Hà Nội mua ảnh hưởng ở Washington như thế nào? - Việt Mỹ News -->

Breaking

Home Top Ad

Post Top Ad

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

Hà Nội mua ảnh hưởng ở Washington như thế nào?


     
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thăm Hoa Kỳ vào tháng 7/2015
Bài liên quan
Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đến Hà Nội thứ Năm này trong một chuyến thăm hai ngày. Hãy chờ xem người ta nói rất nhiều về cách thức mà Hoa Kỳ và Việt Nam phát triển mối quan hệ an ninh và kinh tế chặt chẽ – và những “tiến bộ” đáng khen của Việt Nam trong việc cải thiện thành tích nhân quyền đã làm cho việc phát triển mối quan hệ này trở nên khả dĩ như thế nào. Hy vọng, Bộ Công an Việt Nam sẽ có cư xử tốt hơn trong tuần này so với hồi tháng Năm. Sau đó, cố vấn nhân quyền hàng đầu của Kerry, Tom Malinowski, tổ chức những gì ông mô tả như là các cuộc họp “mang lại nhiều thành quả” tại Hà Nội với các quan chức cấp cao của Việt Nam. Ngày 11 tháng Năm, hai ngày sau chuyến thăm của Malinowski, côn đồ cầm ống kim loại đánh chảy máu một nhà bất đồng chính kiến Việt Nam dũng cảm tên là Anh Chí. Malinowski cũng than phiền về vụ việc, trong khi vẫn nhấn mạnh rằng Việt Nam đã có những “tiến bộ” đáng khen ngợi về nhân quyền.

Chuyến đi từ ngày 6 đến ngày 8 tháng Tám của Kerry đến ngay sau chuyến thăm thành công đến Washington hồi tháng trước của Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư của Đảng Cộng sản. Ông Trọng đã có một cuộc họp “nhiều gặt hái” với Tổng thống Barack Obama tại phòng Bầu dục vào ngày 07 tháng 7, sau đó hai nhà lãnh đạo đã đưa ra một bản Tuyên bố “tầm nhìn” chung có nói rằng hai quốc gia đều công nhận tầm quan trọng của việc bảo vệ nhân quyền. Ngày hôm sau, Trọng đã có bài phát biểu quan trọng tại một think tank nhiều ảnh hưởng của Hoa Kỳ, Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (được biết đến nhiều hơn bởi tên viết tắt của nó, CSIS). “Bảo vệ và thăng tiến nhân quyền là mục tiêu chính của sự phát triển của chúng tôi,” Trọng tuyên bố. “Chúng tôi muốn đảm bảo, thúc đẩy và bảo vệ quyền của tất cả người dân Việt Nam.”

Vâng, có lẽ không phải tất cả. Một lần nữa, một mẫu hình quen thuộc nổi lên: Ngay trước bài phát biểu của Trọng trước cử toạ CSIS, chủ yếu là những người trong giới có ảnh hưởng ở Washington, đã có một sự cố tồi tệ đằng sau hậu trường. Sự việc minh họa những gì đang thực sự xảy ra khi các quan chức Hoa Kỳ và Việt Nam ca ngợi những tiến bộ nhân quyền “có thể chứng minh” của Việt Nam. Hơn nữa, điều đáng xấu hổ này của CSIS cho ta một cái nhìn ban đầu vào cách mà Đảng Cộng Sản đã âm thầm mua chuộc để gây ảnh hưởng đến nghị trình chính sách đối ngoại ở Washington – một chiến dịch vận động hành lang tinh vi có vẻ có tác dụng. Hà Nội, có vẻ như đã biết rằng, ở Washington, “có tiền mua tiên cũng được”.

Nhưng khoan hãy kể câu chuyện này, vì sự việc bắt đầu với bài phát biểu lịch sử ngày 08 tháng 7 của Trọng – sự xuất hiện lần đầu tiên như một nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản cao cấp – tại trụ sở hiện đại sáng bóng của CSIS chỉ cách Nhà Trắng vài toà nhà. Như ông Tổng Bí Thư đã được chuẩn bị để nói về sự quan tâm sâu sắc của mình trong việc bảo vệ nhân quyền, giới chức an ninh Việt Nam đã lặng lẽ chứng minh bằng cách khác, ngay cả trên đất Mỹ. Dường như nhân viên tình báo của Hà Nội đã có một hồ sơ riêng của mỗi một vị khách mời của CSIS – như Anh Chí, một kẻ thù của nhà nước.

Vị khách không được đón tiếp

Khi Tiến sĩ Bình Thể Nguyễn, một bác sĩ gốc Việt nổi tiếng (và là một công dân Mỹ) đến nghe bài phát biểu của Tổng Bí Thư, cô đã được thông báo rằng cô là khách mời.

Bình, một vị khách mời, đã xuất trình giấy tờ tại cổng an ninh CSIS, như cô đã làm nhiều lần trước đó. Nhưng khi cô đi lên lầu để hoà vào dòng cử toạ, một thành viên cao cấp của CSIS đã đợi sẵn ở đó. Murray Hiebert, cùng với một nhân viên an ninh CSIS, khẳng định rằng Bình phải rời khỏi cơ sở này. Hiebert rõ ràng là không thoải mái, giải thích rằng ông rất xin lỗi, nhưng các đặc vụ tình báo an ninh cộng sản chỉ đơn giản không cho phép Bình vào nghe bài phát biểu của Trọng. Hiebert đầy vẻ hối lỗi nói với Tiến sĩ Bình rằng ông đã cố gắng hết sức để tranh luận với các quan chức an ninh Việt Nam, nhưng không có kết quả. Họ không quan tâm đến việc đàm phán, và rất cứng rắn, rằng Bình sẽ không được phép nghe bài phát biểu của Trọng, Hiebert thuật lại. Hiebert đã xin lỗi chân thành đến Bình, thừa nhận rằng đó là lỗi của CSIS khi làm theo áp lực. Việc đuổi cô đối với ông ta là làm hỏng sự kiện này, Hiebert nói với bác sĩ Bình. Tôi đã nói chuyện với Bình hai lần, trong gần một giờ đồng hồ, điểm qua các sự kiện một cách cẩn thận và thật chi tiết. Do đó tôi đã có thể chứng minh rằng phần trình bày của bác sĩ giống y như cách mà Hiebert giải thích sự việc cho một trong những đồng nghiệp của mình tại CSIS, Benjamin Contreras, giám đốc chương trình nghiên cứu Đông Nam Á của CSIS.

Tiến sĩ Bình nói với tôi rằng Hiebert là người có tính cách lịch sự. Tuy nhiên, thật đầy vẻ đe dọa khi ông có một người bảo vệ đứng kèm để chắc chắn rằng cô ấy rời khỏi cơ sở, bác sĩ Bình nói thêm. Bình cho biết, cô sẽ không công khai, và cũng không coi trọng việc được mời đến các sự kiện của CSIS trong tương lai. Cô yêu cầu không được trích dẫn trực tiếp trong bài viết này.

Hiebert người gốc Canada, 66 tuổi, một cựu nhà báo ăn nói nhỏ nhẹ từng viết cho Far Eastern Economic Review và Wall Street Journal. Ông có lẽ là người cuối cùng mong đợi sẽ dính dáng đến vở kịch nhân quyền không rõ ràng này. Năm 1999, Hiebert, khi đó là trưởng văn phòng của Review ở Kuala Lumpur, đã bị bỏ tù vì đã viết một bài viết dấy lên câu hỏi đáng lo ngại về tính liêm chính của tòa án Malaysia. Mặc dù báo cáo của ông chính xác, Hiebert đã bị kết tội “xúc phạm” ngành tư pháp, và trải qua một tháng ở một nhà tù của Malaysia.

Tại CSIS, Hiebert đã lên tiếng phản đối tình hình nhân quyền ở Thái Lan và Malaysia. Hiebert lưu ý rằng ông đã phê duyệt một số blog gần đây viết cho CSIS bởi các quan sát viên Việt Nam đáng tôn trọng, các blog này rất quan trọng, nêu lên thực trạng nhân quyền Việt Nam, bao gồm cả việc kiềm chế truyền thông. Nhưng đồng thời, Hiebert dường như đã trở nên thận trọng để không làm mất lòng chính quyền Hà Nội quá. Ông là đồng tác giả của một nghiên cứu năm 2014, ví dụ, nghiên cứu này xem xét thực tiễn nhân quyền của Việt Nam khá nhẹ nhàng, trong khi không hoàn toàn thẳng thắn về thực tế rằng chính phủ Việt Nam đã trả tiền cho Nghiên cứu của ông (sẽ nói thêm ở phần sau trong bài viết này).

Câu chuyện theo lời kể của phía CSIS

Hiebert từ chối phỏng vấn, nhưng ông đã trả lời một số câu hỏi (nhưng không phải tất cả) các câu hỏi đã được gửi bằng văn bản – cho đến khi một người phát ngôn quan hệ công chúng của CSIS gửi cho tôi một e-mail nói rằng ông ta đã khuyên Hiebert cắt đứt việc thông tin liên lạc giữa chúng tôi.

Các câu trả lời bằng văn bản của Hiebert đã không trực tiếp tranh cãi về tường thuật của Tiến sĩ Bình về những gì đã xảy ra. Nhưng ông đã cố gắng để giảm nhẹ các sự cố, không đề cập đến các điểm chính về nhân quyền: ông đã bị áp lực bởi các quan chức an ninh Việt Nam hộ tống Bình khỏi trụ sở như thế nào, và điều đó đã được thực hiện đúng như thế, dù biết rằng sẽ là sai nếu CSIS làm theo áp lực đó.

Phát ngôn viên của CSIS, H. Andrew Schwartz, đầu tiên tuyên bố rằng “câu chuyện theo lời kể của Murray hoàn toàn khác với những gì bạn đã kể lại.” Nhưng Schwartz đã không đi xa hơn sau khi được biết rằng lời kể của Tiến sĩ Bình, nguyên văn từng từ, giống như những gì Hiebert đã kể cho đồng nghiệp CSIS mình, ông Benjamin Contreras. (Schwartz là trước đây là một phát ngôn viên của Ủy ban Israel American Public Affairs, nổi tiếng với cách giao thiệp cứng rắn với các phóng viên điều tra. Trước đó, Schwartz là nhà sản xuất cho Fox News.)

Trong khi thừa nhận rằng Tiến sĩ Bình đã thực sự là một khách mời, Hiebert dường như phủ nhận sự việc này là sự cố không mong muốn của hệ thống quan liêu. “Không ai quyết định về những người tham dự sự kiện tại CSIS ngoài CSIS,” Hiebert đã viết. “Tiến sĩ Bình không nằm trên danh sách RSVP ban đầu… CSIS đã có lỗi khi đưa tên cô vào RSVP muộn trong khi quá trình đăng ký đã kết thúc. “Nhưng Bình nên được phép tham dự, Hiebert đồng ý.

Kẻ thù của nhà nước

Việc tìm kiếm trong các hồ sơ công khai sẽ cho thấy tại sao Đảng Cộng sản có hồ sơ về cô Bình. Cô là giám đốc của bộ phận X quang ngực tại Trung tâm Quân y Walter Reed, và đã nhận được giải thưởng cho thành tích chuyên môn của mình. Đang là thành viên của một trong những viện y học có uy tín nhất trên thế giới, tất nhiên, cơ quan này không chế nhạo cờ đỏ tại Hà Nội. Nhưng những gì Bình đã làm ngoài văn phòng làm việc của mình chắc chắn đã chế nhạo chế độ Hà Nội.

Trong thời gian riêng tư của mình, Bình đã làm việc về các vấn đề nhân quyền ở châu Á với các tổ chức cao cấp trong đó có Human Rights Watch và Amnesty International. Cô đã làm chứng trước Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế, trong số những nhóm người đáng kính trọng khác. Cô làm việc trong Ban Cố Vấn Á châu của bang Virginia, cơ quan này tư vấn cho thống đốc “về cách cải thiện quan hệ kinh tế và văn hóa giữa các quốc gia châu Á và Khối thịnh vượng chung, tập trung vào các lĩnh vực thương mại và mậu dịch.”

Và vào ngày 1 tháng 7, Bình đã tham gia với một số người ủng hộ nhân quyền đáng kính khác, những người đã được mời tới Nhà Trắng. Ở đó, Bình và đồng nghiệp của cô đã tư vấn cho Hội đồng an ninh quốc gia về việc Tổng thống Obama muốn xử lý vấn đề nhân quyền ra sao khi Tổng Bí thư Trọng đến Phòng Bầu dục vào ngày 07 tháng 7.

Ngoài ra, trong cuộc họp giữa Obama và Trọng ở Nhà Trắng, Bình cũng có thể đã bị chụp ảnh bởi các quan chức cộng sản có mặt khắp Đại lộ Pennsylvania ở Lafayette Park, nơi cô tham gia cùng hàng trăm người Mỹ gốc Việt đã phản đối một cách hòa bình tình trạng thiếu dân chủ của Việt Nam.

Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ, ông Phạm Quang Vinh, đã không trả lời e-mail hỏi rằng ông ta có quan tâm đến việc đi cùng Hiebert đến xin lỗi TS Bình không. Không mất nhiều công sức để cố tìm hiểu lý do tại sao.

Ngày 24 tháng, đại sứ Vinh đã xuất hiện với một nhóm người của CSIS được điều hợp bởi Hiebert. Vinh khó chịu ra mặt khi bị hỏi bởi một cựu tù chính trị, ông Cù Huy Hà Vũ. Ông Hà Vũ có một tuyên bố ngắn chỉ trích hồ sơ nhân quyền của Việt Nam, yêu cầu Việt Nam ngừng ngay việc bỏ tù công dân, mà tội của họ chỉ là chỉ trích Đảng Cộng sản. Nhà ngoại giao này nổi giận vặn lại rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị – tránh tiếp xúc bằng mắt với Vũ. (Khẳng định rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị là như tuyên bố rằng không có pho mát ở Paris.)

Vũ nói với tôi rằng ông đã không được mời đến dự sự kiện của CSIS ngày 08 tháng 7 của Tổng Bí thư Trọng. Hiebert từ chối giải thích, nhưng dễ dàng để phỏng đoán rằng người đứng đầu Đảng Cộng sản đã nói rõ rằng ông sẽ không chịu được những câu hỏi khó trả lời.

Vũ không phải là một tù nhân chính trị bình thường. Ông là một trong những người ủng hộ dân chủ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay – đặc biệt vì xuất thân trong gia đình trí thức ưu tú cách mạng của mình. Cha Vũ, nhà thơ Cù Huy Cận, đã rất gần gũi với Hồ Chí Minh trong chiến tranh Việt Nam, và phục vụ trong quốc hội đầu tiên của Việt Nam. Vũ được giáo dục tốt, có bằng tiến sĩ luật của Đại học Paris.

Vũ trở thành kẻ thù của nhà nước khi bắt đầu thách thức các quan chức cấp cao của Đảng Cộng sản vì sự thiếu trách nhiệm giải trình của họ. Ông thậm chí còn đệ đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhiều lần trong năm 2009 và 2010, buộc tội Dũng với đồng lõa trong một vụ bê bối về môi trường, và tội cấm công dân Việt Nam khiếu nại áp lực lên chính quyền. Vũ bị bỏ tù sau khi bị kết tội trong một phiên toà trá hình năm 2011. “Tội” của ông là chỉ trích Đảng Cộng sản trong các cuộc phỏng vấn với VOA và RFA.

Vũ được ra tù năm ngoái, và bị lưu đày đến Hoa Kỳ, nơi đây, ông tiếp tục vận động ôn hoà để Đảng Cộng sản thực hiện những cải cách dân chủ. Trong khi ông đã không có trong danh sách khách mời nghe Tổng Bí thư Trọng tuyên bố mối quan tâm sâu sắc của mình trong việc bảo vệ Nhân quyền tại sự kiện ngày 08 tháng bảy của CSIS, ông Vũ được chào đón tại Nhà Trắng.

Ngày 01 Tháng Bảy, Vũ cùng với TS Bình và một số người ủng hộ ủng hộ dân chủ khác, những người đã được mời thuyết trình trước Hội đồng An ninh Quốc gia ngay trước cuộc viếng thăm của TBT Trọng. Hãy tưởng tượng những gì nhân viên tình báo Việt Nam nghĩ, nếu họ phát hiện ra các tường trên báo chí về cuộc họp của Nhà Trắng.

Cũng có mặt ngày hôm đó ở Nhà Trắng là hai lãnh đạo của Việt Tân ở Hoa Kỳ, Angelina Huỳnh và Hoàng Tứ Duy. Việt Tân – viết tắt của Đảng Việt Nam Canh Tân – đặc biệt đáng sợ đối với Hà Nội vì kỹ năng của mình trong việc sử dụng phương tiện truyền thông xã hội thu hút người đi theo bên trong Việt Nam. Tổ chức này cũng được biết đến với việc vận động dân chủ ôn hoà cho Việt Nam. Đảng Cộng sản coi Việt Tân là một tổ chức “khủng bố”. Chính phủ Việt Nam đã thừa nhận rằng nó đã bị bỏ tù các nhà báo/ blogger công dân vì “tội” liên kết với nhóm này.

Một kế hoạch lobby được khai triển

Trong khi chính phủ Hoa Kỳ tôn trọng tính hợp pháp của Việt Tân, Hiebert tránh né vấn đề này. Hỏi đi hỏi lại là ông có đồng ý với Hà Nội rằng Việt Tân là một tổ chức khủng bố không, Hiebert đã không trả lời. Đó cũng là lúc người phát ngôn của CSIS, Andrew Schwartz cắt thông tin liên lạc, khẳng định rằng “Hiebert đã trả lời tất cả các câu hỏi của bạn.”

Tại sao một nhà phân tích chính trị được tôn trọng của CSIS lại tránh né những câu hỏi trực tiếp liên quan đến hồ sơ nhân quyền của Việt Nam? Điều đó dấy lên nghi ngờ rằng NGO này có vấn đề về tiền bạc.

Hà Nội đã trả $ 30,000 một tháng cho Podesta Group, một cơ sở vận động hành lang cao cấp có quan hệ gần gũi với các nhân vật chính trị lớn của Hoa Kỳ. David Adams, người đã làm việc nhân danh quyền lợi của Việt Nam ở Tập đoàn Podesta, là Giám đốc về các vấn đề lập pháp của Hillary Clinton khi bà là Ngoại trưởng dưới thời Tổng thống Obama.

Adams có giá trị với Hà Nội vì ông có kiến thức của người trong cuộc để bán: ông biết những thông tin nguồn rằng các quan chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và Ngũ Giác Đài có xu hướng nghĩ về các vấn đề Việt Nam như thế nào.

Ví dụ, khi Adams làm việc với Clinton ở khu Foggy Bottom, David Shear là đại sứ Mỹ ở Hà Nội. Shear bây giờ là một trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng, giúp định hình chính sách quân sự của Mỹ liên quan đến châu Á – bao gồm cả các vấn đề làm thế nào để đáp ứng yêu cầu của Việt Nam về con số vũ khí sát thương của Mỹ mà Hà Nội muốn mua để chống lại sự đe dọa của Trung Quốc ở Biển Đông. (Shear, khi ông còn là đại sứ Hoa Kỳ, thường xuyên đảm bảo với cử toạ Việt-Mỹ rằng trước khi Việt Nam được phép tham gia các TPP, Hà Nội phải có những “tiến bộ có thể chứng minh” về nhân quyền. Ông không bao giờ giải thích điều đó có nghĩa là gì.

Podesta Group và Đại sứ Vinh từ chối bình luận về nghị trình chính sách đối ngoại Việt Nam mà họ đang thúc đẩy. Nhưng không mất nhiều công sức để tìm ra ba ưu tiên hàng đầu: Hà Nội muốn lệnh cấm vận vũ khí của Mỹ được dỡ bỏ. Việt Nam cũng muốn thuyết phục Obama và Quốc hội rằng họ đã thực sự làm đủ các “tiến bộ có thể chứng minh” về nhân quyền để tham gia TPP. Và họ đã vận động hành lang để Obama đến thăm Việt Nam, hy vọng, vào cuối năm 2015.

Có phải là một trùng hợp ngẫu nhiên mà nghị trình của Hà Nội, nói chung, được chia sẻ bởi CSIS? Trang web của Podesta Group quảng cáo về khả năng giúp các khách hàng gây tranh cãi gia tăng uy tín của họ. “Chúng tôi tuyển dụng các đồng sự từ các think tanks thiên tả và thiên hữu để làm cho các thông điệp của khách hàng trở nên giá trị và dựng nên một văn phòng hỗ trợ phát tán các thông điệp này, ” Podesta tự hào. Điều này khác xa một thực tế khác thường trong bối cảnh vận động hành lang ở Washington ngày nay.

Hiebert khẳng định rằng ông không hề biết rằng tổ chức Podesta đã vận động cho chính phủ Việt Nam. Nhưng Hiebert biết đủ để mời một người nào đó từ Podesta nghe Trọng nói vào ngày 8; ông nói rằng CSIS không tiết lộ danh sách khách mời của mình.

Tiếng nói của đồng tiền (bí mật)

CSIS hoàn toàn không minh bạch về nơi mà nó nhận nguồn tài chính. CSIS là một trong những think tanks 150+ trên thế giới được đánh giá bởi tổ chức phi lợi nhuận tên tuổi Transpacific về sự sẵn lòng tiết lộ – hay không – nơi họ nhận tiền. Tổ chức Transparify nổi tiếng, có trụ sở tại Tibilisi, Georgia, là một phần của Open Society Foundations được thành lập bởi George Soros. Trong năm 2014, Transparify đã cho CSIS điểm kém, trao nó Một Sao, gần phía dưới tối tăm của thang điểm Minh bạch Năm Sao. Năm nay, CSIS kiếm được Ba Sao từ Transparify – không phải hoàn toàn mờ đục cũng không minh bạch, nhưng ít nhất là di chuyển theo hướng đúng.

Trang web của CSIS hiện liệt kê các nhà tài trợ trên một phạm vi chung. Nó tiết lộ rằng chính phủ Việt Nam đã tặng CSIS khoảng từ $ 50,000 đến $ 500,000 trong năm 2014. Tuy nhiên, trang web không tiết lộ tiền đó dành cho việc gì.

Hiebert đồng tác giả một nghiên cứu chính của CSIS năm 2014 về quan hệ Mỹ-Việt: “Một kỷ nguyên mới trong quan hệ Mỹ-Việt Nam. Thế những người nào trả tiền cho nghiên cứu này?

Độc giả không thể phân biệt được gì từ sự thừa nhận của nghiên cứu. “Chúng tôi xin ghi nhận sự hỗ trợ chu đáo và phóng khoáng và sự tư vấn nhận được từ Đại sứ quán nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở Washington, DC, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại TP Hồ Chí Minh.” Nhưng chính xác là ai đã trả tiền cho nghiên cứu này?

Hiebert – sau khi được hỏi hai lần – đã thú nhận rằng chính phủ Việt trả tiền cho nghiên cứu. Ông nói rằng không có sự tài trợ của chính phủ Mỹ cho nghiên cứu này.

Phát ngôn viên của CSIS Andrew Schwartz khẳng định rằng có “ác ý” khi nói rằng bất cứ ai đọc những lời thừa nhận đó sẽ không biết “rõ ràng” Việt Nam trả tiền cho A New Era. “Nếu bạn quyết định viết rằng CSIS không thừa nhận sự hỗ trợ của chính phủ Việt Nam, bạn sẽ có lỗi,” Schwartz tuyên bố. CSIS luôn tiết lộ các nguồn tài trợ cho các nghiên cứu của mình, các nhà phân tích phương tiện truyền thông của CSIS tuyên bố.

“Hầu như luôn luôn” thì có lẽ thích hợp hơn. Một nghiên cứu gần đây của CSIS tập trung vào nhân quyền tại các nước như Nga, Venezuela và Ethiopia đã thẳng thắn về nơi cấp ngân khoản: “Báo cáo này được thực hiện nhờ sự hỗ trợ hào phóng của Oak Foundation” nó tiết lộ. Và vẫn còn một nghiên cứu khác của CSIS về quan hệ Mỹ-Nhật Bản tiết lộ rằng tiền đến từ Quỹ Hòa bình Sasakawa của Nhật Bản. Tương phản với những thừa nhận gây hiểu nhầm của nghiên cứu New Era của Hiebert là quá rõ ràng.

Trong nghiên cứu đó Hiebert chỉ trích những người bảo vệ nhân quyền trong Quốc hội là một danh hiệu bất lực và là một đám đông đáng xấu hổ. Ông cũng chỉ trích rất nhiều người ủng hộ phong trào dân chủ người Mỹ gốc Việt là không có những liên hệ thực tế với Việt Nam hiện nay.

Nhưng khi nói đến thành tích nhân quyền của Việt Nam, Hiebert dường như cố tình dè dặt. Không có đề cập đến việc Việt Nam không tuân thủ Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà nước này đã ký kết. Không có đề cập đến các quy định của bộ luật hình sự của Việt Nam đã hình sự hoá việc thực hiện quyền tự do ngôn luận và hội họp – và việc chỉ trích Đảng Cộng sản. Thay vào đó, nghiên cứu cơ bản thừa nhận sự thật hiển nhiên: Nhân quyền là vấn đề khó khăn nhất giữa hai chính phủ Mỹ và Việt. Thay vì cho rằng Việt Nam có thể giúp nâng cao uy tín của mình bằng cách hiện đại hóa bộ luật hình sự gây phẫn nộ của mình, Hiebert chỉ đề nghị có thêm các cuộc họp giữa chính phủ Mỹ và Bộ Công an Việt Nam.

Hiebert kịch liệt phủ nhận rằng ông dịu giọng vì người trả tiền cho nghiên cứu này (ND: là chính quyền CSVN).

Trong khi đó, chương trình lobby của Hà Nội có vẻ vẫn hoạt động hiệu quả. Chính phủ và Quốc hội Hoa Kỳ đang nghiêng về khuynh hướng cho phép Việt Nam mua các vũ khí sát thương như chính quyền VN muốn. Có rất ít cuộc đối thoại trong TPP về những “tiến bộ có thể chứng minh” của Việt Nam đối với vấn đề nhân quyền cốt lõi liên quan đến quyền tự do ngôn luận, hội họp, tôn giáo – và việc các điều khoản của luật hình sự nhạo báng Công ước Quốc tế về các Quyền mà Hà Nội đã ký kết. (Các chi tiết chính xác của thỏa thuận TPP, vẫn chưa được hoàn tất và vẫn còn bảo mật.)

Tổng thống Obama đã nói rằng ông muốn chấp nhận lời mời của Tổng Bí thư Trọng đến thăm Việt Nam, mặc dù tổng thống cũng chưa định rõ ngày giờ cụ thể. Hiebert cho biết qua những trao đổi e-mail của chúng tôi rằng ông đã đề nghị Obama nếu bay qua Việt Nam, hãy nói mạnh mẽ về nhân quyền.

Một người đầy hoài nghi có thể quan sát rằng đây là những gì Trợ lý Ngoại trưởng Tom Malinowski, Ngoại trưởng John Kerry, và nhiều quan chức khác của Hoa Kỳ đã làm – vì vậy đã nhiều lần, qua nhiều năm, hầu như không giúp ích được gì cả.
     
General Secretary of the Communist Party of Vietnam Nguyen Phu Trong visited the US in May 7/2015
Bài liên quan
U.S. Secretary of State John Kerry arrives in Hanoi this Thursday for a two-day visit. Expect much talk of how the United States and Vietnam have been developing closer security and economic ties — and how Vietnam’s praiseworthy “progress” in improving its human-rights record is making this possible. Hopefully, Vietnam’s feared Ministry of Public Security will be on better behavior this week than back in May. Then, Kerry’s top human-rights advisor, Tom Malinowski, held what he characterized as “productive” meetings in Hanoi with senior Vietnamese officials. On May 11, two days after Malinowski’s visit, thugs wielding metal pipes bloodied a courageous Vietnamese political dissident named Anh Chi. Malinowski deplored the incident, while still insisting that Vietnam has been making commendable “progress” on human rights.

Kerry’s Aug. 6-8 trip comes on the heels of a successful visit to Washington last month by Nguyen Phu Trong, the general secretary of the Communist Party. Trong had a “productive” meeting with President Barack Obama in the Oval Office on July 7, after which the two leaders issued a joint “vision” statement that said each country recognized the importance of protecting human rights. The next day, Trong made a major speech at an influential U.S. think tank, the Center for Strategic and International Studies (better known by its acronym, CSIS). “Protecting and promoting human rights is the main objective of our development,” Trong declared. “We want to ensure, promote and protect the rights of all people in Vietnam.”

Well, maybe not all. Once again, a familiar pattern emerged: Shortly before Trong’s speech before a CSIS audience of mainly well-connected Washington insiders, there was another ugly incident behind the scenes. The incident illustrates what’s really going on when American and Vietnamese officials praise Vietnam’s “demonstrable” human-rights progress. Moreover, the CSIS embarrassment offers a glimpse into how the Communist Party has been quietly buying influence to advance its foreign policy agenda in Washington — a sophisticated lobby campaign that appears to be working. Hanoi, it appears, has learned that in Washington, money talks.

But that’s getting ahead of this story, which begins with Trong’s July 8 historic speech — the first-ever such appearance for a senior Communist Party leader — at CSIS’ gleaming modern headquarters a few blocks from the White House. As the secretary general was preparing to speak about his deep interest in protecting human rights, Vietnamese security officials were quietly demonstrating otherwise, even on American soil. It seems that Hanoi’s intelligence operatives had a file on one of the invited CSIS guests — like Anh Chi, another enemy of the state.

Persona Non Grata

When Dr. Binh T. Nguyen, a prominent Vietnamese-born physician (and an American citizen) showed up to hear the secretary general’s speech, she was informed that she was persona non grata.

Binh, an invited guest, cleared CSIS security at the entrance, as she had on several previous occasions. But when she went upstairs to join the audience, a CSIS senior fellow was waiting. Murray Hiebert, accompanied by a CSIS security guard, insisted that Binh leave the premises. An obviously uncomfortable Hiebert explained that he was so sorry, but the communist security operatives simply would not permit Binh to hear Trong’s speech. The apologetic Hiebert told Dr. Binh that he had tried his best to reason with the Vietnamese security officials, but to no avail. They were not interested in negotiating, and were adamant that Binh would not be allowed to hear Trong’s speech, Hiebert related.

Hiebert apologized sincerely to Binh, admitting that it was wrong for CSIS to have given into the pressure. Ejecting her had ruined the event for him, Hiebert told the doctor. I spoke with Binh twice, for nearly an hour, going over the facts carefully, in great detail. Subsequently I was able to substantiate that the doctor’s account was the same as how Hiebert explained the incident to one of his colleagues at CSIS, Benjamin Contreras, the program director for CSIS’ Southeast Studies section.

Dr. Binh told me that Hiebert was characteristically polite. Still, it was intimidating that he had a guard with him to make sure she left the premises, the doctor added. Binh said she does not seek publicity, and looked forward to being invited to future CSIS events. She asked not to be quoted directly in this article.

The Canadian-born Hiebert, 66, is a soft-spoken former journalist with the Far Eastern Economic Review and the Wall Street Journal. He is perhaps the last person one would expect would get caught up in a dubious human-rights episode. In 1999, Hiebert, then the Review’s Kuala Lumpur bureau chief, was jailed for writing an article that raised disturbing questions about the integrity of Malaysian courts. Even though his report was accurate, Hiebert was convicted of “scandalizing” the judiciary, and spent a month in a Malaysian jail.

At CSIS, Hiebert has spoken out against human rights practices in Thailand and Malaysia. Hiebert notes that he approved several recent blogs written for CSIS by respected Vietnam watchers that have been critical of Vietnamese human-rights practices, including curbs on the media. But at the same time, Hiebert seems to have become careful not to cause too much offense to authorities in Hanoi. He co-authored a 2014 study, for example, that treated Vietnam’s human-rights practices rather gently, while not being entirely forthcoming about the fact that the Vietnamese government had paid for it (more on that later in this article).

CSIS Gives Its Side of the Story

Hiebert declined to be interviewed, but he did answer some (but far from all) questions that were submitted in writing — until a CSIS public-relations spokesman sent me an e-mail saying that he had advised Hiebert to cut off the communications.

Hiebert’s written responses did not directly dispute Dr. Binh’s account about what happened. But he attempted to minimize the incident, not mentioning the main human-rights point: how he had been pressured by the Vietnamese security officials to escort Binh from the building, and that did so, knowing that it was wrong for CSIS to give into such pressure.

The CSIS spokesman, H. Andrew Schwartz, first claimed that “Murray’s side of the story is quite different from what you have recounted.” But Schwartz had no further response after being informed that Dr. Binh’s account was, word-for-word, the same as Hiebert had related to his CSIS colleague, Benjamin Contreras. (Schwartz was formerly a spokesman for the American Israel Public Affairs Committee, known for its hard-nosed dealings with inquiring reporters. Before that, Schwartz was a producer for Fox News.)

While acknowledging that Dr. Binh had indeed been an invited guest, Hiebert seemed to brush off the incident as a sort-of bureaucratic snafu. “No one makes decisions about who attends events at CSIS but CSIS,” Hiebert wrote. “Dr. Binh was not on the initial RSVP list…CSIS made a mistake by allowing her to RSVP late to the event when the registration process had already been closed.” But Binh should have been allowed to attend, Hiebert agreed.

Enemies of the State

A public-record search shows why the Communist Party would have a file on Binh. She is chief of the thoracic radiology section at the Walter Reed Army Medical Center, and has received awards for her professional accomplishments. Being affiliated with one of the most respected medical institutions in the world, of course, wouldn’t send up any red flags in Hanoi. But what Binh does away from the office definitely would.

On her private time, Binh has worked on human rights issues in Asia with high-profile organizations including Human Rights Watch and Amnesty International. She has testified before the United States Commission on International Religious Freedom, among other respected panels. She serves on the Virginia Asian Advisory Board, which advises the governor “on ways to improve economic and cultural links between the Commonwealth and Asian nations, with a focus on the areas of commerce and trade.”

And on July 1, Binh joined several other respected human-rights champions who were invited to the White House. There, Binh and her colleagues gave advice to the National Security Council on how President Obama might want to handle human rights when Secretary General Trong came to the Oval Office on July 7.

Also, during the Obama-Trong White House meeting, Binh may well have been photographed by communist officials across Pennsylvania Avenue in Lafayette Park, where she joined several hundred Vietnamese-Americans who peaceably protested Vietnam’s lack of democracy.

Vietnam’s ambassador to the United States, Pham Quang Vinh, did not respond to an e-mail asking if he would care to join Hiebert by apologizing to Dr. Binh. It didn’t take much digging to understand why.

On May 24, Amb. Vinh had appeared on a CSIS panel moderated by Hiebert. Vinh was visibly upset when he was questioned by a former political prisoner, Cu Huy Ha Vu. Ha Vu made a short statement criticizing Vietnam’s human rights record, asking when Vietnam would stop its practice of incarcerating citizens whose only crimes were to criticize the Communist Party. The angry diplomat retorted that Vietnam has no political prisoners — avoiding eye contact with Vu. (Asserting that Vietnam has no political prisoners is like claiming that there is no cheese in Paris.)

Vu told me that he was not invited to the July 8 CSIS event with General Secretary Trong. Hiebert declined to explain, but it’s easy to surmise that the Communist Party chief had made it clear he would brook no awkward questions.

Vu is no ordinary political prisoner. He is one of Vietnam’s most prominent pro-democracy advocates today — especially because of his family’s elite revolutionary background. Vu’s father, the poet Cu Huy Can, was close to Ho Chi Minh during the Vietnam War, and served in Vietnam’s first national assembly. The well-educated Vu also earned his doctorate in law from the University of Paris.

Vu became an enemy of the state when he started challenging senior Communist Party officials for their lack of accountability. He even filed lawsuits against Prime Minister Nguyen Tan Dung on several occasions in 2009 and 2010, charging Dung with complicity in abuses of the environment, and for banning Vietnamese citizens from pressing complaints against the national government. Vu was imprisoned after being convicted in a 2011 show trial. His “crimes” included criticizing the Communist Party in interviews with the Voice of America and Radio Free Asia.

Vu was released from prison last year, and exiled to the United States, where he continues to advocate peaceably for the Communist Party to enact democratic reforms. While he was not on the invitation list to hear Secretary General Trong proclaim his deep interest in protecting human rights at CSIS’s July 8 event, Vu has been welcomed at the White House.

On July 1, Vu joined Dr. Binh and several other pro-democracy advocates who were invited to brief the National Security Council ahead of Trong’s visit. Imagine what Vietnamese intelligence officers thought, if they spotted press accounts of that White House meeting.

Also present in the White House that day were two U.S.-based leaders of the Viet Tan, Angelina Huynh and Hoang Tu Duy. Viet Tan — shorthand for the Vietnam Reform Party — is particularly feared in Hanoi because of its skills in using social media to reach its followers inside Vietnam. The organization is also known for its peaceable advocacy of democracy for Vietnam. The Communist Party considers the Viet Tan to be a “terrorist” organization. The Vietnamese government has admitted that it has imprisoned citizen journalist/bloggers for the “crime” of being associated with the group.

A Lobby Plan Comes Together

While the U.S. government respects the Viet Tan’s legitimacy, Hiebert ducked the issue. Asked repeatedly whether he agreed with Hanoi that the Viet Tan is a terrorist group, Hiebert did not respond. That’s about when CSIS spokesman Andrew Schwartz cut off the communications, asserting that “Hiebert has answered all of your questions.”

Why would a respected CSIS political analyst avoid direct questions concerning Vietnam’s human rights record? The suspicion arises that it has something to do with money.

Hanoi has been paying $30,000-a-month to the Podesta Group, a high-powered lobby firm with close ties to major U.S. political figures. David Adams, who has been working on Vietnam’s behalf for the Podesta Group, was Hillary Clinton’s chief of legislative affairs when she served as President Obama’s first secretary of state.

Adams would be valuable to Hanoi because he has an insider’s knowledge to sell: he knows firsthand how U.S. officials at the State Department and the Pentagon tend to think about Vietnamese issues.

For instance, when Adams was with Clinton on Foggy Bottom, David Shear was the U.S. ambassador to Hanoi. Shear is now an assistant secretary of Defense, where he is helping shape U.S. military policies regarding Asia — including the issue of how to respond to Vietnam’s request for U.S. sales of lethal weapons that Hanoi wants to help fend off Chinese intimidation in the South China Sea. (Shear, when he was the U.S. ambassador, routinely assured Vietnamese-American audiences that before Vietnam would be allowed to join the Trans-Pacific Partnership trade deal, Hanoi must make “demonstrable progress” on human rights. He never explained what that might mean.

The Podesta Group and Amb. Vinh declined comment on the Vietnamese foreign policy agenda they have been advancing. But it doesn’t take much digging to discover the three top priorities: Hanoi wants the U.S. arms embargo lifted. The Vietnamese also want to convince Obama and Congress that they have indeed been making enough “demonstrable progress” on human rights to join the Trans-Pacific Partnership trade deal. And they have been lobbying for Obama to visit Vietnam, hopefully by the end of 2015.

Is it a coincidence that Hanoi’s agenda is generally shared by CSIS? The Podesta Group’s website boasts of its ability to help controversial clients boost their credibility. “We recruit allies from left-and right-leaning think tanks…to validate our clients’ messages and build an echo chamber of support,” Podesta boasts. It’s far from an unusual practice in today’s Washington lobbying scene.

Hiebert insists that he is unaware that the Podesta Group has been lobbying for the Vietnamese government. But Hiebert knew enough to invite someone from the Podesta Group to hear Trong speak on July 8; he says that CSIS does not disclose its invitation list.

(Hidden) Money Talks

Nor is CSIS completely transparent about where it gets its financing. CSIS is one of 150-plus think tanks around the world that are rated by an impressive non-profit named Transpacific on their willingness to disclose — or not — where they get their money. The well-regarded Transparify, based in Tibilisi, Georgia, is part of the Open Society Foundations that were founded by George Soros. In 2014, Transparify gave CSIS poor marks, awarding it One Star, near the opaque bottom of a Five-Star transparency scale. This year, CSIS earned Three Stars from Transparify — neither fully opaque nor transparent, but at least moving in the right direction.

The CSIS website now lists donors on a general range. It discloses that the Vietnamese government gave CSIS somewhere between $50,000 and $500,000 in 2014. But the site does not disclose what the money was intended for.

Hiebert co-authored a major 2014 CSIS study of U.S.-Vietnamese relations: “A New Era in U.S.-Vietnam Relations. So who might have paid for that?

Readers couldn’t tell from the study’s acknowledgments. “We would like to acknowledge the thoughtful and generous support and counsel received from the Embassy of the Socialist Republic of Vietnam in Washington, D.C., the U.S. Embassy in Hanoi, and the U.S. Consulate in Ho Chi Minh City.” But who, exactly, paid for it?

Hiebert — after being asked twice — confessed that the Vietnamese government paid for the study. He said that there was no U.S. government funding for that study.

CSIS spokesman Andrew Schwartz insisted that it is “mean-spirited” to suggest that anyone who read the acknowledgment would not have known that it was “clearly” the Vietnamese who paid for A New Era. “[I]f you decide to write that CSIS didn’t acknowledge the support of the government of Vietnam, you will be in error,” Schwartz declared. CSIS always discloses the sources of funding for its studies, the CSIS media analyst declared.

Mostly always, might be more apt. A recent CSIS study focusing on human rights in countries like Russia, Venezuela and Ethiopia was forthright about where the money came from: “This report is made possible by the generous support of the Oak Foundation” it discloses. And still another CSIS study on U.S.-Japan relations discloses that the money came from Japan’s Sasakawa Peace Foundation. The contrast with the misleading acknowledgment to Hiebert’s New Era study is about as clear as it gets.

In that study Hiebert criticizes U.S. congressional human-rights champions for being an ineffectual name-and-shame crowd. He further criticized many Vietnamese-American pro-democracy advocates for being out of touch with realities in today’s Vietnam.

But when it came to Vietnam’s human-rights record, Hiebert seemed to pull his punches. There is no mention of Hanoi’s non-compliance with the International Covenant on Civil and Political Rights, which Vietnam is a signatory to. There is no mention of the provisions of Vietnam’s penal code that criminalize free speech and assembly — and criticizing the Communist Party. Instead, the study basically acknowledges the obvious: that human rights is the most difficult issue between the U.S. and Vietnamese governments. Instead of suggesting that Vietnam could help improve its credibility by modernizing its offensive penal code, Hiebert merely recommended more meetings between the U.S. government and Vietnam’s Ministry of Public Security.

Hiebert vehemently denied that he softened his tone because of who paid for that study.

Meanwhile, Hanoi’s lobby agenda seems to be working. The U.S. government and Congress are leaning toward allowing Vietnam to purchase the lethal arms it seeks. There is little talk in the Trans-Pacific Partnership trade deal about Vietnam’s first making “demonstrable progress” on the core human-rights issues involving the freedoms of speech, assembly, religion — and the offending provisions of the penal code that mock the international rights covenants that Hanoi has signed. (The precise details of the TPP deal, which has not been finalized, remain classified.)

President Obama has said he would like to accept Secretary General Trong’s invitation to visit Vietnam, although the president has not yet set a date. Hiebert pointed out in our exchange of e-mails that he has recommended that when Obama does fly to Vietnam, he speak forcefully on human rights.

A skeptic might observe that this is what Assistant Secretary of State Tom Malinowski, Secretary John Kerry, and so many other U.S. officials have done — so many times, over so many years, to such little avail.

Greg Rushford
Huỳnh Thục Vy chuyển ngữ
Theo Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam
Nguồn: How Hanoi Buys Influence in Washington, D.C. - Greg Rushford, The Rushford Report

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad