VANEWS
site traffic analytics
Tin Mới Cập Nhật

Vụ ông Đinh La Thăng: TBT Trọng tung ‘cú đấm thép’

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Năm, 14 tháng 12, 2017 | 14.12.17


Giới quan sát cho rằng phe bảo thủ ở Việt Nam, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách “thanh trừng các đồng minh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”. Ảnh: Tư liệu

Viễn Đông - Giới quan sát nhận định, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tung “cú đấm thép chưa từng có” trong vụ bắt giữ và truy tố ông Đinh La Thăng, và đây là “đòn cảnh cáo” những ai muốn thách thức mình.

Cựu quan chức từng nằm trong nhóm hơn chục người “chóp bu” đầy quyền lực ở Việt Nam “ngã ngựa” hôm 8/12 với tội danh “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” thời còn nắm Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), gây rúng động người dân trong nước như thể hiện trên mạng xã hội.

Trong khi đó, ông David Brown, cựu nhân viên ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, “không ngạc nhiên” trước diễn biến này, nhất là sau khi ông Thăng bị loại khỏi Bộ Chính trị hồi tháng Năm, rồi sau đó là vụ “bắt cóc” ông Trịnh Xuân Thanh ở Đức, gây sóng gió quan hệ Hà Nội và Berlin.

Theo tìm hiểu của VOA tiếng Việt, ông Thanh nắm các vị trí quan trọng ở một công ty thành viên của PVN thời kỳ ông Thăng lãnh đạo tập đoàn nhà nước này, vốn từng đóng góp đáng kể vào ngân sách nhưng hiện lao đao vì giá dầu giảm thời gian qua.

Nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn, người quan sát tình hình chính trường Việt Nam, cho rằng ông Thanh “được cho là con át chủ bài” trong hồ sơ về ông Đinh La Thăng”.

Còn ông Brown nhận định rằng “nhiều khả năng, để tự cứu mình, ông Thanh đã cung cấp bằng chứng mà giới chức có thể sử dụng để chống lại ông Thăng và ông [Nguyễn Quốc] Khánh [cựu Chủ tịch PVN]”.

Ông Khánh bị tước tư cách đại biểu quốc hội và bị bắt giam cùng ngày với ông Thăng với cùng tội danh.

Chuyên gia David Brown cho rằng Tổng bí thư Trọng “muốn làm trong sạch đảng khỏi những thành phần suy thoái và cơ hội nhằm khôi phục lại uy tín của đảng”.

“Các vụ khởi tố ở PetroVietnam được ‘dàn dựng’ nhằm mục đích cảnh cáo bất kỳ ai muốn thách thức kế hoạch đó của ông Trọng. Câu hỏi đặt ra hiện nay là: ông Thăng và ông Khánh sẽ thú tội tới mức độ nào để tránh bị án nặng nhất?” ông Brown nói.

Nếu bị kết tội, ông Thăng đối mặt với án có thể lên tới 20 năm tù giam, theo Bộ Luật hình sự.

Báo chí trong nước nhiều ngày qua đã khai thác triệt để vụ ông Đinh La Thăng, nhưng không thấy ý kiến của luật sư bào chữa cho ông hay người thân của cựu quan chức từng nắm nhiều trọng trách này.

Nhà hoạt động Tuấn viết trên Facebook: “Công chúng, bao gồm cả bạn bè người thân của ông [Thăng], sau một thời gian dài bị oanh tạc thông tin bởi hàng trăm tờ báo tập trung khai thác sai phạm của ông với vô số những lời lẽ đao to búa lớn, hẳn sẽ muốn đưa ông lên đoạn đầu đài ngay mà chẳng cần gì đến một phiên tòa. Lúc này, liệu ông có muốn được giữ quyền im lặng, được mời luật sư tham gia từ đầu, được giãi bày với báo chí thông qua luật sư và gia đình để rộng đường dư luận, được xét xử bởi một quan tòa độc lập – những quyền căn bản bình thường của bất kỳ công dân nào ở các nước dân chủ pháp trị?”

Nhận xét các diễn biến về ông Thăng, chuyên gia Brown cho rằng phe bảo thủ ở Việt Nam, đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng, đang tìm cách “thanh trừng các đồng minh của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, người từng thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực trước thủ lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam năm ngoái.

Nhận định này giống với các ý kiến của một số hãng thông tấn đang đặt văn phòng tại Việt Nam. Reuters hôm 9/12 đưa tin, những người chỉ trích chính phủ Việt Nam “bày tỏ nghi ngờ rằng cuộc chiến chống tham nhũng có động cơ chính trị” và “nhắm vào những người thân cận với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.

Ít ngày sau khi các cựu quan chức dầu khí rơi vào vòng lao lý, trong một diễn biến khác cho thấy cuộc chiến chống tham nhũng đang gia tăng cường độ ở Việt Nam, ông Lê Quang Thung, nguyên Chủ tịch Tập đoàn Cao su Việt Nam, một công ty lớn của nhà nước, đã bị khởi tố hôm 12/12, nhiều năm sau khi đã về hưu.

Thời gian vừa qua, ông Trọng có những tuyên bố chống tham nhũng được báo chí chính thống và nhiều cư dân mạng trích dẫn lại như: “Lò nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy” hay “đánh con chuột đừng để vỡ bình”, “không phải xới tung lên tất cả, gây mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm”.

Nhà nghiên cứu David Brown cho rằng ông Trọng “đang làm những gì ông cho là cần thiết để duy trì vị thế độc đảng”.

Chuyên gia này nói thêm: “Nếu nó giống với những gì hiện diễn ra ở Trung Quốc [nơi hiện có chiến dịch “đả hổ diệt ruồi], đó là bởi vì cả hai đảng cùng đối mặt với các thách thức tương tự, chứ không phải bởi vì ông Nguyễn Phú Trọng nhận lệnh từ quốc gia láng giềng lớn ở phương bắc”.


Viễn Đông
VOA

Số đông người Việt cuồng si Cộng sản?


Những nhân vật cuồng đảng: Dư luận viên Nguyễn Ngọc Lập (thứ 4 từ trái), trùm DLV Trần Nhật Quang (thứ 5), Hoàng Thị Nhật Lệ (bìa phải). Ảnh: internet

Viết Từ Sài Gòn - Tôi đặt đề từ như vậy nghe rất trái khoáy và chói tai, nhưng đó là sự thật, đa số người Việt cuồng si Cộng sản. Và người Việt cho đến hiện tại vẫn không chạm tới hạnh phúc được bởi số đông cuồng si Cộng sản. Vì sao?

Vì đôi khi cuộc hôn ước giữa nhân dân và đảng cầm quyền giống như một cuộc hôn phối của một đôi vợ chồng. Và dù muốn hay không thì nhân dân vẫn đứng ở vai trò người vợ, người mẹ, còn nhà cầm quyền nắm vai trò người chồng, gia trưởng. Phép so sánh này rất khập khiểng nhưng lại rất hợp lý trong bối cảnh Việt Nam.

Một cặp vợ chồng hạnh phúc, điều đơn giản nhất là người chồng giữ danh dự, giữ lời và mọi lời thề hẹn trước khi tiến đến hôn nhân vẫn nguyên vẹn sau khi kết hôn, sinh con, đẻ cái. Chỉ có như vậy mới đảm bảo được hạnh phúc, bởi hạnh phúc bắt nguồn từ tình yêu, lòng tự trọng và danh dự. Nếu một trong hai người để tình yêu nguội lạnh, đánh mất lòng tự trọng và xem rẻ danh dự của mình và đối phương thì không còn là tình yêu, hạnh phúc nữa mà là sự chịu đựng hoặc sự cuồng si.

Tôi đã chứng kiến nhiều cặp vợ chồng mà ở họ, đôi khi người vợ bị đối xử như một ô sin, thậm chí dưới mức một ô sin, người chồng bê tha, nát rượu, đánh đập vợ, cờ bạc, hút chích… Nói chung là mọi cái xấu anh chồng đều có đủ nhưng người vợ vẫn chịu đựng, chịu đựng đến độ thù hận trong lòng nhưng bên ngoài vẫn cứ chấp nhận thân phận người vợ tôi đòi.

Nhìn kĩ hơn, hầu hết các cô vợ chấp nhận thân phận này đều bị chung một căn bệnh: Sợ tương lai. Nghĩa là tay chồng xấu xa mọi bề nhưng hắn lại có một thứ rất được, đó là tài sản và khả năng tình dục. Tài sản của hắn đủ lớn và bí mật để cô vợ đâm ra lo sợ khi ra đi, khả năng tình dục hắn đủ mạnh, thậm chí bạo động để khiến cho cô vợ trở thành một con nghiện của hắn.

Đây là bi kịch mà đôi khi cô vợ lại tự huyễn hoặc rằng mình hạnh phúc, mình có nhà cao cửa rộng của chồng làm cho, mình có người chồng giúp mình giải tỏa những ẩn ức sau những bạo hành và đòn roi… Một kiểu cuồng si bệnh hoạn. Và ở đây không thể nào có hạnh phúc hay tình yêu. Nhưng người ta vẫn nhầm tưởng hoặc cố dối mình để tồn tại, vì người ta sợ tương lai, sợ thay đổi, sợ những thứ mình chưa quen nhìn, chưa gặp…

Và sự thù hận, căm ghét, đau khổ vẫn âm ỉ cháy bên trong, cháy cho đến khi nào nó đủ sức bùng vỡ thì lại có chuyện vợ giết chồng, vợ đầu độc chồng, vợ cắt của quí của chồng… Có một ngàn lẻ một chuyện đau lòng khi người vợ phản ứng tức thời, hết chịu đựng được. Nhưng tất cả các hệ lụy mà người vợ chịu đựng, cam chịu đều không mang tới kết quả tốt đẹp nào, thậm chí nguy hại cho cả đôi bên.

Trong mối quan hệ giữa nhân dân với chế độ cầm quyền, có vẻ như số đông người Việt chấp nhận thân phận của cô vợ chịu đựng trước đảng độc tài. Mặc dù đảng Cộng sản bội ước, để cho những đảng viên tham nhũng, cửa quyền, hách dịch, coi dân như cỏ rác… tha hồ tác oai tác quái, nhưng số đông nhân dân vẫn cam chịu, thậm chí vẫn xu phụ, chờ đợi một điều gì đó. Một kiểu chờ đợi của người vợ tôi đòi cố nịnh chồng, cố chiều ý chồng mặc dù đằng sau sự chiều chuộng này là cả một trời cay đắng và căm phẫn.

Thử đặt câu hỏi: Có bao nhiêu dư luận viên, bao nhiêu thành viên đội cờ đỏ, thậm chí bao nhiêu nhân viên an ninh Cộng sản có thể không chửi thề nếu như sau ba tháng, họ không nhận được đồng lương nào và họ không còn nhận được quyền lợi nào từ phía đảng Cộng sản? Tôi dám nói là may mắn lắm thì một ngàn người, còn được vài người không phản ứng hoặc không buộc miệng chửi thề, hoặc không rút súng bắn thẳng vào cái nơi họ phục vụ! Đó là sự thật!

Ngay cả một dư luận viên gạo cội và hết mực yêu đảng, sẵn sàng hiến thân cho đảng như Trần Nhật Quang, nhiều khi tôi thử đặt câu hỏi nếu như trong vòng ba tháng, vì một lý do nào đó, ông Quang không nhận được đồng lương nào, không còn hưởng những ân sủng của đảng, liệu lòng trung thành của ông còn bao nhiêu phần trăm? Thật là khó nói!

Đó là những ví dụ chỉ những thành phần con cưng của đảng, những đứa con trung thành của đảng. Với số đông nhân dân không tên tuổi, những người từng đóng từng đồng thuế, đong từng lon gạo, ki cóp từng đồng trong ống tre để mua công trái xây dựng đất nước thì sự cuồng si Cộng sản của họ có phần thụ động, họ không muốn cuồng si rồi cũng phải cuồng si. Bởi họ sợ tương lai.

Cái tương lai nếu không chấp nhận sự tồn tại, sự độc đoán, độc tài của đảng Cộng sản thì phải ngồi tù, phải bị xếp vào hàng phản động, cái tương lai mờ mịt khi bị nhà cầm quyền vùi dập… Dường như ai cũng sợ tương lai.

Sở dĩ người ta sợ tương lai một cách kéo dài, lê thê như vậy cũng có lý do của nó. Điều đó có hai yếu tố cốt lõi, vấn đề quyền sở hữu và nhân quyền tại Việt Nam là chuyện đã rồi, mặc dù không có quyền sở hữu thứ tài sản quan trọng nhất là đất đai, không có nhân quyền, nhưng người ta vẫn cứ bị nhà cầm quyền ma mị bằng thứ lập luận rằng Việt Nam dân chủ gấp vạn lần các nước dân chủ và Việt Nam có thừa nhân quyền nên không cần nhân quyền của phương Tây.

Nó cũng giống như một cô vợ về nhà chồng, cô vẫn phải thực hiện mọi sứ mệnh của người vợ, người mẹ nhưng luôn bị nhà chồng ép chế bởi đơn giản mọi thứ đã có sẵn trước khi cô làm dâu. Nếu lỡ có đổ vỡ, chia ly thì cô đi ra trắng tay vì mọi thứ thuộc về nhà chồng. Đây là một kiểu đối xử khốn nạn nhất mà anh chồng đã dành cho cô. Nó cũng giống như đảng cầm quyền đã khéo léo tước hết mọi thứ quyền của người dân, người ta phải cam phận, cuồng si để khỏi phải đối mặt với tương lai đen.

Đương nhiên mỗi câu chuyện mỗi khác nhau về mặt bản chất. Nhưng rõ ràng, cái đích đến, thân phận của người Việt, nói cho cùng, một con số không nhỏ đã cam chịu và cuồng si đảng Cộng sản này suốt nhiều chục năm. Và cái trạng thái cách mạng của người Việt có hơi hướm giống với trạng thái của người vợ hết chịu nổi ông chồng thì nổi loạn, giết chồng hoặc cắt của quí hoặc có một hành vi nào đó mang tính trả thù, man rợ hơn là tỉnh táo suy xét thiệt hơn khi chưa quá muộn màng để đưa ra quyết định li hôn, để giải thoát cho bản thân lúc chưa quá muộn.

Đáng sợ nhất của Việt Nam nằm ở chỗ những cuộc cách mạng dù chỉ mới manh nha hay phôi thai thôi đã thấy hơi hướm của thù hận và trừng phạt nhiều hơn là bao dung và hướng đến tiến bộ, hướng đến cái chung của quốc gia, dân tộc!


Viết Từ Sài Gòn
Blog RFA

Kiểm tra kê khai tài sản dưới góc độ chế định luật


Một trong những thông tin đáng chú ý có liên quan đến hoạt động chống tham nhũng ở Việt Nam gần đây là cuộc thanh tra việc quản lý xây dựng khu "biệt phủ" của gia đình ông Phạm Sỹ Quý, giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái cũng như việc kê khai tài sản liên quan đến khu đất này.

Một góc công trình “biệt phủ” của gia đình giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái. Ảnh: baochinhphu.vn

Nguyễn Sỹ Phương - Thanh tra Chính phủ sau khi kiểm tra kết luận ông Phạm Sỹ Quý kê khai thiếu: 7.905 m2 đất ở, hơn 27.500 m2 đất nông nghiệp do vợ đứng tên, căn nhà 600 m2, tiền vay ngân hàng hơn 9,1 tỉ đồng và nợ bạn bè 60 cây vàng. Do kê khai sai, ông Phạm Sỹ Qúy bị kỷ luật điều chuyển từ giám đốc sở sang phó văn phòng Hội đồng nhân dân tỉnh; Xây dựng sai phép và không phép bị phạt hành chính 507 triệu đồng (cho công trình tồn tại); chậm nộp thuế phạt trên 50 triệu đồng. Liên quan đến dư luận về việc thanh tra nguồn gốc tài sản có dấu hiệu bất minh (do kê khai sai), Thanh tra Chính phủ cho biết: “nội dung thanh tra không có việc xác minh tài sản (điều tra nguồn gốc)... và luật cũng không quy định việc này (1)".

Căn cứ luật áp dụng cho việc xác minh tài sản

Kiểm tra kê khai tài sản không có mục đích tự thân, chỉ là biện pháp khởi đầu để điều tra nguồn gốc nếu có sai sót (dấu hiệu bất minh) nhằm mục đích phòng chống tham nhũng. Áp dụng biện pháp này với ông Phạm Sỹ Quý, Thanh tra Chính phủ đã hoàn thành khi phát hiện được sự chênh lệch, tức có dấu hiệu bất minh, nhưng không đạt được mục đích phòng chống tham nhũng, bởi không xác minh điều tra nguồn gốc, công đoạn tiếp theo để khẳng định hay phủ định ngờ vực, được Thanh tra Chính phủ viện dẫn do luật chế định ở điểm (1).

Vậy vấn đề không còn nằm ở trách nhiệm của cơ quan Thanh tra mà ở chính văn bản luật, một khi thực tế áp dụng luật cho thấy không đạt mục đích thì phải được cơ quan hành pháp và lập pháp đưa ra xem xét. Đây vốn là điều bắt buộc ở các nước tiên tiến. Ví dụ, cách đây năm năm tại Dresden (Đức) đã xảy ra một vụ án đáng chú ý. Một người chồng sau khi đánh vợ đã chạy ra đường để tránh cảnh sát tới nhà bắt, khi gặp cảnh sát ập tới liền chĩa thẳng khẩu súng giả trông như thật vào họ, lập tức bị bắn trả và chết tại chỗ, và năm tháng sau đó Quốc hội Đức đã phải thông qua luật cấm bán súng giả trông như thật.

Quay lại câu chuyện ở Việt Nam, trích Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Phòng, chống tham nhũng 01/2007/QH12: Điều 46b "1. Người kê khai tài sản có nghĩa vụ giải trình nguồn gốc phần tài sản tăng thêm quy định tại khoản 2 Điều 44...". Điều 47 "1. Căn cứ để xác minh tài sản bao gồm: a) Khi có tố cáo...; c) Khi có căn cứ cho rằng việc giải trình về nguồn gốc tài sản tăng thêm không hợp lý; d) Khi có yêu cầu của các cơ quan, tổ chức, cá nhân quy định tại Điều 47a... 2. Khi có một trong những căn cứ quy định tại khoản 1 Điều này thì người quản lý cán bộ, công chức, viên chức đó ra quyết định xác minh tài sản".

Điều 47a "Thẩm quyền yêu cầu xác minh tài sản: 1. Khi có một trong các căn cứ quy định tại Điều 47, các cơ quan, tổ chức, cá nhân sau đây có quyền yêu cầu người có thẩm quyền quản lý cán bộ, công chức, viên chức ra quyết định xác minh tài sản: a) Ủy ban thường vụ Quốc hội, Thường trực Hội đồng nhân dân có quyền yêu cầu xác minh tài sản đối với người dự kiến được Quốc hội, Hội đồng nhân dân bầu hoặc phê chuẩn...".

Cả 3 điều khoản điều chỉnh mối quan hệ pháp lý hai bên giữa nhà nước và người kê khai đều chế định trách nhiệm người kê khai chặt chẽ; có 2 trong 3 điều trao thẩm quyền rất rộng cho bên hữu trách (cấp trên quản lý cán bộ, hoặc thường trực Quốc hội, Hội đồng nhân dân) nhưng lại không hề chế định trách nhiệm họ thực hiện quyền đó (một khi được trao quyền mà không bị chế định trách nhiệm tương xứng thì thực thi hay không là tùy họ); luật đã dẫn không thoả mãn nguyên lý nhà nước pháp quyền (được hiến pháp ta thừa nhận) trong luật học: “Nhà nước phải chịu trách nhiệm (bị chế tài nếu vi phạm) và chỉ được quyền làm những gì luật định trên nền tảng hiến pháp“.

Tham khảo nguyên lý nêu trên trong các văn bản Đức liên quan tới tham nhũng vụ lợi

Có thể dẫn văn bản của Chính phủ tiểu bang Rheinland pfalz (Đức) về "Hướng dẫn Phòng chống tham nhũng trong lĩnh vực hành chính" gồm 25 Điều, 12 trang. Mục 8, Điểm 8.1, chế định cấp trên phải cho điều tra (Luật 01/2007/QH12 của Việt Nam không chế định) khi phát hiện được các dấu hiệu ngờ vực tham nhũng (trong khi ở Việt Nam, cũng theo trả lời của Thanh tra Chính phủ “chỉ khi có dấu hiệu tham nhũng (chứ không phải ngờ vực) mới điều tra, tức đã khẳng định tội danh tham nhũng vốn chỉ toà án mới được quyền tuyên phán - quy trình ngược), gồm: - Đời sống của thuộc cấp cao bất thường không thể giải thích; - Quan hệ cá nhân với những người giao dịch mang lại tiền bạc; - Giải quyết công việc ở mức quá giới hạn cho phép. - Thoả thuận với những công chức liên quan về việc làm của mình; - Thời gian xử lý công việc bất bình thường (quá ngắn hoặc quá dài). Có thể thấy, nhiều dấu hiệu ngờ vực này đúng với trường hợp ông Phạm Sỹ Quý.

Mục 8.2- (Luật Việt Nam không chế định) Công chức có trách nhiệm báo cáo dấu hiệu ngờ vực không chậm trễ với cấp trên mình. Mỗi bộ trưởng tiểu bang thành lập một bộ phận chuyên trách (bảo mật) để tất cả công nhân viên chức thuộc bộ có thể yên tâm báo cáo ngờ vực (bộ máy ở nước ta không có).

Mục 8.3- Biện pháp kỷ luật: Đối với công nhân viên chức có dấu hiệu tham nhũng, cấp trên phải nhanh chóng áp dụng biện pháp kỷ luật, từ tạm đình chỉ công việc đến hủy ngang hợp đồng lao động (ở Việt Nam không thể làm ngay, phải chờ sự chỉ đạo).

Mục 8.4- Xử lý nội bộ: Khi xảy ra dấu hiệu tham nhũng, cấp trên phải nhanh chóng áp dụng các biện pháp trong nội bộ để tránh gây thiệt hại (không có trong văn bản luật ở Việt Nam).

Mục 8.5- Kiểm tra lại bộ máy tổ chức: Khi phát hiện tham nhũng cấp trên phải kiểm tra lại cơ cấu bộ máy, làm sáng tỏ những lỗ hổng trong lãnh đạo và tổ chức (ở Việt Nam chỉ làm khi có chỉ đạo).

Tương quan giữa tính nghiêm minh luật và mức độ tham nhũng vụ lợi ở Đức

Các văn bản dưới luật nêu trên xuất phát từ Luật Công chức Đức BeamtStG, quy định: Khi công viên chức hành xử sai phạm, cấp trên phải áp dụng luật BDG để xử lý. Nếu không, chính họ sẽ bị cấp trên họ xử lý (cứ thế từ cấp dưới đến cấp cao hơn (nói theo kiểu toán học là từ cấp n đến cấp n+1) cho tới đại diện pháp nhân cao nhất của tổ chức đó). Về mặt hành chính và hình sự, dù người sai phạm có quyền lực cao tới đâu, thì bất kỳ cơ quan hữu trách nào cũng đều phải thực hiện chức trách luật định đối với người sai phạm đó, nếu không chính cơ quan hữu trách sẽ bị luật chế tài (khác với ở Việt Nam, những vụ tham nhũng lớn phải cần đến sự chỉ đạo từ Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng), và nguyên thủ quốc gia cũng có thể trở thành bị can, bị cáo như bất kỳ công chức nào có cùng sai phạm.

Như vụ Tổng thống Christian Wulff phải từ chức ngày 17-12-2012 vì bị truyền thông cáo buộc vụ lợi (năm 2008 được chủ khách sạn miễn phí hơn 750 euro cho con nhỏ đi cùng khi làm khách danh dự Ngày hội Tháng 10 ở München, mặc dù sau này Tòa án đã bác bỏ lời cáo buộc này), buộc Viện kiểm sát tiểu bang nơi ông Wulff làm việc vào thời điểm đó phải thực hiện chức trách điều tra, nếu không chính Viện kiểm sát sẽ bị chế tài.

Câu chuyện về Tổng thống Wulff không phải trường hợp cá biệt mà đã có nhiều tiền lệ. Tháng 1-1993, ông Jürgen Möllemann, Chủ tịch Đảng FPD, Phó thủ tướng Liên bang đã từ chức chỉ vì dùng tờ giấy mẫu công văn của bộ để đặt mua hàng cho vợ. Ông Günther Krause (Đảng CDU), Bộ trưởng Liên bang phụ trách những vấn đề đặc biệt từ năm 1990, năm 1993 từ chức do vợ xin tiền trợ cấp sai quy định, khi chuyển nhà xin 6000 DM tiền hỗ trợ không đúng tiêu chuẩn.

Ông Gerhard Glogowski (Đảng SPD), Thủ hiến Tiểu bang Niedersachsen từ chức năm 1999 bởi đã rút một phần tiền trong quỹ từ thiện do các doanh nghiệp quyên góp chi cho đám cưới của mình. Ông Kurt Biedenkopf (Đảng CDU), Thủ hiến Tiểu bang Sachsen từ chức tháng 4-2002 vì bị cáo buộc thuê căn hộ trong nhà khách chính phủ với giá thấp quá mức. Ông Gregor Gysi, Chủ tịch Đảng PDS, tháng 7-2002 từ chức Bộ trưởng Kinh tế của Berlin vì bị cáo buộc sử dụng quyền được hưởng giảm giá cho các chuyến bay công vụ để mua vé cho cá nhân. Bà Ulla Schmidt (Đảng SPD), năm 2009 từ chức Bộ trưởng Y tế do sử dụng xe công và tài xế để đi du lịch cá nhân rồi để xe bị mất cắp.

Đến giới kinh doanh và những người của công chúng cũng sẽ bị điều tra khi liên quan tới tham nhũng dạng trốn thuế. Chuyên gia phân tích Theo Sommer (83 tuổi) của tờ nhật báo Die Zeit đã bị phạt tổng cộng 1 năm 7 tháng tù treo và phải trả 20.000 euro tiền phạt vì không khai thuế cho 649.000 euro thu nhập thêm từ năm 2007 đến năm 2011. Tương tự, năm 2009, vì trốn gần nửa triệu euro tiền thuế, cựu giám đốc tập đoàn bưu điện Đức, Klaus Zumwinkel (70 tuổi) cũng bị phạt hai năm tù treo và nộp phạt đến 1 triệu euro. Năm 2002, Tòa án Landgericht München I phạt tay vợt huyền thoại Boris Becker hai năm tù treo vì trốn đến 1,7 triệu euro thuế phải hoàn bồi, cộng tiền phạt 300.000 euro. Chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá Bayern, củng là danh thủ làng bóng đá Đức, ông Höneß, năm 2014 bị phạt 3,5 năm tù giam tội trốn 3,5 triệu euro tiền thuế lãi suất tiền gửi bí mật tại ngân hàng Thụy Sỹ.

Câu châm ngôn “cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền“ không ứng với pháp luật Đức.

Phòng chống tham nhũng vụ lợi không chỉ áp dụng với các nhà quản lý, nhà kinh doanh mà như một tập quán văn hóa chi phối đời sống thường nhật ờ Đức. Đầu năm 2013, chị L. người Việt đã hoảng hốt khi nhận được giấy triệu tập của cảnh sát hình sự Berlin, với dòng mở đầu: "Để điều tra với cáo buộc tội tạo vụ lợi cho công chức (đút lót) theo điều §333 bộ luật hình sự Đức (StGB) (ai thoả thuận, hứa hẹn, hoặc bảo đảm cho nhà chức trách, người thực hiện công vụ, hoặc người khác có liên quan, được hưởng lợi khi thực hiện công vụ đó, có thể bị phạt tiền hoặc tù tới 3 năm)", nguyên do là con chị và các bạn ở lớp đã chung nhau mua một món quà trao tặng cô giáo chủ nhiệm dịp lễ Giáng sinh và năm mới từ năm trước đó. Chị L. phải chịu trách nhiệm cho hành vi của con mình vì bé chưa thành niên. Hàng chục bức thư, giấy mời như trên được gửi đến tất cả phụ huynh học sinh có liên quan, lấy lời khai và thu thập bằng chứng. Nếu không làm vậy, đến lượt cơ quan cảnh sát có thể bị truy tố tội "bỏ mặc công vụ", theo bộ luật hình sự (StGB).

Một nhà nước chỉ thật sự trong sạch khi và chỉ khi (điều kiện cần và đủ) luật pháp chế định được trách nhiệm giới hữu trách trước mọi dấu hiệu ngờ vực tham nhũng hay vụ lợi, từ nguyên thủ quốc gia tới từng người dân. Còn nếu chỉ chế định trách nhiệm người có dấu hiệu đó thì kết quả hoàn toàn tùy thuộc quyền lực cùng mối quan hệ riêng chi phối giới hữu trách mà người đó nắm.


TS. Nguyễn Sỹ Phương
CHLB Đức - TBKTSG

Ai chống lưng cho ‘củi tươi’ Đinh La Thăng?


Ông Đinh La Thăng. Ảnh: AFP/Getty Images

Tư Ngộ - Cả hai anh em ông Đinh La Thăng từ những ngày huy hoàng quyền thế bây giờ đang cùng ở trong nhà giam B14 lạnh lẽo của Bộ Công An ở huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội.

Năm ngoái, trước và sau khi ông Trịnh Xuân Thanh, chủ tịch Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC) một công ty con của Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam – PVN) bỏ trốn ra nước ngoài, đã thấy báo chí trong nước lai rai nhiều bài viết về những dự án ngàn tỉ đồng của tập đoàn PVN hoặc thua lỗ, hoặc phải “đắp chiếu” từ khi còn xây dựng dang dở.

Những dự án đó bị cáo buộc là “di sản” của ông Đinh La Thăng từ thời ông làm chủ tịch PVN giai đoạn 2006-2011 trước khi được “điều” lên ghế bộ trưởng Giao Thông Vận Tải. Thua lỗ thất thoát vì lươn lẹo tư túi, đầu tư sai, không hiểu biết cả về kỹ thuật chuyên môn và thị trường dẫn đến thất thoát hàng chục ngàn tỉ đồng.

Hệ quả từ vụ điều tra sự thất thoát tiền bạc tại PVC đưa một số chức sắc cầm đầu vào B14 và các cuộc điều tra về mất trắng 800 tỉ đồng khi đổ tiền mua 20% cổ phần (trái quy định) ngân hàng Đại Dương, khiến Tháng Tư năm 2017, báo chí trong nước loan báo ông Đinh La Thăng (khi đó đang là bí thư Thành Ủy Sài Gòn) bị Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN kể tội và đề nghị Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng “xem xét, thi hành kỷ luật đối với ông Đinh La Thăng theo thẩm quyền.”

Trong bản báo cáo của Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN đề nghị kỷ luật đối với ông Đinh La Thăng về những tội trong thời kỳ là chủ tịch Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam, ông bị cáo buộc “thiếu trách nhiệm trong lãnh đạo, chỉ đạo, buông lỏng công tác kiểm tra, giám sát, quản lý tổ chức đảng, đảng viên; không kiểm tra, xem xét, xử lý trách nhiệm đối với nhiều cán bộ, lãnh đạo đơn vị trực thuộc tập đoàn có vi phạm, khuyết điểm để các đơn vị hoạt động không hiệu quả, thua lỗ nhiều năm vẫn được tập đoàn điều động, luân chuyển, bổ nhiệm, có trường hợp điều động, bổ nhiệm chức vụ cao hơn; để nhiều cán bộ vi phạm nghiêm trọng kỷ luật đảng và pháp luật nhà nước, bị khai trừ ra khỏi đảng và xử lý hình sự, trong đó có cả cán bộ lãnh đạo chủ chốt của tập đoàn. Chấp hành không nghiêm ý kiến chỉ đạo của thủ tướng chính phủ trong việc kiểm điểm trách nhiệm để Tổng Công Ty Cổ Phần Xây Lắp Dầu Khí Việt Nam (PVC) thua lỗ nghiêm trọng.”

Ông bị buộc tội làm ngược luật lệ cũng như chỉ đạo của chính phủ dẫn đến ban tổng giám đốc tập đoàn và các tổng công ty thành viên “quyết định chỉ định nhiều gói thầu trái pháp luật.”

Một số chức sắc khác của PVN hoặc dưới quyền ông hoặc thay ông cầm đầu PVN cũng bị hài tội trong báo cáo vừa kể trên như Nguyễn Quốc Khánh, Nguyễn Xuân Sơn, Đỗ Văn Hậu, Phùng Đình Thực.

Ông Sơn đã bị kêu án tử hình, ông Khánh đã bị bắt, hai ông Hậu và Thực thì mới đây báo chí trong nước phải cải chính cái tin các ông bị bắt giam.

Ít nhất có 24 lãnh đạo hàng đầu của PVN cùng các công ty con đã bị khởi tố, trong đó 18 người dính đến vụ Trịnh Xuân Thanh và tổng công ty PVC, có 5 người dính đến đầu tư vào Ocean Bank.

Một bức ảnh lan truyền trên mạng cho thấy cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chụp hình chung với “bộ sậu” bao gồm Đinh La Thăng, Vũ Huy Hoàng (bộ trưởng Công Thương), Trịnh Xuân Thanh,… trên một chuyến bay của Vietnam Airlines. Ảnh: Internet.

Khi bắt giam ông Đinh La Thăng ngày 8 Tháng Muời Hai vừa qua, người ta chỉ thấy ông bị cáo buộc “Cố ý làm trái các quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây thiệt hại nghiêm trọng.”

Hai tội chính yếu được nêu ra để bắt giam ông Thăng liên quan để vụ PVN góp vốn trái quy định 800 tỉ đồng vào Ocean Bank và dự án xây dựng nhiệt điện Thái Bình II.

Các bản liệt kê tội trạng liên quan đến các quyết định “vượt thẩm quyền” của ông Đinh La Thăng dẫn đến thua lỗ nghiêm trọng của nhiều công ty lớn nhỏ của PVN khá dài khi ông còn quyền sinh sát trong tay.

‘Vùng cấm’ hay ‘không vùng cấm’

Sau khi ông Thăng bị đẩy ra khỏi Bộ Chính Trị, mất ghế bí thư Thành Ủy Sài Gòn, về ngồi chơi xơi nước tại Ban Kinh Tế Trung Ương của đảng, rồi sau cùng là vào trại giam B14, báo chí trong nước phụ họa vuốt đuôi với lời ca ngợi chống tham nhũng tại Việt Nam “không có vùng cấm.”

Chống tham nhũng tại Việt Nam có “vùng cấm” hay không là một đề tài rất đáng bàn nhưng không phải chủ đề nội dung bài viết này.

Khi ông Đinh La Thăng còn quyền sinh sát tại PVN, thời gian này ông Phạm Thanh Bình, sếp chúa của Vinashin, cũng lợi dụng quyền hành, làm bậy, đẩy “quả đấm thép” Vinashin xuống đất đen. Ông Bình bị kết án 20 năm tù. Mấy năm sau, Dương Chí Dũng, kẻ cầu đầu tổng công ty tàu thủy Vinalines bị kết án tử hình cũng cái tội “cố ý làm trái,” thêm cái tội tư túi.

Nhiều người từng đặt dấu hỏi là, từng bị cáo buộc những tội nghiêm trọng như ông Đinh La Thăng, gần chục năm trước, sao không có cuộc điều tra, thanh tra, kiểm toán nào được công bố những năm trước? Guồng máy đảng và nhà nước CSVN từ trên xuống dưới chi chít những phòng sở thanh tra, kiểm tra mà trên lý thuyết khó lòng xảy ra tham nhũng hay lạm dụng quyền lực. Trái lại, Việt Nam được liệt vào số những nước tham nhũng nặng trên thế giới.

Nhiều hơn một lần, người ta thấy có những bài viết nói nếu không có người “chống lưng,” ông Đinh La Thăng không thể thong dong đến tuần qua mới bị bắt. Phần lớn các đại gia quốc doanh đều là các công ty trực thuộc một số bộ như Bộ Công Thương, Bộ Xây Dựng, Bộ Giao Thông Vận Tải. Ngồi trên đầu các công ty này là ông thủ tướng. Như vậy, người chịu trách nhiệm trên cùng là ông thủ tướng, gật hay lắc là quyền ông thủ tướng. Vậy ông là ô dù cao nhất trong hệ thống cầm quyền, ban ân huệ hay không là của ông.

Nhưng cái ông “chủ lò” có dám đi đến cùng của trò “không có vùng cấm” hay không, hiện giờ, chưa thấy có dấu hiệu gì. Nó không phải là chuyện dễ làm của cái đảng có nhiều phe cánh “lợi ích nhóm.”

Nếu cuộc đấu đá nhiều kịch tính của cái đại hội đảng đầu năm 2016 mà “Ba Ếch” lại trúng cái ghế tổng bí thư, ông “chủ lò” giờ này đang ngồi đuổi ruồi đâu đó, còn mấy đám “củi tươi,” “củi khô” lớn nhỏ có thể số phận đã khác. (TN)


Tư Ngộ
Người Việt

Vụ ông Thăng: TBT Trọng 'chọn đúng đối tượng'

Đăng bởi Thùy Trâm vào Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017 | 13.12.17


Hai ông Nguyễn Phú Trọng và Đinh La Thăng đại diện cho hai cách hành xử chính trị khác hẳn nhau                 

Lê Trung Tĩnh - Trong nền chính trị độc đảng của Việt Nam, ông Đinh La Thăng và ông Nguyễn Phú Trọng nổi lên như những đại diện cho những cách hành xử chính trị khác hẳn nhau.

Ông Đinh La Thăng thể hiện hình ảnh của mình trên báo chí như một người dám nghĩ, dám làm và dám kiểm tra.

Những người đánh giá cao ông Thăng kể rằng thời gian ông làm bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, các lãnh đạo, cán bộ ban ngành, quận huyện rất lo ngại, có người kể lại là họ phải vác giò lên trên cổ để chạy và làm việc.

Vì đi đâu ông Thăng cũng có một quyển sổ, sau khi hỏi về công việc xong, việc nào chưa xong ông hỏi bao giờ có thể xong và ghi rõ lời hứa vào quyển sổ của mình.

Khi đến ngày hẹn, hoặc ông đích thân hỏi, hoặc cho dưới quyền của mình hỏi, giục, và khiển trách. Cách làm đó một cách tự nhiên làm công việc chạy hay ít nhất cũng làm cho người dân thấy như vậy.

  bộc trực, dám nghĩ, dám làm, dám thể hiện để làm hài lòng dân chúng. Và dĩ nhiên những cái dám đó cũng sẽ dẫn đến cái phải dám chịu trách nhiệm

Lê Trung Tĩnh
Dĩ nhiên không ai tin hết vào những chuyện kể lại như trên. Tuy nhiên những chuyện này phần nào giống với cách mà ông Thăng thể hiện trên báo chí từ nhiều năm nay. Nên có lẽ đó cũng là cách thức mà ông Thăng, hay dạng lãnh đạo giống như ông mà một tiêu biểu khác là ông Nguyễn Tấn Dũng, tiếp cận với công việc, chính trị, với người dân.

Đó là bộc trực, dám nghĩ, dám làm, dám thể hiện để làm hài lòng dân chúng. Và dĩ nhiên những cái dám đó cũng sẽ dẫn đến cái phải dám chịu trách nhiệm, vì đã dám làm và thể hiện thì trách nhiệm được ghi lại trên mặt báo, không giấu đi đâu được.

Bộ trưởng Giao thông Đinh La Thăng ký kết hợp đồng với Bộ trưởng Giao thông New Zealand, Simon Bridges hồi tháng 3/2015 ở Auckland 

Những câu chuyện như tham nhũng, sai phạm khi lãnh đạo và quản lý là những cái lý hiện giờ người ta đưa ra để bắt ông ấy.

Ở một nước như Việt Nam, khi tham nhũng, hối lộ đã đi vào từng ngóc ngách và hơi thở của cuộc sống thì chuyện bắt ai đó vì tội tham nhũng hay liên quan là rất đơn giản.

Khi công an dừng xe lại người dân sẵn sàng đưa tiền, khi đi làm giấy tờ nhà đất, người dân cũng kẹp tiền, khi khai báo hải quan, khi xin trường học cho con…Đó là những vụ việc tham nhũng, hối lộ hằng ngày, hằng giờ, và tất cả các bên đều có thể bị bắt nếu người ta muốn bắt.

Những điều nói trên không nhằm bênh vực cho ông Thăng hay hạ thấp sự nguy hại và vô đạo đức của tham nhũng. Người viết không có lý do chính trị, đạo đức hay tình cảm gì để làm điều đó.

Ai mị dân hơn?

Mạnh miệng trên báo hay hô hào chống tham nhũng đều có cùng mục tiêu mị dân?                 

Ông Thăng nằm trong guồng máy độc đảng, ông tạo ra luật chơi, ông thi hành luật chơi đó rất tốt cho đến khi ông mắc một số sai lầm trong luật chơi đó và ông ấy bị bắt.

Nhiều người nói ông Thăng bị bắt mặc dầu ông ấy mị dân, dân túy bằng những chiêu thức đánh bóng tên tuổi của mình. Thật ra ông Thăng bị bắt bởi một hay những người còn mị dân, dân túy hơn ông ấy nhiều, hay ít nhất là đã mị đúng chỗ, đúng nơi trong tình hình Việt Nam hiện tại.

Những người bắt ông đã vận dụng câu chuyện chống tham nhũng một cách thuần thục và thuyết phục.

Nhiều người gán cho Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam những tên ghép không được nhã nhặn và nghĩ về ông ấy như vậy.

Tuy nhiên nếu thật sự nghiêm túc, chúng ta có thể thấy ông Nguyễn Phú Trọng là một chính trị gia đúng nghĩa, lão luyện, và trong chừng mực định nghĩa giành cho chính trị gia, là một người làm chính trị chuyên nghiệp.

Khác với những người lãnh đạo hiện thời, ông Trọng tạo cho mọi người thấy ông là một người không tham nhũng, ít nhất là tiền bạc.

Có người nói ông Trọng tham nhũng cái còn quan trọng hơn nhiều, đó là quyền lực, bằng sự tham quyền cố vị của mình.

Điều này đúng nhưng trong tình hình hiện nay, tham nhũng quyền lực dễ được người dân Việt cảm thông hơn những biệt phủ, những tài sản tỷ đô ở nước ngoài mà những bài báo, trang mạng đưa tin hằng giờ về ông này bà khác.

Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện mình là một chính trị gia 'lão luyện'?          

Đó có thể phần nào do căn bản và công việc xây dựng, tổ chức đảng của ông Trọng đã giúp ông ít phải va chạm và nhúng chàm với thực tế tham nhũng một cách nghiệt ngã tại Việt Nam.

  Quan điểm chính trị và hành xử của ông Trọng nhất quán và rõ ràng: chống tham nhũng, điều này thì quá dân túy rồi còn gì, trong xã hội mà tham nhũng đã thành bệnh kinh niên như trên đã nói thì ai mà không muốn hết bệnh

Lê Trung Tĩnh
Quan điểm chính trị và hành xử của ông Trọng nhất quán và rõ ràng: chống tham nhũng, điều này thì quá dân túy rồi còn gì, trong xã hội mà tham nhũng đã thành bệnh kinh niên như trên đã nói thì ai mà không muốn hết bệnh; và xây dựng đảng vững mạnh, điều này thì người nào có quyền lợi gắn bó mật thiết với Đảng mà không ủng hộ?

Do đó một cách hết sức tự nhiên thông điệp chính trị của ông Trọng được nhiều người hưởng ứng, từ người dân đến những giai tầng biết đảng vững mạnh quan trọng như thế nào đối với quyền lợi và quyền lực của họ.

Có người nói chiến dịch chống tham nhũng của ông Trọng cũng chỉ là một phiên bản của chiến dịch Đả hổ diệt ruồi mà ông Tập Cận Bình đang tiến hành bên Trung Quốc.

Điều này không hẳn đúng vì việc sử dụng chiêu thức chống tham nhũng để xộ khám các đối thủ chính trị hiện tại hay quá khứ là một việc không mới trên thế giới và lịch sử.

Mặt khác nếu điều này có đúng đi nữa thì càng thấy ông Trọng học hỏi và áp dụng nhanh.

Trong các lãnh đạo Việt Nam hiện nay, ai là người nói không với tham nhũng thuyết phục hơn ông Trọng?

Chọn đúng đối tượng

Ông Trọng chọn đúng thông điệp, và gửi đến đúng đối tượng.

Nếu chống tham nhũng ở Việt Nam là phiên bản của 'Đả Hổ diệt ruồi' đi nữa thì chỉ càng chứng tỏ ông Nguyễn Phú Trọng biết học hỏi và áp dụng nhanh. 

Ông vừa dân túy đối với mấy chục triệu người dân Việt, vừa rất khôn ngoan chính trị đối với hàng ngũ lãnh đạo quanh ông.

Trong một xã hội mà lá phiếu bầu cử trên tay mấy chục triệu người dân ai cũng biết là vô giá trị thì sự ủng hộ của đội ngũ lãnh đạo cấp ủy của các cơ quan công an, an ninh và truyền thông quan trọng hơn rất nhiều vài tấm hình hay câu nói nức lòng dân nổi trôi trên các trang báo và mạng xã hội.

Trái khoáy là mặc dầu luôn tuyên bố không chấp nhận những lãnh đạo có tham vọng quyền lực, ông Trọng là đại diện tiêu biểu nhất của tham vọng quyền lực. Khi mà không ít lãnh đạo khác ăn không chỗ này thì chỗ kia, ông Trọng đã cho thấy ông đặt tham vọng quyền lực và chính trị của mình cao hơn, ít nhất là cao hơn các biệt phủ và tỷ đô.

Dĩ nhiên, là người làm chính trị tại một nước tên là Việt Nam, ông Trọng biết phải thực hành chiến dịch của mình một cách “hợp lý”, tức chỉ chống những trường hợp tham nhũng nào cần thiết để ông củng cố được quyền lực của mình.

Và đó là quyền lực của một chế độ độc tài một đảng, không có phản biện, không có tự do báo chí, không có dân chủ, pháp quyền, những phương thức và định chế thật sự để chống tham nhũng.

Tham nhũng do đó chỉ rót từ bên này sang bên khác, không bao giờ hết, Đảng Cộng sản vẫn tiếp tục độc tôn lãnh đạo, tiếp tục tham nhũng, và người dân và nước Việt tiếp tục lầm than trong những dự án tàn hại môi trường và cuộc sống nhưng không có bất cứ quyền quyết định nào.

Bài viết thể hiện quan điểm của tiến sỹ Lê Trung Tĩnh từ Gloucestershire, Anh Quốc. Ông là thành viên nhóm Nghiên cứu Biển Đông và thường viết về chủ đề tranh chấp biển đảo, chính trị Việt Nam và Trung Quốc.

Lê Trung Tĩnh
Gửi đến từ Gloucestershire, Anh Quốc
BBC

Những chuyện khó tin ở VN


Dự án đường sắt trên cao Cát Linh – ga Hà Đông. Ảnh: internet

Thơ Phương - Đó là câu chuyện dự án Đường sắt Cát Linh - Hà Đông tiếp tục chậm thêm 11 tháng, là phải tới cuối năm 2018. Dự án này có tổng mức đầu tư ban đầu là 552 triệu USD vào năm 2008, thì sau nhiều lần trì hoãn do thiếu vốn, thi công yếu kém, nhà thầu kém cỏi và vốn đầu tư phát sinh là đội vốn lên tới 868 triệu USD mà chủ yếu là vốn vay ODA của TQ. Tức là vốn vay ODA của TQ tới 669 triệu USD. Cái dự con lừa thế kỷ này kéo dài tới 10-năm mà xây cất đoạn đường có mười mấy cây số. Và mang bóng dáng con kền kền là Exim Bank of China, hay Export–Import Bank of China (của chính phủ Bắc Kinh làm chủ đầu tư), nó khác Export–Import Bank of the Republic of China (Đài Loan).

Tôi thì không hiểu đồng chí “4 tốt và 16 vàng” ấy lại chậm giải ngân cho Tổng Trọng 250 triệu $ để làm cho nhanh mà cứ than thiếu vốn và đói vốn nhỉ?

Ôi thôi, tôi nghiệm ra rằng với thời gian thi công câu giờ ấy thì kết cục lại đổ lên đầu người dân VN phải gánh tiền lãi để trả có lẽ là rất lớn, kể cả nợ đáo hạn sau này và lãi suất ấy sẽ không hề rẻ chút nào thì chẳng thấy ai đứng ra chịu trách nhiệm thì quả là chuyện lạ quái đản.

Thế giới thì có nhiều cái tên “Exim Bank”. Nhưng cái tên Exim Bank kiểu China thì nó có thành tích gieo rắc nỗi kinh hoàng cho một số quốc gia vay nợ mà trả nợ không nổi, thậm chí đổ nợ vì nó.

Trong dự án đầu tư và giao kèo ký kết có lẽ người nhà của đảng bị TQ cho "ăn thịt lừa" hoài mà có vẻ họ vẫn không chán ăn, mà trái lại người nhà của đảng CSVN còn nghiện thêm món thịt lừa “Made in China” thì phải.

Hãy nhớ rằng, đối với các dự án đầu tư, nếu biết khôn khéo đàm phán để cài vào đó những luật mà mình đưa ra để dự phòng đối tác mất uy tín chậm trễ tiến độ thi công thì mình xù nợ vay của họ, thậm chí lấy cớ trục xuất luôn cái công ty TQ ấy khỏi lãnh thổ, bắt họ tháo hêt những thứ đó mà mang về nước, hũy hết dự án đầu tư của họ, thậm chí bắt họ bồi thường ngược lại. Có lẽ VN sẽ không bao giờ xẩy ra chuyện này, vì thích đi vay, và vay ODA, nên bị thiên hạ họ cài vào đó các luật lệ mà quan chức VN có u mê không thấy ra, nhưng hay mơ chuyện vĩ đại, thậm chí đòi vay ODA để kiếm ra 56 tỷ $ để xây cất các dự án đường cao tốc xe lửa có tốc độ vĩ cuồng 350 km/h.

Tại VN thì các dự án xây cất hạ tầng cho đến những dự án yết hầu của quốc gia là những dự án kinh tế lớn từ điện lực, rồi dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, Lâm Đồng và rất nhiều dự án của TQ hầu như bao trùm hết quốc gia này mà gần như dự án nào cũng thua lỗ, gây ô nhiễm môi trường, vậy mà vẫn có kẻ lại thích ăn thị lừa TQ không biết ngán, kể cả xây cất cái Sân vận động Quốc gia Mỹ Đình nó cũng do TQ trúng thầu. Mà xây sân vận động bóng đá thì TQ hoàn toàn không có bất cứ kinh nghiệm nào để xây dựng, và trên thế giới thì vẫn chủ yếu do các công ty kiến trúc và xây dựng của Âu châu họ mới có kinh nghiệm xây sân vận động.

(*) Trên thế giới thì có một số quốc gia rất cứng rắn với các dự án đầu tư của TQ trúng thầu như đường sắt cao tốc, viễn thông, và những quốc gia ấy sẵn sàng cho đình chỉ ngay dự án bôi bác chây lỳ của TQ, và trục xuất bắt các nhà thầu TQ tháo ra mà mang về nước. Ta còn nhớ trong lĩnh vực viễn thông thì tập đoàn Huawei của TQ xưa kia tưởng bở bao thầu phân nửa thị trường viễn thông thế giới, kết cục đấu thầu xong thì cắt xén làm sai thiết kế dự án ban đầu mà còn cài gián điệp ghép vào ấy thì bị một số quốc gia đuổi cổ và bắt tháo gỡ mang về quê nhà ở TQ mà dùng, đã thế còn bị phạt tiền, và cấm không được đầu tư lần nào nữa ở nước đó.


Thơ Phương
Blog Phương Thơ

Mỹ từ chối các dự án BOT ở Việt Nam vì tham nhũng


Ông Adam Sitkoff, giám đốc điều hành Phòng Thương Mại Mỹ (AmCham) tại Hà Nội. (Hình: nhadautu)

HÀ NỘI, Việt Nam – Các nhà đầu tư Mỹ từ chối tham gia các dự án BOT tại Việt Nam vì đòi hỏi “lại quả” của giới quan chức nhà cầm quyền Việt Nam.

Đó là tiết lộ của ông Adam Sitkoff, giám đốc điều hành Phòng Thương Mại Mỹ (Amcham) tại Hà Nội, để giải thích tại sao đến nay người ta không thấy giới đầu tư Mỹ đầu tư vào các dự án BOT giao thông tại Việt Nam dù kỹ thuật xây dựng cầu đường, cao ốc của Mỹ vốn nổi tiếng trên thế giới.

BOT là từ viết tắt tiếng Anh “Build -Operate-Transfer” nay đã quen thuộc tại Việt Nam cho các dự án công ích nhưng được giao cho nhà thầu tư nhân tự bỏ tiền xây dựng (Build) rồi vận hành và lấy lệ phí sử dụng (Operate) rồi chuyển giao lại cho nhà nước (Transfer).

Ông Adam Sitkoff được thuật lời trên báo điện tử Nhà Đầu Tư hôm Thứ Hai, 11 Tháng Mười Hai, 2017, nói rằng, “thứ nhất là tình trạng tham nhũng tại các dự án trước đó.” Và, “trước khi tham gia bất kỳ lĩnh vực nào, dự án nào, chúng tôi cũng sẽ tìm hiểu thông qua các nhà đầu tư trong nước trước.”

“Hiện có rất nhiều dự án xây dựng sân bay, tàu điện ngầm tại Trung Quốc, Nhật Bản mà chính phủ Mỹ rất muốn hợp tác. Chính phủ Mỹ không hứng thú với việc đầu tư lớn vào những dự án như BOT,” ông Sitkoff nói thêm.

Ông cũng cho rằng, đối với Việt Nam, năng lượng là tiềm năng phát triển kinh tế, xã hội như năng lượng điện gió và năng lượng mặt trời. “Đây là một lĩnh vực mới của Việt Nam mà Mỹ rất quan tâm,” lãnh đạo Amcham khẳng định, theo Nhà Đầu Tư.

Theo tờ Nhà Đầu Tư, hiện nay, mới có dự án BOT tuyến tránh thành phố Phủ Lý là dự án BOT giao thông đầu tiên mà doanh nghiệp nước ngoài nhận quyền khai thác. Phải mất hơn 1 năm nghiên cứu, hai công ty Nhật Bản là NEXCO và JEXWAY mới hoàn thành đàm phán mua lại 20% cổ phần của công ty cổ phần FECON Việt Nam tại dự án BOT tuyến tránh thành phố Phủ Lý.

Dù vậy, “Nhà đầu tư Nhật Bản mới dừng ở việc mua lại cổ phần của dự án BOT đã hoàn thành. Gần 10 năm trước, một trong 2 doanh nghiệp Nhật Bản này đã từng có ý định đầu tư mới dự án BOT tại Việt Nam nhưng rồi lại bỏ cuộc.”

BOT, món mồi béo bở cho tham nhũng và ‘tư bản đỏ’

Dư luận cả nước tại Việt Nam đang đặc biệt theo dõi xem nhà cầm quyền Việt Nam giải quyết thế nào về vấn đề thu phí tại quốc lộ 1A ngang qua thị trấn Cai Lậy. Một đường tránh dài khoảng 12km được làm mới, “chỉ định thầu” cho tư nhân bỏ tiền ra làm nhằm giảm áp lực xe cộ qua thị trấn này, nhưng trạm thu phí lại đặt trên QL 1A làm giới tài xế phản ứng bằng cách “trả tiền lẻ,” tức mệnh giá nhỏ nhất cho những số tiền phí hàng chục ngàn hay hơn một trăm ngàn, kéo dài thời gian thu phí cho một xe, dẫn đến kẹt đường. Đích thân ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã phải loan báo “xả trạm” một hai tháng để tìm cách giải quyết dứt khoát.

Giới tài xế liên tục dùng tiền lẻ để trả phí dẫn đến tranh cãi và kẹt xe tại BOT Cai Lậy thời gian qua. (Hình: Báo Lao Động)

Từ năm ngoái đến nay, người sử dụng đường bộ tại Việt Nam phản ứng chống lại các trạm thu phí tại rất nhiều trạm dọc theo quốc lộ 1A và các trục lộ giao thông khác. Một số bài báo trên các tờ báo chính thống trong nước hé lộ những “liên minh ma quỷ” giữa các ông quan tham tại Bộ Giao Thông Vận Tải và những tay tư bản đỏ nằm tại các công ty “sân sau” trong những dự án BOT.

Thay vì cho đấu thầu công khai, tất cả các dự án đó đề được “chỉ định thầu” và được giữ bí mật.

Trong cuộc phỏng vấn trên tờ Người Lao Động hôm 17 Tháng Chín, 2017, ông Lê Đăng Doanh, nguyên viện trưởng Viện Quản Lý Kinh Tế Trung Ương, cho rằng nếu áp đặt mức lợi nhuận cố định cho nhà đầu tư dự án BOT là “trấn lột.”

Tờ Người Lao Động phỏng vấn ông Doanh khi có tin bị xì ra cho biết, Bộ Giao Thông Vận Tải “kiến nghị chính phủ cho phép nâng mức lợi nhuận của nhà đầu tư vào các dự án BOT hiện ở mức 11%-12%/năm lên 14%/năm.”

Ông Lê Đăng Doanh là người thứ hai lên án các dự án BOT tại Việt Nam là “trấn lột” người dân. Ngày 8 Tháng Chín, 2017, ông Nguyễn Sỹ Dũng, nguyên phó chủ nhiệm Văn Phòng Quốc Hội, cũng đã phát biểu như vậy tại buổi hội thảo “Dự án BOT – Chính sách và giải pháp” do Trung Tâm Trọng Tài Quốc Tế Việt Nam (VIAC) phối hợp với Viện Nghiên Cứu Chính Sách, Pháp Luật và Phát Triển (Viện PLD) tổ chức.

Thống kê của nhà cầm quyền nhìn nhận rằng, trên cả nước có 88 trạm thu phí thì một số nơi đã có các trạm thu phí gần nhau hơn quy định phải cách nhau 70km.

Một cuộc thanh tra hồi Tháng Tám, 2017, thấy loan báo trên báo chí, nói không ít các trạm thu phí đã khai gian số tiền thu được hàng ngày. Số lượng xe đi qua và phải trả phí nhiều gấp bội so với con số được báo cáo. Nếu nhà thầu vẫn cứ thu phí theo đúng thời hạn ấn định trong hợp đồng, tiền họ thu được nhờ khai gian, không phải chỉ giúp họ lời 11-12% như quy định mà nhiều gấp bội, thành siêu lợi nhuận.

“Cách làm BOT hiện nay là theo kiểu, tôi thấy anh và giao cho anh, cứ có quan hệ là duyệt hết và nhận xét rất chung chung. Tính toán chi phí đầu vào, dù tăng gấp đôi, cũng không có con số chứng minh. Rồi để được thu nhiều hơn thì hạ lưu lượng xe xuống, tù mù về đếm xe, sau đưa ra mức thu phí cao nhất, với thời gian dài nhất.”

Đó là lời tiết lộ với báo Tuổi Trẻ của ông Thứ Trưởng Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư Đặng Huy Đông bên lề buổi hội thảo “Giảm gánh nặng chi phí, thúc đẩy doanh nghiệp tư nhân phát triển” do Cổng Thông Tin Điện Tử Chính Phủ tổ chức sáng ngày 23 Tháng Tám, 2017.

Trên một số tờ báo, người ta thấy phanh phui ra dự án BOT “Pháp Vân-Cầu Giẽ” mới chỉ sửa chữa đoạn đường 30% nhưng lại thu phí rất cao như phí của con đường làm mới. Ai là chủ đầu tư? Báo chí tiết lộ, chủ đầu tư dính dáng tới ông anh vợ kế của cựu Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh.

Theo một facebooker tiết lộ trên mạng xã hội, có nhiều chỉ dấu cho thấy chủ nhân thật sự của dự án BOT Cai Lậy là con trai ông Ngô Văn Dụ, ủy viên Bộ Chính Trị nay đã nghỉ hưu. Địa chỉ trụ sở công ty Bắc Ái (chủ đầu tư góp vốn 65% trong dự án BOT Cai Lậy) đặt tại số nhà 215, đường Mê Linh, phường Liên Bảo, thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc, là nhà con trai ông Dụ tên Ngô Hồng Thắng. Lê Tiến An, 25 tuổi, người mới được loan báo làm ông chủ mới của Bắc Ái cũng chỉ là bình phong cho ông chủ thật hiện giấu mặt.

Ông Ngô Văn Dụ, nguyên ủy viên Bộ Chính Trị khóa XI, nguyên bí thư Trung Ương Đảng, nguyên chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương, nguyên chánh Văn Phòng Trung Ương Đảng, nguyên đại biểu Quốc Hội Việt Nam khóa XII.

Người ta từng thấy có những lời tố cáo dự án BOT qua tỉnh Đồng Nai đứng tên chủ đầu tư là của người nhà một ông công an cấp cao tại địa phương.

Trong phiên họp cuối Tháng Tám của chính phủ, ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ra lệnh “không để lợi ích nhóm trong dự án BOT.” Những gì báo chí trong nước nêu ra đầy dẫy những dấu hiệu “lợi ích nhóm.” Chúng là một thứ liên minh ma quỷ giữa đám quan chức tại Bộ Giao Thông Vận Tải và các công ty sân sau của các ông. (TN)


Người Việt

Nguyễn Phú Trọng lo thanh niên ‘nhạt đảng, khô đoàn, xa rời chính trị’


Ông Nguyễn Phú Trọng (đứng giữa, hàng đầu) cùng các lãnh đạo chóp bu khác tham dự đại hội Đoàn Thanh Niên Cộng Sản ở Hà Nội hôm 11/12/2017. Ảnh: Báo Tuổi Trẻ.

Ông Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng kêu gọi các đoàn viên của tổ chức Đoàn Thanh Niên Cộng Sản của đảng là “tránh tình trạng nhạt đảng, khô đoàn, xa rời chính trị.”

Đoàn Thanh Niên Cộn Sản là một tổ chức do đảng CSVN lập ra, tập trung thanh niên nam nữ, đào tạo chuẩn bị trở thành cán bộ của đảng và chức sắc chính quyền ở các cấp. Con trai các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng,… cũng từng đi lên từ tổ chức này để nắm những chức vụ cao hơn trong chính quyền.

Hôm Thứ Hai, 11 Tháng Mười Hai, tại Hà Nội diễn ra “đại hội đoàn toàn quốc lần thứ 11 nhiệm kỳ 2017-2022” từ ngày 10 đến ngày 13 Tháng Mười Hai, với sự tham dự của “1,000 đại biểu là cán bộ đoàn, đoàn viên tiêu biểu.”

Ông Nguyễn Phú Trọng đến tham dự với đủ cả “tứ trụ” của chế độ.

Trong một bài phát biểu dài, ông Nguyễn Phú Trọng kêu rằng “…công tác đoàn và phong trào thanh thiếu nhi nhiệm kỳ qua vẫn còn hạn chế. Một bộ phận thanh niên giảm sút niềm tin, phai nhạt lý tưởng cách mạng, sống thực dụng, xa rời truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Thậm chí, một số ít thanh niên bị lôi kéo, có những việc làm đi ngược lại truyền thống của đoàn, trái với mục tiêu của đảng, của dân tộc.”

Cái “chén ngọc” mạ vàng nguyên chất 24 karat làm quà tặng tại đại hội Đoàn Thanh Niên Cộng Sản. (Hình: Thanh Niên)

Rồi ông hô hào: “Đoàn cần định hướng giáo dục thanh niên giữ vững bản lĩnh cách mạng, có ý thức nhạy bén chính trị, tích cực đấu tranh ngăn chặn, phản bác thông tin sai trái, tăng cường sức đề kháng cho thanh niên trước những biểu hiện tiêu cực, mặt trái của xã hội và sự chống phá xuyên tạc của các thế lực thù địch, nhất là trên mạng xã hội, “tránh tình trạng nhạt đảng, khô đoàn, xa rời chính trị,” theo VOV và VNExpress tường thuật.

Tháng trước, ngày 15 Tháng Mười Một năm 2017, khi đến thành phố Hải Phòng “kiểm tra tình hình, kết quả hai năm thực hiện nghị quyết Đại Hội XII của đảng, nghị quyết Đại hội XV Đảng bộ thành phố,” ông Nguyễn Phú Trọng đã thấy thúc giục đảng viên địa phương này ngăn chặn tình trạng “chán đảng, khô đoàn, nhạt chính trị.”

Mới Thứ Sáu tuần trước, ngày 8Tháng Mười Hai, 2017, trong phiên họp của Bộ Chính Trị được tường thuật trên VNExpress, ông Nguyễn Phú Trọng phàn nàn về việc “đề bạt, có việc phân công, có việc giới thiệu sang chính quyền” theo kiểu “quan hệ, tiền tệ, hậu duệ, cuối cùng mới là trí tuệ.”

Đây là một trong những bí mật hậu trường của đảng và nhà nước CSVN nhưng ai cũng biết, nó đã nằm trong máu của đảng viên các cấp mà những gì thấy tố cáo trên báo chỉ là phần nổi nhỏ bé ở tất cả mọi cấp, mọi nơi.

Hộp cắm bút mạ vàng nguyên chất 24 karat làm quà tặng tại đại hội Đoàn Thanh Niên Cộng Sản. (Hình: Thanh Niên)

Tổ chức một chương trình đại hội quy mô với 1,000 “cán bộ, đoàn viên tiêu biểu” trên cả nước về Hà Nội dự, phải tốn kém khoản tiền rất lớn lấy từ ngân sách quốc gia. Người ta thấy tờ báo Thanh Niên khoe hai món quà đặc biệt xa xỉ tặng mỗi người tham dự đại hội này gồm một “chén ngọc” và “hộp cắm bút.”

Theo bản tin Vietnamnet hôm Chủ Nhật, 10 Tháng Mười Hai, 2017, cả cái “chén ngọc” và “hộp cắm bút” đều là đồ gốm sứ cầu kỳ lại được “điểm xuyết” bằng vàng ròng 24 karat để làm “món quà xứng đáng.”

Tháng trước, Quốc Hội CSVN đã âm thầm thông qua bản ngân sách năm 2018 tiếp tục phình ra to hơn những năm trước và tỉ lệ bội chi cũng nhiều hơn trước của cái chính phủ tự sướng là “chính phủ kiến tạo.”

Người ta chỉ thấy bản dự toán ngân sách năm 2018 được báo chí nêu ra vắn tắt gồm tổng thu dự trù 1,319,200 tỉ đồng trong khi dự chi lên đến 1,523,200 tỉ đồng. Tức là bội chi ngân sách 204,000 tỉ đồng, tương đương 3.7% GDP (tổng sản lượng quốc gia). (TN)


Người Việt

Subscribe me

Nhận tin qua Email


 
Top ↑ Copyright © 2011. Việt Mỹ News - All Rights Reserved
Back To Top ↑