù đày tôi rất bỡ ngỡ.”

“Nhưng dần tần tôi đã có kinh nghiệm, học hỏi được nhiều từ những người đấu tranh và tù tội. Nhận thức của tôi cũng thay đổi.”

“Chúng tôi đấu tranh bằng nhiều hình thức như tuyệt thực, đưa ra những yêu sách buộc chính quyền phải chấp nhận.”

“Khi nào còn bất công, khi nào chúng tôi còn chưa được trả lại quyền lợi thì tôi không dừng bước.”

“Tôi là người nông dân bị đẩy vào cái thế đó. Tôi phải vùng lên đấu tranh thôi.”

“Con đường đấu tranh của chúng tôi may mắn vì được cộng đồng trong và ngoài nước, các nhà hảo tâm giúp đỡ.”

Hai lần đi tù

Ông Đoàn Văn Vươn (giữa) và bà Cấn Thị Thêu trong ngày bà Thêu ra tù tháng 2/2018                 

Bà Cấn Thị Thêu đi tù lần đầu vào 25/4/2014. Bà bị bắt trong lúc đang ghi hình lại vụ xô xát giữa người dân và lực lượng bảo vệ thu hồi đất và bị kết án chống người thi hành công vụ.

Bà được thả tháng 7/2015, nhưng bị bắt lại hơn 10 tháng sau đó do ‘gây rối trật tự nơi công cộng’.

“Lúc ấy còn tinh sương, cả gia đình đang ngủ thì hàng trăm công an với dùi cui, bình xịt đến đập cửa. Vây kín nhà,” bà Thêu kể lại.

“Họ khám người, thu điện thoại. Chồng và con tôi bị xốc nách đưa lên xe để không cho chứng kiến việc bắt tôi.”

Bà nói trước có trang trại nuôi đàn trâu bò và đào ao thả cá nên kinh tế khá ổn định.

Nay trang trại này đã được chính quyền rào dậu, đổ đất xây nhà xưởng.

“Các con tôi nay làm thuê làm mướn khắp nơi, được đồng nào thì lại tiếp tục cầm cự cho tôi đi đấu tranh đòi đất.”

Nói về dự định sau khi ra tù, bà Thêu cho hay:

“Tôi sẽ tiếp tục cùng bà con Dương Nội và những người cùng cảnh ngộ ở những tỉnh thành khác tiếp tục đấu tranh trong ôn hòa để đòi lại đất đai đã bị cướp.”

Tranh chấp đất

Năm 2016, từ New York, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền quốc tế (HRW) phát đi thông cáo kêu gọi chính quyền Việt Nam hủy bỏ mọi cáo buộc đối với bà Cấn Thị Thêu, nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai vì bà đã thực hiện các quyền của mình một cách ôn hòa.

“Xung đột giữa người dân và chính phủ về việc trưng thu đất đai đã trở thành vấn đề nghiêm trọng ở Việt Nam trong vài năm qua”, thông cáo dẫn lời ông Brad Adams, giám đốc châu Á của HRW.

“Chính phủ nên cải cách luật đất đai và cơ chế đền bù thay cho việc trừng phạt những người đi biểu tình vì bị mất đất.”

Năm 2006, Thủ tướng chấp thuận dự án quy hoạch chung thị xã Hà Đông đến năm 2020, trong đó đất nông nghiệp của phường Dương Nội chủ yếu chuyển sang thành đất đô thị.

Chính phủ nên cải cách luật đất đai và cơ chế đền bù thay cho việc trừng phạt những người đi biểu tình vì bị mất đất

Brad Adams, HRW
Gia đình bà Cấn Thị Thêu có đất nằm trong diện thu hồi cho dự án ở Dương Nội. Dự án giải phóng mặt bằng khu vực này bắt đầu từ năm 2008, tuy nhiên người dân ở đây không chấp nhận giao đất do cho rằng giá đất của chính quyền đưa ra quá ‘rẻ mạt’.

Bà Thêu đã nhiều lần đại diện cho các nông dân Dương Nội “cất lên tiếng nói để đòi lại quyền lợi mà chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đáng được hưởng”.

Hồi cuối năm 2013, báo chí Việt Nam ghi nhận vụ vụ xô xát xảy ra tại lễ khánh thành cụm đô thị The Sparks Dương Nội.

Theo báo Dân Trí, công an quận Hà Đông, Hà Nội kết luận “không có việc xã hội đen hành hung, hoặc đe dọa khách hàng tham dự lễ khánh thành”.

Trước đó, trong ngày khánh thành cụm đô thị The Sparks – KĐT Dương Nội, một số công dân phản ánh việc “một số đối tượng lạ mặt nghi là của Tập đoàn Nam Cường thuê để ngăn chặn khách hàng bày tỏ bức xúc trong buổi lễ khánh thành”.


BBC

Nghi phạm bắn chết một luật sư Úc gốc Việt bị bắt


Nghi can được đưa khỏi trạm cảnh sát Mascot sau khi bị truy tố. (Hình: ABC News)

SYDNEY, Úc - Một người đàn ông bị cáo buộc đã bắn chết một luật sư gốc Việt ở Sydney được nhiều người biết tiếng ngay giữa ban ngày, khi ông đang ngồi trong một quán cà phê ở thành phố Bankstown, một khu ngoại ô có nhiều người Việt cư ngụ ở Sydney, đã bị bắt tại phi trường quốc tế Sydney, trong khi đang chờ chuyến bay một chiều sang Bali, Indonesia.

Theo báo Sydney Morning Herald và Hệ thống truyền thanh truyền hình Úc (ABC), Luật sư Lê Đình Hồ, 65 tuổi, bị bắn chiều ngày 23 tháng Một tại quán cà phê Happy Cup từng thuộc quyền sở hữu của ông, trong một vụ được mô tả là ‘giết người máu lạnh’ ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của nhiều người.

Các nhân chứng nói với cảnh sát rằng kẻ sát nhân không nói một lời nào trước khi nổ 4 phát súng, nhắm bắn luật sư Hồ ở cự ly gần. Hung thủ tẩu thoát, khách đi mua sắm tại Trung tâm thương mại Bankstown hốt hoảng tìm chỗ ẩn nấp, trong khi nhiều người đi đường vội vã chạy tới giúp nạn nhân. Luật sư Hồ qua đời sau đó tại hiện trường, bên vệ đường, bất chấp nhân viên y tế, cảnh sát và người đi đường hết lòng cấp cứu.

Cái chết của vị luật sư hình sự gốc Việt nổi tiếng lập tức làm dấy lên nhiều giả thuyết, có người nêu lên rằng trong 20 năm hành nghề ở Bankstown, ông đã từng bênh vực cho nhiều nhân vật tội phạm khét tiếng. Có nguồn tin nói ông đang gặp khó khăn tài chánh và đã phải rút tên công ty luật của ông ra khỏi sổ ghi danh các doanh nghiệp trong 6 tháng hồi năm ngoái. Một người bạn thân của ông, cùng ông điều hành một tờ báo tiếng Việt ở Sydney, nêu lên một lý do khả dĩ khác, là chính trị.

Hệ thống truyền thông ABC của Úc cũng lên tiếng về vấn đề này. Trang mạng ABC nói việc Luật sư Lê Đình Hồ là một người mạnh miệng, luôn lớn tiếng đòi thay đổi, đã khiến ông có nhiều kẻ thù.

Luật sư Hồ, một người cha có 5 đứa con, chỉ mới chào tạm biệt người vợ thứ nhì và 3 đứa con nhỏ của ông vài giờ trước khi bị bắn. Gia đình của ông chỉ biết tin dữ sau khi trở về từ Việt Nam, theo báo chí Úc.

Luật Sư Lê Đình Hồ. (Hình: Facebook)

Đài ABC miêu tả Luật sư Hồ “là một người tị nạn khao khát công bằng xã hội, không hề sợ lên tiếng và bênh vực những điều mà ông tin tưởng”. Trang mạng của ABC dẫn lời các đồng nghiệp và cộng sự của Luật sư Hồ, nói rằng mặt khác, ông cũng là một người “gây chia rẽ” trong cộng đồng người Việt ở Sydney, và là người “có nhiều bạn nhưng cũng có kẻ thù”.

Các nhân viên điều tra của Đội Homicide Squad cáo buộc người đàn ông 38 tuổi là tay súng đã “hành quyết” Luật sư Hồ.

Theo Hệ thống Truyền Thanh Truyền Hình ABC, nghi phạm đã bị bắt và câu lưu mặc dù các nhân viên điều tra đang tìm thêm chứng cứ, và chưa hoàn tất hẳn cuộc điều tra. Nghi phạm bị áp giải về trạm cảnh sát Mascot để bị thẩm vấn vào chiều thứ Ba 13/2 giờ địa phương, và bị cáo buộc về tội giết người.

Nghi phạm không được tại ngoại và dự kiện sẽ xuất hiện trước Tòa vào ngày thứ Tư 14/2, giờ địa phương.


VOA

Thư Xuân gởi bạn đọc trong và ngoài nước


Việt Nam sau 30-4-1975 khi Việt cộng cướp được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam, thống nhất đất nước, đưa cả nước “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa” (mà thực tế đã tiến vững chắc lên xã hội tư bản Đỏ…”. Hệ quả của căn bệnh này, trong những năm tháng đầu sau “Giải phóng” là cán bột đảng viên cộng sản nhìn đâu cũng thấy người của CIA cài lại. Nhiều người bị công an của chế độ mới bắt giam vì tình nghi người của CIA cài lại để chống phá chế độ thời hậu chiến…

Thắp nhang ngày Tết. Hình minh họa.

Khi chúng tôi ngồi viết thư này thì chỉ còn đúng 4 ngày nữa là đến Giao thừa bước qua năm mới Mậu Tuất 2018, trong tâm trạng buồn nhớ Quê Hương, với những cái Tết đầm ấm, vui tươi đậm sắc dân tộc năm nào khi còn sống nơi quê nhà.

Vì vậy, trước thềm Năm Mới, chúng tôi chân thành kính chúc quý độc giả cùng quý quyến trong và ngoài nước, một Năm Mới Mậu Tuất 2018 sức khỏe dồi dào, an khang, hạnh phúc và thành đạt mọi ước nguyện riêng cũng như chung. Đối với các giới đồng bào trong nước, chúng tôi cũng xin kính chúc mọi người dân sớm được sống trong tự do, ấm no, hạnh phúc, được như gia đình giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản có chức có quyền, lắm bác nhiều tiền nhờ tham nhũng, móc ngoặc cửa quyền, đục khoét công quỹ đã và đang thụ hưởng trong chế độ độc tài toàn trị cộng sản bao lâu nay tại Việt Nam, được phô trương không cần che đậy qua lối sống hàng ngày, với cao điểm là những cái “Tết thật hoành tráng” nơi các nhà “tư bản Đỏ”…

Riêng đối với các độc giả không bình thường là “các dư luận viên” bao lâu này ăn lương nhà nước bằng tiền đóng thuế của nhân dân, để làm công việc “phản tuyên truyền” quen thuộc là bày tỏ bất đồng sau mỗi bài viết của chúng tôi, hầu hết không dùng những ngôn từ có văn hóa và các luận cứ khách quan để phản biện, mà dùng thậm từ có tính miệt thị, nhục mạ nhằm khủng bố tinh thần để người viết ngại “dính với hủi” mà im tiếng không muốn viết nữa. Rằng chúng tôi rất mừng là sau bài viết “Vì sao tôi từ chối vào đảng cộng sản Việt Nam” thì dường như ý kiến phản hồi của các dư luận viên có giảm bớt số lượng (dưới 10 so với dưới 80) và ngôn từ bày tỏ bất đồng đã có văn hóa hơn so với bài gần nhất trước đó “Người thoát chết từ mồ chôn tập thể trở về nhà”. Tuy nhiên vẫn võ đoán nói xa nói gần Thiện Ý cũng như Đài VOA là “con bài của CIA”. Đây là căn bệnh “Sùng bái CIA” cơ quan Trung ương tình báo Hoa Kỳ, xuất hiện ở Việt Nam sau 30-4-1975 khi Việt cộng cướp được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam, thống nhất đất nước, đưa cả nước “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xã hội chủ nghĩa” (mà thực tế đã tiến vững chắc lên xã hội tư bản Đỏ…”. Hệ quả của căn bệnh này, trong những năm tháng đầu sau “Giải phóng” là cán bột đảng viên cộng sản nhìn đâu cũng thấy người của CIA cài lại. Nhiều người bị công an của chế độ mới bắt giam vì tình nghi người của CIA cài lại để chống phá chế độ thời hậu chiến…

Nhân đây cũng xin thưa cùng quý độc giả bình thường cũng như không bình thường đôi điều:

1 - Tính đến năm nay là khoảng hơn 4 năm liên tiếp người viết đã gửi bài cho Đài VOA và được cho đăng tải trên diễn đàn “Bạn đọc làm báo”. Những bài viết là do cảm hứng cá nhân chứ không viết do “đơn đặt hàng”, theo kiểu của các dư luận viên viết theo lệnh “Đảng và nhà nước ta”. Vì vậy bài được chọn đăng không trả tiền nhuận bút và dưới mỗi bài đăng tải trên mục “Diễn Đàn” này thường có ghi chú “Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả. Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của đài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ”.

2 - VOA do ngân sách chính phủ Hoa Kỳ đài thọ. Nhiệm vụ của VOA là làm truyền thông. Các ban ngôn ngữ, bao gồm tiếng Việt, được hoàn toàn độc lập, tự do chứ không chịu sự lãnh đạo trực tiếp và chặt chẽ như trong chế độ độc tài toàn trị tại Việt Nam cũng như chế độ độc tài các kiều khác trên thế giới.

Mặt khác, mặc dầu mang danh là “Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ”, nhưng cách đăng tin và chọn lựa các bài viết của độc giả gửi tới, người viết thấy VOA luôn tôn trọng sự thật và tính khách quan của một cơ quan truyền thông quốc tế. Bằng chứng là có nhiều tin hay bài bất lợi cho Tổng Thống, cho chính phủ hay bất cứ nhân vật công cử hay dân cử nào thuộc hành pháp, lập pháp hay tư pháp Hoa Kỳ, VOA đều cho đăng tải. Ngay cả những ý kiến phản hồi của độc giả bày tỏ bất đồng bằng sự xuyên tạc hay chụp mũ tác giả, luôn cả đài VOA, bằng những ngôn từ thiếu văn hóa, VOA vẫn cho đăng tải. Nhiều người cho rằng những độc giả có ý kiến phản hồi theo ngôn từ và cung cách này thường là của những “dư luận viên” ăn lương nhà nước làm công tác “phản tuyên truyền” nhằm làm nản lòng tác giả những bài viết có nội dung phê phán những sai trái của đảng và nhà nước CSVN, bất lợi cho nhà cầm quyền CSVN.

Đôi điều trình bày trên, người viết nghĩ rằng có thể nhiều dư luận viên cũng đã biết, nhưng vì nhiệm vụ ăn cơm chúa (đảng phải), múa tối ngày”, phải viết vậy, chứ không phải vậy đâu. Phải không ạ?

Thôi thì năm cũ cầm tinh Con Gà 2017 đã qua, năm mới cầm tinh Con Chó 2018 đã tới, người viết đề nghị với quý độc giả bình thường cũng như không bình thường trong Năm Mới này, rằng:

- Nếu có ý kiến phản biện sau mỗi bài viết xin đưa ra những luận cứ lịch sử và thực tiễn khách quan và dùng các ngôn từ có văn hóa để phản bác các luận cứ, quan điểm trong các bài viết của tác giả một cách xây dựng, để cùng hướng đến mục đích chung có tính giai đoạn, là giúp đảng và nhà đương quyền Việt Nam thấy được những chủ trương, chính sách, sai lầm, bất lợi cho dân, cho nước để kịp sửa sai.

- Đồng thời trong trường kỳ, các bài viết của chúng tôi cũng như những bài phản biện của quý độc giả bình thường cũng như không bình thường cần có tác dụng thúc đẩy đảng và nhà cầm quyền Việt Nam gia tốc tiến trình theo chiếu hướng dân chủ hóa đất nước, để chuyển đổi hòa bình, tịnh tiến từ “chế độ độc tài toàn trị cộng sản” giả hiệu (Đỏ vỏ, xanh lòng) qua “dân chủ pháp trị” thực sự (xanh vỏ, xanh lòng); để nhân dân ta được sớm sống trong “tự do, ấm nó hạnh phúc” (như khẩu hiệu tuyên truyền bao lâu nay của “Đảng ta” vẫn chưa thành đạt) trong một xã hội có giai cấp, nhưng sự cách biệt giàu nghèo không quá sâu sắc; nhất là không còn cảnh “người độc quyền áp bức, bóc lột người” của giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản có chức có quyền như thực trạng bao lâu nay tại Việt Nam; mà Ông Nguyễn Phú Trọng người đứng đầu đảng Cộng Sản Việt Nam và nhóm lợi ích của Ông đang cố gắng sửa sai quyết liệt để cứu nguy chế độ.

Thế nhưng người viết nghĩ rằng việc làm của Tổng Bí thư Trọng, “cơ bản là tốt”, song sẽ chẳng đi đến đâu.Vì việc diệt một “căn bệnh tham nhũng” đã trở thành hệ thống do cơ chế đẻ ra, đã quá trễ như thời kỳ cuối của một căn bệnh ung thư hết thuốc chữa. Thế nhưng nhiều người cho rằng, đối với Tổng Bí thư Trọng, chống và diệt tham nhũng lúc này chỉ là “Diện”, loại trừ các nhóm lợi ích khác trong đảng để tập trung quyền lực mới là “Điểm”. Liệu Ông Tổng Trọng có thành công trong ý đồ này hay vô hình chung lại giúp cho tiến trình dân chủ hóa đất nước mau đến kết thúc? Mong lắm thay. Thực tế người dân mong đợi có câu trả lời chính xác và sớm nhất nội trong năm Con Chó 2018 này, phải không ạ, thưa quý độc trong và ngoài nước thân mến?


Thiện Ý
Houston, ngày 11-2-2018
BĐLB-VOA

Tết này không còn ‘vì dân và hành động’…


Ông Đinh La Thăng tại tòa án ở Hà Nội.

Thấm thoắt lại một cái tết nữa…

Cũng thấm thoắt đã hai năm trôi qua kể từ lúc tân Ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng nghênh ngang “tiến về Sài Gòn” với khẩu hiệu không kém kênh kiệu: “Vì dân và hành động”.


Mị dân rẻ tiền nhưng vẫn hiệu quả


Thời thế mới cần những triết lý và những khẩu hiệu mới - cho đảng, nhưng trên hết là cho những cá nhân trong đảng. “Vì dân và hành động” dù chẳng có gì mới nhưng vẫn khác với thứ bẻm mép “của dân, do dân và vì dân” đã ôi thiu đến rữa khuẩn mà vẫn chẳng thấy hành động đâu.

Xây đường cho “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, dàn xếp để Công ty sữa Việt Nam (Vinamilk) mua sữa của người nuôi bò ở Củ Chi, đứng ven kênh Nhiêu Lộc để vớt rác… là những hành động mới, theo khẩu hiệu mới của Đinh La Thăng. Dù chỉ là số ít, vụn vặt và một số hành động đã chẳng mang lại kết quả thực tế nào ngoài lời hô hào và hứa hẹn, Đinh La Thăng vẫn được nhiều người dân, nhất là tầng lớp bình dân hoan nghênh, bởi một chân lý đơn giản là biểu hiện của Đinh La Thăng khác hẳn với quá nhiều quan chức chỉ nói mà không làm, nhiều khi còn không dám nói. Kết quả của chuỗi “hành động Đinh La Thăng” thậm chí còn khiến cho một số người dân Sài Gòn giữ được thiện cảm với ông Thăng ngay cả về sau này khi Thăng bị Nguyễn Phú Trọng tống vào tù.

Trong giới chính trị gia hỗn độn vào thời chủ nghĩa tư bản dã man ở Việt Nam, Đinh La Thăng xứng đáng là một trong những chóp bu khoa trương nhất, ồn ào nhất mị dân nhất và mị báo nhất. Đinh La Thăng hẳn có một sự am hiểu và độ nhạy cảm mạnh mẽ về tình trạng đại đa số người dân và cả công chức viên chức phụ thuộc báo chí nhà nước về mặt định hướng và tuyên truyền. Theo đó, bất cứ một hành động quan chức nào, dù chỉ rất nhỏ hoặc chưa mang lại kết quả nào hay biết chắc là sẽ chẳng mang lại kết quả nào, nhưng một khi được vài chục tờ báo đảng và nhà nước đồng loạt cho “lên đồng” thì đó vẫn là hành động có ý nghĩa, để lại dấu ấn sâu đậm cho một bộ phận xã hội đang lang thang cháy cổ ngoài sa mạc chế độ xã hội chủ nghĩa, để chỉ cần một làn mưa nhỏ là vội ngẩng mặt nhìn trời ơn vái.

So với chủ nghĩa tư bản dã man cách đây gần 300 năm, Đinh La Thăng rõ là đã đáp ứng tiêu chí của hình thái mị dân rẻ tiền nhưng lại đạt hiệu ứng khá cao.

Nhưng Đinh La Thăng cũng là một tiêu biểu về tính quả báo nhất trên nền bức tranh chế độ độc đảng đang ngả sang màu tối đùng đục.


Cứ buông đao là thành Phật?


Hai năm sau “vì dân và hành động”, Đinh La Thăng đã đi thẳng vào nhà lao bởi nhát “cẩu đầu trảm” của những người đồng chí không đồng lòng của ông.

Cuộc đời đã chứng minh rằng triết lý “buông đao thành Phật” không phải đúng với tất cả.

Đinh La Thăng xuất thân từ một nhóm lợi ích và móc xích với một nhóm quyền lực. Vào mùa xuân năm 2016, nhân vật này đã đạt đến đỉnh cao sự nghiệp chính trị bằng một vị trí trong Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể vào lúc ấy, Thăng đã cảm thấy tiền bạc đã quá dư dả mà không còn là một nhu cầu quá bức thiết đối với mình, trong khi phần đời còn lại là quyền lực và danh vọng - những điều mà một người dân thường thì chẳng mấy quan tâm, nhưng loại chính trị gia nửa mùa như Thăng và các đồng chí của ông thì sẵn sàng tự chết đuối trong nó.

Không khác gì Trịnh Xuân Thanh sau chuỗi năm ăn chơi trác táng ở Tập đoàn Dầu khí Việt Nam rồi tìm cách “hạ cánh” ở một tỉnh trú phú miền Tây Nam Bộ với cương vị phó chủ tịch phụ trách về an sinh xã hội, Đinh La Thăng có thể đã muốn “rửa tay gác kiếm” bằng tâm nguyện “từ nay tôi sẽ dành toàn tâm toàn ý cho TP. Hồ Chí Minh”, muốn tìm một “bãi đáp” an dưỡng sau thời quẫy vùng các dự án béo bở ở Tập đoàn Dầu khí quốc gia và các gói thầu béo bở không kém thời làm bộ trưởng giao thông vận tải sau đó.

Có thể, sự nghiệp danh vọng chính trị của Đinh La Thăng sẽ không đến nỗi nào, thậm chí còn “lưu vào sử xanh”, nếu không có cú “hồi tố” của Nguyễn Phú Trọng dành cho Nguyễn Tấn Dũng.

Hai mùa xuân sau khi bất ngờ lọt vào Bộ Chính trị - mà theo nhiều đồn đoán thì đó là một thỏa thuận ngầm giữa các quan chức cao cấp với nhau tại đại hội 12 - Đinh La Thăng chỉ còn “xin được ăn cái tết cuối cùng với gia đình trước khi thụ án”.

Trong một trạng thái hoang tưởng cùng cực và dù đã gần như sụp xuống khóc lóc thảm thiết, Đinh La Thăng đã bị chính những đồng chí của mình “giết sống”.

Cái án 13 năm tù giam dành cho Đinh La Thăng chỉ riêng trong vụ án đầu tiên còn nặng hơn cả mức án tù bình quân mà chế độ độc đảng đối xử với giới đấu tranh dân chủ nhân quyền.

Nhưng dù gì, những người hoạt động nhân quyền vẫn ngẩng cao đầu vì họ đều không nhỏ một giọt nước mắt nào, đều tỏ một tinh thần bất khuất không nhận tội và luôn tin vào lý tưởng cùng con đường của mình. Cái giá mà họ phải trả là khác hẳn với số phận của những quan chức như Đinh La Thăng.


Vận đen phá chùa


Chỉ trước nỗi cám cảnh của Đinh La Thăng có một năm, một quan chức đầy ắp tham nhũng khác là Trịnh Xuân Thanh cũng đã nếm mùi mất nhân quyền cá nhân khi người này phải la làng về chuyện đảng mất dân chủ và độc tài quy chụp. Nhưng chỉ đến khi bị đảng cho công an truy nã ráo riết, Trịnh Xuân Thanh mới đủ can đảm viết đơn “ly dị” đảng.

B14 - nơi Đinh La Thăng đang “tạm trú” - cũng như nhiều trại tạm giam khác của Bộ Công an, lại là những nơi giam giữ chính trị phạm, hoặc tù nhân lương tâm - những người đấu tranh vì dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Có thể lần đầu tiên Đinh La Thăng mới thực sự trải nghiệm để ý thức một cách chua chát rằng ông đã bị bắt và bị xử bởi chính những người mà chỉ mới ngày hôm qua còn gọi ông là “đồng chí”, cùng nhậu nhẹt và chơi bời với nhau như thể cái tình bạn cảm động và vĩ đại ấy không bao giờ chia lìa.

Vào giờ này, nằm trong trại tạm giam B14 của Bộ Công an, có lẽ, lần đầu tiên trong cuộc đời quan chức lên như diều gặp gió và tiền nhiều như nước sông Đà của mình, Đinh La Thăng nhớ về… nhân quyền.

Trong lúc không hề sượng sùng tuyên ngôn “vì dân và hành động” và tìm cách lấy lòng giới cán bộ lão thành, có công cách mạng, trí thức và cả những người dân thường, Đinh La Thăng lại tuyệt đối không nhân nhượng với giới hoạt động nhân quyền ở Sài Gòn trong suốt thời gian ông ta nhậm chức bí thư thành ủy.

Thậm chí thời Đinh La Thăng còn qua mặt và vượt hẳn cả bí thư thành ủy cũ là Lê Thanh Hải cùng đương kim bí thư thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải về “thành tích” ném mắm tôm, đánh đấm và bắt bớ nhân quyền vào các lễ tưởng niệm 74 quân nhân Việt Nam Cộng Hòa hy sinh để bảo vệ Trường Sa năm 1974, ngày 17/2/2016 tưởng niệm 6 vạn quân nhân và người dân Việt Nam đã hy sinh trong Chiến tranh vệ quốc 1979 chống Trung Quốc xâm lược. Hàng trăm người bị đàn áp, bị đánh đập, bị cấm ra khỏi nhà ở Sài Gòn. Công an TP.HCM lao vào đám đông và giật phá tan nát vòng hoa tưởng niệm ở Sài Gòn.

Nhưng trong bảng vàng thành tích của Công an TP. HCM và Bí thư Đinh La Thăng, trận đàn áp cuộc biểu tình vì môi trường vào ngày 8/5/2016 mới cần được gạch dưới như một “đỉnh cao chói lọi”: lực lượng ăn thuế của dân đã bắt đến 500 công dân biểu tình nhốt tại sân vận động Hoa Lư. Ngày hè đỏ nắng và đỏ máu ở Sài Gòn. Khắp trung tâm thành phố này là cảnh “các lực lượng bảo vệ trật tự” nhe nanh lao vào hành hung không thương tiếc người biểu tình. Xịt hơi cay, đánh đập đến đổ máu rất nhiều người, đấm đá đến ngất xỉu hai mẹ con tuần hành như một cách kỷ niệm “Ngày của Mẹ”… Một số hình ảnh đã được xác minh: chính những nhân viên công an đã hóa trang làm thanh niên xung phong để tấn công dã man người biểu tình.

Còn “thành tích tâm linh” lớn nhất của Đinh La Thăng là vào năm 2016, quan chức này đã hạ lệnh cho công an ủi sập chùa Liên Trì - một cơ sở thờ tự lâu năm của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất và cũng là địa điểm hiếm hoi dành cho sinh hoạt của các tổ chức xã hội dân sự và nhân quyền. Về sau này, nhiều người nói rằng vận đen của Đinh La Thăng, đã khởi sự từ vụ phá chùa chiền ấy.


Ai cứu vớt Thăng?


Vụ phá chùa Liên Trì không chỉ “đen” cho Đinh La Thăng, cả một số quan chức cấp dưới của Thăng ở Sài Gòn, cùng những bàn tay đen đúa bí mật của giới quan chức cao cấp và nhóm lợi ích đã đẩy đuổi dã man người dân khỏi khu đất vàng Thủ Thiêm và “ăn đất” tàn mạt đến thế nào, cũng đang dần bị “báo ứng”.

Giờ đây, Đinh La Thăng biết dựa vào ai để cứu vớt “quyền làm người” cho bản thân mình khỏi bàn tay dữ tợn của các đồng chí của ông?

Các tổ chức nhân quyền quốc tế chăng?

2018, năm đầu tiên Đinh La Thăng ăn tết trong tù. Đã xa lắm rồi “vì dân và hành động”.

Cuối 2017, đầu 2018. Cái tết trong tù đầu của Đinh La Thăng là sự khởi đầu cho một năm “bắt quan chức”, thay vì chỉ “bắt nhân quyền” trong năm 2017.


Phạm Chí Dũng 
Blog VOA

Dân ý về chết và chôn


Mô hình Nghĩa trang Yên Trung dự trù kinh phí hơn 1.400 tỷ đồng dành cho các lãnh đạo cấp của Việt Nam. (Ảnh: VietnamFinance)

Chắc chắn đại diện Bộ Xây dựng và chính quyền thành phố Hà Nội không thể ngờ rằng, “Lễ công bố Quy hoạch chi tiết xây dựng, tỷ lệ 1/500, Nghĩa trang Yên Trung” do họ phối hợp tổ chức hôm 1 tháng 2, lại trở thành một cuộc trưng cầu dân ý về thời điểm giới lãnh đạo cao cấp nên chết và chuyện chôn giới này…


***


Dẫu đã hơn một tuần tính từ “buổi lễ” đó song cuộc bàn luận về ý tưởng trục xuất 105 gia đình đang sinh sống dưới chân núi Ba Vì thuộc huyện Thạch Thất, thành phố Hà Nội để dùng 120 héc ta đất xây dựng Nghĩa trang Yên Trung, không những chưa kết thúc mà càng ngày càng rôm rả.

Trên các diễn đàn điện tử và mạng xã hội, song song với sự thịnh nộ vì bất chấp thâm thủng ngân sách, nợ nần gia tăng, các công trình phúc lợi phục vụ dân sinh (trường học, bệnh viện,…) vừa thiếu, vừa tồi tệ về chất lượng, số người nghèo khổ càng ngày càng đông, giới nào cũng ta thán về “sưu cao, thuế nặng”, chính phủ Việt Nam vẫn phê duyệt dự án ngốn tới 1.400 tỉ này chỉ để chôn cất “từ 2.200 đến 2.500 cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước và các anh hùng, danh nhân” lần đầu tiên, dân chúng Việt Nam thi nhau bày tỏ suy nghĩ của họ về chuyện chết cũng như chôn những cá nhân thụ hưởng đặc quyền “an nghỉ cuối cùng” ở Nghĩa trang Yên Trung.

Cho dù Nghĩa trang Yên Trung được giới thiệu còn là nơi “an nghỉ cuối cùng” của “các anh hùng, danh nhân” song mũi dùi của dư luận chỉ chĩa trực tiếp vào “cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước”.

Giống như nhiều người, Duong Thang nêu thắc mắc: Chắc gì các anh hùng dân tộc, các danh nhân văn hóa thích được chôn cùng chỗ với các quan chức cao cấp? Đoàn Khắc Xuyên nhận định xếp “các anh hùng, danh nhân” vào cùng một nhóm với những “cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước” là “nhập nhèm, đánh đồng cái này với cái kia, bởi cái này không phải cái kia, cái kia chưa chắc đã là cái này”. Theo ông Xuyên đó là một kiểu “đánh lận con đen” nhằm “né tránh dư luận”.

Chẳng phải chỉ có Duong Thang và Đoàn Khắc Xuyên nhìn ra điều đó. Có hàng triệu người cùng thấy như vậy, thành ra…

– Những bình luận kiểu: Hết ý khi đến giờ này mà vẫn còn phân biệt chỗ chôn giới lãnh đạo cao cấp với thường dân. Hoặc Nghĩa trang Yên Trung cho thấy “tầm nhìn xa” của giới lãnh đạo cao cấp thành ra họ hối hả chuẩn bị hậu sự cho mình. Hay đừng tiếc 1.400 tỉ mà nên chấp nhận đóng góp thêm vài chục ngàn tỉ nữa để lập các nghĩa trang, chôn toàn bộ giới lãnh đạo cấp tỉnh, cấp huyện, cấp xã một lần cho xong

– Rồi những băn khoăn kiểu: Con cháu giới lãnh đạo cao cấp đã định cư ở ngoại quốc hết rồi. Bỏ ra 1.400 tỉ sẽ phí vì lấy ai thắp hương?…

– Và những an ủi kiểu: Bởi khó mà chặn dự án Nghĩa trang Yên Trung thành ra cứ xem đó như chi phí cho việc gom hết vào một chỗ để sau này nhân dân dễ tìm

… được người sử dụng Internet rải đầy trên mạng xã hội Việt ngữ. Chúng nhiều như lá…. mùa thu!
Điểm đặc biệt là tham gia luận bàn theo các hướng vừa kể không chỉ có thường dân. Dự án Nghĩa trang Yên Trung đã đẩy những người xưa nay vẫn không ngại bày tỏ sự tin yêu Đảng, Nhà nước, hoặc từng hay đang gắn bó mật thiết với hệ thống công quyền tại Việt Nam, cùng với đám đông đồng bào của mình nhìn về một hướng.

Hai tháng trước, facebooker Trần Đình Triển – Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư thành phố Hà Nội – nhận định: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là “vị hào kiệt của dân tộc”, ngày mùng 2 tháng này, ông Triển chất vấn: Tại sao chết mà còn phân biệt nơi chôn? Nói không đi đôi với làm, dân tin yêu sao được?

Giữa trận bão dư luận ấy, có facebooker như Nguyễn Thiện nhắc mọi người, dự án Nghĩa trang Yên Trung do chủ trương của Ban Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa trước đề ra, ông Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng đã rời chính trường để trở về “làm người tử tế” – phê duyệt, chứ không phải sản phẩm do ông Nguyễn Xuân Phúc – Thủ tướng đương nhiệm tạo ra. Nguyễn Thiện dẫn một link cho thấy, người đứng đầu Ban Bí thư thời đó chính là “vị hào kiệt của dân tộc” hôm nay.

Facebooker Nguyễn Văn Thọ – người khẳng định là cùng thời, có số tuổi Đảng, tuổi cống hiến ngang với những “cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước”, gọi họ là “đồng chí” – khuyến cáo, chi 1.400 tỉ thực hiện dự án Nghĩa trang Yên Trung là “tự đào huyệt chôn mình, chôn theo cả lòng tin mà cuộc chiến chống tham nhũng đang nhen nhóm lại, thậm chí chôn đi cả lòng biết ơn của nhân dân với sự nghiệp cách mạng mà các bậc tiền bối đã dành cho Đảng”.

Đặng Huỳnh Lộc, cháu của một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, huỵch toẹt: Thay vì xây nghĩa trang để củng cố lòng tin của nhân dân thì hãy tự sát để nhân dân tin là đã chết thật! Võ Đắc Danh, con của một Bà mẹ Việt Nam anh hùng, tán thưởng: Đó là cách tốt nhất để lấy lòng tin của nhân dân.

Đã có không ít người dẫn câu ca dao: Thương dân, dân lập đền thờ. Hại dân, dân đái ngập mồ thối xương! – như một cách răn đe. Hoàng Tư Giang cũng dẫn câu ca dao này kèm câu hỏi: Triết lý đơn giản như vậy, trải qua nhiều triều đại mà sao các anh không nhận ra từ lúc còn trên đỉnh cao quyền lực cho tới khi nhắm mắt xuôi tay? 1.400 tỉ là máu và nước mắt của người dân đấy!

Theo khuynh hướng đó, Đỗ Minh Tuấn bỡn cợt rằng nên “đối xử bình đẳng” với tất cả các “dự án”, khoan phản đối khi chưa xác định các “thông số khoa học”. Giống như các dự án khác, dự án Nghĩa trang Yên Trung cần phải qua giai đoạn khảo sát, nghiên cứu “tiền khả thi”, kèm “đánh giá tác động môi trường”. Theo ông Tuấn, trước khi xài cho hết 1.400 tỉ để xây “bãi tha ma quan chức”, chôn đồng loạt các xác chết thì nên… chôn thử. Ông hiến kế: Chôn thử thằng nghĩ ra dự án xem môi trường trong khu vực có bị ảnh hưởng do nước tiểu của dân không? Sau đó “kiểm tra xem dư luận xã hội ra sao”? Gia đình người được “chôn thử” có phát tài phát lộc hay không? Ông Tuấn còn đề nghị nên khảo sát và dự báo cả yếu tố, trong tương lai, liệu con cháu của những người sử dụng “bãi tha ma quan chức” có bị tổn thương khi suốt ngày nghe chửi và ngửi mùi nước tiểu không?.


***


Từ khi trở thành tổ chức chính trị duy nhất nắm giữ độc quyền lãnh đạo toàn diện tại Việt Nam, dù nhiều người, nhiều giới đề nghị nhiều lần nhưng chưa bao giờ Đảng CSVN tổ chức trưng cầu dân ý.

Dự án Nghĩa trang Yên Trung giống như giọt nước làm tràn ly, dẫu chẳng có ai, nơi nào đứng ra tổ chức nhưng nhiều người, nhiều giới đồng loạt bày tỏ tâm ý của họ. Sau lần dân chúng tự phát biểu thị tâm ý này, không rõ các “cán bộ cao cấp của Đảng, Nhà nước” có đắn đo chút nào mỗi khi lập lại luận điểm “lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối là sứ mệnh mà nhân dân tin tưởng giao phó” hay không?


Trân Văn
Blog VOA